Thật Ư? Thật Ư? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm

Chương 113: Chương 113: Việc năm ấy, tình năm ấy, người năm ấy, còn có tiền bạc năm ấy




Trước đây, phủ đô đốc vốn được Thái Tổ Cao hoàng đế khâm phong cho Trung Kính hầu, hàng xóm với Ninh Viễn hầu. Nơi đây, con đường trước cửa gọi là đường Trung Ninh, sau đó phủ Trung Kính hầu vào thời của Thái Tông Vũ hoàng đế bị cuốn vào vụ án mưu phản, sau khi bại chuyện bỏ mình, bị đoạt chức tước, huỷ khoán sắt, xét nhà diệt tộc. Từ đó về sau, phủ trạch ban cho đại nhân Hùng Lân Sơn danh thần triều Võ, đổi tên thành ‘Trừng Viên’. Sau này Hùng đại nhân từ quan về quê, xin trả lại ‘Trừng Viên’, Nhân Tông hoàng đế thu lại, ban cho Hùng đại nhân vô số ruộng nhà ở quê.

Trước sau đều là rừng núi không tính, tổng diện tích Trừng Viên khoảng chín mươi mẫu, chia trước sau thành hai khu.

Khu trước gọi là ngoại viện, là nơi đàn ông xử lý công việc, phía trước là ba cánh cửa sơn đỏ đóng bảy bảy bốn chín núm đinh, hai bên là cửa hông, đi từ cửa vào là hai hàng phiến đá vuông trơn nhẵn xếp gọn gàng, thẳng tắp, bốn thư phòng ở bên ngoài đối xứng nhau, tiếp bên cạnh là phòng chứa xe ngựa, lùi ra sau là mấy dãy phòng nhỏ là chỗ ở dành cho tôi tớ, qua ngoại nghi môn (cửa chính thứ hai bên trong) là đến năm gian rộng rãi, thông thoáng, chính giữa là phòng nghị sự, hai bên là phòng ấm, còn có phòng trà vân vân.

Qua ba cánh cửa nội nghi môn đi tiếp vào trong, là nội viện.

Vì cẩn thận kiêng dè, Minh Lan ngồi trên cáng tre phủ lụa mỏng, nhanh chóng đi một vòng viện trước. Cố Đình Diệp chỉ sơ qua mấy chỗ để phân biệt. Đến nội viện, Cố Đình Diệp liền đòi Minh Lan xuống dưới đi bộ. Minh Lan khéo léo bày tỏ, nàng thân thể mảnh mai, yếu ớt đi bộ một đoạn dài không chịu được vẫn nên ngồi cáng tre thì tốt hơn. Ánh mắt người đó liền trở nên khác thường, đến bên tai nàng bày tỏ thêm mấy phần dịu dàng: Chẳng lẽ em giữ gìn thể lực là để…?

Minh Lan ngẫm nghĩ: “Em vẫn nên đi bộ thôi.”

Ngũ quan người đó góc cạnh rõ nét, môi mỏng mũi thẳng, ánh mắt thâm sâu, giống như đang cười thầm nàng.

Trước nội viện, đầu tiên chính giữa là năm gian nhà chính có hai quai vạc hai bên hình đầu hươu, trước sảnh treo tấm biển viết ba chữ lớn rồng bay phượng múa ‘Triêu Huy đường’. Minh Lan âm thầm khen một tiếng hay, quay đầu nói: “Hùng đại nhân đúng là nguyên lão hai triều, liêm khiết, lão luyện, dòng dõi thư hương, không cần dùng đến chữ nào nghĩa mừng vui, chỉ cần hai chữ ‘Triêu Huy’ là đủ!” (Triêu huy = Ánh ban mai)

Cố Đình Diệp nhìn ba chữ này cũng gật đầu.

Bên trái Triêu Huy đường là một viện nhỏ, ngăn lại thành nội thư phòng của Cố Đình Diệp, phía bên phải là một phòng làm việc, xuyên suốt các gian đều trồng hoa cỏ. Tiếp đó, đi qua một hành lang lát đá trắng và đường qua cửa thuỳ hoa [‘] là đến bảy gian chính viện, hai bên có ba chái nhà, ba phòng nách giống nhau, từ trước đến sau đều là mái hiên tam điệp, bước một bước lớn đến viện chứa hai mươi gian phòng, rộng lớn khí thế, bài trí tráng lệ, phía trên treo ba chữ lớn — ‘Gia Hi cư’

Minh Lan nhìn lâu thấy quen mắt, nhìn thêm mấy lần mới nhận ra, sáng nay nàng bắt đầu từ đây đi.

