Thích Khách Vô Danh

Chương 39: Chương 39




Đường Hoan ra lệnh thị nữ dọn những lư hương còn lại, liền dẫn Mạc Hi vào phòng ngủ của hắn nằm.

Đập vào mắt trước tiên chính là thất bảo cùng giường điền ngọc. Tua móc màn làm bằng gấm Tứ Xuyên, bốn góc thiết kim phượng, ngậm dây kết ngũ sắc, trước giường treo đèn ngọc cửu chuyển linh lung, chuỗi ngọc, hai bên giường có một cặp lư hương ngọc chạm khắc phong lan. Trần nhà khắc Long Phượng Trình Tường, Phúc Thọ Song Toàn các loại hoa văn truyền thống.

Thất bảo cùng giường điền ngọc này, trong phòng ngủ theo phong cách cổ xưa càng có vẻ tinh xảo xa hoa hơn.

Mạc Hi vốn tưởng rằng giường này cùng giường hàn ngọc trong (Thần Điêu đại hiệp của Kim Dung) không khác gì lắm, không nghĩ nằm trên đó chẳng những không thấy hàn khí bức người, ngược lại như nước ấm quanh người, thật là thoải mái. Nàng vốn tưởng rằng một khi mất đi võ công không khỏi lo âu sợ hãi rất khó ngủ yên, không nghĩ đến rất nhanh liền buồn ngủ, trong lúc mông lung nghe được Đường Hoan ở cách bình phong ho nhẹ hai tiếng.

Hôm sau.

Tắm thuốc đã xong, Mạc Hi ngồi xuống chải đầu, bên trong hộp trang sức nơi vốn để cây lược bạch ngọc nay lại nằm một cây lược sừng tê giác, răng lược hơi thưa, nhưng lại rất vừa tay. Đường Hoan dùng cơm trưa xong liền đi Vân Hà Đài, nơi đây ngoại trừ Loan Tố, chỉ có một mình nàng. Mạc Hi ngày dài nhàm chán, liền đến thư phòng tìm sách đọc.

Ở kệ sách phong phú tìm chừng hai nén nhang, bỗng nhiên nàng mắt sáng lên, rút ra hai quyển sách: , , đều là xuất phẩm của Mộ Yến Trai.

Mở mục lục ra, chưởng môn đời thứ hai của Đường Môn Đường Sùng cùng cha Đường Hoan là Đường Tuyệt đều có trong đó. Chỉ là chương viết về Đường Tuyệt tất cả đều dành để viết về tình cảm lưu luyến giữa hắn cùng chưởng môn Lâm Tích ngày xưa của phái Thục Sơn. Nói cách khác đây là một quyển tạp chí bát quái chuyên vạch trần tiểu thuyết tình yêu của danh nhân giang hồ.

"Đường, Lâm hai người quen nhau ở đại điển kế nhiệm Thục Sơn chưởng môn. Lúc đó Lâm Tích chưa thay tên, vẫn là Lâm Lan. Lâm chưởng môn dùng thân phận nữ lưu giao thiệp với anh hào giang hồ, nhàn nhã siêu dật phong thái tuyệt thế. Đường Tuyệt đến đại điển kế nhiệm chưởng môn này để chúc mừng, vừa gặp liền ái mộ như điên..."

Mạc Hi thầm than, thì ra Đường Tuyệt lãng mạn như vậy, nhất kiến chung tình. Hậu văn viết thật là thú vị, nói Lâm Tích lúc đầu không hề động lòng, Đường Tuyệt liền tìm mọi cách hỏi thăm sở thích của nàng. Lâm Tích là người thích sưu tập, bình sinh thích nhất hai thứ, một là hoa lan, hai là lư hương. Đường Tuyệt dốc toàn lực vì nàng thu thập, khiến mỹ nhân vui lòng. Mạc Hi xem rồi âm thầm gật đầu, cái gọi là không có lửa làm sao có khói chưa chắc đã không đúng. Đường Môn cất chứa nhiều lư hương như vậy chính là bằng chứng. Có thể thấy được khả năng của paparazzi Mộ Yến Trai rất mạnh.

