Thê Nô

Chương 15: Chương 15: Hiến vật quý




Bích Khang Sơn là khu dân cư cao cấp ở Boston, nhưng nó lại thuộc quyền sở hữu của gia tộc Âu Bách Lai Ân.

Trên đường lên dốc và xuống dốc, cô thấy được thác nước cùng vô số đá cuội, còn có lâu đài cổ kính với kiến trúc của thế kỉ 18, 19.

Cửa lớn được làm bằng đồng, cửa nhỏ thì được làm bằng thủy tinh, trước sân có vườn hoa lịch sự tao nhã cùng vòi phun nước đủ màu, nhưng đặc biệt nhất vẫn là khu rừng ở phía sau.

Nhà của Vu Kiệt làm cho Vân Điệp ấn tượng sâu sắc ở ba điều.

Thứ nhất là nhà của anh cực kì, cực kì lớn!

Lớn đến nỗi làm cho cô tưởng rằng nhà của anh chắc là ở trong khu rừng kia, nhưng có chết cô cũng không nghĩ tới, cả khu rừng ấy đều là của nhà anh!

Thứ hai là người nhà của anh, ai ai cũng rất nhiệt tình, thân thiện.

Vừa thấy cô liền trái ôm phải ôm làm cho cô đến thở cũng không nổi còn xém bị nôn ra những thứ vừa mới ăn, bao gồm cả người ba mặt mày nghiêm túc của anh.

Mà điều thứ ba còn lại là…

– Nhìn, nhìn mày xem, vĩnh viễn đều bày ra cái bộ dáng lưu manh này!

– Con thích như thế.

– Thích cái Shit! Vì sao không thể giống với hai người anh của mày đứng đắn, nghiêm túc hơn một chút hả?

– Như vậy thật nhàm chán! Rõ ràng có ba người con, lại giống như chỉ có một.

– Thật muốn giết mày mà!

Vân Điệp trợn mắt há hốc mồm nhìn ba của Vu Kiệt đang không ngừng rống to nói lớn.

Vu Kiệt thì giống như không có việc gì…không, anh chẳng phải giống như không có việc gì mà anh giống như còn thật cố gắng thêm dầu vào lửa, giống như muốn nhìn thử có thể làm cho cơn giận của ba mình đạt đến mức nào.

Mà mẹ của anh mới thật là giống như không có việc gì, bà nhún nhún vai, nói:

– Lại vậy nữa rồi!

Hai người anh của Vu Kiệt càng tuyệt hơn, bọn họ căn bản làm như không thấy gì, cùng cô nói chuyện, hỏi một chút việc, cùng lắm chính là lúc ba mình rống quá to cũng sẽ nói chuyện to theo, bởi vì sợ cô nghe không thấy.

Mẹ của Vu Kiệt là Vu Đình, nhìn thấy Vân Điệp đang bất an. Vì thế, vỗ vỗ tay của cô nhằm an ủi.

– Không cần để ý, quen rồi là tốt thôi. Lúc Jamie 7 tuổi, hai cha con họ bắt đầu giống như chó với mèo, vừa nhìn thấy nhau liền ầm ỹ không ngừng.

Quen rồi là tốt?

Trời ạ! Nếu thêm vài lần nữa, cho dù lá gan của cô không bị sao thì lỗ tai của cô cũng sẽ bị điếc mất!

Bất quá, cô cũng chỉ có thể tập thành thói quen, bởi vì vài ngày sau, Vân Điệp phát hiện ra bọn họ lúc nào cũng sẽ cãi nhau, dù sao chỉ cần nghe thấy tiếng rống của ba anh liền biết hai ba con lại chạm mặt.

Vu Kiệt về nhà đến ngày thứ 3 liền nhịn không được muốn “hiến vật quý”…là tài nghệ nấu ăn của Vân Điệp.

