Thiên Bằng Tung Hoành

Chương 4: Q.1 - Chương 4: Thừa long yêu phong thiếu niên phương






Đông phương thần tộc có năm đại chủng tộc, đương nhiên thực tế họ có bao nhiêu chủng tộc thật sự rất khó chứng minh, không ai nhớ được bao nhiêu chủng tộc nhược tiểu và những chủng tộc vì nguyên nhân nào đó mà mất đi danh hiệu thần.

Thiên nhân, là thần tộc mạnh nhất chưởng quản Đông phương thiên giới, Ngọc hoàng đại đế là vị thần mạnh nhất của mọi thần tộc, kể cả Tây phương thần tộc, niên kỉ của ông ta thì không thần ma nào đạt được môt phần mười, đại khái chừng hai ngàn sáu trăm tám mươi vạn năm, cộng trừ năm chục vạn năm. Ông ta là tổng thống soái của Đông phương thần tộc, không có ông ta, Đông phương thần tộc không thể đoàn kết đến vậy để duy trì tại một thế lực trung ương, luận về bá lực, không vị thần nào sánh được.

Cự linh tộc là hậu duệ của thái cổ thần chi Bàn Cổ, chiến đấu lực đệ nhất trong toàn thể các thần tộc, tiếc rằng nhân số quá ít, hơn nữa hiếm thấy tung tích, hiếm khí gia nhập tranh đoạt.

Thượng cổ thần tộc là thần tộc thần bí nhất, những tộc nhân từng lưu lại thanh danh đều uy danh hiển hách, Nữ Oa, Phục Hy, Cung Công, Chuyên Dũng không ai không là đại thần chấn nhiếp tam giới. Thần tộc này vẻ ngoài cực kỳ cổ quái, nửa thân giống người, bán thân còn lại hoặc như xà, hoặc như tẩu thú, hình dáng của họ hết sức đặc biệt, bán nhân bán thú. Theo lời đồn, họ là bán thần bán ma, uy lực vượt hẳn mọi thần tộc, đã lâu lắm rồi không ai trông thấy, cả Nhạc Bằng cũng chưa từng thấy thần tộc này. Người ta đồn rằng thần tộc này toàn thể diệt tuyệt trong trận thượng cổ thần ma đại chiến, cũng có truyền thuyết là có những tộc khác quá e ngại thần tộc hùng mạnh này, nên liên hợp với ma tộc phản lại thượng cổ thần tộc lãnh tụ Đông phương thần tộc, dồn tộc này vào cảnh tuyệt chủng.

Long tộc là thần tộc đông nhân khẩu nhất, nếu tính cả những chi phụ, số lượng còn hơn cả nhân loại trên địa cầu, sống ở thủy vực giới, cách xa không gian địa cầu, thế lực chỉ đứng sau Thiên nhân thần tộc. Long tộc sinh ra đã có sức mạnh kinh hồn, có thể bay lượn biến hóa, thao túng khí hậu.

Tiên nhân, kỳ thật không được tính là một chi của thần, bất kì ai nhờ tu luyện đạt đến một cảnh giới nào đó đều được coi là tiên linh, họ mạnh hơn hạ vị thần tộc, gần sánh được với Thiên nhân tộc, được thừa nhận địa vị ngang bằng, trở thành một quần thể đặc thù vô cùng phức tạp.

Là thượng vị yêu ma tu luyện đến cực độ, chỉ có những tồn tại đồng cấp mới uy hiếp được, cũng có nghĩa là khiến Nhạc Bằng khẩn trương, phải chiến đấu thật sự quyết không phải những phế vật như hắc ám thiên sứ Tạp Tư, chỉ những tuyệt đỉnh cao thủ thần tộc hoặc ma tộc tu vi đến mức nào đó mới có thể.

Nhạc Bằng lúc đó cảm giác được kẻ đến cũng là khoáng thế cao thủ như mình, nên thủy khí quanh mình vừa dao động, gã lập tức đoán ra ngay là thành viên Long tộc.

Trận chiến vừa qua quá chênh lệch, không hề có gì kịch liệt, chiến đấu giữa cường giả và nhược giả muốn hấp dẫn, quyền quyết định nằm trong tay cường giả và đấu chí bất khuất của kẻ yếu hơn. Hai đối thủ vừa rồi đều không phải như vậy nên kết cục không hề kinh thiên động địa. Hiện tại Nhạc Bằng cũng biết vì sao âm nhạc hiện đại lại có khúc dạo đầu, màn biểu diễn của gã ban này tựa hồ là khúc dạo đầu cho một trường đại chiến.

Sóng nước lưu động, vụ khí bừng bừng, bát phương vân động. Nháy mắt sau, dưới màn đêm sáng trăng, sắc trời biến đổi hẳn, dù với năng lực của Nhạc Bằng cũng không thể nhất thời tìm ra vị trí của địch nhân, chỉ biết lặng lẽ chờ đợi.

Tử Viêm kình từ từ tan đi, tử viêm quấn quanh thân thể gã tắt dần, một môn pháp lực khác được thi triển. Nhạc Bằng không dám sơ ý, Tử Viêm kình là kĩ năng gã có được sau khi tu luyện Ngọc Cơ tiên thể. Gã không tập luyện nhiều, đối phó với loại gà vịt thì không thành vấn đề nhưng cao thủ chân chính xuất hiện buộc gã phải dẹp lòng khinh thị. Ngọc Cơ tiên thể đề thăng lên tâm pháp tầng thứ mười hai, da thịt xuất hiện hiện tượng kì dị, trở nên trong suốt, toàn thân khác nào một khối nhân hình thủy tinh lớn.

Đổi công lực xong, sức mạnh của gã phát huy gấp mười lúc trước, Tử Viêm kình không hẳn không hùng mạnh, chỉ vì gã chưa hiểu được ảo bí của môn võ học này, chưa phát huy được cảnh giới cần thiết. Ngọc Cơ tiên thể vốn lấy luyện tiên khí làm căn cơ, gã thích sử dụng võ học, pháp lực của mình hơn. Lần này gã xuất thủ tuyệt học bình sinh đắc ý “Quân Thiên kiếm luân”, kình khí bùng lên, thủy khí vân vụ trong vòng mấy chục dặm đều bị quét sạch.

