Thất Dạ Sủng Cơ

Chương 117: Chương 117: Ngoại Truyện viết riêng cho fan của các anh nam phụ




Ads Tiếng kêu rên đau đớn của Nhược Khả Phi vang lên từ bên trong phòng, làm bốn nam nhân đứng ngoài cửa như đang đứng trên đống lửa, Diêm Diễm phải cố hết sức mới ôm Hiên Viên Cô Vân lại được, còn Vô Hồn đang cố sống cố chết ôm lấy lão ca của mình không cho hắn ta phá cửa phòng xông vào bên trong.

Hiên Viên Cô Vân gầm thét:

“Đã mấy giờ rồi, nàng vẫn còn đau như vậy, đám ngự y chết tiệt này.”

Ảm Đạm cũng vùng khỏi tay của Vô Hồn:

“Đám thần y chết tiệt kia đang làm những gì mà không cho thuốc để nàng giảm đau.”

Diêm Diễm lạnh lùng liếc Ảm Đạm:

“Nàng ấy sinh con chứ không phải bị thương”

Đến khi hai người sắp không kiềm chế nổi hai người đàn ông đang lồng lộn như hai con thú hoang kia thì trong phòng có tiếng trẻ con khóc ầm ĩ, một bà mụ vội vã chạy ra ngoài tay bưng một chậu máu loãng. Vô Hồn chặn bà ta lại hỏi:

“Sao rồi?”

Bà ta nghiêng người nhìn về phía Cô Vân

“Chúc mừng Vương gia, phu nhân đã sinh được một bé gái.”

Cả bốn người định vọt vào phòng, nhưng bà mụ ngăn lại:

“Các vị không nên vào, chỗ nữ nhân sinh đẻ, nam nhân không nên vào.

Nhưng lời nói của bà ta chưa dứt thì bốn nam nhân như làn khói đứng trước giường.

Nhược Khả Phi sắc mặt xanh mét, đầu mướt mồ hôi, trong phòng là cả một đám thái y, thần y đứng nhốn nháo, còn có thị nữ đang thu dọn và lau mặt giúp nàng.

Hiên Viên Cô Vân thâm tình nắm lấy tay của nàng, âu yếm, nàng mở mắt, mỉm cười yếu ớt:

“Con đâu, Cô Vân?”

Một thị nữ vội vã bế một bé gái đến trước mặt nàng, nàng nhìn con, đứa bé mở đôi mắt to trong suốt nhìn nàng, rồi... Nhoẻn miệng cười.

Nàng nhìn con, nắm lấy bàn tay mềm mại của nó rồi đưa lên miệng, nàng âm thầm thề với lòng, đứa con này, dù có chết nàng cũng sẽ cho nó một cuộc sống hạnh phúc, để nó có được tình yêu thương hơn bất cứ đứa trẻ nào trên đời này. Điều mà nàng và Cô Vân không có.

Diêm Diễm lẳng lặng nhìn nàng, với hắn mà nói, chỉ cần được ở lại bên nàng nhìn nàng hạnh phúc. Hắn không còn cầu gì hơn được nữa....

Vô Hồn cùng lặng lẽ nhìn nàng, mặt không biểu lộ chút cảm xúc, cứ ngỡ rằng giữa hai người họ là vô duyên, nhưng định mệnh trớ trêu đã cho năm người bọn họ cùng đoàn tụ một mái nhà. Khụ! Thật ra cũng không thể nói là đoàn tụ, Hiên Viên Cô Vân và Ảm Đạm không ngừng công kích lẫn nhan, chỉ khi Phi nhi lên tiếng trấn áp hai người mới im lại.

Ảm Đạm đứng bên cạnh cũng không thua kém, nắm lấy bàn tay Nhược Khả Phi. Đưa lên môi hôn, thâm tình nhìn nàng, :

“Nàng sao rồi, Phi nhi? Mệt lắm không, có đói bụng không?”

Rồi quay sang Cô Vân hầm hét:

“Cũng tại tên chết tiệt nhà ngươi....”

Hiên Viên Cô Vân sửng cồ trợn trừng mắt, quát lại:

“Ngươi nói gì?”

