[Thập Niên 70] Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng

Chương 40: Chương 40: Ngày thứ năm xuyên không 3




“Cháu rất ngoan, cũng không ăn nhiều, không, cháu có thể không ăn. Hơn nữa mẹ cháu ở thủ đô, đến thủ đô rồi, chú cảnh sát, chú đưa cháu đến chỗ mẹ cháu, mẹ cháu sẽ trả tiền cho chú.”

Quý Trường Tranh nghe vậy bật cười, anh đẹp trai ngời ngời, anh tuấn phi phàm nụ cười này khiến đôi mắt sắc sảo của anh cũng trở nên dịu dàng hơn vài phần.

Anh giật hai bím tóc nhỏ của cô bé, trêu chọc: “Ồ, còn nhỏ tuổi đã biết hối lộ người khác à?”

Còn chưa đồng ý đã bắt đầu hứa hẹn tiền bạc.

Miên Miên xấu hổ cười cười, thở dài một hơi nhỏ, quyết định nói thật: “Con sợ chú không đưa con đi.” Cùng với ánh mắt đầy lo lắng: “Nếu trên đường lại gặp phải kẻ xấu như vậy, con sẽ không tìm được người giúp con.”

Mẹ không có ở đây, cô bé phải tự bảo vệ mình thì mới có thể gặp được mẹ.

Lời này vừa nói ra.

Quý Trường Tranh im lặng một lúc, không biết qua bao lâu anh mới lên tiếng:

“Được rồi, vừa hay chú cũng đến thủ đô, vậy thì con cứ đi theo chú một thời gian.” Đứa trẻ này khá ngoan ngoãn, lại dễ thương, không giống mấy đứa trẻ nhà mấy người anh trai kia, nghịch ngợm vô cùng.

Chỉ là ngoan ngoãn đến mức khiến người ta đau lòng.

Nghe đối phương nói vậy Miên Miên thở phào nhẹ nhõm, nở một nụ cười hết sức tin tưởng, nằm trên vai Quý Trường Tranh, giọng nói nhỏ như muỗi.

“Cảm ơn chú, cảnh sát.”

Điều này khiến Quý Trường Tranh cảm thấy phức tạp hơn.

Khi Quý Trường Tranh ôm Miên Miên trở về giường nằm, tất cả đồng đội trong toa đều giật mình đi ra.

“Chết tiệt, anh Quý, sao anh lại ôm một đứa trẻ về vậy?”

“Đúng đúng đúng, anh từ đâu bắt cóc được đứa trẻ xinh đẹp như vậy?”

Mày thanh mắt sáng, mặt mày thanh tú như một đứa trẻ trong tranh vẽ, xinh đẹp quá đi mất.

Nghe thấy điều này.

Miên Miên nhíu mày, cô bé sốt ruột giải thích thay cho anh: “Con không phải do ba cảnh sát bắt cóc về đâu, là con tự muốn đi theo.”

“Ba?”

Nhóm người kia lập tức nghe ra điểm chính.

“Lão Quý à, anh Quý, lãnh đạo đã giới thiệu cho anh bao nhiêu lần rồi, anh đều không đồng ý sao? Sao anh lại có con rồi cơ chứ? Còn lớn như vậy nữa?”

“Đây là vấn đề về lối sống của anh đấy, phải kiểm điểm đi.”

Quý Trường Tranh liếc nhìn một vòng, anh cũng không giải thích, cố tình mím chặt hàm, càng làm cho gương mặt anh tuấn kia trở nên ngông cuồng không gì sánh được.

Anh trực tiếp ôm Miên Miên nằm xuống giường dưới, nghĩ rằng giường này có vẻ hơi cứng, cô bé nằm không thoải mái.

Anh đi đến giường trống đối diện lấy một chiếc chăn.

Đặt trên giường của mình, hai lớp dày sờ thấy mềm mại.

Lại cuộn chăn của mình lại, cuộn thành một cái tổ.

“Ngủ đi.”

Miên Miên nhìn thấy hai lớp chăn và cái ổ nhỏ được cuộn đặc biệt.

Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.