Quân Thiên kiếm luân mỗi lần phát động đều là ba mươi sáu đạo kiếm khí, đầu đuôi nối tiếp, xoay chuyển như bánh xe, công thủ toàn diện, là loại kiếm pháp tự sáng tạo của Nhạc Bằng chưa từng áp dụng trong thực chiến từ khi luyện thành. Tiên khí phát kình rồi, chỉ mười mấy giây mà gã phát ra sáu mươi tư Quân Thiên kiếm luân, toàn thân phủ đầu kiếm khí lạnh lùng vô kể.

Kiếm luân như nhật hoa tỏa rạng, chỉ cần Nhạc Bằng nguyện ý, sẽ chém nát được bất kỳ thứ gì gã không thích.

Tự thân phòng hộ chu toàn rồi, Quân Thiên kiếm luân bắt đầu khuếch Đại Phạm vi, điên cuồng quét về chân trời, kiếm khí chiếu sáng thinh không còn hơn Tử Viêm hỏa kình, địch nhân ẩn tàng khó lòng che giấu thân hình.

Chát.

Kiếm luân quay tít của Nhạc Bằng tiếp xúc với thực thể của địch nhân cách đó không xa.

Long vương động kình, quả nhiên là Long tộc. Đó là tuyệt học trong lục đại thần công của Long tộc, dùng thủy kình hóa thành điện võng, cương nhu tương tế, uy lực vô cùng, là cực phẩm võ đạo được thần ma công nhận.

Đòn công kích mang theo uy lực lôi điện, hất văng Quân Thiên kiếm luân.

Địch nhân nửa đường ngăn lối sau cùng cũng hiện chân thân.

Thân thể mất đi tác dụng của ẩn thân pháp xuất hiện, là một nam tử nhân loại chừng mười hai, mười ba, hiển nhiên không phải hình thái thật sự của kẻ đó. Ly Hỏa Trọng Đồng được Nhạc Bằng vận lên, trong mắt gã ảo hóa thành một con người đỏ rực, một phân thành hai, bất quá sự tình nhìn thấy không khiến gã vui vẻ chút nào.

Trường học ở Trung Quốc chưa thịnh hành việc mặc đồng phục, nhưng thỉnh thoảng cũng có vị lãnh đạo giáo dục nào đó nổi hứng phá cách mặc. Ví dụ về đồng phục này có lời đồn rằng, một vài học sinh mới nhập học vì không biết rằng nhà trường có đồng phục, mới chỉ vào những học sinh năm trước mặc đồng phục mà hỏi thầy giáo rằng trường ta sao lại có thiếu niên tội phạm đến tham quan thế nhỉ, khiến thầy giáo dở khóc dở cười.

Từ đây đủ thấy đồng phục của các trường học ở Trung Quốc tệ thế nào, không chỉ các học sinh không thích mà bản thân các trường cũng không yêu cầu học sinh phải mặc đồng phục.

Nhạc Bằng thấy một thiếu niên mặc áo đồng phục không hiểu của trường chết tiệt nào, tay xách một cái hòm to, áo quần không thành kiểu cách gì, ảnh hưởng đến cả vẻ ngoài đẹp trai. Cậu bé đứng trên hư không, khí tức thanh liệt theo gió phát tán, hiện rõ nguyên hình dưới Ly Hỏa Trọng Đồng của Nhạc Bằng: là một con rồng xanh biếc dài hơn ngàn mét, hết sức linh động, đang bay lượn.

Song phương nhìn nhau một chốc, thiếu niên lạ mặt lên tiếng trước, ngữ điệu hòa hoãn: “Chúng ta không phải địch nhân, không cần phải gây hấn với nhau, lần này mỗ đến đây vì thứ Tạp Tư mang theo, không có mục đích gì khác.”

Đối phương thể hiện rõ thái độ, Nhạc Bằng cũng không muốn sinh sự, tay trái xòe ra, sáu mươi tư đạo Quân Thiên kiếm luân thu lại, gã im lặng định quay xuống dưới đất.

“Huynh đài, xin hãy dừng bước, mỗ có việc cần thỉnh giáo.” Thiếu niên lạ mặt lớn tiếng.

Nhạc Bằng không ngoái lại, cũng không phản ứng, bay về nhà ở đường Bình Tuyền. Trận chiến bay nãy, gã lượn vòng khá xa trên không, rời khỏi khu vực thành phố, trời cũng tờ mờ sáng rồi, gã không có hứng thú và nghĩa vụ với bất kỳ vấn đề nào của thiếu niên lạ mặt, nên theo lẽ thường, gã không buồn đáp.

Vù!

Tiếng xé không khí vang lên, thiếu niên lạ mặt quăng một vật về phía gã rồi nói: “Tương kiến coi như có duyên, vật này xin tặng túc hạ, sau này có thể dựa vào nó thể hiện thân phận với bất kỳ ai trong Kháng Ma liên minh để được giúp đỡ.”

Nhạc Bằng thuận tay chụp lấy, định miết vỡ, gã không muốn dính dáng gì đến Long tộc. Bất quá bắt lấy rồi nhìn qua, là một máy tính xách tay, chỉ lớn hơn nửa bàn tay, hết sức tinh xảo, gã bèn đổi ý, quay lại vẫy tay tỏ vẻ cám ơn thiếu niên lạ mặt.

“Tại hạ Ngao Phương, sau này có thể sẽ gặp lại.” Câu nói của Ngao Phương rất ngắn gọn, lúc đó Nhạc Bằng đã mất bóng, dù Ngao Phương xác định nhân vật kì quái dễ dàng giết được hắc ám thiên sứ này nghe được câu sau cùng của mình nhưng bị người ta lãnh đạm như vậy, y cũng chỉ biết cười nhăn nhó, lẩm bẩm: “Thật là có cá tính, người bây giờ càng lúc càng có cá tính, cả thần cũng không thèm quan tâm, ta vẫn phải quay lại mới nhìn thấy.”