Lúc mới bắt đầu, mọi người đều trừng mắt nhìn bàn thức ăn tinh xảo trước mặt, biểu hiện thái độ thực khách khí, nhưng mà Vân Điệp vẫn nhìn ra được sự do dự trong mắt mọi người.

Sau đó, khi mọi người miễn cưỡng ăn xong một miếng thứ nhất, đột nhiên toàn bộ mọi người đều thật ăn ý mà cùng nhau biểu diễn cho Vân Điệp biết như thế nào là “tướng heo ăn”.

Vân Điệp chỉ có thể ngơ ngác nhìn mọi người đang ăn mặc chỉnh tề, lịch sự mà lại tranh với nhau thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt.

Craig còn khoa trương hơn, đem mấy miếng cuối cùng gắp hết vào trong chén, làm cho mọi người đồng loạt lên tiếng kháng nghị còn nhất trí ra tay phạt đánh.

Nếu không có Vu Kiệt biết trước được tình huống, nên đã gắp cho Vân Điệp thật nhiều đồ ăn, nói không chừng Vân Điệp ngay cả một miếng cũng không có mà ăn.

Thật khoa trương mà, cuối cùng đến cả canh rau cũng hết sạch!

Vân Điệp một bên từ từ ăn thức ăn trong chén của mình, một bên dò xét mọi người đang ôm bụng cười thỏa mãn. Vu Kiệt thì cực kì đắc ý, không nhịn được lên tiếng chê cười:

– Nhìn tướng ăn của mọi người, người không biết còn tưởng mọi người bị bỏ đói ba ngày ba đêm!

– Không có biện pháp, chưa bao giờ biết đến món Trung Quốc, đã thế còn ăn quá ngon như vậy. – Anh cả Johnson của Vu Kiệt lên tiếng tán thưởng.

Bỗng nhiên, ánh mắt trách móc của mọi người đồng loạt bay về phía Vu Đình, làm cho bà không khỏi co rúm người lại một chút.

Vân Điệp đột nhiên nhớ đến lời Vu Kiệt từng có nói qua mẹ của anh không biết làm việc nhà, lập tức hiểu được ánh mắt trách móc của mọi người là do đâu.

Để giúp Vu Đình giải vây, cô vội mở miệng hỏi:

– Nước Mỹ không phải cũng có rất nhiều nhà hàng Trung Quốc sao?

Mọi người nhìn nhau liếc mắt dò xét một cái, Vu Kiệt liền lên tiếng, anh “giải thích” thật sự rất đơn giản.

– Lần sau mang em đi ăn, em liền sẽ hiểu được.

Craig lấy giấy ăn lau miệng.

– Jamie, anh hy vọng em có thể nói cho anh biết, không phải mỗi ngày em đều ăn như vậy chứ? – Anh ghen tị nói.

– Đương nhiên không phải.

Vu Kiệt nhàn nhã nói:

– Mỗi bữa, cô ấy đều sẽ nấu những món khác nhau, làm sao có thể ngày nào cũng ăn giống như thế này được? Đương nhiên, nếu có món ăn nào cực kỳ ngon, em sẽ yêu cầu cô ấy làm lại lần nữa.

Tám ánh mắt cực kì bất mãn đồng thời dừng lại ở trên người anh.

– Hơn nữa, bữa sáng thì có kiểu bữa sáng, bữa ăn chính thì có kiểu của bữa ăn chính, còn có điểm tâm cùng bữa ăn khuya…

Tám ánh mắt thăng cấp thành tức giận.

– Cô ấy làm điểm tâm ngon đến nỗi khiến cho người ta ăn mà thiếu chút nữa nuốt luôn cả đầu lưỡi…

Tám ánh mắt lợi hại rốt cuộc biến thành mũi nhọn giết người.

– Chẳng những cơm Trung, cô ấy ngay cả cơm Tây, đồ ăn Nhật, Ấn Độ…

Vu Kiệt đột nhiên nhảy dựng lên chạy nhanh ra khỏi nhà ăn, Vân Điệp cứng họng nhìn nam nữ già trẻ 4 người, hai tay cầm thìa, đũa, bát, chén gì gì đó, một đường đuổi giết chạy theo ra ngoài, nhưng mới đến nửa đường thì những vật trong tay liền nhất loạt bay vụt đi.

