Thể Tôn

Chương 913: Chương 913: Chiếm đoạt






“Ta là Thái Cổ, vương giả muôn đời của hỗn độn, há lại để cho tiểu bối ngươi đứng đó mà quan khán?” Một tiếng gầm phẫn nộ từ trong kết giới bảy màu trong đan điền bạo hưởng ra, ẩn chứa sóng âm kinh khủng làm kết giới rung chuyển dữ dội, một lần nữa hình thành một cỗ khí lãng hết sức mạnh mẽ bạo phát nhằm vào Lôi Cương. Lôi Cương vội vàng né tránh, đợi cho khí lãng cuốn qua, hắn lại cẩn thận đi ra, kinh hãi nhìn ma niệm của Thái Cổ trong kết giới.

Chỉ tiếng gầm giận dữ đã khiến hắn chật vật không chịu nổi, nếu là toàn bộ Thái Cổ, Lôi Cương không thể tưởng nổi thực lực của hắn sẽ kinh khủng như thế nào. Nếu có thể chiếm được thân thể này, liệu hắn có thể đạt tới trình độ như của Thái Cổ Chi Hoàng không? Lôi Cương vừa nghĩ, nội tâm càng thêm kiên quyết. Hắn nhanh chóng bay ra, ánh sáng bảy màu bao quanh thân thể phát sáng rực rỡ. Lôi Cương tiến lại gần kết giới, chăm chú nhìn Thái Cổ đang phẫn nộ nhìn chằm chằm vào hắn ở phía trước

Đôi mắt Lôi Cương sáng rực, hắn thấp giọng nói:

- Thái Cổ Chi Hoàng đã sớm chết đi, ngươi bất quá chỉ là một tia tàn hồn, có tư cách gì xưng là Thái Cổ.

Giọng nói của Lôi Cương rền vang rung chuyển cả kết giới, tạo thành một làn sóng âm tiến vào trong kết giới của đan điền. Bàn tay phải của hắn vươn về phía kết giới bảy màu. Một lớp màng quỷ dị xuất hiện, tay phải của Lôi Cương đã dễ dàng xâm nhập kết giới, dường như kết giới không hề tồn tại với hắn.

Ma niệm của Thái Cổ bị trói buộc trong kết giới thấy thế con ngươi chợt co rụt lại, khuôn mặt toát ra vẻ ngạc nhiên sâu sắc. Ngay cả Lôi Cương cũng nhíu mày, có thể dễ dàng tiến nhập kết giới cũng làm hắn vô cùng kinh ngạc. Nhưng hắn cũng không suy nghĩ nhiều, liền bước vào bên trong. Nếu hắn muốn chiếm được thân thể Thái Cổ, chỉ có cách thôn phệ được tia ma niệm trước mắt này.

Khoảnh khắc Lôi Cương tiến nhập kết giới, tia ma niệm lại không có bất cứ hành động phản kháng hay bất mãn gì, chỉ nhìn chằm chằm hắn, đôi mắt sáng rực, không biết là đang suy tư cái gì. Lôi Cương vô tình thấy được ánh mắt suy tư của ma niệm, trong lòng không khỏi trầm xuống. Trầm ngân một phen, hắn không chút e ngại đánh tới ma niệm, thần hồn của hắn hóa thành một màn sương mù bao phủ ma niệm.

Ma niệm lúc trước còn phẫn nộ, rít gào, giờ lại im lặng nhìn chăm chú vào thần hồn Lôi Cương đang tiến tới, coi như không thấy, mặc cho thần hồn Lôi Cương tấn công, trong mắt toát ra vẻ phức tạp khó hiểu. Thần hồn của Lôi Cương không gặp chút trở ngại nào bao phủ lấy ma niệm.

Không đúng, vì sao hắn không phản kháng? Vì sao từ lúc ta tiến nhập kết giới, hắn như biến thành người khác?

Lôi Cương có chút kinh ngạc, sự bình tĩnh của ma niệm làm hắn cảm thấy bất an. Nhưng chuyện đã tới mức này, hắn cũng không thể lùi bước được nữa. Thần hồn của Lôi Cương điên cuồng cắn nuốt, mở ra một cái miệng thật lớn thôn phệ ma niệm.

Bởi ma niệm là do thần hồn sinh ra, Lôi Cương thôn phệ không gặp chút khó khăn nào, hơn nữa ma niệm lại không hề phản kháng, nên tốc độ thôn phệ của Lôi Cương cực nhanh, có thể nói là như hổ đói vậy. Dù vậy, ma niệm tuy chỉ là tàn hồn nhưng cũng buộc Lôi Cương phải thôn phệ một hồi lâu. Khi thôn phệ ma niệm, hắn càng lúc càng e ngại hơn. Nhưng cho dù như vậy, hắn cũng không dừng lại. Hắn từ lâu đã đợi thời khắc này, nếu ma niệm phản kháng, hắn cũng muốn đánh nhau sống chết một phen.

