Thế Giới Tu Chân

Chương 90: Chương 90: Phản kích của Bồ yêu






Vô luận từ góc độ nào tới nói, Tả Mạc cũng không phải một người phản ứng trì độn, đương nhiên, đối với điểm này có lẽ Bồ yêu vẫn bảo lưu ý kiến.

Hàng loạt biến hóa trong môn, khiến Tả Mạc ngửi được đến một tia mùi vị không tầm thường. Sư phụ vừa nghiêm lệ nói cho hắn, muốn hắn nỗ lực thật tốt, không được có chút buông thả, lại nói với hắn, ngọc giản trong môn, bao gồm cả các loại ngọc giản của Hành Phương viện, hắn đều có thể xem qua, mà không cần phải lại tiêu phí nửa điểm cống hiến.

Chỗ tốt ngày xưa trong mơ cũng muốn giờ đặt trước mắt Tả Mạc, hắn lại không có nửa điểm khai tâm.

Chưởng môn vừa về, lập tức ban bố những thông báo này, vậy nhất định là đã phát sinh chuyện gì, hoặc giả sắp phát sinh cái gì. Kinh lịch hai năm qua, cảm xúc sâu nhất sâu nhất của hắn là một thứ. Pháp quyết ấy là tinh thạch! Vô luận tại môn phái nào, đoàn thể nào, pháp quyết cũng không bằng không có truyền nhân. Trước kia pháp quyết của bản môn cần điểm cống hiến, đó mới là chính thường, điểm cống hiến kỳ thực là tinh thạch. Hiện tại chưởng môn đột nhiên nói, pháp quyết không cần điểm cống hiến, vậy rất có thể chứng minh vấn đề.

Sắp xảy ra chuyện!

Tả Mạc lập tức hỏi dò, mình có còn phải tới chỗ Tân Nham sư bá luyện thể. Hồi đáp của sư phụ lần nữa ấn chứng phỏng đoán trong lòng hắn, không cần đi, Tân Nham sư bá phải bế quan luyện khí. Sau đó sư phụ nói cho hắn, nàng sắp bế quan luyện đan, không có thời gian dạy bảo hắn, muốn hắn tự học cho tốt.

Lần này sư phụ nói chuyện cùng hắn chỉ trong hai canh giờ, tự học như thế nào các loại, tựa hồ muốn đem mọi chuyện giải thích rõ ràng.

Cám giác không rõ trong lòng Tả Mạc càng thêm nặng.

Sau cùng, sư phụ do dự một chút, dặn hắn dùng nhiều thời gian luyện kiếm hơn, dẫu luyện đan chậm chút cũng không quan hệ. Đến lúc đó, Tả Mạc nếu còn không nhận ra vấn đề, vậy hắn thực là thằng ngốc chân chính. Sư phụ vung tay để hắn trở về, khi hắn bước ra bậc cửa đan phòng, tiếng than nhỏ yếu của sư phụ, Tả Mạc nghe rất rõ ràng.

Về đến Tây Phong tiểu viện tâm tình Tả Mạc rất không tốt, như có cái gì kẹt ở trong lòng.

Ngày đó, hắn không tu luyện.

Ban đêm, nằm tại nóc nhà, gối lên cánh tay, hắn nhìn vào trời sao, một mình phát ngốc. Âm khuê bên thân hữu khí vô lực phát ra các loại tin tức.

"Ngươi đang lo lắng cái gì?" Bồ yêu không biết lúc nào chui ra.

"Ta cảm giác có việc sắp phát sinh." Tả Mạc nhìn sao trời nói.

"Phát sinh việc gì?"

"Ân. Hai năm trước ta mở mắt ra, ta nghĩ chỉ là mãi sống trong môn. Lúc đó không nghĩ cái gì, cũng không nghĩ tới cái gì tương lai cả. Ta đã thành quen ngẩn ở đây, đã quen tòa núi này. Sau này, sư phụ đối với ta cũng rất tốt, bà tuy tính tình không tốt. Lại thêm Vi Thắng sư huynh, lão đầu đen, Lý Anh Phượng sư tỷ, tiểu Quả..."