Người giúp việc giống như không có việc gì tiến lên dọn dẹp, còn không quên an ủi Vân Điệp vài câu.

– Đừng lo, trước kia bọn họ cũng thường như vậy, quen thì tốt rồi.

Ông trời, lại là quen thì tốt rồi?!

Ở nhà mình an phận hai, ba ngày sau, Vu Kiệt liền quyết định mang Vân Điệp đi du lịch Boston.

Quyết định này đương nhiên khiến cho không ít lời kháng nghị cùng bất mãn, bởi vì nếu như thế này, Vân Điệp sẽ không nấu cơm cho bọn họ nữa.

Bất quá, ít nhất bữa cơm tối của đêm giao thừa năm nay…

ha ha ha, ăn ngon! Ăn ngon!

***

Boston là thủ phủ đồng thời là thành phố lớn nhất của bang Massachussetts, là một trong những thành phố cổ và giàu nhất nước Mỹ.

Là thành phố có nhiều công ty kinh tế, công ty bảo hiểm, tập đoàn chính phủ giúp cho nơi đây trở thành trung tâm thương mại lớn.

Về phương diện khác, ở đây vẫn có thể thấy được những kiến trúc cổ của thời đại dân quốc, vì vậy, Boston còn được gọi là “Athen Bắc Mĩ”.

Trừ bỏ thương mại, Boston còn nổi tiếng về nền văn hóa và nghệ thuật.

Hai trường nổi tiếng trên thế giới là đại học Havard và học viện Massachusetts đều ở trong khu vực của Boston Cambridge.

Còn có những nhà văn, nhà thơ, họa sĩ nổi tiếng ở Mỹ cũng đều từng ở một thời gian tại Boston, bởi vậy mới nói Boston là nơi tập trung nhân tài.

Vu Kiệt nói, cứ hai năm là anh ấy lại trở về học viện Massachusetts nhìn qua một chút.

Anh so với anh cả Vũ còn “vĩ đại vô tư” hơn, anh cả Vũ quá tam ba bận mới về nhà, còn anh, vừa khéo gấp đôi, khoảng ba tháng mới chịu về nhà.

Hai người thong thả đi du lịch tại những địa điểm nổi tiếng của bốn khu vực Boston, dự tính là ở kỳ nghỉ đông ngắn ngủi này sẽ cố gắng đi hết tất cả mọi nơi và đem ký ức ấy in sâu vào trong đầu.

Vân Điệp từng một lần gặp qua vị hôn thê của Johnson.

Cô ấy là một người con gái xinh đẹp nhưng rất kiêu ngạo, luôn tự cho mình là đúng, Vân Điệp cảm giác được cô ấy không hề xem cô vào trong mắt.

Bất quá, Vu Kiệt lại nói.

– Quan tâm đến cô ta làm cái gì? Ba già, mẹ già, còn có anh cả, anh hai đều thích em đến chết đi được, như thế còn chưa đủ sao?

Nói thích đến chết tựa hồ còn chưa giống lắm, bởi vì vào đêm giao thừa lúc mọi người ngồi xuống bàn tiệc đầy món ăn do chính cô làm, thì bọn họ đồng thời nhìn về phía cô bằng ánh mắt sùng bái kính phục.

Đặc biệt là lúc Vân Điệp cực kì xấu hổ nói cho Vu Đình biết, sau khi kết hôn, cô nguyện ý vì Vu Kiệt mà sinh con.

Vẻ mặt kích động cảm kích của Vu Đình thiếu chút nữa làm cho cô tưởng rằng bà sẽ quỳ xuống lạy cô một lạy vậy!

