Thế Nào Là Hiền Thê

Chương 27: Chương 27: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân Lừa Đảo




Bởi vì trời có tuyết rơi, nên cho dù phu kiệu đã đi rất cẩn thận, nhưng Khúc Khinh Cư vẫn cảm thấy cỗ kiệu dưới người có hơi lắc. Muốn vươn tay ra vén rèm kiệu nhìn thử bên ngoài, nhưng nàng nghĩ bên cạnh vẫn còn Hạ Hành, nên chỉ cười nói: “Sao vương gia lại tới đây.”

“Buổi sáng xử lý chút việc, vừa hay tiện đường qua đây, nhớ ra nàng đang ở trong phủ của tam đệ, nên đơn giản là đợi nàng cùng về thôi,” Hạ Hành duỗi tay vén rèm nhìn ra bên ngoài, tuyết rơi rất lớn, trên đường đã chẳng còn mấy người qua lại, “Tuyết rơi càng lúc càng nhiều, sau này thời tiết như vậy nàng đừng có ra ngoài.”

“Ai muốn đi đi lại lại trong cái thời tiết này làm gì,” Khúc Khinh Cư cười liếc nhìn hắn, “Chẳng qua là vì lần đầu tiên tam đệ muội gửi thiếp mời, không nên làm mất mặt muội ấy, nên mới đi một chuyến thôi.”

Hạ Hành thấy trong biểu cảm của nàng có chút không vui, lập tức bật cười, vỗ vỗ lên mu bàn tay nàng: “Trong buổi tiệc có chuyện gì không vui à?” Tần thị vương phi của Hạ Uyên, hẳn là xuất thân từ môn đệ thư hương chứ nhỉ?

Nói ra liệu có khiến hắn không vui không? Khúc Khinh Cư lật tay đập khẽ vào tay hắn: “Đừng nhắc đến nữa, đệ muội ngoan của chúng ta, chê cười thiếp đối xử không đủ hiếu thuận với kế mẫu.”

Bị Khúc Khinh Cư đập một cái bất ngờ, Hạ Hành liếc liếc nhìn mu bàn tay vừa bị đánh của mình, cảm giác bên trong có hơi ngứa, nhúc nhích ngón tay, nhướng mày nói: “Em dâu nói những lời như vậy, nàng không cần phải để tâm. Lương thị mà cũng xứng với sự hiếu thuận của nàng à, bà ta thân là kế mẫu mà không biết từ ái, lại còn muốn người khác hiếu thuận với bà ta, không tự đi mà soi gương đi.” Hắn không thích cả nhà phủ Xương Đức công, lại càng không có hảo cảm với Lương thị. Hiện giờ Khúc Khinh Cư là vợ cả của mình, là vương phi của triều đình này, một phu nhân công gia nhỏ nhoi như bà ta, lẽ nào còn muốn ra oai trước mặt vương phi sao?

Phủ Xương Đức công thờ ơ với Khúc Khinh Cư, nghĩa là coi thường hắn. Lẽ nào đường đường một vị vương gia như hắn lại có thể bị cái gia đình đó coi thường nữa sao, chuyện quái quỷ gì thế!

Cảm nhận được cảm xúc của đối phương, ý cười của Khúc Khinh Cư trở nên càng đẹp hơn: “Vương gia không cần phải tức giận đâu, chàng thương ta, ta hiểu mà.”

Nghe Khúc Khinh xưng “ta” trước mặt mình, Hạ Hành không hề thấy có cảm giác không tôn trọng, ngược lại còn cảm thấy Khúc Khinh Cư càng lúc càng thân thiết với mình hơn. Hắn ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy đôi mắt sáng long lanh như những vì sao của đối phương, cùng vẻ cảm động trên khuôn mặt.

Trái tim khẽ rung động, hắn đột nhiên cảm thấy, viễn cảnh vợ chồng có vẻ như cũng rất hay, cô gái này là vợ cả của mình, là người phụ nữ sẽ đi tiếp cùng mình, nếu thật sự cứ tương kính như tân, thì chán lắm.

“Đó chính là thương nàng ư?” Nụ cười của Hạ Hành dịu dàng hẳn đi, “Ta biết nàng không yêu mến gì phủ Xương Đức công, sau này nàng không cần phải để tâm đến người trong phủ đó nữa, mọi việc đã có ta.”

