Theo Em Đi Ra Biển Lắng Nghe

Chương 9: Chương 9




Đoàn tàu nhắm hướng Thanh Đài khởi hành vào lúc hai giờ chiều, tới được Thanh Đài đã chạng vạng tối. Nếu thời tiết sáng sủa, ánh chiều tà còn chưa tan hết, trên bờ cát vẫn tràn đầy du khách. Cô quan sát áng chừng, nghe bản tin thời tiết nói hôm nay Thanh Đài vẫn còn mưa.

Cả đoàn đi theo hành trình đã định. Ngày thứ nhất đến Thanh Đài, buổi tối đi thưởng thức đồ ăn vặt trên phố đêm, sau đó về nghỉ ngơi thật thoải mái. Ngày thứ hai, ngồi xe đi lên núi, nhìn ngắm hàng cây cổ thụ, rồi tự mình leo núi, uống nước suối. Ngày thứ ba, cả đoàn lại muốn đi ra bãi tắm , rồi lại ngồi thuyền nhỏ ra biển. Ngày thứ tư. . . . . .

Hôm nay là ngày thứ ba, bất kể thời tiêt Thanh Đài có như thế nào, cô đều muốn ra bờ biển thưởng thức một chuyến. Sáng sớm ngày mai, cô lại ngồi chuyến xe lửa sớm nhất về nhà.

Đoàn tàu vào trạm, bên trong đám người trong chiếc xe kia, cô lại nhìn thấy vị khách đeo ba lô kia. Cô không gọi anh ta. Lỗ tai anh đút ống nghe, mà anh cũng không nhìn thấy cô.

Xe lửa từ từ bỏ xa thị trấn mà cô ở tạm hai ngày, nhắm mắt lại cảm thấy đoàn tàu khe khẽ ma sát với đường rày.

Hành trình bốn giờ giống như rất chậm, lại như rất nhanh. Cô đem những gì biết về anh nối ráp như những mảnh ghép rời rạc riêng rẽ .

Tất cả vẫn thế làm cô buồn lòng không kiềm được.

Không phải tất cả gặp nhau đều thuận lợi tốt đẹp, có khi cô lại rất may mắn thì sao.

Không khí ẩm ướt làm cho con mắt nổi sương, hô hấp bắt đầu đón nhận hơi thở căng tràn của biển.

Cô trông tòa nhà cổ kính trong sân ga, thì thào nói ra: Thanh Đài, em đã tới rồi đây.

Anh đang ở đâu đây?

Cô không hỏi thăm nhà trọ Hải Âu được. Thanh Đài có rất nhiều nhà trọ Hải Âu, mà tất cả đều do anh sắp xếp, cô chỉ biết thế nên cũng không hỏi thăm gì thêm được.

Theo kế hoạch thì đáng lẽ hai người có thể gặp nhau nơi phi trường.

Cơn bão đã thổi bay hết mọi kế hoạch, cô mất hết tất cả liên lạc với anh.

Xa xa phía chân trời, hoàng hôn đang chìm dần, đèn đường mờ vàng lấp lánh trong mưa. Ven biển người đi đường thưa thớt trên đường lớn, nhạc trên quảng trường không còn vang lên. Nàng vẫn đi dọc theo đường lớn về phía trước, phía trước chính là bờ cát. Sóng biển từng đợt nhấp nhô, đợt sau lại xô đợt trước, từng bọt sóng trắng xóa bay lên.

Bậc thang bóng loáng, đá kè rậm rạp rêu xanh. Cô cẩn thận bước xuống, sau đó cởi giày ra. Khi lòng bàn chân chạm tới cát mịn ướt át, trên bãi cát in lại một hàng dấu chân.

Bọt sóng trong nháy mắt lại nuốt chửng dấu chân mới in, như thể mọi dấu vết trên đời đều không thể tồn tại.

Lệ, không khống chế được chảy xuống.

Cô xoay người lại quay về chỗ bậc thang.

Trước mặt là chiếc dù đi tới, cô lách người đi qua.

"A, có đúng là Thần Thần không. . . . . ." Cô nghe được một âm thanh không thể ngờ nổi.

Run rẩy nâng lên đôi mắt đẫm lệ, cái nhìn mờ đục, cô nhìn thấy chiếc ba lô mà đôi môi run run.

Lệ, chảy tràn vui mừng.

"Vì cơn bão nên máy bay không thể cất cánh. Tôi tìm cách đổi qua xe lửa, mà không mua được vé đến Thanh Đài, chỉ có thể đi đường lòng vòng, đi tới một nơi trước rồi mới đổi xe đến Thanh Đài. Không ngờ được là điện thoại di động lại bị ăn trộm móc mất trên xe lửa. Xuống xe, vội vàng gọi điện thoại công cộng cho cô nhưng … cô không nhận. Buổi tối đi ra tiệm net tìm cô, cô cũng không lên. Ôi, Thần Thần. . . . . ."

Anh vội vã ôm nàng vào lòng, cái ô trong tay nghiêng ngả, sóng cuốn đi mất.

Đây là lần đầu tiên hai người được gặp mặt nhau một cách thật sự, anh kêu ra tên của nàng, nàng cảm giác được mạch đập ấm áp của anh , nhưng lại không cảm thấy đường đột, mạo hiểm, cảm giác vô cùng tự nhiên như thể trước kia họ đã từng ôm nhau thế này rất nhiều lần.

"Lúc tôi ra Yoshino nhìn thấy em cứ có cảm giác rất quen thuộc. Sau lại gặp ở tiệm sách, kể cả hộp CD. . . . . . tôi lần lượt có linh cảm mãnh liệt, nhưng mà lại . . . . . . Làm sao tôi ngờ được đó là em !" Anh ôm chặt lấy nàng đã run rẩy không ngừng.

"Đừng nói gì cả, không cần. . . . . ." Không cần nhớ tới trò đùa quái ác của ông trời mà chỉ có niềm vui bất tận, không cần nghĩ tới chuyến xe lửa sáng ngày mai, không cần nghĩ tới bản dự án. . . . . . .

Nàng đã tới, anh cũng ở nơi đây, cả hai không thất ước.

Giây phút này mới là quan trọng nhất, anh và nàng cùng hướng về phía biển.

"Cứ thế nhé, lặng lẽ theo em đi ra biển lắng nghe." Nàng cầm tay của anh, cười nói.

Anh cúi đầu khẽ hôn lên tay nàng, "Được!"

Anh nhận lấy cái ô từ tay nàng, nàng kéo cánh tay anh, mặt biển dâng lên lớp sương mù huyền ảo.

Anh và nàng cùng song song bên nhau hướng về nơi xa, trên bờ cát in dấu lại hai đôi bàn chân sâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.