Mắt thấy chiến tranh giữa hai người lại sắp sửa nổ ra, Diêm Diễm và Vô Hồn sẵn sàng đứng sang một bên để xem cuộc vui, thì Nhược Khả Phi ho một tiếng, lập tức hai con gà chọi đang sửng cồ với nhau lập tức im bặt, lăng xăng bên giường.

Ngoài xa, ánh nắng nơi cuối chân trời vừa ló dạng báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu.

khoảng một năm trước đây, cả năm người bọn họ hoàn toàn không ai có thể ngờ đươc đến kết quả sẽ như thế này, bọn họ sẽ chung sống hòa bình dưới một mái nhà, ngày Ảm Đạm rơi xuống dưới vách núi đen, cứ ngỡ là hắn đã chết, nhưng thật ra hắn vẫn còn sống, nhưng nỗi đau nơi trái tim, hắn muốn chết đi, để khỏi nhìn thấy người mình yêu hờ hững với mình mà cười vui bên cạnh người yêu của nàng.

Tình yêu của hắn là ích kỉ, là độc chiếm, nhưng hắn không có cách nào chấp nhận thất bại, bởi vì hắn không thể yêu thương, hắn không thể tiếp nhận ai, nhưng một khi đã đón nhận người nào đó vào trái tim của mình rồi thì không có cách nào để cho người đó rời khỏi hắn được.

Hắn thà chết trong tay người hắn yêu dấu chứ không thể nhìn thấy nàng dùng đôi mắt khinh bỉ lẳng lặng rời hắn mà đi.

Còn Nhược Khả Phi, nàng cũng là người, cũng là một con người bằng xương bằng thịt cũng có máu, có xương, có những rung động. Nàng biết tất cả những tình cảm của ba người bọn họ dành cho nàng. Vô Hồn nóng nảy, Diêm Diễm thầm lặng và cả tình yêu độc chiếm của Ảm Đạm

Nhưng nàng biết, tình yêu cả đời này nàng dành cho Cô Vân, không ai có thể thay thế được.

Bảy ngày sau khi hai người trên đường trở về căn nhà gỗ đó, thì bỗng dưng một đám người, theo như Cô Vân đoán có lẽ là đám tàn dư của Liên Xích Quốc, vì mối hận mất nước nên đã tập hợp lại chờ cơ hội này để tiêu diệt Cô Vân.

Mãnh hổ nan địch quần hồ, đám người đó như đã có dự tính sẵn càng lúc đến càng đông, Cô Vân liều chết đấu với bọn họ, chết cũng không buông tay mình ra.

Cô Vân bị trúng một tên do tên hắc y nhân bắn lén, mắt thấy những nhát đao kia sắp chém vào người mình. Cô Vân xoay người, che lấy mình. Không! Nàng không thể để cho Cô Vân hy sinh vì mình lần nữa, hắn đã hy sinh cho nàng quá nhiều, dùng hết tất cả hơi sức, Nhược Khả Phi xoay người, nhận lấy vết dao trí mạng kia.

Đùng lúc này, ba bóng người xuất hiện, chính là Ảm Đạm với vẻ mặt tái nhợt, và Vô Hồn cùng Diêm Diễm xuất hiện, ba người họ, hợp lực đánh cho bọn chúng tan tác.

Lúc này Nhược Khả Phi mình đầy máu, ôm lấy Cô Vân.

Cả bốn nam kia gần như phát điên, nhìn người con gái mình yêu thương không ngừng tuôn ra máu tươi, hấp hối trước mặt mình.

Trước khi ngất xỉu, biết mình đã sắp lìa khỏi thế gian này, bởi vì quá mức mệt mỏi, nàng mơ hồ lẩm bẩm:

“Ta nợ các người, nếu có kiếp sau, và kiếp sau nữa, ta tình nguyện trả lại món nợ ân tình này cho mỗi người. Nếu có thể, ta rất mong được như những ngày cùng đi tìm ngũ hành tunh túy.”