"Dẫu có phát sinh cái gì, ngươi cũng không biện pháp." Bồ yêu hồn không để ý nói.

"Ta biết." Ánh mắt Tả Mạc hơi chút ảm đạm: "Ta thực lực yếu như vậy, dẫu có phát sinh cái gì, cũng giúp không được."

"Đó không phải sao?" Bồ yêu kỳ quái hỏi.

"Nhưng là ta không nghĩ..." Trông lên bầu trời ngoài xa thâm thúy, Tả Mạc nhẹ giọng nỉ non.

Bồ yêu im lặng, hắn tựa hồ nhớ tới việc gì.

Sớm ngày thứ hai, Tả Mạc lập tức chạy tới linh viên thuê, quản lý một lần. Khi hắn chuẩn bị rời đi, lại có người tìm đến tới cửa.

"Các hạ là linh thực phu Tả Mạc Tả tiên sinh?" Người đến mười phần khách khí hỏi, mặt tinh minh.

Tả Mạc hơi bất ngờ: "Là ta."

"Nghe đại danh đã lâu." Trrne mặt người mặt lộ ra mấy phần hỉ sắc, nhưng còn lộ ra lực khắc chế rất mạnh: "Tại hạ Hà Dung, kinh doanh một tiểu điếm, nghe nói Tả tiên sinh trồng không ít hoa hồng đỏ, tại hạ muốn đến hỏi, không biết Tả tiên sinh phải chăng định bán chúng."

Tả Mạc gật gật đầu: "Ta trồng không ít hoa hồng đỏ, chẳng qua đợi chúng thành thục còn một đoạn thời gian."

Hà Dung cười nói: "Tại hạ là định trước đặt hàng."

"A. Cách đặt thế nào?" Tả Mạc cũng không ngờ, chuyện đến giờ lại vui như thế, hoa hồng đỏ mình trồng còn chưa thành thục, thế mà lại có người tìm lên tới cửa đặt trước. Nhưng hắn trồng trọt chỗ hoa hồng đỏ này chính là để bán, có người tìm tới cửa, vậy càng tốt.

"Không biết Tả tiên sinh trồng bao nhiêu?" Hà Dung hỏi.

"Tám mươi mẫu." (chương trước là một trăm tám mươi mẫu. Cái nào sai?)

Hà Dung hơi suy nghĩ một chút rồi nói: "Hiện nay hoa hồng đỏ cấp một giá thị trường đại khái hai viên tinh thạch cấp ba một lượng, Tả tiên sinh dự đoán có thể thu hoạch bao nhiêu?"

"Khoảng hai mươi cân." Tả Mạc đưa số dự báo thấp.

"Quả nhiên không hổ là linh thực phu, sản lượng thật là kinh người." Hà Dung khen, lão tiếp tục nói: "Ta nguyện ý giao trước sáu mươi viên tinh thạch cấp ba làm tiền đặt. Nếu giá thị trường sau này, thấp hơn hai viên tinh thạch cấp ba một lượng, thì án giá này thu mua, không bù thêm khoản thiếu. Nếu cao hơn cái này giá cả, thì án giá thị trường đi. Tả tiên sinh nghĩ thế nào?"

Giá này không tệ, Tả Mạc hơi trầm ngâm, rồi gật đầu: "Được."

Hắn đột nhiên hỏi: "Giá hoa hồng đỏ cấp hai bao nhiêu?" Trong linh điền của hắn, có trồng được một chút hoa hồng đỏ cấp hai, nhưng số lượng không quá lớn.

"Năm mươi viên tinh thạch cấp ba một lượng." Hà Dung hơi giật mình, nhưng nghĩ đối phương là linh thực phu, lập tức bổ sung: "Nếu là có hoa hồng đỏ cấp hai, có bao nhiêu tại hạ nguyện ý mua bấy nhiêu."

"Ừm."

