Ads
Diêm Diễm ôm kiếm, chậm rãi về tới phòng của chính
mình. Ngã vào trên giường, cũng đã ngủ.
Nhược Khả Phi hôn mê vài ngày, Hiên Viên Cô Vân ở
trước giường đợi vài ngày, mà Diêm Diễm ở ngoài cửa cũng đợi vài ngày.
Thời điểm Nhược Khả Phi lại tỉnh lại, rơi vào
ánh mắt đầu tiên của nàng là đôi mắt trong trẻo của Hiên Viên Cô Vân, trừng mắt
nhìn nàng thật to. Ánh mắt không hề chớp lấy một cái,nhìn Nhược Khả Phi vừa
cười .
“Người bị thương thế nào rồi?” Nhược Khả Phi có chút
lo lắng, dù sao biết hắn cũng bị thương không nhẹ, vết kiếm ở bụng kia tuy rằng
không sâu, nhưng là bị thương ở bụng, không xử lý tốt sẽ có tai hoạ ngầm.
“Ngự y xử lý tốt rồi, phụ hoàng phái người đưa tới là
thuốc trị thương tốt nhất.” Hiên Viên Cô Vân hôn cái trán Nhược Khả Phi, “Nhưng
thật ra nàng, làm ta sợ muốn chết.”
“Ngươi thật sự là tính trẻ con, xử lý tốt như thế nào,
ngươi vì sao không nghỉ ngơi, chờ ta lâu như vậy.” Nhược Khả Phi có chút giận
dữ.
“Bởi vì ta sợ a, sợ nàng sẽ rời khỏi ta.” Hiên Viên Cô
Vân nói thật sự nghiêm túc, trong mắt có đau thương, “Nàng đã nói ta không
buông tay nàng sẽ không rời đi ta, cho nên ta vẫn không có buông tay nàng ra.”
Nhược Khả Phi giật mình, hơi rung động. Tiểu tử ngốc
này, bởi vì một câu nói của nàng mà không hề quan tâm đến thương tích của chính
mình vẫn canh giữ ở bên người nàng sao?
“May mắn, nàng tuân thủ lời hứa, nàng không rời khỏi
ta.” Hiên Viên Cô Vân cười thỏa mãn.
“Ngươi a, thật sự là, không biết ngươi như thế là tốt
hay không tốt nữa.” Nhược Khả Phi vươn tay xoa nhẹ mặt Hiên Viên Cô Vân, “Nếu
trên đời ngươi nhận là quật cường đứng thứ hai, sợ là không ai dám nhận là thứ
nhất.”
“Nàng mới là thứ nhất.” Hiên Viên Cô Vân cầm tay nhỏ
bé của Nhược Khả Phi, thâm tình nhìn Khả Phi, “Nàng vì sao muốn thay ta đỡ? Dựa
theo thể chất của ta, ta sẽ không chết, nhưng là nàng…”
“Không có vì sao, ta muốn đỡ.” Nhược Khả Phi đưa tay
giãy ra, “Thương thế của ngươi có phải nên đổi dược hay không ? Mau đứng lên
đi. Ta đói bụng.”
“Ừm, chúng ta đều nên đổi dược. Ta lập tức phân phó
người mang thức ăn đến cho nàng .” Hiên Viên Cô Vân cẩn thận đứng lên, đi đến
cạnh cửa, mở cửa hướng người bên ngoài phân phó, một lát còn có ngự y tới.
Cấp Nhược Khả Phi đổi dược xong liền chuyển cho Tiểu
Vũ sắc thuốc.
Tiểu Vũ cẩn thận giúp Nhược Khả Phi uống thuốc, đột
nhiên cúi đầu hỏi: “Chủ tử…”
“Ngươi muốn nói cái gì?” Nhược Khả Phi mỉm cười xoay
người nhìn Tiểu Vũ muốn nói lại thôi.
“Nô tỳ, nô tỳ không có gì muốn nói, chính là muốn mời
chủ tử về sau đối xử tử tế với chính mình.” Tiểu Vũ ngập ngừng cúi đầu nói.
“Ha ha.” Nhược Khả Phi cười cười, không có nói nữa.
Tiểu Vũ đem mọi thứ thu dọn xong, chậm rãi lui xuống.
Đối xử tử tế với chính mình sao? Nhược Khả Phi trầm
tư, muốn thế nào mới tính là đối xử tử tế với chính mình đây? Khái niệm này,
phụ thân nói qua, đối chính mình phải ngoan( ngoan cường), đối người khác phải
ác hơn, đối người gây trở ngại cho mình không chỉ là ngoan (ngoan độc), phải
còn cả đuổi tận giết tuyệt! Như vậy mới có thể được xem là cao minh.
Thật sự như thế sao? Trên lưng, miệng vết thương tuyệt
không đau, ngược lại có nhè nhẹ thanh lương. Dùng dược tốt lắm? Nàng đối với
đứa nhỏ kia tựa hồ là không thể nào dùng từ ‘ngoan’ kia được.