Đúng vậy, những ngày đó, cả sáu người bọn họ cùng đi chung trên một con đường, cùng ăn, cùng chung tay chiến dấu, đoạn thời gian đó ấm áp và vui vẻ nhất trong cuộc đời của mình, lần đầu tiên mình cảm thấy đó là một gia đình. Cảm giác một gia đình mà từ trước đến giờ mình chưa từng biết, và cũng có chút khao khát.

Nói xong nàng nhắm mắt lại. Bốn người nam nhân gào thét thất thanh, Cô Vân ôn chặt lấy Nhược Khả Phi lẩm bẩm:

“Sao nàng lại ngốc như vậy?”

Ảm Đạm bình tĩnh hơn, hắn vẹt Cô Vân ra một bên, dùng hết nội lực truyền vào người nàng, duy trì chút hơi tàn còn sót lại.

Lúc này Diêm Diễm cùng Vô Hồn đã mang đến một chiếc xe ngựa gấp rút nói với Cô Vân và Ảm Đạm đang không ngừng rótt nội lực vào người nàng:

“Mau lên xe, chúng ta phải đi tìm mẹ của Nhược Khả Phi để cầu bà ta cứu lấy nàng.”

Hai người nam nhân như vừa chợt tỉnh cơn mê, lập tức bế Nhược Khả Phi lên, Diêm Diễm thúc roi ngựa phi như bay trên đường đi về hướng Bách Hoa cốc.

Trên đường đi, Ảm Đạm không ngừng chuyển vận nội lực cho nàng, nàng nằm trong lòng Cô Vân, lúc này Cô Vân bị thương cũng khá nặng, chỉ đành trơ mắt nhìn người mình thương nhận lấy ân tình của tên kia.

Hắn rất căm ghét người đàn ông này, căm ghét hắn đã yêu thương Phi nhi đến như thế, căm ghét hắn không chịu chết đi phần tâm đó, căm ghét hắn tại sao khi ngã xuống vách núi đen đó mà không chết đi, đồng thời cũng căm ghét luôn bản thân mình tại sao lại có chút thoáng mềm lòng rằng.....

Lắc đầu thật mạnh như để xua tan đi ý nghĩ không nên có vừa bất chợt dâng lên trong lòng mình.

Đến trước cửa Bách Hoa Cốc, vẫn là Cố Tích Vân ra đón bọn họ, trên mặt nàng ta lúc này đã xuất hiện niềm thỏa mãn chưa từng có. Cốc chủ đã trở về, thần tượng trong lòng bao năm qua của nàng đã trở lại.

Nhìn thấy thiếu chủ mặt mày xanh mét chỉ còn lại chút hơi thở được bốn người nam nhân dung mạo tựa thiên tiên đưa vào cốc, Cố Tích vân hốt hoảng, chạy ra tiếp đón khi nghe thuộc hạ vào báo lại

Lúc này người truyền nội lực giữ chút hơi thở thoi thóp của nàng là Diêm Diễm cùng Vô Hồn, nội công hai người này dù có cao nhưng cũng không thể sánh bằng Cô Vân và Ảm Đạm. Nhưng hai người kia không ăn không ngủ cả tháng nay, không miên không ngớt chăm sóc nàng. Lúc này gần như đứng không nổi nữa, bốn người luân phiên nhau vận chuyển nội lực cho nàng.

Đưa nàng vào bên trong, đặt nàng nằm lên giường, Hiên Viên Cô Vân lo lắng hỏi:

“Cốc chủ ở đâu? Chỉ ta gặp bà ấy.”

Lúc này thuộc hạ đã vào báo cáo, nhưng Trình Thiên Miễu chỉ bình thản đáp một câu:

“Không cứu.”

Lúc này Vô Hồn đã không còn bình tĩnh nữa, xông đến trước phòng của bà ta gầm thét:

“Bà có phải là người không? Con bà, bà để mặc nàng trúng độc, nay nàng bị thương sắp chết bà lại không cứu, lương tâm bà để đâu?”

Bà ta từ trong bức màn che hừ lạnh một tiếng:

“Lương tâm là cái gì? Muốn ta cứu nó, được thôi, phải đáp ứng ta ba điều kiện.”

Ảm Đạm bình thản nói:

“Bà cứ nói.”

