Thế Tử Xấu Xa

Chương 8: Chương 8: Chương 4.2




“Tri Hạ, ngươi gả vào Vương phủ cũng đã hơn một tháng, có chỗ nào không quen hay không?” – Trần thị thân thiết hỏi.

Dung Tri Hạ nghênh đón ánh mắt của bà, mỉm cười yếu ớt, trả lời – “Không ạ, hết thảy đều rất tốt, đa tạ mẫu phi quan tâm.”

Ngày đó đắc tội với Mặc Thụy, nàng vốn tưởng rằng Trần thị sẽ gọi nàng tới quở trách, không ngờ sau mấy ngày vẫn gió êm sóng lặng, mà nhiều ngày qua khi nàng tới chỗ Trần thị thỉnh an bà cũng chưa hề đề cập đến sự việc kia như nó chưa từng xảy ra.

Nhưng nàng không tin Mặc Thụy không kể lại chuyện hôm đó cho Trần thị, lại càng không tin Trần thị bỏ qua cho nàng dễ dàng như vậy. Hôm nay đột nhiên lại mời nàng đến ngắm hoa, chỉ sợ là không có bữa tiệc tốt như vậy.

“Vậy là tốt rồi, sau này nếu ngươi có chuyện gì, hãy nói cho ta biết. Thời gian này ở trong Vương phủ, ta sợ ngươi tức giận chuyện không đâu, nên đã đặc biệt dặn dò hạ nhân không được phép nói linh tinh trước mặt ngươi, nếu để ta phát hiện, nhất định sẽ không nhẹ nhàng bỏ qua.” – Trần thị nói lời dễ nghe, nhưng lại cố tình đem vết thương của nàng bóc ra.

“Đúng vậy, Thế tử phi, Vương phi thật sự yêu thương Thế tử phi đó, e sợ Thế tử phi ở trong phủ của chúng ta không được thoải mái.” – Ngọc Hà cũng phụ họa nói.

Nghe hai người bọn họ kẻ tung người hứng, Dung Tri Hạ âm thầm cười lạnh, khiêm tốn đáp – “Tri Hạ đa tạ mẫu phi đã yêu thương, cũng cảm tạ Ngọc di nương đã bảo vệ.”

Trần thị cười tủm tỉm nói – “Ai, đều là người một nhà, khách khí như vậy làm gì, thật xa lạ, chúng ta cũng nhau thưởng hoa.” – Bà đứng dậy đi đến phía trước một khóm mẫu đơn đang nở diễm lệ, gọi hai người cùng đi qua. - “Khóm hoa này nở thật xinh đẹp, Tri Hạ, các ngươi cũng lại đây ngắm đi.”

Hai người đứng dậy đi tới, thị tỳ cũng lần lượt theo hầu phía sau.

“Hoa mẫu đơn này nở thật duyên dáng, nhất định là được sinh trưởng trong vườn hoa của Vương phi, nhận lấy ơn trạch của Vương phi, mới có thể nở rực rỡ xinh đẹp như thế.” – Ngọc Hà cười duyên nịnh hót nói.

“Nhưng mà Ngọc di nương ngươi còn yêu kiều hơn hoa, đứng cùng hoa mẫu đơn mà không thất sắc nửa phần.” – Trần thị cũng tán tụng nàng một phen, sau đó bà liếc nhìn Trần ma ma đang đứng hầu một bên, phân phó – “Ngắm hoa sao có thể thiếu trà, sai người ngâm mấy ly trà xuân đưa tới đây.”

“Vâng.” – Trần ma ma lập tức phân phó tỳ nữ pha trà mang đến.

Không lâu sau, ba tỳ nữ bưng ba ly trà tới, Trần ma ma tiếp nhận một chén bưng tới tay Trần thị, hai nữ tỳ khác chia nhau bưng trà cho Dung Tri Hạ và Ngọc Hà.

Dung Tri Hạ nhận lấy ly trà, mở hồ cảm thấy có chút kỳ quái, trà trong tay dường như không nóng lắm, không giống như vừa mới pha xong.