Ba gian lùi ra sau Gia Hi cư đặt ba chái nhà có hai cửa hông, một cửa thông đến hành lang phía sau, nơi đó còn có một phòng nghị sự nhỏ, chắc là để cho nội quyến tiếp khách, xử lý công việc, còn một cửa nối đến hành lang thông ra sảnh lớn.

Minh Lan nhìn đến chóng mặt, còn hai chân thì mềm oặt. Cố Đình Diệp thấy nàng hoa mắt chóng mặt chỉ cảm thấy buồn cười, liền kéo nàng đi ăn cơm trưa trước, chờ nghỉ trưa xong, hai vợ chồng mới đi dạo tiếp.

Lấy Gia Hi Cư làm trung tâm, hướng bắc, hướng đông, hướng tây, chia ra năm khu sân phòng khác nhau, chỗ đó chắc là để cho cụ ông cụ bà còn có anh chị em cùng ở, có điều, hiện tại là để trống.

Sân bên cạnh có lối đi tắt thông với hành lang đến sảnh chính, xa hơn có con hẻm nhỏ dọc theo chiều tư bắc đến nam, phía sau là một vườn hoa đầy hương sắc đến núi rừng. Minh Lan đi loanh quanh một vòng, thích nhất là hồ sen, sóng nước lăn tăn, sắc nước trong vắt tĩnh mịch, trên mặt hồ phảng phất hương sen, tiếp đó có thể nhìn thấy củ sen lờ mờ dưới nước. Một bên hồ sen nối liền với đình Ngẫu Hương, một bên nối thẳng đến sảnh chính.

Minh Lan bước nặng nhọc, liền đi vào đình Ngẫu Hương nghỉ ngơi.

“Toà nhà lớn thế này, có mỗi hai người chúng ta sao?”. Minh Lan nhìn tám tấm bình phong cửa sổ xung quanh, nằm nhoài lên lan can hành lang bên cạnh hồ sen, uể oải hỏi.

‘Thế này mà tính lớn.’ Cố Đình Diệp đứng trên hành lang trong đình, khuôn mặt hướng về Phủ Nĩnh Viễn hày, nơi ấy giờ là một ngọn núi, lặng lẽ nói: “Em đã từng đến phủ Tương Dương hầu, nơi đó còn lớn hơn chỗ này gấp hai lần.”

Minh Lan nhìn theo ánh mắt của hắn, cúi đầu thầm nghĩ: Người này lại muốn sát nhập thêm! Chỉ mong không phải mở rộng trái phép.

……

Đời trước của Diêu Y Y, sau khi chấm dứt mỗi kỳ nghỉ đông và nghỉ hè chuẩn bị khai giảng, mỗi học sinh nhất quỷ nhì ma đều ngoan ngoãn ở nhà, vội vội vàng vàng tăng tốc độ làm bài tập. Sau này rất nhiều năm, Diêu Y Y cảm thấy thần kỳ khi bắt gặp cảnh tượng này.

Đêm nay, sau khi dùng xong cơm tối, Cố Đình Diệp chuyển một tập sổ sách lớn từ ngoại thư phòng vào nhà, bày công văn giấy tờ lên bàn đặt trong gian phía tây phòng ngủ chính, đặt thêm nghiên mài mực, cúi đầu đọc chăm chú, vừa nhìn, vừa viết chú thích gì đó.

Minh Lan nhìn thấy trợn mắt há mồm – ngày mai phải lên triều tấu với Hoàng Thượng, cho nên mới bổ sung kiến thức suốt đêm sao?

Thấy Cố Đình Diệp cúi đầu chăm chú nhìn vào giấy tờ, vốn Minh Lan muốn nói ‘Chàng cứ từ từ làm việc, em đi ngủ trước đây.’ Ai dè Cố Đình Diệp lại lấy ra một chồng đầy sổ sách và danh sách nô bộc trong phủ ra đưa đến trước mặt Minh Lan, mong muốn cùng nàng ‘Cùng nhau cố gắng, phát triển cộng đồng.’

Minh Lan đành phải chịu đựng ngáp, ngồi một cái ghế dài khác, lật sổ sách, danh sách ra xem. Ánh đèn lay lắt, Cố Đình Diệp có người đẹp làm bạn, thấy lòng vui vẻ, liếc thấy Đan Quất đang đứng ngơ ngác, nhân tiện bảo: “Cái Quất! Đi pha ấm trà đặc qua đây.” Hắn nhớ mang máng tên hầu gái bên người Minh Lan đều là tên các loại hoa quả.

Cái này rất được, dễ nhớ.