Giọng nói thánh thót như trẻ con từ bên trong màn trúc lạnh lẽo truyền ra:

“Trái tim của nó đã bị thương rất nặng. Nó chỉ còn chút hơi tàn, một trong bốn các ngươi dùng tim của mình thay cho nó. Phải là trái tim chung tình, yêu nó chân thật, mới có thể thay tim cho nó”

Ảm Đạm bình thản đáp:

“Đước, cứ lấy tim của ta.”

Bà ta hừ lạnh một tiếng.

“Ngươi thì không được, trái tim của ngươi đã bị thương, sống không được bao lâu, không hợp để thay tim cho nó.”

Hiên Viên Cô Vân bước đến:

“Vậy cứ lấy tim ta.”

Người bên trong màn chưa kịp lên tiếng thì Diêm Diễm đã bước lên phía trước:

“Để ta cho, nàng đã đỡ một kiếm cho ngươi chính là không muốn ngươi chết, ta chẳng mong gì khi được nhìn thấy nàng mỉm cười hạnh phúc bên ngươi.”

Hiên Viên Cô Vân nhìn người nam nhân này, hắn ta là người luôn lặng lẽ đứng phía sau mình, khi nàng bị bắt cóc, cũng chính nhờ có hắn đứng ở phía sau âm thầm bảo vệ cho mình, chỉ vì một lời hứa với nàng, là ở bên cạnh mình hai năm.

Người đàn ông này, tình yêu của hắn ta đối với nàng không ào ạt như Ảm Đạm, không nồng nàn như của Vô Hồn, mà lặng lẽ âm thầm, như mạch nước ngầm cứ chảy mãi, chảy mãi không buông.

Hắn định ngăn cản, nhưng Vô Hồn cũng bước đến.

“Trước kia ta có kí kết khế huyết với nàng, để ta.”

Nhưng tiếng người bên trong phòng đã vang lên lạnh lẽo,

“Chỉ có một đó là ngươi.”

Từ bên trong sa màn một bàn tay trắng nõn như tay trẻ con chỉ vào Vô Hồn. Hắn ưỡn ngực tiến ra phía trước:

“Tim của Lão tử ta đây rất tốt, máu ta cũng dùng được, ngươi cứ việc lấy xài, nhưng Lão tử cảnh cáo ngươi, không cứu được nàng, cả tổ chức sát thủ của ta sẽ đến san bằng cái cốc hôi hám này của ngươi.”

Ảm Đạm bước đến cốc vào đầu Vô Hồn, lúc này Vô Hồn vô cùng nghiêm túc nhìn tahwngr vào mắt lão ca của mình, nói:

“Ca hãy để đệ làm theo ý nguyện của đệ lần này đi, lão ca.”

Ánh mắt vô cùng nghiêm túc trên gương mặt yêu nghiệt đó, lần đầu tiên làm cho Ảm Đạm thoáng nao núng, một bên là em trai, một bên là người con gái mà hắn yêu thương, hắn chưa kịp suy nghĩ cẩ thận thì tiếng cười thánh thót như chuông bạc vang lên, bà ta chỉ ra sau Bích Thủy Hồ, nói tiếp:

“Ở trong động phía sau núi, ta cần hai loại hoa, một loại để cầm máu, một loại để hồi sinh, ba người các ngươi cứ vào đó lấy, nhưng ta nói trước có còn mạng trở ra hay không là do vận may của các ngươi.”

Ảm Đạm lên tiếng hỏi:

“Ý bà nói, là Hoa Bách Nhật Hồng cùng Thiên Tơ Thảo?”

Giọng trẻ con vang lên, nhưng lần này là tán thưởng thấy rõ:

“Đúng vậy, không ngờ tên tiểu tử như ngươi lại có thể biết đến hai loại kì dược này, không uổng công là người mà con gái ta để mắt.”

Giọng bà ta vừa châm biếm, cũng vừa có chút thán phục.

Lúc này Ảm Đạm âm thầm nghĩ cứ lấy hai loại thảo dược đó ra trước rồi mới tính tiếp.