“Nào, các ngươi cùng nếm thử trà này đi.” – Trần thị không dấu vết bước lên hai bước, đứng cách Dung Tri Hạ một bước chân.

Dung Tri Hạ vừa giơ cái chén lên, bất thình lình, phía sau có người đụng vào, làm tách trà trong tay nàng bay ra, nhất thời trà bên trong bị hắt lên người Trần thị.

Trần ma ma quá sợ hãi, kêu lên - “Ối, Vương phi, ngài có bị bỏng hay không?”

Trần thị xoa tay trái, nhăn mày – “Tay ta bỏng rồi.”

Trần ma ma thật cẩn thận nâng tay chủ tử lên, trợn mắt trừng Dung Tri Hạ - “Nếu Thế tử phi có chỗ nào không hài lòng với Vương phi, cứ việc nói thẳng, vì sao phải hắt trà nóng vào người Vương phi?”

Trần thị dù chưa mở miệng trách cứ, nhưng cũng giận tái mặt, sắc mặt khó coi nhìn Dung Tri Hạ.

“Ta……..”

Dung Tri Hạ vừa mới há mồm định giải thích tình hình phía sau nàng vừa rồi, Cúc Nhi đã kinh hoàng luống cuống tiến lên, bùm một tiếng quỳ xuống, kinh hoàng run rẩy nói – “Là do nô tỳ không đúng, mới vừa rồi có người đẩy nô tỳ, khiến nô tỳ đứng không vững, đụng vào Thế tử phi, mới làm Thế tử phi không cẩn thận hắt trà lên người Vương phi, cầu xin Vương phi thứ tội, cầu xin Vương phi thứ tội!” – Nàng dùng sức dập đầu cầu xin tha thứ.

“Kẻ nào đụng phải tỳ nữ này?” – Vương phi trầm giọng chất vấn.

Tất cả tỳ nữ trong vườn nhỏ không ai dám lên tiếng trả lời, mà ngay cả Hiểu Trúc đang đứng một bên cũng sợ tới mức không nói ra lời. Nàng không nhìn thấy có ai đẩy Cúc Nhi hay không, nên không dám lên tiếng nói giùm Cúc Nhi.

Ngọc Hà ngồi một bên âm thầm thưởng thức kịch hay. Lúc trước, mặc dù nàng không biết vì sao Vương phi lại đột nhiên mời các nàng tới thưởng hoa, nhưng khi vừa mới nhìn thấy Dung Tri Hạ bị đụng, hắt trà nóng trong tay lên người Vương phi liền nhìn ra đây là ván cờ mà Vương phi đã bày sẵn.

Thần sắc Trần ma ma nghiêm khắc chỉ trích Cúc Nhi – “Rõ ràng chính nha đầu ngươi đụng vào Thế tử phi, còn muốn lấy cớ là người khác để thoát tội!”

“Thật sự là có người đã đẩy nô tỳ, nô tỳ không nói sai.” Cúc Nhi liều mình giải thích.

“Ngươi còn dám ngụy biện, ngươi không chỉ va vào Thế tử phi, còn khiến trà nóng làm bỏng Vương phi, Vương phi thân phận tôn quý ra sao? Ngươi nói xem ngươi phải chịu tội gì?” – Trần ma ma giận dữ, nghiêm nghị trách mắng nàng, giống như nàng đã phạm phải tội tày trời.

Dung Tri Hạ cũng đã nhìn ra hết thảy là do Vương phi sắp xếp, cố ý mượn chuyện Cúc Nhi để giáo huấn nàng – “Mẫu phi……..”

Nào ngờ nàng vừa muốn mở miệng, liền bị Trần thị nghiêm mặt ngắt lời – “Người đâu, đem điêu nô này kéo xuống đánh chết.”

Hai tỳ nữ lập tức tiến lên, muốn kéo Cúc Nhi đi, Dung Tri Hạ bước tới, che trước mặt Cúc Nhi không cho ai đụng vào nàng.