Ngao Phương nhìn cái hòm trên tay, trong đó đựng đầy dược phẩm sinh hóa do Tạp Tư lợi dụng hang động dưới lòng đất thành phố Trường Xuân để lập ra công xưởng sinh vật. Là nhất đại long thần trong vòng năm trăm năm trở lại đây của Long tộc, đấu thần trẻ nhất của Đông phương thần tộc, Ngao Phương phụng mệnh cùng các thần tộc khác tổ thành Kháng Ma liên minh, hơn nữa còn là một trong mười ba thành viên chủ chốt, tự nhiên thuộc hàng cực độ ưu tú, nhiệm vụ lần này của y có thể coi là viên mãn hoàn thành. Việc chạm mặt nhân vật kì quái này sau hẵng tính, việc cần làm là mang sinh hóa dược phẩm về tổng bộ Kháng Ma liên minh hóa nghiệm, xác định xem tương lai nên làm gì để đối phó tập đoàn đọa thiên sứ ở Thất lạc viên.

Ngao Phương khẽ mỉm cười, thân ảnh tan biến vào bầu trời đêm sắp sáng.

Lúc đó Hà Động Lượng, Gia Phù Lợi cùng Diêu Kính, Phương Tịch Tà, Mạc Nghiên Tuyết, Diêu Tranh đang đối diện với Hùng Vương, song phương đều không ai nói gì.

Ban nãy thinh không tử diễm lưu động, rồi vụ khí dâng lên hòa cùng ô vân, đoạn hào quang chói lòa, lóe lên rồi tắt, ai cũng muốn biết việc gì xảy ra, kết quả thế nào, việc duy nhất xác định được là hắc ám thiên sứ Tạp Tư không đủ khả năng thu thập tiểu tử lớn lối lai lịch bất minh kia.

Diễn biến đó chứng minh rằng chiến đấu vượt xa tầm của họ.

Hùng Vương quan chiến nhanh chóng hành động, dù ai thắng cũng không tốt đẹp gì với hắn, từ thanh quang trên trời chiếu rọi, hắn hiểu được rõ ràng tình thế, chiếm ưu thế không phải hắc ám thiên sứ Tạp Tư. Hắn ngầm hạ lệnh cho thủ hạ - - triệt thoái.

Mấy trăm yêu quái lấp ló một cách có trật tự dưới bầu trời chưa sáng hẳn, Hùng Vương suy tính không sai. Nếu đợi đến lúc Nhạc Bằng trở về, nhỡ may gã không vui, còn Gia Phù Lợi và Hà Động Lượng không khuyên can được, chưa biết chừng hắn sẽ bị xé tan, chế thành tiêu bản yêu quái.

Hà Động Lượng, Gia Phù Lợi và Diêu Kính, Phương Tịch Tà, Mạc Nghiên Tuyết, Diêu Tranh thấy Hùng Vương bỏ đi, nhưng họ là phe yếu thế, không định ngăn cản. Họ biết Hùng Vương là tổng đầu mục xích sắc quân đoàn thuộc tập đoàn yêu quái lớn nhất địa khu đông bắc Trung Quốc, là đối tượng đáng bị diệt trừ. Nhưng xung kích vì sự xuất của hắc ám thiên sứ và thực lực kinh hồn của Nhạc Bằng khiến họ quá độ chấn kinh, nhất thời chọn cách xuôi tay đợi chờ.

Nhạc Bằng kết thúc chiến trước khi trời sáng, vẫn phấn chấn tinh thần, đại chiến trong tưởng tượng không xảy ra, một chút vận động đó không hao phí thể lực gì, gã ung dung về nhà, chuẩn bị tranh thủ thời gian ngủ một giấc. Gã chưa quen thuộc lắm với khái niệm sinh hoạt của xã hội hiện đại, cũng không quan niệm rõ ràng gì về thời gian. Yêu ma sống vô vàn năm tháng, không phải chỉ sống vài chục năm như nhân loại, nên không cảm thấy sức ép của thời gian.

Bất quá chiến đấu vừa kết thúc, Trần Anh Hữu trở về, phá hỏng nguyện vọng nhỏ nhoi của gã.

Nhạc Bằng đáp xuống nóc nhà, thấy có người đang đợi, Trần Anh Hữu bước nhanh tới, chào hỏi rất nhiệt tình.

“Lão Nhạc về rồi, hắc ám thiên sứ Tạp Tư thế nào hả?”

Nhạc Bằng thấy hắn tỏ vẻ nịnh bợ, toàn thân liền sởn gai ốc, nhẹ giọng: “Đừng giở vẻ mặt đó với ta, ta biến tên ngốc đó thành tro tàn rồi.”

Tuy đã chuẩn bị sẵn về tâm lý nhưng kết quả này vẫn khiến tất cả chấn kinh, gã thật sự giết được hắc ám thiên sứ, tồn tại gần sánh được với thần minh, thì tu vi cỡ nào?

Gia Phù Lợi kinh ngạc hơn hết, là thánh kị sĩ của giáo đình châu Âu, nàng ta hoài nghi lai lịch của Nhạc Bằng. Chứng kiến trận chiến ban nãy, nàng ta hiểu đó không phải đẳng cấp chiến đấu của nhân loại, có thể phi hành trên không là cảnh giới cao thâm tu luyện ma pháp, còn đánh bại được hắc ám thiên sứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết của giáo đình quyết không phải việc nhỏ.

Trừ các sư huynh đệ muội Hải Thiên minh nguyệt lưu không hiểu nổi chuyện gì xảy ra, vẫn có người khác muốn biết đáp án của câu hỏi khiến người ta nghi hoặc.

Nén tâm trạng bất an xuống, Gia Phù Lợi cố lấy dũng khí, đối diện với cường giả giữ kín cả lai lịch, mục đích, tâm tình thư sướng của nàng ta tự nhiên bay biến sạch.

“Xin hỏi lai lịch của tôn giá, hy vọng cho biết.”

Nghe có người hỏi đến vấn đề mẫn cảm này Nhạc Bằng cho rằng không cần phải tất yếu hồi đáp.

“Cao kiến gì nhỉ, Hán ngữ làm gì có cú pháp kì quái đến thế, khi nào cô nói trơn tru hẵng tới hỏi ta.” Khẩu khí của hắn xưa nay vẫn không khách khí, hà huống thiên sứ cấp năm còn bị gã hạ gục đơn giản, tất nhiên không coi nữ nhân này vào đâu.