Đan Quất thương Minh Lan, vốn đã chuẩn bị tốt áo chẽn, nước ấm, để cho Minh Lan đi nghỉ sớm, thấy thế đành phải xoay người đi ra ngoài pha trà, chuẩn bị điểm tâm. Tần Tang đang trông bếp lò trong chái sau, thấy vẻ mặt nàng rầu rĩ, buồn bực, liền hỏi: “Sao thế?”

Trong lòng Đan Quất buồn phiền, nhưng không lộ chút nào ra khỏi miệng: “Lấy thêm nho vừa mới đưa tới sáng nay, lấy đào ở kia ra cắt mấy miếng.” Nói xong, tự mình đi đến tủ lấy trà để pha.

Tần Tang nghe thế liền đứng dậy đi làm, còn Lục Chi lại thấy khó hiểu: “ Không phải cô chủ nói muốn đi ngủ sớm mà?”

“Gọi ‘Phu nhân’ đi!” Đan Quất xụ mặt, lấy ra một bộ trà cụ ‘Hỉ thước đậu cành’ bằng sứ tráng lớp men trắng mỏng: “Lão gia và phu nhân đang muốn nói chuyện với nhau, trong phủ còn nhiều việc chưa xử lý xong đâu.”

Bích Ti che miệng cười khẽ: “Lại nói tiếp, lão gia rất buồn cười. Hôm qua lão gia lại gọi chị Tần Tang là ‘Cái Táo’, với Tiểu Đào thì gọi là ‘Cái Đào’, còn với tôi thì gọi là ‘Cái Mận’. Chị Đan Quất, lão gia gọi chị là gì đấy?”

Đan Quất xách ấm nước từ bếp lò cạnh cửa lại pha trà, nghiêm giọng nói: “Mới hai ngày không bị quản chế, miệng em lại bắt đầu nói bậy nói bạ rồi à? Lão gia mà em cũng dám đặt điều. Người trong phủ mà nghe được, còn trách phủ Thịnh ra ngoài không có phép tắc đấy!”

Tần Tang bê đĩa hoa quả tươi đã xắt miếng bước vào. Lục Chi lấy ra cáí bát thuỷ tinh dáng hoa sen dài sáu tấc. Hai người rửa tay bày hoa quả lên, vừa xếp hoa quả, Lục Chi vừa nói: “Mang cái đứa này ra cho Thôi ma ma nghiêm khắc phạt một trận cho biết.”

Thải Hoàn nhìn các nàng làm việc ăn ý với nhau, không chen tay vào nổi, liền cười nói: “Em Bích Ti còn nhỏ, còn chưa hiểu chuyện nên sẽ có sai sót, đều là chị em nhà mình cả mà đừng nói cho Thôi ma ma.”

Lục Chi thấy khó thở. Ánh mắt Đan Quất mang theo chút do dự, chỉ có Tần Tang ngẩng đầu, mỉm cưới nói: “Bích Ti à! Nhắc nhở em thôi. Chúng ta đều đi theo phu nhân từ nhỏ, tính cô chủ thế nào em còn không hiểu à? Giờ chúng ta mới đến đây, đừng để phu nhân phải trách cứ, em đừng sai sót như thế nữa.” Câu chữ mang nhiều ý sâu xa.

Sắc mặt Bích Ti liền thay đổi, ngậm chặt miệng. Thải Hoàn cũng thấy lạ, nhưng không nên hỏi thêm, cố tình nói: “Trước kia lúc ở phủ Thịnh, đều nói trong ba cô chủ, chỉ có cô Sáu là tốt tính nhất, khoan dung với người ngoài. Dù chúng ta làm sai điều gì, chắc sẽ không nghiêm khắc trừng phạt đâu?”

Đan Quất đối với mấy đứa xanh tình nghĩa sâu nặng, nên thường ngày ít khi trách phạt quá đáng, nhưng có mấy phần đề phòng với Thải Hoàn, nhìn Thải Hoàn, từ tốn nói: “Phu nhân nói làm người không phải thánh hiền, rơi chén vỡ bát gì gì đó thì còn châm chước, kể cả phá hỏng một hai chuyện gì đó, cũng phải hỏi rõ nguyên nhân, phạt là được rồi. Nhưng duy chỉ có một chuyện tuyệt đối không chấp nhận.”

“Là chuyện gì?” Thải Hoàn căng thẳng hỏi tiếp, sắc mặt thay đổi trong giây lát cười nói: “Chị nói với em đi, em sẽ nhớ kỹ.”