Tiếp theo vài ngày, hai người quay về cuộc sống bình
thường, ăn ăn ngủ ngủ, ngự y nghiêm trọng cảnh cáo Hiên Viên Cô Vân, tuy rằng
nói có vẻ uyển chuyển, nhưng kia là có chút tức giận trong âm thanh không cao
không thấp đắn đo vừa vặn, có thể làm cho Nhược Khả Phi buồng trong nghe thấy.
Nhược Khả Phi bất đắc dĩ nở nụ cười, ở trong mắt những
người này, nàng thật đúng là thành một Yêu Cơ mị hoặc Vương gia. Nhưng hai
người cũng nghe lời, qua đoạn cuộc sống cấm dục.
Những ngày này, Hiên Viên Cô Vân bị Hoàng Thượng
triệu vào cung, Nhược Khả Phi được Tiểu Vũ giúp đỡ đến hoa viên đình thay đổi
không khí. Diêm Diễm vẫn như trước lãnh khốc ôm thanh kiếm bảo vệ ở bên cạnh.
“Đã nhiều ngày, ngươi đã tra ra cái gì?” Nhược Khả Phi
đột nhiên không chút để ý nhìn Diêm Diễm nói.
Diêm Diễm giật mình, thì ra nàng đã biết chuyện điều
tra hai ngày nay ở khu vực săn bắn lần trước sao? Hơi hơi giật môi, nhưng không
có nói ra miệng.
“Tiểu Vũ, đi đổi chén trà cho ta.” Nhược Khả Phi hiểu
được Diêm Diễm lần này phát hiện có chút quá mức, cho nên Tiểu Vũ ở đây hắn
cũng không nói gì ra.
Tiểu Vũ lập tức hiểu được, ngầm hiểu lấy ấm trà xoay
người rời đi.
“Được rồi, nói đi, ngươi phát hiện cái gì?” Nhược Khả
Phi nhìn nam tử lạnh lùng trước mắt, thản nhiên hỏi. Nam nhân trước mắt này,
ngày đó bị người ngăn trở không thể đến giúp nàng, sợ là vẫn không tâm an, cho
nên trong khoảng thời gian này buổi tối vẫn bôn tẩu điều tra chuyện này.
Nàng là có chút tò mò, theo Hiên Viên Cô Vân nghe nói,
phát sinh việc này về sau Hoàng Thượng không có hỏi nhiều, chỉ phái ngự y
tốt nhất đến chẩn trị, dùng thuốc trị thương tốt nhất. Điều tra đã lâu nhưng
vẫn không có kết quả.
“Lần này gặp chuyện không chỉ chủ tử cùng Vương gia,
còn có Thất vương gia cùng Ngũ Vương gia!” Diêm Diễm quăng ra một câu.
Nhược Khả Phi sửng sốt, việc này Hiên Viên Cô Vân cũng
không cùng nàng đề cập qua. Ngẫm lại cũng đúng, đứa nhỏ kia chán ghét như vậy
Hiên Viên Cô Phong, lại làm sao có thể chủ động nhắc tới việc này.
“Chủ tử cùng Vương gia xem như giữ cái mạng, bị thương
cũng không phải rất nặng. Ngũ Vương gia bị thương nặng, đến nay còn nằm ở trên
giường. Mà Thất vương gia lông tóc vô thương.” Diêm Diễm chậm rãi nói .
“Ý của ngươi là thích khách là Thất vương gia phái ra
?” Nhược Khả Phi như trước tùy ý khẩu khí.
“Tin tưởng rất nhiều người đều là nghĩ như vậy, cho
rằng là Thất vương gia phái người ám sát hai vị hoàng tử kia, lấy đạt lấy ngôi
vị thái tử. Nhưng là ta biết chủ tử khẳng định không cho rằng như vậy.” Diêm
Diễm nói thật sự nghiêm túc.
Nhược Khả Phi nở nụ cười, không có phủ nhận. Xác thực,
chính nàng cũng không có cho rằng Thất vương gia sẽ phái người đến ám sát nàng
cùng Hiên Viên Cô Vân. Bởi vì người kia dục vọng chinh phục cùng độc chiếm rất
mạnh, không đến cuối cùng, một khắc cũng không giết nàng. Về phần Hiên Viên Cô
Vân càng không có thể. Biến thái nam nhân kia tựa hồ lấy đả kích tra tấn Hiên
Viên Cô Vân làm vui, như vậy tiện nghi giết chết, hoàn toàn không phải là tác
phong của người điên kia.
“Nói đi, chân tướng sự thật là cái gì?” Nhược Khả Phi
chống cằm, nhìn nam nhân trước mắt . Nam nhân này, rất cường đại a, cư nhiên có
thể tra chân tướng chuyện này.
“Phái người ám sát ba vị Vương gia không phải người
khác.” Diêm Diễm dừng một chút, nghiêm mặt nói, “Chính là…”