Tả Mạc lập tức lướt qua tình hình các loại dược tài, Hà Dung hiển nhiên là kinh nghiệm phong phú, gần như giá toàn bộ dược tài đều có thể không chút do dự mà thuận miệng báo ra. Tiếp theo hai người định ra một hợp đồng, rồi đổi ấn ký với nhau. Cái là ấn ký, là trong tấm ngọc giản trắng lưu lại ấn ký thần thức từng người. Như thế, hai người liên lạc sẽ tiện rất nhiều. Có ấn ký, hạc giấy liền có thể nhẹ nhàng tìm đến đối phương, lại có thể nhẹ nhàng giao lưu lẫn nhau.

Tả Mạc cũng không dùng được phi kiếm truyền thư, hắn chỉ có thể dùng hạc giấy.

Thời gian trước, trừ nữ nhân hạc giấy hồng, Tả Mạc cơ bản trước nay không dùng hạc giấy. Hạc giấy là phải tiêu tiền mua, với tình hình thời trước của hắn, sao dám bỏ được.

Sáu mươi viên tinh thạch cấp ba, đối với Tả Mạc mà nói, không chỉ là một khoản cực lớn.

Hay là mình đi mua bộ linh giáp. Linh giáp trên người hắn là linh giáp cấp hai Diêm Nhạc sư bá tặng, cùng Trích Thủy kiếm những cực phẩm pháp bảo cấp ba đơn giản là không tương xứng. Nhưng hắn cũng chỉ nghĩ vậy, sáu mươi viên tinh thạch cấp ba tự nhiên là đủ mua một bộ linh giáp cấp ba. Nhưng cũng chỉ có thể mua những linh giáp cấp ba phổ thông, cực phẩm chắc không có giá này.

Suy nghĩ một chút, hắn quyết định tạm thời không tiêu những tinh thạch này. Hắn còn nhớ, trong thân còn có Bồ yêu cái thằng đại hộ ăn tinh thạch.

Quả nhiên, vừa về tới Tây Phong tiểu viện, Bồ yêu đã chui ra.

"Những tinh thạch này ta muốn. Nói đi, ngươi muốn đổi cái gì." Khẩu khí Bồ yêu cực lớn, nhưng lại đề tỉnh Tả Mạc: "Chẳng qua, dúm tinh thạch này của ngươi, đổi cũng không được cái đồ gì tốt."

"Có thể đổi cái gì?" Tả Mạc cũng không ngốc, hỏi một câu thăm dò.

Bồ yêu hiện tại tuy thương nặng biến thấp, nhưng là vết xấu thằng này trước loang lổ, chuyện cưỡng mua cưỡng bán đã làm không ít.

"Uy, nhìn không ra, ngươi giờ đã có kinh nghiệm." Bồ yêu trên dưới đánh Tả Mạc mấy cái, đột nhiên khẽ cười âm u: "Nhưng dạng này cũng tốt, mua bán công bằng. Chỉ sáu mươi viên tinh thạch cấp ba, của ngươi có thể đổi, chỉ là một thủ đoạn nhỏ dùng thần thức. Thế nào? Ngươi trước tiên có thể chi một phần, học một đoạn, lại chi một phần, lại học một đoạn."

"Hoặc là một lần trả sạch cúng được." Tả Mạc đối với Bồ yêu phẩm tính thằng này hiểu rõ. Nếu là giao một đoạn học một đoạn, vậy đợi thằng này thét giá bằng trời đi. Đến lúc bị kẹt lưng chừng, tuyệt đối sẽ hộc máu. (phẩm tính = nhân phẩm tính cách)

"Hắc hắc, tùy ngươi. Như thế nào? Cái thủ đoạn nhỏ này, có học hay không?" Bồ yêu âm u cười lia lịa, con ngươi máu trông như đang nhìn mồi săn, trực khiến Tả Mạc sởn tóc gáy.

Tả Mạc hơi cắn răng: "Học!"

Hắn một mực kiên trì tu luyện Thai tức luyện thần, thần thức vượt xa người thường, nhưng hắn vẫn không biết làm sao vận dụng. hiện tại tác dụng duy nhất của thần thức là hắn dùng tra thám linh đan khi luyện đan.

"Ha ha!" Bồ yêu cười thỏa mãn, leng keng leng keng, tiếng một chuỗi tinh thạch va chạm, Tả Mạc nghe được thịt đau vô cùng.