“Mưu tính.” Đan Quất nhìn chằm chặp vào ánh mắt Thải Hoàn, gằn từng chữ: “Dù là gì đi nữa, nếu trong lòng có ý nghĩ làm chuyện có lỗi với người, dù cho ngàn tốt, vạn tốt cũng không thể giữ.”

Thải Hoàn run lên, trên mặt lại thể hiện sự cung kính, liên miệng cười nói: “Phu nhân nói đúng quá. Chúng ta là tôi tớ, quan trọng nhất chính là trung trinh còn những cái khác đều là thứ yếu!” Nói xong lại nghĩ đến một chuyện, nhẹ giọng hỏi: “…Đúng rồi! Ngày xưa còn có người gọi là Yến Thảo phải không? Sao chị ấy không đến đây?”

Đan Quất liếc nhìn nàng một cái, dứt khoát nói: “Chị ta đến tuổi, cha mẹ đến trước mặt lão phu nhân cầu xin tìm một người xứng đôi kết hôn.”

Thải Hoàn còn muốn hỏi thêm “Thế còn vị Vưu ma ma nữa thì sao?”. Lục Chi đã lớn tiếng nói: “Tiểu Đào! Thuý Tụ! Hai cái đứa này, bảo đi sắp xếp lại mấy rương hòm, sao mãi chưa thấy quay lại?”

……

Đan Quất bê khay đi vào phòng, trước khi đi nghĩ một lúc, sau đó bỏ thêm một quả lựu lớn màu đỏ tươi vào bên trong, cười híp mắt mang theo ấm trà hoa quả vào rót sẵn đặt trong phòng. Nàng thấy Minh Lan mặc áo quần mỏng manh, lại lấy thêm áo chẽn màu xanh nhạt góc áo thêu mấy bông hoa mai, nhẹ nhàng khoác thêm cho Minh Lan, cuối cùng vặn ba ngọn đèn cung đình bọc da dê trong phòng cho sáng hơn, mới từ tốn đi ra ngoài.

Mấy năm gần đây, Minh Lan vẫn giữ thói quen học tập, vừa lật xem sổ sách, vừa ghi lại những điểm quan trọng [chữ như gà bới nên người ngoài nhìn không hiểu], miệng còn lẩm nhẩm ghi nhớ. Cố Đình Diệp ngẩng đầu nhìn Minh Lan, chỉ thấy trong ánh nến dịu dàng, mặt ngọc sáng hồng, môi anh má đào, đôi mắt tươi sáng, cực kỳ xinh đẹp.

Hắn nắm tay hắng giọng một tiếng, Minh Lan ngẩng đầu lên nhìn hắn, chỉ thấy vẻ mặt Cố Đình Diệp bình thản, hờ hững nói: “Ngày mai trước tiên hãy giúp tôi dọn dẹp nội thư phòng, đồ đạc cần bàn giao tôi đã ký thác cho Công Tôn tiên sinh, mấy cái râu ria thì không cần vội, tìm cho tôi hai đứa hầu gái tin cậy được … Tốt nhất là mù chữ.” Minh Lan đang muốn nói không có vấn đề gì, chợt nghe đến nửa câu cuối, nghĩ ngợi, rồi mới nói: “Người ở nơi này em không rành, hầu gái của em tất cả đều biết chữ, chỉ có mỗi cái Tiểu Đào ngốc ngốc, không biết nhiều chữ lắm, nhưng hành xử đáng tin, tuyệt đối là tin tưởng được, trước tiên gọi nó đến thử xem, sau này em lại từ từ quan sát, người tin cậy được không phải một sớm một chiều mà biết được, mấy ngày nay … Chàng nếu không chê, em cho người dọn dẹp thư phòng.”

Thực ra mấu chốt không phải ở chỗ không biết chữ, mà là có thể tin tưởng được hay không, bởi vì không thể xác định là có đáng tin hay không nên mới muốn tìm đứa mù chữ. Một đứa hầu biết chữ nếu muốn nhìn lén này nọ, liếc mắt nhìn nhớ lấy vài chữ là đủ rồi, nếu là đứa mù chữ, vậy chỉ có thể bí mật mang theo giấy tờ, như vậy sẽ khó khăn hơn, mà cũng dễ bị tóm hơn.

Cố Đình Diệp vừa lòng gật gù, khẽ nhíu mày: “Làm sao lại đều biết chữ cả? Em dạy à? Có cần phải thế không.”

Minh Lan gật đầu, trịnh trọng: “Bọn hầu gái đều biết chữ, thì càng có vẻ em là người huệ chất lan tâm.” Thực ra trước đây là vì để cho chúng nó đọc hiểu điều lệ của Mộ Thương Trai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.