Khoảnh khắc khi hai người ngồi trên máy bay, Vân Điệp bỗng nhiên nghĩ đến, lúc mới bắt đầu là cực kì bất an và khẩn trương, không nghĩ tới lúc kết thúc lại làm cho cô luyến tiếc cùng sinh ra sự cảm thán lớn đến vậy.

Đó là, ở trong mắt của ba cô, cô chẳng qua là một đứa ngu ngốc vô dụng, chỉ làm cho bọn họ cảm thấy nhục nhã.

Nhưng ở trong mắt người nhà Vu Kiệt, thì cô lại giống như một thiên thần.

Giống như lời ba của Vu Kiệt từng nói.

– Chỉ có thiên thần mới có thể làm ra đồ ăn ngon như vậy!

Những người còn lại vừa đều gật đầu đồng ý, vừa tranh thủ giành giật thức ăn, làm cho ba của Vu Kiệt tức giận không thôi.

Bởi vì lúc ông ấy nói chuyện, không để ý nên đã bị mọi người ăn hết sạch hai dĩa thức ăn.

Vân Điệp không tự giác vụng trộm nở nụ cười.

– Em cười cái gì?

Vân Điệp tựa đầu vào vai Vu Kiệt nói.

– Không có gì, chỉ là thấy ba của anh thật đáng yêu.

Vu Kiệt hừ hừ.

– Rốt cuộc hai người mỗi khi gặp mặt đều cãi nhau chuyện gì vậy? Sẽ không phải là mỗi lần đều phê bình cách ăn mặc của anh chứ?

– Anh đã nói rồi, ông ấy muốn anh vào công ty ông làm việc.

– Vậy công ty của anh thì làm sao bây giờ? Anh sẽ không dễ dàng từ bỏ công ty của mình như thế chứ? – Vân Điệp nhíu mày quan tâm hỏi.

– Sát nhập vào tổng công ty của ông ấy!

– Tổng công ty?

Vân Điệp ngẩng đầu nhìn anh.

– Công ty của ông ấy rất lớn sao?

Vu Kiệt cúi đầu xuống nhìn cô.

– Tổng công ty tài chính kinh tế Moughfire.

– Moughfire?

Vân Điệp không hiểu hỏi:

– Chưa từng nghe qua, nhưng sát nhập công ty thì em đã từng nghe qua rồi. Công ty ấy rất nổi tiếng sao?

Vu Kiệt nhún nhún vai.

– Vậy cuối cùng là gì?

– Cuối cùng là, anh vẫn như cũ tiếp tục phát triển J&D của anh, mà ông ấy thì vẫn nghĩ cách bắt công ty anh sát nhập vào công ty của ông ấy.

Vân Điệp không nhịn được phì cười nói.

– Như vậy thì cuối cùng là gì?

– Duy trì tình huống hiện nay cũng tốt mà!

Vân Điệp cười lắc đầu.

– Em phát hiện anh với ba anh đểu giống nhau là có tính trẻ con.

– Tính trẻ con?

Vu Kiệt híp mắt nhìn cô.

– Em chỉ biết buổi tối anh mới không có tính trẻ con thôi!

**

Lúc hai người về tới nhà đã hơn 11 giờ, Vu Kiệt trước là bắt Vân Điệp đi tắm, rồi sau đó mới đến lượt mình.

Vân Điệp vừa lau khô tóc vừa gọi điện thoại, cô biết Cảnh Thụy Văn luôn đi ngủ rất trễ, cho nên, cô lấy điện thoại gọi Cảnh Thụy Văn.

– Alo!

– Anh cả, là em, Vân Điệp đây! Em về nhà rồi.

– Vân Điệp, em đã về rồi à, Nhật Bản chơi vui không? – Đầu dây bên kia truyền đến âm thanh vui mừng.

Vân Điệp đem khăn tắm ném vào trong máy giặt.

– Bọn em không có đi Nhật Bản, bọn em đi về nhà của Vu Kiệt.

– Nhà của Vu Kiệt? Ở đâu?