Lại lật tới chương Đường Sùng. Vị chưởng môn đời thứ hai của Đường Môn này cũng thật sự là bi kịch. Phu nhân Đường Sùng Vu Diêu vốn không phải người võ lâm, mà là tiểu thư thế gia, căn bản không biết võ công, song Đường Sùng yêu nàng sâu đậm vô cùng, lại lấy một trong Đường Môn tứ bảo là Bích Lưu châu đem tặng làm vật đính ước. Hai người sau khi kết hôn vẫn kiêm điệp tình thâm, lại không nghĩ rằng biểu muội của Đường Sùng là Trầm Mộng Thải vì yêu Đường Sùng không được đáp lại, mà giận lây sang Vu Diêu, thừa dịp Đường Sùng bế quan tu luyện, gia hại Vu Diêu, khiến vợ chồng hai người thiên nhân vĩnh cách. Đường Sùng đang tuổi tráng niên, nhưng cả đời đều không tục huyền. Sùng Diêu Đài này vốn có tên là Lưu Bích Đài, nhưng vì kỷ niệm Vu Diêu nên mới đổi tên. Mạc Hi thầm than một tiếng, biểu muội này nọ thật đúng là nguy hiểm. Bỗng nhiên ánh mắt nàng quét đến trang tiếp theo, sắc mặt đại biến. Vắt óc suy nghĩ một lát, dần bình ổn tâm trạng, âm thầm hạ quyết tâm.

Vì thế lại đọc , chương Hà Quần Thanh. Vị tiền bối này cũng được đả thông hai mạch nhâm đốc nên chuyện tích tự nhiên cần nghiên cứu một phen.

Thì ra Hà Quần Thanh là sư phụ của Lâm Tích. Hà Quần Thanh người này người cũng như tên, làm việc hơn người, cũng là một võ si chân chân chính chính, vì say mê võ học mà cả đời không lập gia đình. Sau khi truyền ngôi cho Lâm Tích, Hà Quần Thanh liền bắt đầu con đường khiêu chiến của hắn. Cả đời chuyện đắc ý nhất là từng khiêu chiến vô số cao thủ của ba mươi sáu đại môn phái nam bắc, chưa từng bại trận. Thẳng đến khi Lâm Tích vứt bỏ vị trí chưởng môn phái Thục Sơn, cùng Đường Tuyệt lưu lạc chân trời, Thục Sơn như rắn mất đầu, Hà Quần Thanh mới trở về Thục Sơn bình định cục diện rối rắm, định ra quy củ chưởng môn Thục Sơn phải là người xuất gia.

Lại lật đến chuyện của riêng Lâm Tích, có chút thất vọng, Mộ Yến Trai đối vị nữ chưởng môn độc hành đặc biệt này lại chỉ nói mấy câu. Mạc Hi âm thầm oán niệm, chẳng lẽ viết liệt truyện cũng có phân biệt đối xử à...

Sau khi đọc xong Mạc Hi liền trả hai quyển sách này về chỗ cũ. Chờ Đường Hoan trở về cùng dùng cơm.

Cơm chiều tỉ lệ một rau một thịt (tức là trong một món ăn có cả rau cải và thịt, hải sản): vịt nấu rượu quế hoa, nghêu hấp rượu sữa, tôm khô xào mướp, bí đỏ chiên với lòng đỏ trứng muối, đầu sư tử hấp cải xanh.

Đường Hoan thấy Mạc Hi gắp một cái đầu sư tử (thịt bằm ướp gia vị bao quanh trứng cút hấp), không khỏi nhớ tới điển cố cá viên (xem lại chương 26), đũa trên tay liền chậm lại. Mạc Hi thấy vẻ mặt hắn, trên mặt liền hiện vẻ trêu chọc, nói: "Yên tâm, lần trước chỉ là ngoài ý muốn." Vừa dứt lời, đầu sư tử kia liền vững vàng rơi vào chén bạch ngọc của Đường Hoan. Mạc Hi lại nói: "Mượn hoa hiến phật. Cám ơn huynh đối với ta chiếu cố nhiều." Đường Hoan gắp lên yên lặng ăn, cũng không nói lời nào.

"Ta có một chuyện không rõ, diêu hà phân cách trong ngoài hai thành, nối giữa nó chắc có cầu nổi hay thứ gì đó tương tự chứ." Có câu vô sự mà ân cần, không phải gian cũng là trộm, cổ nhân thật không lừa người.

"Phải. Nội thành quả thật có cơ quan khi khởi động có thể dùng xích sắt làm cầu nổi. Lúc chúng ta chạy vội về là vì thế cục chưa định, không thích hợp gây động tĩnh quá lớn, nên không dùng tới."