Khúc Khinh Cư nghiêng đầu nhìn hắn, sau đó dưới sự hoảng hốt của Hạ Hành, dụi đầu vào trong lòng hắn: “Vương gia, chàng như vậy sẽ chiều hư ta đấy.”

“Nữ nhân của bản vương, chỉ cần đối xử đối với ta là được, đối xử với người khác xấu được chút nào thì cứ xấu chút ấy đi.” Khóe miệng Hạ Hành khẽ nhếch lên, cánh tay bất giác vươn ra cẩn thận giữ chặt lấy eo nàng, tránh để Khúc Khinh Cư bất cẩn bị ngã.

Ngả người trên ngực Hạ Hành, Khúc Khinh Cư nghĩ, may mà nàng đã từng gặp không ít những gã đàn ông biết cách dỗ dành phụ nữ, nếu không dựa vào thủ đoạn này của Hạ Hành, thì đã nhảy vào hố từ lâu rồi. Nhìn hành động ấy, lời nói ấy mà xem, đại biểu của phái thâm tình kiên định đấy.

Đúng vào lúc đó, chiếc kiệu đột nhiên lắc một cái rất mạnh, Hạ Hành vội vàng vươn hai tay ra bảo vệ Khúc Khinh Cư, thân hình ngả ra sau, tránh khỏi rèm kiệu, vị trí dễ bị kẻ khác tấn công, sau đó mới lật tay ấn nàng dựa nằm lên đầu gối mình, trầm giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”.

“Bẩm vương gia, phía trước có người chắn đường.” Bên ngoài rèm, Tiền Thường Tín nhìn thấy màn kịch lưu manh đuổi mĩ nhân diễn ra ngay trước mắt, liền khom lưng nói, “Bên ngoài có mấy người đang đuổi theo một cô gái.” Giọng điệu của hắn tuy rằng thoải mái, nhưng vị trí đứng lại chặn vừa đúng trước miệng kiệu, nhưng thị vệ khác cũng đặt sẵn tay lên chuôi đao.

Khúc Khinh Cư nghe vậy vặn vẹo thân mình, nhưng lại bị Hạ Hành duỗi hai ngón tay ra cốc nhẹ lên đầu.

Thấy Khúc Khinh Cư trừng to mắt lên lườm mình, Hạ Hành cười cười với nàng rồi mới nhìn ra phía rèm nói: “Dọn đường đi.”

Mấy gã đàn ông bắt người thấy khí thế ấy, thì chân đã rụt lùi sang một bên từ lâu, chỉ hận mấy huynh đệ bọn hắn số xui, thời tiết tuyết rơi nặng hạt thế này cũng có thể gặp phải quý nhân ngồi đại kiệu tám người khiêng.

Nghe thấy quý nhân mở miệng, mấy tên ấy càng ngoan ngoãn quỳ ở lề đường, chỉ sợ quý nhân vì sự đụng chạm của bọn chúng là tìm bọn chúng gây khó dễ.

Cô gái chạy phía trước thấy tình hình ấy, hai mắt sáng lên, phịch một tiếng quỳ xuống cách cỗ kiệu tầm hơn hai trượng, “Đại nhân, xin đại nhân cứu dân nữ. Đám người xấu này muốn bắt dân nữ ột viên ngoại làm tiểu thiếp, xin đại nhân cứu dân nữ.”

Cái loại chuyện tồi tệ cưỡng bắt dân nữ cũng có thể gặp được thế này ư? Khúc Khinh Cư dứt khoát đổi một tư thế dễ chịu hơn dựa vào đùi Hạ Hành, cười khẽ nói: “Giữa cảnh trời đất tuyết rơi phủ trắng xóa thế này, có một cô gái bất lực đáng thương xin giúp đỡ, vương gia có muốn làm anh hùng cứ mĩ nhân không?”.

Hạ Hành thấy nụ cười quá đỗi nghịch ngợm của nàng, liền duỗi ngón trỏ mơn man khóe môi nàng nói: “Mỹ sắc đã ở trong lòng rồi, còn có mỹ nhân ở đâu nữa?”.

Há miệng cắn ngón tay trỏ của hắn, Khúc Khinh Cư dùng răng mài mài một lúc mới hừ một tiếng nói: “Ai mà biết được dáng vẻ mong manh đáng thương của tiểu mỹ nhân ấy, có rung động được ai đó không?”.

