Thầy Giáo Bá Đạo, Anh Là Của Em

Chương 27: Chương 27: Hãy tin anh




Nam Cung Hạo Thiên lên tiếng:

-  Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Nhìn cô giờ cứ như xác ướp Ai Cập sống dậy không bằng.

Nhã Thuần đến lúc này mới chợt nhớ lại Nhã Dịch, nó mất tích vạy mà cô còn đứng ở đây. Bây giờ cô phải làm gì đây, nếu nó có chuyện gì, cô đâu còn mặt mũi nào gặp lại ba mẹ. Nhã Thuần lên tiếng, giọng nói run run, ngắt quảng, tràn ngập sự sợ hãi, bất an và lo lắng:

-  Nhã Dịch… không thấy…. lúc đầu tôi còn …ức ức… nghe tiếng khóc của nó .ức ức … nhưng bây giờ thì không nghe nữa….hức hức…..tôi đã tìm khắp nhà… nhưng không…thấy…hức hức hức …..

-  Nín. Cô nín ngay cho tôi. Nếu tôi còn nghe bất kỳ một tiếng khóc nào nữa, thì tôi hứa cô sẽ phải hối hận đó. Hãy yên tâm tôi sẽ tìm ra nó.

Mặt dù không phải là lời ngon tiếng ngọt, nhưng cô vẫn cảm thấy ấm lòng. Cô tin anh, mặc dù sống với anh không lâu, nhưng linh cảm mách bảo với cô rằng anh sẽ làm được.

Nam Cung Hạo Thiên đánh một cuộc điện thoại cho ai đó, rồi quay lưng bước ra khỏi nhà, Nam Cung Hạo Thiên bắt đầu ra vườn tìm kiếm.

Theo lý thuyết nếu Nhã Thuần nghe được tiếng khóc của Nhã Dịch thì chắc chắn cậu bé chưa đi được xa, nếu trong nhà không có thì chỉ có thể là ở trong vườn thôi.

Không quá mười lăm phút anh đã quay lại, trên tay anh đang ẳm Nhã Dịch, khuôn mặt trắng bệch, cắt không còn giọt máu, đôi mắt nhắm chặt, khéo mắt vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt.

Theo sau anh, là một anh chàng cực kỳ điển trai, mặc áo blue trắng. Nam Cung Hạo Thiên đặt Nhã Dịch lên giường và lôi kéo Nhã Thuần ra khỏi phòng, trong phòng chỉ còn lại Nhã Dịch và anh chàng mặt áo blue trắng kia.

Nhã Thuần giẫy dụa muốn trốn thoát Nam Cung Hạo Thiên, cô muốn bên cạnh Nhã Dịch, nó cần cô.

Nhã Thuần càng ra sức giãy dụa, Nam Cung Hạo Thiên càng siết chặt, cảm giác đau đớn từ tay truyền đến không làm cô thanh tỉnh được chút nào, giờ đây lý trí của cô như đình trệ, trong đầu cô chỉ có hình ảnh Nhã Dịch, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen khép chặt.

Tay hắn như chiếc cồng sắt, khóa chặt tay cô, Nhã Thuần giận dữ quát lớn:

- Nam Cung Hạo Thiên anh buông tôi ra.... buôn ra..... anh có nghe thấy không?,,, cái đồ không máu không nước mắt, anh thả tôi ra.. - Nhã Thuần nắm lấy bàn tay đang lôi kéo mình cắn thật sâu.

Nam Cung Hạo Thiên hơi cau mày, thưởng cho cô cái tát, nói:

-  Cô bình tĩnh lại ngay cho tôi. Nếu muốn nó chết thì cứ việc xong vào, tôi không cản.

-  Nếu vậy sao anh không đưa nó đi bệnh viện. Anh muốn giết nó à? – Nhã Thuần vừa nói vừa không ngừng đánh vào người Nam Cung Hạo Thiên.

Nam Cung Hạo Thiên giữ chặt lấy tay cô, nói:

-  Tôi cho cô hay, nếu gã trong kia tuyên bố bó tay thì tôi tin không có một ai có khả năng cứu sống em cô.

Nhã Thuần vẫn còn hồ nghi, nhưng nhìn vẻ mặt bình tĩnh của hắn, nên cô tạm tin đi. Cô không lo, nếu em cô có gì bất trắc cô cũng sẽ đi theo nó, cô tuyệt đối không bao giờ để nó một mình. Cô và nó sẽ cùng nhau lên thiên đường đoàn tụ với ba mẹ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.