“Ngươi không nên lớn lối như vậy, cao thủ của Kháng Ma liên minh không ít, tốt nhất ngươi nên thật thà một chút.” Người như thế chỉ có tiểu mỹ nữ nóng tính Diêu Tranh, Nhạc Bằng ngạc nhiên vì thái độ coi trời bằng vung của cô, dám uy hiếp cả gã.

Gã đâm ra hứng thú với Kháng Ma liên minh được nghe nói đến mấy lần trong ngày hôm nay, bèn ngoẹo đầu trêu cô: “Cô nói đi, có kẻ nào sánh được với ta.”

“Hừ ngươi không biết thật hay giả bộ, mười ba thành viên chủ chốt của Kháng Ma liên minh mà ngươi cũng chưa từng nghe tới? Không cần nói tới đẳng cấp như họ, ngay cả thành viên chính thức của liên minh cũng mạnh hơn ngươi.” Diêu Tranh trừng mắt giận giữ, hếch mũi lên, ngữ khí tỏ vẻ khinh miệt.

Trần Anh Hữu vội tiến lên dàn hòa, giải thích cơ cấu tổ chức và chức năng của Kháng Ma liên minh.

Thật sự thì trên địa cầu hiện tại, chiếm địa vị chủ đạo không phải thần tộc hay yêu ma, còn những động thực vật thì không tuyệt chủ là may rồi, chỉ có vài tu luyện giả nên đành ngoan ngoãn, không dám cùng nhân loại đối kháng. Đương nhiên thứ lưu truyền trong đại chúng xã hội không phải là những “Tử bất ngữ, Quái lực thần luận”, tu luyện giả nhân loại hoàn toàn áp chế những tồn tại phiêu diêu đó.

Dù vậy, nhân loại không hoàn toàn áp đảo, vẫn còn những yêu ma hoàn sinh tồn trong xã hội nhân loại, vì thế mới sinh ra Kháng Ma liên minh.

Liên minh năm mươi tổ chức tôn giáo, môn phái ở cả Đông, Tây phương liên hợp thành lập, thành viên phân thành bốn đẳng cấp.

Thành viên chủ chốt là lãnh đạo trung tâm, phụ trách những việc trọng yếu, tổng cộng có mười ba người, đều là nhân vật thần bí mạc trắc, những người ngoài chỉ biết tới số hiệu của họ. Nghe nói chỉ khi yêu ma đáng sợ xuất hiện, họ mới xuất thủ trừ diệt những tồn tại không phù hợp với xã hội pháp tắc.

Thành viên chính thức cũng không nhiều, chỉ có chừng hai ba trăm người, đều là đỉnh cấp cao thủ của các môn phái hoặc giáo phái mới được trở thành thành viên chính thức của Kháng Ma liên minh. Có được vị trí này đương nhiên họ đều có thực lực không tệ.

Đại Huấn học viên, là đội hậu bị được các tổ chức trừ ma hàng linh bồi dưỡng, huấn luyện.

Những tổ chức thành viên ngoại vi, như Hải Thiên minh nguyệt lưu, được Kháng Ma liên minh viện trợ về nhiều phương diện, hoặc các tổ chức khác giúp đỡ, nhưng cũng phải thực hiện nghĩa vụ nhất định. Nói chung mọi tổ chức tu hành của nhân loại đều có ít nhiều quan hệ với Kháng Ma liên minh, khác biệt chỉ là mức độ giao hảo khác nhau.

Lời giới thiệu của Trần Anh Hữu khiến Nhạc Bằng lâm vào thế khó xử khác, hóa ra Kháng Ma liên minh là tổ chức liên hợp của các tu luyện giả nhân loại, nhưng kẻ ban nãy rõ ràng là thần tộc, gã không đời nào nhận lầm Đông phương Long tộc.

Gã nhìn Gia Phù Lợi, cố ép cảm thụ chân thật xuống đáy lòng, gã không phải loại yêu ma đa sự, quyết không quản đến việc của người khác. Mặc kệ sự việc đó ẩn chứa nội tình phức tạp thế nào, gã đều không can thiệp. Bèn thong thả đáp: “Nếu cô hiểu rõ tôn giáo của chúng tôi và văn hóa Đông phương, tôi chỉ nói một câu là đủ, tôi là môn đồ tiên nhân, những việc khác không thể tiết lộ được.”

Lời đáp này khiến vị thánh kị sĩ tín phụng thần minh ngạc nhiên. Gia Phù Lợi lớn tiếng: “Ngươi lại có quan hệ với những kẻ khinh nhờn uy nghiêm thần minh đó.”

“Khinh nhờn thần minh!??”

Nhạc Bằng ngẩn người rồi cười nhạt: “Tôi quên mất, Tây phương thần tộc không chấp nhận những sinh mệnh khác hoặc nhận loại có được sức mạnh hơn họ, coi những kẻ không nhờ vào ân huệ của họ mà đạt đến sức mạnh sánh ngang thần minh là ma quỷ. Nhưng hiện giờ cô đang ở nơi khác. Ở mảnh đất chúng ta đang đứng này, những người sống trên đó đều cho rằng vị thần nào cũng xứng đáng để tế bái, kể cả những vị thần rác rưởi, chết từ đời nào rồi, thậm chí cả những tà thần hạng bét. Cũng không có thần minh nào không đáng bị khinh nhờn, phạm vi bị khinh nhờn đó rộng hơn cô tưởng tượng nhiều.”

Gia Phù Lợi há hốc mồm trước những lời lẽ đại bất kính đó, không biết cách nào phản bác. Là một tín đồ trung thành của thượng đế, hiển nhiên nàng ta không cần suy tính xem kẻ đứng trước mặt mình tà ác đến đâu. Nói ra những lời đó chỉ thể hiện rằng gã không có “tín ngưỡng”, hơn nữa hành vi của gã không phải của loại tà ác. Cũng có thể nói rằng, gã là dạng tồn tại đáng được tôn kính, không sinh mệnh nào được gã nhìn nhận xếp trên bản thân.

