The Day You Went Away

Chương 11: Chương 11




Chap 11:

_ “Sao ko đc. Trường ta có ai đẹp hơn học trò của thầy à …”

_ “Em có đeo cái huy hiệu lúc ra khỏi lớp bao giờ đâu … Em chỉ đeo lúc đầu giờ học với lúc tan học thôi … “ – Vi trề môi nói.

_ “What …” – tôi trợn mắt lên.

Những nam thanh nữ tú đăng kí tham dự cuộc thi “P&P” thì sẽ đc phát cho mỗi người 1 cái huy hiệu hình vương miện màu vàng, và trên đó có đánh số thứ tự. Bất kì học sinh nào trong trường thấy muốn vote cho ai, thì sẽ lại gần và xem mã số, sau đó ghi vào tờ mẫu là: nữ/nam , mỗi tờ chỉ đc tối đa 1 nam hoặc 1 nữ hoặc cả 2.

Vi nói chỉ đeo huy hiệu lúc vào học và tan học, còn lại đều tháo ra … Như vậy thì đúng là tránh đc rất nhiều phiền phức, vì giờ vào học Vi đi trễ thì ai mà thấy đc, còn lúc tan học thì ai cũng lo ra về, người nào rảnh ở lại mà tìm, chỉ có giờ ra chơi là dễ soi nhất thì Vi lại tháo ra, vì thế người khác gặp cứ nghĩ Vi ko tham gia cuộc thi. Cùng lắm thì cũng có người thấy, nhưng số đó sẽ rất ít. Haizzz, chứ nếu ko thì … princess chắc chắc sẽ là Vi.

_ “Giỏi, giỏi lắm trò ngoan của thầy … Ha ha ha, thôi, làm bài tiếp đi … Nhìn cái giề mà nhìn “ – tôi vui vẻ hớn hở bặm trợn nói.

Mặt Vi nghệch ra, ko hiểu sao tôi lại có thái độ như vậy. Haizzz, trò nghĩ là thầy sẽ để thằng con trai khác hôn trò trước mặt thầy à, quên ngay đi. Trò là của thầy, là con mồi của thầy, cấm thằng nào khác đụng vào … Đệt mợ, thằng nào dám đụng vào trò, thầy phồng tôm nó luôn …

Đang hoang tưởng trong đầu, thì tôi nghe thấy tiếng Vi hỏi nhỏ:

_ “Ủa thầy, thế nếu thầy đc làm prince, thầy có hôn princess ko ?”

_ “Có ngu mới ko hôn, cá mỡ dọn lên tận miệng mèo rồi còn gì “ – tôi lè lưỡi liếm liếm môi.

_ “Đồ dê xồm, em khinh … “ – Vi nhìn tôi với cặp mắt coi thường rồi quay qua làm bài tiếp.

Chà, có vẻ mình đã đánh mất hình tượng một người thầy đáng kính trong mắt em mất rồi, nhưng thầy ko hối hận đâu em ạ . Hôn gái miễn phí mà ko hôn, thầy đâu phải gay …

Buổi dạy toán đầu tiên diễn ra êm ả, ko sờ mó, ko ôm ấp, ko nhìn lén bậy bạ (thực ra là có nhưng mà nhìn một cách trong sáng thôi). Vi có vẻ tập trung và chăm chỉ học, trên trán Vi cũng lấm tấm vài giọi mồ hôi. Haizz, phải ráng thôi trò ơi, đừng lo, thầy sẽ giúp em từng bước, từng bước hoàn thiện môn toán.

Em phải tin ở thầy … Tôi đúng là sinh ra để làm thầy giáo mà … hahaha

_ “Hẹn gặp trò ở lễ hội nhé … “ – tôi hớn hở nói.

_ “Uh, thôi thầy về đi … “ – Vi cười tiễn tôi ra khỏi nhà.

_ “Gâu … gâu gâu …” - ….. ???

_ “Im mày, chó khôn ko cắn bậy … “ – tôi bực mình quát con Beck.

_ “ Này, lần sau ko đc nói như thế với Beck, nghe ko ?“ – Vi khó chịu nói với tôi.

Nghĩ cũng đúng, mình ko phải chủ của con chó nên chửi nó cũng kì, vả lại còn chửi ngay trước mặt chủ của nó.

_”Uh, thầy xin lỗi. Thôi, thầy về đây, bye “

_ “Bye bye thầy” – Vi vẫy tay chào tạm biệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.