Sáu mươi viên tinh thạch cấp ba nha!

"Nhạ, cho ngươi." Bồ yêu ném một quang cầu cho Tả Mạc, hạ một câu: "Tiền trao cháo múc!" Rồi biến mất không thấy.

Tả Mạc có hơn một lần kinh nghiệm tiếp lấy quang cầu, quang cầu vừa đụng tay, liền hóa làm vô số chữ phù phù hiện trong não của hắn.

Thức hương, vận dụng thần thức, có thể nhớ kỹ bất kể đặc trưng gì của một cô gái, nhìn thấy là nhớ. Mà chỉ cần đối phương ở xung quanh mình trong vòng năm trăm dặm, là có thể phán đoán ra vị trí đối phương, từ đó tìm đến. Tu luyện đến chỗ cực sâu, chỉ cần thầm vận tâm pháp, nào sợ đối phương xa ngoài vạn dặm, cũng có thể nhẹ nhàng tìm đến. Mà bộ pháp quyết này lại còn có thể phân biệt ưu khuyết linh căn của phụ nữ, ở cuối cùng, Tả Mạc còn nhìn thấy một câu bình luận: pháp quyết này có phù hợp với những vị lập chí song tu đa tu và tu thành dâm tặc!

Tả Mạc thực muốn hộc máu!

"Bồ yêu! Tiểu gia cùng ngươi liều! Trả tiểu gia tinh thạch..."

Trong Tây Phong tiểu viện, một tiếng gào thét tê tâm liệt phế vang vọng!

Trong ý thức hải, Bồ yêu ngồi trên bia mộ, đắc ý vô cùng âm trắc nói: "Ha ha ha ha, còn trận pháp... Hừ hừ, sau này ai đàm trận pháp cùng ta, ta lại cùng ai đàm nữ nhân! Oa ha ha..."

Bồ yêu đối với hồi đáp của Tả Mạc lần trước ghi hận trong lòng, lần phản kích này khiến trong lòng hắn đại sảng khoái!

Liên tiếp mấy ngày, Tả Mạc vẫn không thể từ đòn đau thảm này khôi phục lại. Sáu mươi viên tinh thạch cấp ba, đổi lấy pháp quyết không có chỗ dùng như thế, Tả Mạc hận không đem Bồ yêu băm nát nuôi chó được!

Chịu đả kích nặng nề Tả Mạc quyết định dùng luyện chế kim ô hoàn để bù đắp phần tổn thất này.

Nhưng là, sáu mươi viên tinh thạch cấp ba nha! Đó là ba trăm viên kim ô hoàn! Lần trước luyện chế mấy trăm viên kim ô hoàn, đã khiến hắn luyện đến chết đi sống lại.

Mang theo bi phẫn vô cùng cùng động lực, Tả Mạc giết thẳng hướng Hành Phương viện, tính toán bắt đầu điên cuồng luyện chế kim ô hoàn. Nhưng rất nhanh, hắn nghe được một tin tức bất hạnh. Hứa Tinh nói cho hắn, mấy loại nguyên liệu của tích cốc hoàn trong môn đã dùng hết.

Hắn bèn vội chạy đi hỏi Lý Anh Phượng sư tỷ, tin tức nhận được càng là sấm giữa trời quang.

Có một nguyên liệu trên chợ không ngờ hết đứt hàng!

Căn cứ suy đoán của sư tỷ, hẳn là có người ác ý thu gom hàng. Tác dụng của loại nguyên liệu này rất rộng, rất nhiều loại linh đan đều dùng đến nó. Một hạng tài nguyên trọng yếu nhất cỉa mình bị đoạn, Tả Mạc như chịu một gậy đập đầu!

Tương ứng, thù hận của hắn đối với Bồ yêu nhanh chóng tăng cao! Sáu mươi viên tinh thạch cấp ba, vậy mà chỉ mua một bộ pháp quyết không có gì dùng như vậy, đặc biệt là khi hắn đang không khá giả!

Không thể nhẫn, không ai thể nhẫn!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.