Gia Phù Lợi nhìn Nhạc Bằng thật kỹ, đừng nói khinh nhờn, dù là thảo phạt thần minh gã cũng cho là việc đáng làm.

Đương nhiên Nhạc Bằng là yêu ma, nói về tín ngưỡng sẽ là “tuyệt đối tự ngã”. Quyết không quan tâm đến những dạng sinh mệnh khác. Một thần tộc thôi mà, thật ra dù các cấp thần vương cũng chưa chắc được gã coi ra gì.

Bất quá lúc đó ngay cả bọn Hà Động Lượng cũng không vừa ý với ngữ khí khó nghe của Gia Phù Lợi. Căn bản là tôn giáo Đông, Tây phương có khác biệt về bản chất, Tây phương tôn giáo đặc biệt nhấn mạnh rằng dị giáo đồ phải bị hủy diệt vì tính nhân đạo. Đông phương hiển nhiên khoan dung hơn nhiều với dị giáo đồ.

Diêu Tranh chợt xen lời: “Nếu tồn tại của tiên nhân là mạo phạm uy nghiêm thần minh, vậy thì Hắc ám thiên sứ không phải thể hiện rằng thần cũng có sai lầm ư?”

“Im ngay, Diêu Tranh.” Hà Động Lượng tỏ uy nghiêm của đại sư huynh những thị phi tranh luận về bất đồng tôn giáo tín ngưỡng, kết quả sau cùng là chiến tranh, hiện tại chưa phải lúc đề cập đến những việc này.

Lồng ngực đầy đặn của Gia Phù Lợi phập phồng, cố nén xung động xuống, hiện tại không phải lúc biện luận, vấn đề này vĩnh viễn không có kết quả, trừ phi một bên bị diệt tuyệt.

So sánh về thực lực, phe bị diệt trừ chắc chắn là thánh kị sĩ bảo vệ tôn nghiêm thần minh.

Dù thế nào, cuộc thảo luận sau trận chiến cũng kết thúc không lấy gì làm vui vẻ, nguyên tắc tôn giáo đối lập, ba bên hợp tác không thể thỏa hiệp được.

Nhạc Bằng không thích bình luận về những vấn đề vô vị này tự nhiên không xen vào, với gã những thứ như thế quả thật kỳ quái.

Nói về tín ngưỡng với những kẻ đối lập hoặc thấp đẳng cấp hơn mình, với gã có khác nào một trò hề.

Rồi sự tình cũng kết thúc, Nhạc Bằng tự nhủ, phiền hà thế nào rồi cũng phải qua đi.

Sống trong nhân gian không đến nỗi phiền hà như thế, nhiều người cả đời không phải gặp việc gì kì dị, những yêu ma sống trong xã hội nếu không cố tình gây sự sẽ không phân biệt gì với những người bình thường khác.

Sự tình phát sinh được một tháng, Nhạc Bằng không nói ra việc gặp thiếu niên Ngao Phương của Long tộc nên không biết mọi việc đã được giải quyết hoàn mỹ. Âu châu nữ thánh kị sĩ Gia Phù Lợi không thu được thành quả gì, lại vì nảy sinh mâu thuẫn ý thức với Hải Thiên minh nguyệt lưu, không được bất kỳ tổ chức tôn giáo bản địa nào chi viện, buộc phải về nước.

Nhạc Bằng và Trần Anh Hữu qua được bước đầu, dựa vào năng lực xuất chúng dần giương cao bài hiệu Hồng Liên tông trong giới tôn giáo. Về khía cạnh đời sống cũng không tệ, Nhạc Bằng hòa mình vào sinh hoạt của một học sinh trung học phổ thông, có điều với một yêu ma mấy ngàn năm quang lâm nhân gian như gã, theo được chương trình học quả thật khá gian nan.

Kỳ thi giữa kỳ, gã xếp thứ hai từ dưới lên, chẳng qua vì có một học sinh vì nguyên nhân nào đó bỏ học. Gã lại có mục tiêu phấn đấu mới.

Chớp mắt đã đến cuối năm, tiết trời lạnh dần, mấy hôm nay Nhạc Bằng rất chăm học, vì gã sau cùng cũng tiếp cận được mục tiêu.

“Diêu Tranh, tớ ở đây, đợi lâu quá rồi.” Mỗi này gã đều đến cửa nhà họ Diêu đón Diêu Tranh đi học.

“Ngại lâu thì đừng đợi. Ta có bảo mi ngày nào cũng đến đâu.” Diêu Tranh tức giận, vừa ra khỏi cửa, cô đã thấy ngay tên khốn đáng ghét đó.

Từ lần gặp đầu tiên, cô đã dựa vào giác quan thứ sáu của con gái mà nhận ra rằng tên khốn hay nhìn lén mình có lòng dạ không tốt, ý đồ xấu xa, mục đích tà ác, gã muốn cưa cô.

Nhưng cô đánh giá quá thấp quyết tâm và gan mật lớn tày trời của gã, đánh giá thấp cả da mặt dày không thể định lượng nữa.

Với lý do cũ rích là học kém, ngày nào gã cũng ngang nhiên đến lớp Diêu Tranh hỏi han. Lúc đầu cô còn lấy làm may mắn rằng cả hai cùng cấp nhưng không cùng lớp, không bị gã quấy nhiễu. Nhưng chưa đầy một tháng sau, cô hối hận vì sao không học cùng lớp với gã, như thế sẽ không thu hút chú ý. Ngày nào cũng có con trai đến lớp tìm, kẻ ngốc cũng nhận ra lý do của gã chỉ là treo đầu dê bán thị chó. Giáo viên mấy lần cảnh cáo cô không được yêu quá sớm, bạn học cũng trêu cô có bạn trai.

Đôi mày xinh đẹp nhưng không thiếu nét anh khí của Diêu Tranh nhướng lên, cô thật sự phục tính kiên nhẫn của Nhạc Bằng. Để tránh mặt gã mà tám giờ vào lớp nhưng sáu giờ cô đã rời nhà, cuối cùng vẫn gặp phải sao Thái Bạch.

Nhả ra một làn hơi lạnh, thần sắc gã âm dương bất biến, cố nài nỉ cô: “Hôm nay trời lạnh rồi, Diêu Tranh, hình như bạn mặc áo hơi mỏng, để tớ đưa áo cho bạn.”