“Mẫu phi, Cúc Nhi là thị tỳ của con, vả lại ly trà từ tay con bay ra, hạ nhân làm sai chuyện đó là lỗi của chủ tử, nếu ngài muốn phạt thì hãy phạt con đi.” – Nàng biết sự việc ngày hôm nay sẽ không dễ dàng, chỉ có thể cầu mong giữ lại được Cúc Nhi, tránh cho việc nàng ấy trở thành người vô tội hi sinh.

Cúc Nhi cảm kích nhìn chủ tử đang bảo vệ mình, nàng biết chủ tử muốn bảo vệ mạng của nàng, cũng biết mình bị người ta hãm hại, mà chỉ sợ tất cả đều là do Vương phi sai khiến, Vương phi muốn giết con gà là nàng, để cảnh cáo chủ tử, giờ phút này sinh tử của nàng chỉ có thể tùy vào ý của Vương phi.

“Tri Hạ, ta biết ngươi tâm địa tốt, nhưng ác nô này thật bất hảo không chịu nổi, không thể tha dễ dàng, nếu để nàng ta tiếp tục ở lại bên cạnh ngươi, sẽ chỉ làm hại ngươi.” – Trần thị bày ra bộ dáng vì muốn tốt cho nàng rồi nói.

Thần sắc Dung Tri Hạ kiên định như trước, bảo hộ trước người Cúc Nhi – “Là do Tri Hạ không dạy bảo hạ nhân cho tốt, mới khiến mẫu phi bị bỏng, Tri Hạ nguyện thay nàng chịu phạt.”

Lúc trước, nàng phát hiện tách trà vốn không nóng, nước trà bên trong sợ rằng một chút cũng không nóng, cho dù hắt lên người thì tuyệt đối không thể bị bỏng, nhưng việc này Vương Phi không muốn buông tha, mà nước trà cũng không còn sót lại, trước mắt nàng không có biện pháp nào, chỉ hi vọng dùng da thịt bị thương của mình để đổi lấy một mạng của Cúc Nhi, nàng tin rằng Vương phi cũng không có gan làm loạn thật sự giết Thế tử phi nàng.

“Không phải là ta nhất định muốn giết điêu nô này, nhưng ngươi phải biết rằng Vương phủ to như vậy sao có thể không làm theo quy củ, hạ nhân phạm sai lầm nếu không trừng trị, chẳng phải sẽ loạn hết sao?” – Trần thị vẫn dùng giọng điệu hiền lành trả lời Dung Tri Hạ, dường như việc bà sai người đánh chết Cúc Nhi là bất đắc dĩ.

Giờ phút này, Mặc Thụy nhìn rõ tình hình trong vườn nhỏ qua cửa sổ trong phòng, trên mặt lộ ra ý cười hưng phấn sảng khoái – “Nữ nhân xấu xí, xem ngươi còn ngang ngược được không?”

Dung Tri Hạ hạ mình, tiếp tục cầu tình – “Cúc Nhi không phải cố ý, tội của nàng không đáng chết, đánh chết nàng là hình phạt quá nặng, xin mẫu phi nể tình nàng đã hầu hạ con từ nhỏ, không có công lao cũng có khổ lao, thỉnh ngài đại nhân đại lượng, mở ra một bên lưới để xử lý nhẹ, sau khi trở về con sẽ dạy bảo nàng ta thật tốt, không để nàng tái phạm nữa.”

“Thôi được, lần này nể mặt ngươi ta sẽ tha chết cho nó, nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha, xem nó lấy tay nào đụng phải ngươi, liền chặt cái tay đó đi, coi như là cảnh cáo nhẹ.” – Trần thị khoát tay, khoan hồng độ lượng nói.

Chặt tay mà còn nói là trừng phạt nhẹ? Dung Tri Hạ cố nén oán giận, đưa tay trái ra, nhìn thẳng mắt bà nói – “Lúc trước là tại bàn tay này của con không giữ ly trà cho chặt, mới làm nước trà hắt vào ngài, nếu ngài khăng khăng muốn phạt, vậy thì mời ngài chặt tay của con đi.”