Ảm Đạm nhìn hai người họ nói:

“Hai loại đó nằm ở gần nhau, chung quanh có rất nhiều mãng xà phun chất độc chết người canh giữ, ta phụ trách đánh lạc hướng, hai người nhìn vào bên trong hốc, có hai đóa hoa một tím một hồng, hái nhanh xuống rồi thoát ra ngoài để mặc ta.”

Ba người liếc mắt nhìn nhau, rồi không hẹn cùng gật đầu, xông vào khu rừng đầy mù sương sau cái hồ trong suốt kia.

Ba người bế khí, đi thẳng vào bên trong.

Quả thật bên trong đầy loại kì hoa dị thảo, Ảm Đạm xông lên phía trước, từ trong tay bắn ra hai loại ám khí độc môn, làm năm con mãng xà kia giật mình, chúng nó rít lên tiếng rít kì lạ, rồi phun ra những chất lỏng nhầy nhụa, khinh công của Ảm Đạm thuộc vào hành thượng thừa, dễ dàng như chim én, lượn bay tránh thoát, lúc này Diêm Diễm cùng Cô Vân lợi dụng thời cơ, nhanh như chớp xông vào động.

Quả thật bên trong động có hai đóa hoa một tím một hồng dang khoe sắc, hai người vươn tay định hái, bất chợt đóa hoa màu xanh ở cạnh bên nhú ra những cái răng sắc nhọn táp về phía bọn họ, Diêm Diễm lanh tay lẹ mắt, nhanh chóng kéo tay Cô Vân phi thân bay lên, thì đồng loạt những đóa hoa trong động không ngừng nhô ra những cái răng sắc ngọn tấn công bọn họ.

Những nhánh dây leo dưới chân đột nhiên như cũng có sức sống không ngừng tấn công, phun ra những tua dài như rắn quấn lấy bọn họ.

Hiên Viên Cô Vân cùng Diêm Diễm vung kiếm lên, cắt đứt hết những sơi dây leo cùng những đóa hoa ăn thịt người kia.

Vất vả cả buổi mới tiêu diệt được đám hoa cỏ đáng sợ kia hai người vươn tay định hái thì bất chợt hai đóa hoa như có chân đột ngột bay lên không trung. Diêm Diễm và Hiên Viên Cô Vân phi thân lên cao chụp lấy, lúc này Diêm Diễm và Cô Vân mới nhìn thấy, hai đóa hoa kia mọc trên người con đại mãng xà to tướng.

Cả hai tránh thoát những chất lỏng độc địa do con đại mãng xà kia phun ra, mỗi chất lỏng đó dính đến đâu thì đá chảy ra, những thực vật hoa cỏ chung quanh đều héo rụi, ngay cả thanh bảo kiếm của Hiên Viên Cô Vân cũng bị dính chất lỏng đó mà rũ xuống như cành lá héo rũ.

Riêng Huyền Thiết Kiếm của Diêm Diễm do làm bằng chất liệu đặc biệt không hề suy suyển, Hiên Viên Cô Vân hét lớn:

“Rút.”

Tiếng hét của hắn chấn động cả đáy cốc âm u, đằng xa kia, Ảm Đạm cũng đã dính đầy mình loại chất lỏng đó

Vat áo hắn bị cháy xém hết một nữa, trên bàn tay cũng bị dính hắn lập tức dùng dao xẻo đi phần thịt bị dính chất nhầy độc địa đó, tránh nó lan sang phần thịt khác.

Hiên Viên Cô Vân xoay người bay ra, Diêm Diễm bay theo ở phía sau, bất chợt một dây leo vung lên quấn lấy chân hắn, tay hắn đã không còn kiếm để chặt đứt nhành dây đó, chỉ vung chưởng tung về phía sau, nhưng loại dây leo này có sự đàn hồi đặt biệt ngoài các loại bảo kiếm, không có gì làm cho nó có thể suy suyển. Lúc này Diêm Diễm bay tới, vung kiếm chặt đứt nó, thì con mãng xà kia đã đuổi kịp phun một ngụm chất lỏng sền sệt vào người Diêm Diễm hắn không kịp né, chỉ có thể tránh sang một bên, nhận lấy ngum nước miêng đó dán dính vào lớp da trên lưng mình.