“Hừ, đưa đây.” Tiết trời quả thật lạnh, nhưng áo cô mặc đủ ấm. Cô nhận vì đang lúc bực mình, muốn giáo huấn tên khốn kia một phen, xem hắn móc đâu ra áo.

Nhạc Bằng cong tay phải, một tấm áo khác của nữ chợt xuất hiện trên tay, đưa tới rất ân cần.

Mục đích không đạt, Diêu Tranh giận phát điên lên, hàm răng xinh xắn cắn chặt môi. Vì sao mỗi lần định dạy dỗ thì Nhạc Bằng đều dễ dàng thoát được.

Kết quả lần nào cũng vậy. Đủ thấy gã xác thật không phải người thường mà là những người đặc thù, có pháp lực cao cường.

Tớ là tiên nhân, xưa nay gã vẫn giải thích với cô như vậy.

Cô nghiến răng, nhấn mạnh từng chữ: “Cảm ơn, tôi không mặc nữa.” Mấy hôm nay, Diêu Kính luôn thương yêu em gái nhất cũng vắng mặt, hiện tại Diêu Tranh chỉ đành một mình ứng phó.

Nhạc Bằng vẫn thản nhiên: “Không mặc cũng không sao, bạn ra ngoài sớm thế này nhất định chưa ăn sáng, còn lâu mới đến giờ học, đi ăn sáng thôi.”

Diêu Tranh đang giận điên người cũng biết đề nghị của gã là lựa chọn đúng thời cơ. Quả thật vì tránh gã làm phiền, cô luôn dậy sớm nhất nhà, không nấu đồ ăn thì lấy gì ăn sáng.

Còn sớm quá, hai tiếng nữa mới đến giờ học. Vốn cô định đến nhà Mạc Nghiên Tuyết rồi đi cùng. Lần này ý định đó tan biến, không thể đưa tên khốn này đến đó, thanh danh cả đời cô không thể để Mạc Nghiên Tuyết mồm năm miệng mười hủy hoại.

Thiết tưởng còn sớm thế này, mình đưa một ông tướng đi đến đó chẳng phải sẽ khiến người ta cười rụng răng ư. Quyết không thể nào.

Tuy liếc gã đầy hung hãn, nhưng cô hiểu rằng mình đã khuất phục trước tính kiên nhẫn của gã.

Nhạc Bằng mỉm cười đưa tay cầm tay cô, hai người biến mất khỏi cửa nhà họ Diêu.

Ngũ Hành đại na di.

Đi đường sợ phiền, phi hành cũng không được, rất tiện lợi.

Diêu Tranh được gã đưa đi kiểu này mấy lần nên không kinh ngạc.

Trên tầng bảy, ở đường Bình Tuyền, nơi ở hiện tại của Nhạc Bằng, gã đưa cô xuất hiện chuẩn xác ở nhà.

“Diêu Tranh, ngồi đi, tới đi nấu mấy thứ.” Nhạc Bằng mời cô, đoạn ngồi xuống giường. Nói ra cũng ngại, gã lười làm việc nhà nên chỉ cần có một chỗ ngồi yên lành ở nhà là được.

Diêu Tranh đã quen, thuận tay mở máy tính xách tay của gã tìm một vài trò game giết thời gian, rồi hỏi: “Nhạc Bằng, phần mới nhất của Tam quốc quần anh và Tiên kiếm kì hiệp truyện 2, bạn mua chưa?”

“Ở ổ F, giờ tớ đi làm gà chiên, humburger, mì xào, cơm, bạn thích ăn gì?”

Diêu Tranh quá quen với máy tính của gã, đang chơi game rồi, nghe gã nói vậy liền đáp qua quít: “Cái gì cũng được, mau mang lên đi, đừng lải nhải nữa.”

Nhạc Bằng mỉm cười, bày đồ ăn lên bàn, không quấy nhiễu niềm vui chơi game của cô.

Những ngày này, hoạt động gã cần cù nhất không phải là theo đuổi con gái mà tu luyện tri thức khoa học văn hóa hiện đại. Gã không có kinh nghiệm học tập tiểu học, trung học cơ sở, muốn theo kịp phải dùng cách đặc biệt. Là dùng Sưu thần pháp lấy tạm một phần trí nhớ của thầy giáo rồi dùng pháp thuật đem tư liệu trong thư viện tỉnh, thành phố và tìm được trên mạng ghi vào óc. Tuy còn phải thể nghiệm, không thể hoàn toàn vận dụng, nhưng để ứng phó với đời sống và các kì thi dần không thành vấn đề nữa.

Với năng lực của gã, kỳ thi cuối năm có thể lọt vào top 10 của trường.

Thấy Diêu Tranh mải mê chinh chiến tam quốc trên máy tính, Tam quốc quần anh truyện mới ra quả thật rất hay, gã không muốn quấy nhiễu cô, quyết định tu luyện Tử Viêm kình giết thời gian.

Lần trước đấu với Hùng Vương và hắc ám thiên sứ, gã không bằng lòng với uy lực của Tử Viêm kình.

Lúc đấu với Hùng Vương, nhát đao của gã phải chẻ đối phương làm đôi mới đúng chứ không phải chỉ bị văng đi. Còn hỏa diễm khí kình đệ ngũ quyết “Hỏa long đằng không chử hải phiên” của Tử Viêm Thất Diệt sử dụng với hắc ám thiên sứ, tử diễm hỏa long bay lượn gần trăm dặm mới tan kình lực.

Đó là nhược điểm lớn nhất của Tử Viêm kình, môn tiên đạo võ công không đủ lực ngưng tụ, vốn dựa vào hỏa diễm để thiêu đốt địch nhân, một khi đối thủ có phương pháp phòng ngự hợp lý, lực xung kích của nó sẽ không đủ, kình đạo không đủ sắc bén.

Nên biết Nhạc Bằng chú trọng thực chiến, chỉ nghiên cứu một chút nhưng với võ đạo pháp thuật chưa từng sử dụng chân chính, tự nhiên không vừa ý với uy lực.