– Boston. Nhà anh ấy to lắm! Ở trong rừng luôn! Không những thế cả khu rừng ấy đều là của nhà anh ấy đó! – Vân Điệp hưng phấn nói.

– Thật sự lớn như vậy? – Cảnh Thụy Văn kinh ngạc hỏi.

– Nhà cậu ấy có tiền như vậy sao?

– Em cũng không biết rõ nữa, chắc là vậy! Hình như ba của anh ấy có một công ty rất lớn, gọi…gọi là gì đừng…đừng cái gì phi ấy.

– Sẽ không phải là công ty tài chính kinh tế Moughfire chứ? – Cảnh Thụy Văn thuận miệng hỏi.

Vân Điệp lập tức kêu một tiếng.

– Đúng, chính là công ty tài chính kinh tế Moughfire. Em còn nói, em mới nghe qua sát nhập công ty chứ chưa từng nghe qua cái gì mà…

Cảnh Thụy Văn kinh ngạc thở gấp.

– Thật là Moughfire? – Anh kinh hô.

– Đúng vậy! Công ty ấy…rất nổi tiếng sao?

– Nổi tiếng? Đâu chỉ có nổi tiếng!

Cảnh Thụy Văn kích động kêu lên:

– Đó là công ty tài chính kinh tế có quyền lực nhất trên thế giới, tiền tài có thể đem đi so sánh được với quốc vương Arab, nó…

– Nhưng em thực sự chưa từng nghe qua mà!

Cảnh Thụy Văn kêu lên tiếng.

– Em chỉ là một học sinh cấp 3, chưa từng tiếp xúc qua với kinh doanh nên đương nhiên là không có khả năng nghe được.

Anh dừng lại một chút, còn nói:

– Kỳ thực, lúc anh biết cậu ta tên là Jamie Âu Bách Lai Ân cũng mơ hồ đoán được cậu ta cùng tổng giám đốc Âu Bách Lai Tư của công ty tài chính kinh tế Moughfire có quan hệ gì đó. Nhưng bởi vì Vu Kiệt là giới văn học, danh nhân giới khoa học, trong lúc đó khoảng cách của hai người họ hình như cách nhau rất xa cho nên cũng không có nghĩ nhiều như vậy.

Vân Điệp nhíu mày nhớ lại.

– Nhưng ba của anh ấy thoạt nhìn cũng không có giống doanh nhân giỏi như vậy mà! Ông ấy cùng Vu Kiệt chỉ giống nhau ở tính trẻ con! Hơn nữa hai người bọn họ vừa nhìn thấy mặt liền cãi nhau ầm ỹ, lúc mới đầu em còn thực sự bị dọa sợ đến chết.

Cô nhún nhún vai.

– Nhưng quen là tốt rồi, ông ấy còn nói em là thiên sứ đó! Còn có mẹ của anh ấy đối với em rất tốt, hai anh trai của anh ấy cũng rất vui vẻ, đặc biệt là lúc ăn thức ăn em nấu khi, gia đình năm người bọn họ giống như người điên giống nhau, vì một cái giò heo, bọn họ sẽ biến thành kẻ thù mà đánh nhau, khoa trương cực kỳ luôn!

Cảnh Thụy Văn bật cười.

– Thực sự khoa trương như vậy hả? Nghe qua giống như bọn họ thực thích em?

– Vâng! Mẹ anh ấy còn luôn luôn nói…

Cô ngượng ngùng cười.

– Kêu em nhanh nhanh sinh cục cưng cho Vu Kiệt.

– Vậy em liền nhanh nhanh cố lên nhé! – Cảnh Thụy Văn trêu chọc nói.

– Anh cả! – Vân Điệp hờn dỗi kêu.

– Được, được, không nói nữa, ngày kia khai giảng rồi, em tốt nhất là nên suy nghĩ lại đi – Anh dặn dò nói.

– Anh giúp em đến ngân hàng nộp tiền học phí sao?