Mạc Hi lại hiếu kỳ nói: "Người cầm lái kia là loại người nào? Công phu cao như thế."

"Ta cũng không rõ lắm. Có lẽ là bạn cũ của phụ thân. Phụ thân trước khi mất đem ngọc bài giao cho ta, bảo ta lúc không tiện sử dụng cầu nổi liền đi tìm người này, đưa ngọc bài, sẽ có thể giúp ta qua sông."

"Lần trước Đức công nói hắn đã nói chuyện với huynh?"

"Người này thật là cổ quái, ngày thường không nói gì cả, ngày đó lúc mới gặp cũng chỉ nói một câu ‘thật giống’."

Mạc Hi gắp một miếng mướp, thuận miệng hỏi: "Còn nhớ rõ cha nương huynh dung mạo thế nào không? Huynh giống ai nhiều hơn?"

"Hoan lúc đó tuổi còn nhỏ, dung mạo phụ thân không nhớ rõ lắm, mẫu thân cũng hoàn toàn không có ấn tượng." Ngừng một chút lại nói: "Cô nương thì sao? Thứ Hoan mạo muội, song thân cô nương còn hay mất?"

Mạc Hi lắc đầu nói: "Ta thuở nhỏ đã là cô nhi." Khi Mạc Hi xuyên qua thân thể này chỉ mới bốn tuổi, gãy hai xương sườn, người gầy trơ xương vết thương chồng chất, thân thể vô cùng yếu ớt. Chủ nhân thân thể vốn đã bị đám trẻ ăn xin xúm lại đánh chết.

Đường Hoan nghĩ: ta ngay từ nhỏ cơ khổ, nhưng chung quy từng có cha mẹ yêu thương, nàng ngay cả song thân mình là ai cũng không biết. Nghĩ như thế, nhất thời liền không nói lời nào.

Ăn cơm xong. Đường Hoan từ trong lòng lấy ra một hộp thủy tinh nhỏ khắc hoa thược dược, đưa cho Mạc Hi, nói: "Ngâm nước lâu làn da sẽ bị khô, thứ này bôi trên người, có thể giảm bớt một chút." Nói vừa nhỏ lại nhanh, cũng không nhìn nàng.

Mạc Hi ngạc nhiên nói: "Đây là tự huynh chế? Hay là lúc trước huynh ngâm thuốc hay dùng thứ này?"

Nàng nhận lấy mở ra ngửi, chất cao trong suốt lóng lánh, có mùi thoang thoảng của hoa sơn chi. Không khỏi nhớ tới tiết mục Giả Bảo Ngọc chế son, cười hi hi nói: "Huynh biết làm thứ này, vậy có thể chế son hay không?"

Đường Hoan có ý tốt đem tặng, Mạc Hi tự thấy không nên từ chối, chỉ là trên người một thích khách không thể có thứ gì để nhận dạng, nhất là mùi hương. Nàng không phải Sở Hương Soái (Sở Lưu Hương - nhân vật chính trong Sở Lưu Hương hệ liệt của Cổ Long. Một đạo soái đẹp trai, đào hoa, phong lưu, trọng tính nghĩa, sành ăn) đạp nguyệt lưu hương. Tất cả việc làm của nàng lại càng không phải vì nổi danh giang hồ, chỉ vì sống sót.

"Son? Không phải cô nương không dùng son giấy sao. Sao lại hỏi thế?" Nào biết Đường Hoan lại tưởng thật.

Mạc Hi lại cười hì hì, nói: "Tùy tiện hỏi thôi. Không phải thật đâu."

Chú thích:

Hoa văn Long Phụng Trình Tường:

long phụng trình tường

Hoa văn Phúc Thọ Song Toàn (con dơi miệng ngậm đồng tiền, hai bên là trái đào, ngụ ý có tiền tài và trường thọ):

phúc thọ song toàn

Vịt nấu rượu quế hoa:

vịt nấu rượu quế hoa

Nghêu hấp rượu sữa:

nghêu

Tôm khô xào mướp:

tôm khô xào mướp

Bí đỏ chiên với lòng đỏ trứng muối:

lòng đỏ trứng muối chiên bí đỏ3

Đầu sư tử hấp cải xanh:

đầu sư tử chưng củ cải3

đầu sư tử chưng củ cải

Son giấy là cái nì nì:

son

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.