Muốn cải tiến Tử Viêm kình, không thể vượt ra ngoài hai cách. Thứ nhất là nâng cao nhiệt khí của Tử Viêm kình đến mức nung chảy được tất cả, đương nhiên mọi vấn đề đều được giải quyết. Thứ hai là dồn Tử Viêm kình vào một loại tâm pháp để bổ sung khuyết điểm, biến nhiệt khí thành trợ lực cho hỏa diễm sát thương, như thế lúc thực chiến địch nhân sẽ khó phòng bị.

Nhạc Bằng chọn cách thứ hai, để Tử viêm chân hỏa và tiên khí phát kình hòa hợp để tu luyện Tử Viêm đao quyết, gã từng tu luyện Tử Viêm Thất Diệt, nhận ra rằng người sáng tạo ra môn tiên đạo võ học này chỉ ngồi một chỗ mà tưởng tượng, giá trị sử dụng không cao. Không trải qua rèn luyện thực chiến, lúc gặp phải địch nhân chân chính không khỏi chịu thiệt thòi.

Nên gã nghĩ một cách khác tự tu luyện Tử Viêm đao quyết, phát huy uy lực Tử Viêm kình đến cực hạn, vượt qua cảnh giới người sáng tạo có thể đạt tới. Về kinh nghiệm chiến đấu và võ học trí tuệ, gã có đủ rồi nhưng vẫn nhìn nhận mọi việc theo phương diện thực tế.

Ngồi xếp bằng hơn một tiếng, đẩy Tử Viêm đao kình lên cảnh giới thứ tám, gã ung dung thu công. Hiện tại Tử Viêm đao quyết tự sáng tạo đạt tới viên mãn, chỉ mấy ngày nữa là xong xuôi.

Mở mắt ra, gã thấy Diêu Tranh ngồi bên cạnh, máy tính xách tay gấp lại rồi, đang chăm chú nhìn mình.

Vuốt vuốt mặt, gã tỏ vẻ kì quái: “Diêu Tranh, bạn nhìn tôi làm gì? Sao không chơi game nữa?”

Diêu Tranh cấm cảu: “Bạn không nói gì, cứ thế tu luyện, nhỡ may tẩu hỏa nhập ma thì sao. Tôi sợ bạn luyện đến chết nên làm hộ pháp.”

“Ha ha, đa tạ.” Nhạc Bằng biết không thể nói rằng mình tu luyện chừng mực, quyết không xảy ra việc gì, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra cảm kích cực độ, nước mắt lưng tròng mới là hợp lý.

“Hả?” thấy dáng vẻ của gã, Diêu Tranh rất vừa ý. Gần đây tuy bị gã bám riết không rời nhưng cô không đặc biệt chán ghét. Vốn thiếu nữ ở tuổi này cảm tình mông lung, bản lĩnh của Nhạc Bằng kinh nhân, lại hiểu rõ tâm tư cô, về cơ bản đã được gã tiếp nhận.

Nhưng quyết giữ vẻ ngoài căng thẳng là tính cách khác của con gái, thành ra Nhạc Bằng nỗ lực thế nào vẫn không được hồi âm.

Từ vẻ mặt giận dữ của Diêu Tranh, gã biết đây không phải là cơ hội bộc lộ, chỉ cười thản nhiên, tỏ vẻ bất lực: “Sắp đến giờ học rồi, chúng ta cùng đi. Bạn ăn chưa?”

“Đương nhiên, bạn không ăn hả?” Diêu Tranh thuận miệng hỏi, tiểu tử này sớm thế đã đợi cô, chắc chưa ăn sáng.

Nhạc Bằng mỉm cười: “Tớ đã tịch cốc, không cần ăn.”

“Vậy đi thôi, đợi gì nữa.”

“Đi nào?”

“Bạn định làm gì?”

“Cùng đi học mà.”

“Đi học thì đi học, sao phải cầm tay tôi? Sắc lang, bỏ tay ra. Vô sỉ, bại loại, muốn chết hả?”

Thân thủ Diêu Tranh rất khá, vận động viên võ thuật bình thường vị tất là đối thủ của cô. Nhiều năm tập luyện nên cô rất tự tin với thân thủ của mình.

Nhưng từ tầng bảy xuống tầng một, cô không chiếm được tí ưu thế nào, hoàn toàn bị gã bắt nạt. Dù thế nào, cô cũng không phải đối thủ của yêu ma sở hữu ma đạo võ công bảy, tám ngàn năm.

Trước mặt người ta, Nhạc Bằng luôn tỏ ra chính nhân quân tử, Trần Anh Hữu từng nói với gã: “Nam nhân không xấu, nữ nhân không yêu. Nếu đại ca cứ nghiêm chỉnh quá, một vạn năm cũng không cưa được cô nào.” Về phương diện này, gã không đủ kinh nghiệm nên dùng luôn sách lược của Trần Anh Hữu, bất quá gã chưa biết có thành công hay không.

Thấy vẻ mặt Diêu Tranh giận dữ, gã đắc ý cực độ, không cần biết sau cùng cô có thừa nhận quan hệ của hai người không, chỉ cần hiện tại cùng vui vẻ, quậy phá là được. Dù niềm vui của gã là đơn phương.

Gã đã nhìn thấu thế thái, không gì có có thể lay động được tâm trí, cũng không gì ngăn cản được tính cách của gã.

“Thích” là cứ làm, lẽ nào còn phải đi hỏi người ta có đồng ý không. Đó là ý nghĩ thật thà của gã.

“Bề ngoài nhìn thì đạo mạo, sau lưng lại bại loại, dưới lớp áo là cầm thú, Nhạc Bằng, bạn thật xấu xa vô cùng.” Tay bị gã nắm chặt, Diêu Tranh hậm hực liên tục công kích về tinh thần gã bằng ngôn ngữ, cố ý bôi xấu nhân cách và phẩm hạnh của gã.

Bất quá khi con gái mèo nheo cũng có nghĩa là họ chịu khuất phục, Nhạc Bằng coi biểu hiện đó là ngầm đồng ý với hành vi của gã.

Đương tới trường không xa lắm, Nhạc Bằng và Diêu Tranh thong dong cất bước, một người thấy sao đường ngắn thế, một người lại thấy quá dài, rồi con đường cũng kết thúc.