– Ừ. Biên lai anh sẽ kêu Thụy Võ đem qua cho em.

Nhìn thấy Vu Kiệt từ phòng tắm bước ra, Vân Điệp vội vàng hướng anh vẫy vẫy tay.

– Là anh cả, anh có muốn cùng anh ấy nói gì không?

– Đưa anh. – Vu Kiệt cầm điện thoại.

– Anh đói bụng, giúp anh nhìn xem có cái gì ăn được đi.

Vân Điệp nghe lời ra ngoài, Vu Kiệt lúc này mới cầm điện thoại để lên tai.

– Tình huống sao rồi?

Cảnh Thụy Văn cười cười.

– Việc làm của bọn họ đều điên rồi, nhưng mà cũng không có gì ghê gớm lắm.

Vu Kiệt đi đến bậc cầu thang rồi ngồi xuống.

– Chắc là không muốn cứ như vậy mà dừng tay, đúng không?

– Nếu có thể, cậu tốt nhất là nên tự mình đưa đón Vân Điệp đi học. – Cảnh Thụy Văn ám chỉ.

– Tôi hiểu rồi. – Vu Kiệt lắc đầu thở dài.

– Không có một chút dấu hiệu hối cải nào sao?

Đầu dây bên kia truyền đến trận âm thanh cười khổ.

Vu Kiệt lại một lần nữa thở dài.

– Chỉ sợ kết quả sẽ làm cho Tiểu Điệp phải thất vọng rồi đi?

Cảnh Thụy Văn không nói gì.

Vu Kiệt nói xong cũng tìm đề tài khác.

– Công ty Viễn Đông của các anh có phải đang dự thầu 7 công trình quảng trường của Moughfire hay không?

– Cậu làm sao biết được?

– Tôi tình cờ thấy được tập tài liệu của anh cả tôi. – Anh dừng một chút.

– Kế hoạch dự thầu của các anh trên cơ bản là có thể, nhưng không có gì đặc biệt cho lắm nên không thể cùng những công ty khác cạnh tranh được. Nếu anh đồng ý thì đem kế hoạch ấy qua đây, tôi giúp anh chỉnh sửa lại một chút, sau đó anh nhìn lại khả năng của công ty mình có khả năng làm theo bản chỉnh sửa này hay không. Nếu có thể thì anh đem kế hoạch mà tôi đã chỉnh sửa đưa đến Moughfire thay bản kế hoạch cũ.

– Thật tốt quá.

Cảnh Thụy Văn cực kỳ vui mừng kêu lên.

– Ngày mai, tôi sẽ đem đến cho cậu.

– Được, vậy…

– Vu Kiệt, mỳ có thể ăn rồi!

– Nghe thấy không? Vợ kêu tôi ra ăn cơm, tôi phải đi hưởng thụ đây.

– Cảm ơn, Vu Kiệt. – Cảnh Thụy Văn chân thành nói.

– Không cần khách khí, bye.

Vân Điệp đem hai bát mỳ để ở trên bàn cơm, hỏi:

– Hai anh nói chuyện gì mà lâu như vậy?

– Không có gì. – Vu Kiệt ngồi xuống cầm lấy đôi đũa.

– Tiểu Điệp, về sau không cần đi xe buýt nữa, anh đưa đón em đi học là được rồi.

Vân Điệp cũng ngồi xuống theo.

– Vì sao? Nếu làm như vậy, buổi sáng anh phải cùng em dậy sớm đi học, như vậy không phải sẽ rất mệt sao?

– Anh chính là thích đưa em đến trường rồi lại chở em về nhà đấy!

Vân Điệp nghi ngờ nhìn anh một lúc lâu, rồi sau đó nhún nhún vai.

– Quên đi, tùy anh vậy!

– Buổi sáng nhớ gọi anh dậy nhé!

– Biết rồi.

Muốn nửa đường cướp người?

Hừ! Không có cửa đâu!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.