Chợt nghe Ảm Đạm hét lớn,

“Xẻo phần thịt bị dính chất lỏng đó, nó sẽ ăn mòn đến lúc phủ ngũ tạng.”

Hiên Viên Cô Vân vội vã xoay người dùng kiếm cắt đứt phần da thịt trên leng Diêm Diễm đã bị dính loại chất nhấy đó. Hắn không rên một tiếng. Cả ba phi người bay ra khỏi cửa đọng dáng vẻ chật vật không chịu nổi.

Đứng trước cửa động là Cố Tích Vân, vội vã mang hai đóa hoa mà ba người bọn họ vất vả lắm mới lấy được vào cho cốc chủ.

Không thấy Vô Hồn, Ảm Đạm đưa mắt hỏi Cố Tích Vân, Cố Tích Vân nói:

“Cốc chủ đã đưa hắn ta vào trong thay tim cho Thiếu chủ rồi.”

Hai bàn tay Ảm Đạm nắm chặt lại, nhưng đã hứa với Vô Hồn, chỉ đành nghiến răng căm hận nhìn vào trong kia.

Hắn hiểu biết tánh tình em trai mình, nếu không cho nó đạt được nguyện vọng này, nó có chết cũng không nhắm mắt.

Hắn nghiến răng, tự bảo với mình rằng, không nên xông vào trong, vì nếu xông vào cả hai người đều phải chết.

Thời gian cứ trôi, cứ trôi, cứ mỗi một giây phút trông quá cứ như cả đời người, ba nam nhân đứng bên ngoài nhìn vào bên tỏng không hề chợp mắt.

Không biết đã qua bao lâu, rốt cuộc ba người bọn họ thấy Cố Tích Vân đi ra vẻ mặt mỏi mệt, ba người chạy đến đồng loạt hỏi:

“Sao rồi?”

Nàng ta đưa mắt nhìn vào bên trong, lúc này ba người chạy vọt vào trong, thấy một nữ nhân dáng dấp thanh tú che mặt bằng sa mỏng, nhìn không rõ khuôn mặt bên dưới lớp sa màn đó, nhưng giọng nói trẻ con thanh thúy vang lên:

“Đã cứu được, còn có tỉnh hay không tùy thuộc vào nó.”

Ảm Đạm hỏi bà ta:

“Vô Hồn đâu?”

Bà ta đưa mắt nhìn sang phòng bên cạnh, lưu luyến đưa mắt nhìn người con gái mình yêu lần nữa, hắn sải những bước dài sang phòng bên. Vô Hồn nằm đó, bình thản. Trên gương mặt yêu nghiệt còn vương nụ cười thõa mãn, hắn ta bước lại gần, đau xót nhìn đứa em trai ruột của mình, lặng lẽ vuốt tóc nó, rơi lệ, bất chợt người kia nháy mắt, rồi mở mắt, nhìn thấy lão ca của mình rơi lệ lập tức cợt nhã nói:

“Lão ca, chưa bao giờ ta thấy ngươi khóc.”

Bất chợt như nhớ ra chuyện gì, hắn ngồi bật dậy, run giọng hỏi:

“Chẳng lẽ, nàng.... Nàng đã xảy ra chuyện gì?”

Ảm Đạm trợn trừng mắt nhìn thằng em đang ngồi trên giường, hỏi:

“Ngươi....”

“Ta không sao, chỉ lấy máu thay cho nàng, nàng đã mất quá nhiều máu.”

Nói xong chộp tay lão ca của mình: “:nàng sao rồi.”

Do mất máu quá nhiều, thêm cử động vừa rồi quá manhkm đầu óc Vô Hồn đầu váng mắt hoa, tối sầm, Ảm Đạm bình thản đỡ em trai mình nằm xuống. Sau đó nói:

“Nàng vẫn còn hôn mê, chưa tỉnh.”

Lúc này Vô Hồn mới yên lòng nhắm mắt lại. Tốt, như thế quá tốt, nàng còn sống, cái không tốt là hắn vẫn còn sống để nhìn hai người bọ họ quấn quýt bên nhau.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.