Cực kỳ hưởng thụ dáng vẻ nhỏ nhắn yêu kiều của Khúc Khinh Cư, Hạ Hành cười khẽ sáng lạng, “Dấm chua thật đúng là chẳng bao giờ có biên giới, một dân nữ ở đẩu ở đâu, thậm chí có đến vương phủ làm tỳ nữ ta cũng không cần, lẽ nào còn có thể được hầu hạ sao?”.

Tiền Thường Tín lặng lẽ đứng ở bên ngoài quay đầu đi hướng khác, giả vờ như mình không nghe thấy động tĩnh bên trong kiệu. Hắn liếc nhìn cô gái đang quỳ kia, dáng vẻ tầm mười sáu mười bảy tuổi, mái tóc dài do chạy nên có hơi rối, nhưng kết hợp cùng khuôn mặt nhỏ xinh trắng trẻo, trông cũng thật sự mong manh đáng thương lắm, chiếc váy bằng vải bông cùng đai lưng màu xanh lam mặc trên người trông không được dày dặn, nhìn qua cũng khá đẹp. Nhưng khi ánh mắt hắn quét đến bàn tay nửa giấu trong ống tay áo, sắc mặt liền sầm xuống: “Lui ra đi, vương gia phải đi tiếp, không được hỗn xược.” Nói xong, ra hiệu bằng mắt với hai thị vệ bên cạnh, hai tên thị vệ lập tức đi tới, kéo cô gái ném sang một bên.

Cũng chẳng thèm nhìn đến cô gái bị kéo toàn thân dính đầy tuyết, Tiền Thường Tín vung tay áo: “Khởi kiệu.”

Cái chiêu cũ rích như này mà cũng dùng không biết ngượng, quần áo mặc tuy bình thường, nhưng lại được may khá tinh tế, và cả những ngón tay thanh mảnh trắng trẻo như những cây hành kia nữa, có cô nương nhà bình dân nào không làm đôi ba thứ việc nhà chứ, vậy mà vẫn dưỡng được bàn tay mềm mại thế kia ư? Coi Tiền gia gia hắn là thằng mù chắc?

Đợi khi cỗ kiệu lên đường đi được một đoạn khá xa xong, Hạ Hành mới để Khúc Khinh Cư ngồi thẳng người dậy, hắn cười mà như không cười nói: “Cũng không biết là món quà của vị nào tặng cho ta, phải cái cách tặng có hơi xấu.”

Nghe ra ẩn ý trong lời nói của Hạ Hành, Khúc Khinh Cư hỏi lại: “Sao có thể khẳng định được đó là món quà người khác tặng, mà không phải là tự cô gái đó tặng chính bản thân mình?”.

“Chuẩn bị quá mức đầy đủ, trên đời này làm gì có chuyện gì vừa khéo đến thế. Nếu là người bình thường, thì đã tránh sang một bên từ lâu rồi, đâu có đứng cách kiệu gần như vậy.” Nụ cười của Hạ Hành có chút lạnh lẽo.

“Người này cũng coi thường vương gia quá.” Trong lòng Khúc Khinh Cư thầm hiểu trên thế gian này làm gì có nhiều tình tiết kinh điển anh hùng cứu mỹ nhân đến thế, cũng chẳng phải là tiểu thuyết phim truyền hình. Bảo sao Hạ Hành đã có đề phòng, hắn không phải kẻ háo sắc, đột nhiên có một người xông ra, đương nhiên cẩn thận vẫn hơn rồi.

“Ồ?” Nhìn thấy bộ dáng khinh bỉ của Khúc Khinh Cư, Hạ Hành lại cười cười, quay đầu vén rèm lên, nhìn thấy tuyết bay lất phất bên ngoài, đột nhiên cảm thấy, những bông tuyết phiêu diêu này, cũng có chút hương vị.

Hai người quay về vương phủ, dùng bữa xong rồi đi ngủ sớm. Còn về đoạn nhạc nền kia, Khúc Khinh Cư cũng lười để tâm, mà Hạ Hành cũng chẳng nhắc đến nữa.

Sáng sớm ngày thứ hai, tuyết đã ngừng rơi, nhưng lớp tuyết tích tụ dày vẫn chưa tan hết, so với lúc tuyết rơi còn lạnh hơn. Hạ Hành đứng trong đại điện, nghe quan viên trên triều đường tranh cãi nhau về chuyện khoa cử đầu xuân sang năm, trên mặt không có một chút cảm xúc.