Nghe vậy, Trần thị giận tím mặt, “Ta vì ngươi đã dễ dàng tha cho điêu nô kia, ngươi lại không biết tốt xấu, ngươi cho rằng ta không dám phạt ngươi sao?”

Dung Tri Hạ không hề sợ hãi nghênh đón sự phẫn nộ của bà – “Tri Hạ không nghĩ như vậy.” – Bà ta nếu không dám, thì đã không bày ra ván bài này, thiết kế nàng và Cúc Nhi.

“Được, được, đây là tự ngươi đòi phạt, không oán được ta, người đâu………” – Trần thị há mồm muốn gọi người, bà không đến mức thực sự chặt tay nàng, nhưng muốn thừa dịp này đánh nàng nặng một chút, để nàng nhớ thật kỹ, ở Phụng Vương phủ ai mới là người làm chủ.

Đúng lúc này, có người lên tiếng – “Khoan đã…….”

“Lan nhi, sao con lại tới đây?” – Thấy Mặc Lan, Trần thị vô cùng bất ngờ, lúc trước bà biết được hắn không có trong phủ, mới bày ra cục diện này để thu thập Dung Tri Hạ.

Gương mặt tuấn mỹ của hắn thoáng cười, đáp – “Con vừa trở về thì nghe nói mẫu phi mời Thế tử phi và Ngọc di nương tới đây ngắm hoa uống trà, con nhất thời hứng trí, cũng muốn đến đây đòi ly trà để uống.

Hắn liếc mắt, sắc mặt căng thẳng nhìn Dung Tri Hạ và Cúc Nhi đang quỳ dưới đất – “Có chuyện gì vậy? Sao lại chọc mẫu phi nổi giận như thế?”

Trần thị đưa ánh mắt, ý bảo Trần ma ma nói.

Trần ma ma hiểu ý, lập tức nói – “Thế tử, chuyện là thế này, hôm nay Vương phi thấy hoa nở đẹp, có ý tốt mời Thế tử phi đến ngắm hoa uống trà, không ngờ điêu nô ngang ngược kia lại va vào Thế tử phi, làm ly trà nóng vừa mới pha trong tay Thế tử phi hắt vào Vương phi, làm tay Vương phi bị bỏng, Vương phi muốn trừng trị điêu nô này, không ngờ Thế tử phi lại che chở ác nô ấy, nàng tình nguyện chịu phạt thay.”

Sau khi Mặc Lan nghe xong, nhìn về phía Dung Tri Hạ - “Là như vậy đúng không?”

Dung Tri Hạ chỉ nói – “Mẫu phi muốn chém tay Cúc Nhi, nàng đã hầu hạ thiếp nhiều năm, thiếp không đành lòng để nàng chịu tội như vậy.”

Hắn quay đầu phân phó tùy tùng phía sau – “Đưa bội đao của ngươi cho ta.”

Tùy tùng một câu cũng không hỏi, tuân mệnh cởi bội đao bên hông xuống đưa cho hắn.

Trần thị nghi ngờ hỏi – “Lan nhi, con lấy đao làm gì?”

Hắn nhếch môi cười nói – “Mẫu phi đừng sợ, nếu nha đầu của Thế tử phi lỗ mãng, hại ngài bị bỏng tay, tự con sẽ cho ngài một cái công đạo.” – Nói xong, hắn rút đao ra, rạch một nhát vào mu bàn tay của chính mình, nhất thời máu chảy đầm đìa.

Sự tình chợt thay đổi, khiến tất cả hạ nhân trong lúc nhất thời đều cả kinh, mà ngay cả Trần thị cũng ngẩn người, chốc lát phản ứng không kịp.

Ngọc Hà ở một bên thấy hết thảy, thần sắc âm tình bất định, nàng thật không ngờ Mặc Lan lại vì giúp Dung Tri Hạ giải vây mà không tiếc cắt tay mình, thoáng chốc, trong lòng nàng trào lên cảm xúc vừa đố kỵ vừa oán hận.

