Thầy Giáo Bá Đạo, Anh Là Của Em

Chương 29: Chương 29: Thay đổi bất thường




Những ngày kế tiếp lớp No.1 như thay đổi thành lớp khác.

Đúng như theo yêu cầu của Nam Cung Hạo Thiên, lớp học đầy đủ, không hề có bất kỳ một tiếng động nào, chỉ có tiếng giảng bài vanh vách của thầy cô giáo.

Nếu nhìn thoáng qua thì có ai có thể nhận ra đây là lớp học No.1 làm mọi người nghe phải thất kinh hồn phách đây.

Tại văng phòng thầy hiệu trưởng.

Hoắc Kiến Phong cười như không cười nhìn Nam Cung Hạo Thiên nói:

-  Cậu thật tài đấy, nhờ cậu mà giờ No.1 thay đổi hẳn 1800  luôn. Thành tích càng ngày càng tốt, cực kỳ tốt

-  Ý cậu là sao?

-  Cậu nhìn thử sẽ biết?

Hoắc Kiến Phong đặt trước mặt Nam Cung Hạo Thiên một chòng giấy thật cao.

Nam Cung Hạo Thiên xem lướt qua, rồi nhìn Hoắc Kiến Phong:

-  Vậy thì sao?

-  Cậu còn hỏi tôi nữa à. Lúc trước, cùng lắm thì một tuần chỉ có một, hai giáo viên xin chuyển lớp. Nhưng bây giờ là tập thể á, tất cả giáo viên No.1 đều đề nghị chuyển lớp, không muốn dạy nữa. Cậu nói tôi phải tín sao đây?

Nam Cung Hạo Thiên nhìn khuôn mặt như khổ qua của người bạn thân, không khỏi nở nụ cười vui sướng khi người gặp họa.

Hoắc Kiến Phong lên tiếng, giọng nói trầm thấp không chút độ ấm:

-  Bây giờ cậu còn cười được à?

-  Không lẽ tôi phải khóc sao? Thật không ngờ chúng hành động nhanh như vậy.

-   Không lẽ cậu đã biết trước rồi sao?

-  Học viên của cậu quả thật là không tệ.

Nam Cung Hạo Thiên không trả lời câu hỏi của Hoắc Kiến Phong.

Hoắc Kiến Phong biết, dù hỏi thêm nữa, cũng sẽ không có kết quả. Bởi lẽ chưa có ai có thể đoán được trong đầu của Nam Cung Hạo Thiên chứa những gì.

Cả lớp No. 1 bị bao trùm trong bầu không khí vô cùng căng thẳng và ngột ngạt.

Lớp im lặng, không hề có tiếng động, cơ hồ nếu có con ruồi bay ngang cũng có thể nghe được tiếng vỗ cánh của nó.

Những giáo viên khi bước vào lớp No. 1, chỉ có một cảm giác duy nhất là ớn lạnh tận xương, không khí trong lớp cực thấp. mặc dù khi nhìn xuống lớp, không có học sinh nào chú ý nhìn mình nhưng họ vẫn luôn có cảm giác một luồn sát khí bắn về phía mình.



Khi giáo viên nào bước ra khỏi lớp No. 1, ai cũng cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.