Đám người dưới trướng Hạ Kỳ và Hạ Uyên đều muốn tiến cử người bên cạnh mình làm chủ khảo, nhất thời nước bọt văng tung tóe, thao thao bất tuyệt nói có sách mách có chứng, có thể thấy được mồm mép lưu loát của đám văn nhân này.

Khánh Đức đế ngồi ở vị trí đầu tiên bị màn tranh cãi của đám người dưới làm cho đau cả đầu, nhìn thấy Hạ Hành mãi vẫn không lên tiếng, bèn nói: “Đoan vương, con cảm thấy nên làm thế nào?”.

Được hoàng đế gọi tên, Hạ Hành liền bước lên trước một bước, cung tay nói: “Bẩm phụ hoàng, những lời các vị đại nhân nói đều có lý cả, nhưng nhi thần cảm thấy có hai người có thể gánh vác được trọng trách này.”

“Cứ nói đi đừng ngại.” Khánh Đức đế nhìn lướt qua con trai trưởng và con trai thứ ba, rồi mới lại đặt tầm mắt lên người Hạ Hành.

“Theo nhi thần thấy, hai người là Binh bộ Thượng thư La đại nhân và Lục Đại học sĩ là có thể đảm đương được trọng trách này, năm đó tên của hai vị đại nhân đều được xếp hạng nhất giáp, tính tình lại công bằng chính trực, trầm ổn độ lượng, nếu như hai vị đại nhân có thể đảm nhiệm chức khảo quan, thì không còn gì thích hợp hơn.” Hạ Hành sẽ không bao giờ ngốc nghếch đi tranh giành vị trí khảo quan vào lúc này, hiện giờ phụ hoàng đã già, trong lòng có chút cố kỵ với đám con trai trẻ tuổi như bọn hắn, chi bằng hắn đề cử hai vị lão thần của phụ hoàng, tránh khỏi rắc rối.

Hạ Kỳ và Hạ Uyên nghe thấy những lời ấy, đều liếc mắt đánh giá Hạ Hành, ý của lão nhị là sao?

Sắc mặt Khánh Đức đế hòa hoãn đi nhiều, dường như đã nghe được đáp án mình mong muốn, ngón tay của ông ta gõ gõ lên tay vịn của ghế rồng: “Chuyện này sau này bàn tiếp, bãi triều.”

Trong lòng mọi người đều hiểu Hoàng thượng đã có quyết định của mình rồi, liền đồng loạt hô vạn tuế quỳ xuống tiễn, đợi Hoàng thượng rời đi xong, mọi người mới từ từ đứng dậy, ai đi với đồng bạn của người ấy.

“Ý tưởng của nhị ca rất hay,” Hạ Uyên đã hiểu ra dụng ý của Hạ Hành, cười mà như không cười đi bên cạnh hắn, sóng vai cùng đi, “Nhưng đệ đệ nghe nói con gái của La đại nhân là mợ của nhị tẩu, tình cảm của nhị tẩu và người mợ này rất thân thiết gần gũi, không biết có chuyện này không?”.

Bước chân của Hạ Hành khựng lại, cười với Hạ Uyên: “Huynh không biết từ lúc nào mà đệ đệ lại có hứng thú với những chuyện thường ngày vụn vặt trong gia đình thế đâu, chuyện trong nhà của cánh phụ nữ, thì cứ để tự cánh phụ nữ để tâm là được, huynh không quản mấy chuyện này.”

Nghe thấy ý châm chọc nói gần nói xa của Hạ Hành, sắc mặt Hạ Uyên có chút khó coi, trước giờ hắn luôn coi thường trò giả vờ giả vịt mặt cười nhưng lòng không cười của Hạ Hành, liền nhếch mép nói: “Những lời của nhị ca sai rồi, vợ chồng vốn dĩ nên đồng lòng, quan tâm tới nhau mới là phải đạo, hà tất phải bân biệt nam nữ thế.”

“Huynh đương nhiên biết đạo lý này,” nụ cười của Hạ Hành càng lúc càng dịu dàng, “Nhưng sợ là đệ đệ không biết.”

Hạ Uyên cười nhạo một tiếng, quay đầu lại thì thấy lão đại đang đi tới chỗ bọn họ, nhất thời sắc mặt liền sầm xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.