Dung Tri Hạ cũng kinh ngạc không kém Ngọc Hà, thấy vết thương tên tay hắn vừa sâu vừa lớn, ngực nàng liền căng thẳng, nàng không nghĩ đến hắn sẽ làm như vậy vì nàng.

Ánh mắt nàng phức tạp liếc nhìn hắn một cái, lấy ra khăn tay đi tới, yên lặng băng bó giúp hắn.

Mặc Lan đưa cho nàng một ánh mắt trấn an, rồi nâng mắt nhìn sang Trần thị, khuôn mặt tuấn mỹ cười tủm tỉm giống như người bị thương không phải hắn – “Mẫu phi bị bỏng tay, con lấy máu này chịu phạt thay nha đầu kia, mẫu phi đã vừa lòng chưa?”

Đôi mắt sắc bén của hắn lộ ra vẻ rét lạnh, Trần thị nhìn mà cảm thấy run lên, lát sau, bà mới tập trung tinh thần, khoát tay nói – “Thôi, thôi, lần này nể mặt con, tạm thời bỏ qua cho điêu nô này, con mau lui xuống bôi thuốc đi. Thế tử thân mình cao quý, về sau đừng lỗ mãng tự làm tổn thương mình như vậy.”

“Đa tạ mẫu phi, Tri Hạ, chúng ta đi.” – Mặc Lan khom người hành lễ với Trần thị, rồi dắt tay Dung Tri Hạ rời đi.

Hiểu Trúc cũng chạy nhanh tới nâng Cúc Nhi dậy, đi theo sau hai người.

Trở lại phòng ngủ, Dung Tri Hạ cẩn thận bôi thuốc lên bàn tay vừa bị thương của hắn, sau khi băng bó lần nữa, nàng nhìn chằm chằm vào hắn nói – “Vừa rồi cám ơn chàng.” – Nàng biết nếu như hắn không kịp thời chạy tới, sử dụng khổ nhục kế tự làm mình bị thương, hôm nay sợ rằng nàng sẽ không thoát thân.

“Ta và nàng là phu thê, không cần phải nói cảm ơn.” – Mặc Lan cầm tay nàng, hai tròng mắt nâu hẹp dài lay động chút ôn nhu. Lần này dùng khổ nhục kế không chỉ để Trần thị xem, mà còn để nàng xem. Hắn muốn dựa vào chuyện này để chứng minh với nàng, hắn có thể vì nàng làm bất cứ chuyện gì.

Nhìn tay hắn đã băng bó ổn thỏa, nàng chịu đựng không rút tay về. Giờ phút này, trong lòng nàng hàng trăm tư vị, chua ngọt đắng chát tất cả đều lẫn lộn rối rắm với nhau, khiến lòng nàng rối loạn, không biết phải đối mặt với hắn như thế nào.

Hắn cũng không ép nàng, nàng nhu thuận cho hắn nắm tay như vậy đã là có tiến bộ, không thể một lần mà cưỡng cầu quá nhiều. Hắn đỡ nàng ngồi xuống bên cạnh mình, trầm ngâm một lát mới mở miệng – “Nàng hãy kể lại sự việc đã trải qua ở chỗ Vương phi thật cặn kẽ cho ta biết.”

Nói đến chuyện này, Dung Tri Hạ ổn định tâm tình một chút, rủ rỉ nói – “Cúc Nhi nói có người sau lưng đẩy nàng, nàng mới đụng vào ta, ngoài ra lúc ta tiếp nhận ly trà tỳ nữ bưng tới, phát hiện trà không nóng, rõ ràng không phải vừa pha, ta nghĩ tất cả mọi chuyện hôm nay, đều là do Vương phi cố ý bày ra, để dựa vào đó mà đối phó ta.”

“Xem ra đúng là như vậy, bà ta muốn trừng trị nàng thay Mặc Thụy. Chuyện ngày hôm nay không thành, bà ta nhất định sẽ không bỏ qua, sau này chúng ta càng phải để ý nhiều hơn.” – Mặc Lan dặn dò.