Qua một lúc lâu, tốc độ thôn phệ của Lôi Cương đã dần chậm lại, thần hồn hắn đã bành trướng đến cực điểm. Sức mạnh kinh khủng ẩn chứa trong ma niệm của Thái Cổ không phải trong chốc lát là hắn có thể hấp thu hết được. Sau khi thôn phệ xong, thần hồn của Lôi Cương đã có biến hóa hóa rất lớn, thần hồn của hắn đã cao đến vạn trượng ngồi xếp bằng trong đan điền, sừng sững như một ngọn núi cao vạn trượng.

Nếu có người nào đó nhìn thấy dung mạo của Lôi Cương lúc này sẽ vô cùng kinh ngạc, lúc thì hắn biến hóa thành dáng dấp của Thái Cổ, khi thì là dung mạo của chính Lôi Cương, hai từng gương mặt cứ thay phiên nhau xuất hiện.

Lúc này, Lôi Cương đang toàn lực hấp thu lực lượng ẩn chứa trong ma niệm của Thái Cổ, sức mạnh vốn có trong thần hồn của hắn giờ đã đạt đến một mức độ cực kì khủng bố. Nhưng sức mạnh trong ma niệm của Thái Cổ càng kinh khủng hơn. Lôi Cương tuy rằng đã thôn phệ nó nhưng muốn chuyển hóa thành sức mạnh của chính mình còn cần rất nhiều thời gian. Hắn chỉ có thể từ từt mà hấp thu.

Trong khi Lôi Cương hấp thu, ma niệm vẫn không có phản kháng gì, tựa như không có thần trí, mặc cho hắn thôn phệ.

Bên ngoài kết giới bảy màu, thất hoàng cũng ngồi xuống, lẳng lặng chờ đợi. Bọn họ mặc dù nhắm mắt nhưng khuôn mặt vẫn toát lên vẻ lo lắng. Bọn họ cũng không biết tình hình đang diễn ra trong cơ thể Thái Cổ, nếu là biết Lôi Cương thôn phệ ma niệm không một chút trở ngại như thế có lẽ sẽ đứng ngồi không yên. Bọn họ hiểu rất rõ về ma niệm, nếu là Lôi Cương trải qua vô vàn khó khăn mà thôn phệ được, bọn họ còn có chút yên tâm, nhưng nếu một chút phản kháng cũng không có như vậy thì thật quá mức khác thường.

Chẳng qua bao lâu, thời gian như đã dừng lại. Lúc Lôi Cương đã thôn phệ xong toàn bộ ma niệm, hắn mở hai mắt, thân thể cũng khôi phục lại như trước. Hắn nhíu mày đánh giá lại toàn thân, tất cả đều quá mức bất thường làm hắn vô cùng bất an.

Hô!

Bất kể thế nào, lúc này Lôi Cương đã thôn phệ được ma niệm. Nếu có gì không hay xảy ra, hắn cũng tự tin có thể đánh với ma niệm một trận. Ánh mắt của Lôi Cương sáng rực, đầy kiên định. Hắn liếc nhìn về phía Nê Hoàn cung của Thái Cổ Chi Hoàng.

Thôn phệ ma niệm đủ để Lôi Cương nắm chắc thân thể Thái Cổ Chi Hoàng trong tay. Thái Cổ Chi Hoàng tuy cường đại nhưng lúc này chỉ là một thân thể không có thần hồn. Lôi Cương tiến nhập vào trong Nê Hoàn cung của Thái Cổ Chi Hoàng, nơi đây giống như một giới độc lập vậy. Lôi Cương vào trong đó rồi ngồi xếp bằng, nhắm hai mắt lại cảm thụ thân thể Thái Cổ Chi Hoàng.

Lẽ nào đã xảy ra vấn đề gì?

Mộc hoàng nhìn chăm chú vào thân thể to lớn không nhúc nhích phía trước mặt, thấp giọng nói.

Yên tâm, ma niệm tuy mạnh nhưng tỷ lệ thành công của Lôi Cương cũng hơn phân nửa.

Hỏa Hoàng nhìn Mộc Hoàng, thản nhiên nói.

Ngay lúc thất hoàng đang lo lắng chờ đợi, trong hư không, thân thể khổng lồ đã tồn tại qua vô số năm tháng phía trước mặt bỗng nhiên rung động khiến hư không cũng ầm ầm rung chuyển theo. Kết giới chấn động kịch liệt, như một mặt hồ rộng lớn bị ném một tảng đá lớn xuống vậy. Thất hoàng vụt đứng dậy, trừng mắt nhìn kết giới bảy màu, hai mắt toát lên vẻ kinh hỷ vạn phần.

Thân thể khổng lồ của Thái Cổ Chi Hoàng tựa như cường giả vô địch chưa từng ngủ say vô số năm tháng, đứng cao ngất tại đó như thể sắp lay chuyển cả thiên địa. Song quyền hắn nắm chặt, từng quyền từng quyền đánh ra làm cho thiên địa ầm ầm bạo hưởng, chấn động điên cuồng lan ra bốn phương tám hướng, phá tung mọi thứ.

Oanh!

Kết giới bảy màu đã bị chấn động này nghiền nát.

-o0o-


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.