“Vâng. Đúng rồi, sao chàng có thể đột nhiên đến đó?” – Nàng tò mò hỏi.

Hắn bỗng nhiên xuất hiện khiến Trần thị trở tay không kịp, thẳng thắn mà nói sau khi nhìn thấy hắn, nàng bất giác thở phào nhẹ nhõm, tâm cũng vì thế mà ổn định lại, sau đó hắn lại không tiếc cắt tay chính mình để giúp nàng thoát thân. Không phải nàng không cảm động, mà sự cảm động này so với những ủy khuất mà nàng phải chịu ở kiếp trước thật sự không đáng nói đến. Nàng không thể nào vì chuyện này liền quên hết ân oán trước kia.

“Hôm nay có hạ nhân đến bẩm báo với ta, nói Vương phi bỗng nhiên mời nàng ngắm hoa, ta cảm thấy có chút không bình thường, vì vậy mới quay về.” - Hắn bí mật sắp xếp thủ hạ tâm phúc của mình bảo vệ nàng bốn phía, chỉ cần xung quanh nàng có gió thổi cỏ lay, hắn sẽ lập tức nhận được tin tức. Cho nên hôm nay, hắn bất chấp việc đang xử lý công sự, lập tức chạy về.

Đối với việc hắn gấp gáp trở về giúp nàng, tâm lạnh như băng của Dung Tri Hạ thoáng tan chảy, đồng thời cũng hiểu được, những lời nàng nói với Mặc Thụy ngày hôm đó, đã hoàn toàn đắc tội mẹ con hắn, cuộc sống sau này chỉ sợ không thể yên ả được nữa.

Suy tư một chút, nàng nói – “Ta muốn mang Cúc Nhi và Hiểu Trúc quay về Dung phủ ở tạm một thời gian.” – Nàng sợ Trần thị sẽ tìm lý do trút giận lên người hai nàng ấy, nếu chuyện như hôm nay lại xảy ra một lần nữa, nàng không chắc còn có thể bảo vệ các nàng hay không.

Nghe vậy, Mặc Lan lập tức ngăn cản – “Nàng vừa gả vào Phụng vương phủ không lâu liền về nhà mẹ đẻ, truyền ra ngoài sẽ không tốt cho nàng và thanh danh của Dung phủ, nàng yên tâm, ta sẽ khiến cho hai mẹ con họ không rảnh để lại làm khó dễ nàng.” – Hắn sợ nàng lần này về đó sẽ không quay lại nữa, nên có lòng riêng muốn nàng ở lại Phụng Vương phủ.

Dung Tri Hạ cũng biết hắn nói không phải không có lý, mới không bao lâu đã về nhà mẹ đẻ. Nếu có thể không quay về nàng cũng sẽ không về, nàng không muốn phụ thân cùng huynh trưởng phải lo lắng.

Kiếp trước, cho dù nàng bị uất ức nhiều hơn, cũng chưa từng về nhà tố khổ, mà bây giờ nàng cũng không còn là Dung Tri Hạ hèn nhát kia nữa. Nếu mẹ con Trần thị dám động thủ với nàng một lần nữa, cho dù phải trở mặt, nàng cũng sẽ không để bọn họ được như ý.

Trước kia, nàng không biết sử dụng tốt thân phận Thế tử phi mà Hoàng thượng ban cho, yên lặng chịu đựng thật nhiều nhục nhã. Giờ đây, nàng sẽ không để người khác trèo lên đầu nàng nữa.

Sau khi trò chuyện với nàng mấy câu nữa, Mặc Lan bày tỏ có chuyện phải xử lý nên rời đi trước, thế nhưng hắn lại không đi đến thư phòng mà tới viện của phụ thân.

Vì sự an toàn của nàng, hắn quyết định phải tăng tốc, mau chóng trừ bỏ quyền lực của Trần thị, hắn không cho phép kẻ nào có ý đồ làm hại nàng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.