“Ở trường bại phải biết điều, còn gây chuyện, tôi sẽ không tha cho bạn đâu.” Trước khi đến cổng trường, Diêu Tranh cũng thoát khỏi tay gã, nghiêm mặt cảnh cáo.

Nhạc Bằng mỉm cười, thản nhiên gật đầu đồng ý. Lời căn dặn bao giờ cùng phải nghiêm chỉnh lắng nghe, thực hiện được hay không không quan trọng, nhưng dáng vẻ nhất định phải chân thành. Trần Anh Hữu dặn thế.

“Còn nữa, chia tay ở đây, không được cùng tôi cùng vào trường.”

“Được.” Gã lại mỉm cười đáp ứng.

Lời chưa chứt, thân hình gã liền biến mất.

Nhìn khoảng trống bên cạnh, Diêu Tranh trầm mặc một chốc, tỏ vẻ kì quái: “Đi mấy bước mà cũng lười, cần phải chấn chỉnh một phen. Ôi.”

Khẽ thở dài một hơi, cô không hiểu mình còn giả bộ được bao lâu nữa.

Cổng trường hiện ra trước mắt, trong số học sinh năm nhất, Diêu Tranh khá có tiếng, chào hỏi mấy thành viên đội cờ đỏ của trường rồi đi vào trong sân.

Tiết một học tiếng Anh, cô không sao nghe lọt tai chữ nào, nhức đầu vì không hiểu tiết sau Nhạc Bằng đến giở trò gì.

Cũng may thầy giáo giảng bài không chú ý thấy tâm tư mâu thuẫn của thiếu nữ thanh xuân, bốn mươi lăm phút của tiết học nhanh chóng qua đi.

Chuông báo hết tiết reo vang, lớp học đang yên tĩnh chợt sống động hẳn. Học sinh tung tăng như cá dưới nước. Nam nữ sinh đều có lý do để vui vẻ.

Hai tay đỡ lên má, Diêu Tranh uể oải không muốn rời lớp, dù đi đâu thì Nhạc Bằng nhất định sẽ tìm ra, gã quả có bản lĩnh đó.

Mười phút nhốn nháo qua nhanh, gã không xuất hiện, với Diêu Tranh thì đúng là một việc kỳ quái, khẽ thở dài, cảm giác tịch mịch của thiếu nữ thanh xuân thoáng thấy buồn vu vơ.

Chuông vào tiết lại reo, bạn cùng bàn với cô, Trương Thiến, một cô bé lắm lời tỏ vẻ tiếc rẻ quay lại lớp. Chưa ngồi ổn định đã báo cho Diêu Tranh nghe việc mới nhất trong trường.

“Tay bạn trai của bạn đúng là đào hoa, hôm nay cùng thân thiết với mấy nữ mới chuyển trường đến, mới mười phút đã làm quen được ngay, tớ phục lắm.” Vừa léo nhéo kể lại, cô bé vừa tò hai ngón trỏ trắng muốt ra móc vào nhau.

Nghe kể, lòng dạ Diêu Tranh sôi lên, càng thấy phiền não.

Cô tỏ vẻ không vui: “Cái gì mà bạn trai bạn gái, tớ không liên quan đến Nhạc Bằng. Hắn theo đuổi ai không liên quan đến tớ, tán được là do bản lĩnh của hắn.”

“Được rồi, bạn nói năng chán chết, thế nào cũng khóc thầm cho mà xem. Còn giả bộ.” Trương Thiến ngoảnh đi, giả vờ giận dữ không thèm nói với Diêu Tranh nữa.

Giáo viên vào lớp, Diêu Tranh buồn bực nuốt trở lại những câu hỏi chực phát ra. Bao ngày nay vẫn có Nhạc Bằng bên mình, tuy cô tỏ vẻ không thích nhưng tính phù phiếm của con gái được thỏa mãn cực độ. Việc gì gã cũng không cần cô nói là làm đâu vào đấy, từ bé đến giờ cha mẹ cũng không mang lại cho cô niềm vui được cưng như trứng mỏng thế này.

Dù luôn thích tỏ ra cứng cỏi hơn người, trước mặt người khác quyết không thua ai, Diêu Tranh vẫn là con gái. Dù biểu hiện thế nào thì nghe nói Nhạc Bằng có quan hệ ám muội với nữ sinh khác, cô không thể tỏ vẻ thản nhiên như trước, trong lòng thật sự muốn bật khóc.

“Khó chịu thế này, lẽ nào mình đã thích tên bại loại đó?” Ngoài mặt cô bình thản, trong lòng không thể xua nổi bóng đen ám ảnh đó.

Tiết học đại số đó trôi qua trong vô vị.

Giờ ra chơi tiết hai, Diêu Tranh không ngồi yên được nữa, ra khỏi lớp còn nhanh hơn giáo viên, vội vàng đến lớp số bốn tìm Nhạc Bằng hỏi cho ra nhẽ. Cô ra vẻ không thấy ánh mắt cười cợt của Trương Thiến.

Nhạc Bằng đang ngồi cạnh bàn trò chuyện thân mật với mấy cô bé mới chuyển trường tới. Hôm nay trường có thêm bốn nữ sinh mới, đều là những nữ sinh xinh đẹp hơn bình thường nhiều. Nhạc Bằng đã quen thuộc với đời sống nhân loại, kể cả việc một một thanh niên làm cách nào thu hút tình cảm thiếu nữ cũng đạt đến mức tối đa. Nghe bốn nữ sinh này nói họ là một nhóm girl band, lần này đến Trường Xuân theo lời mời của một công ty để sản xuất album “VCD” cho “MTV”.

Khổng Vi Vi, Hách Dao, Vương Lịch Lịch, Lục Nam Nhi, nhóm girl band này có tên “Cực tường điểu” (Cánh chim lượn trên trời cao), là những tiểu minh tinh tương lai của giới showbiz, chỉ cần nhìn những động tác cực kỳ có nhịp điệu là biết họ đổ không ít công sức vào âm nhạc.

Khổng Vi Vi là chị cả trong bộ tứ, mọi khâu đối ngoại đều do cô phụ trách, kể cáo đối phó với những thanh niên bu đến như Nhạc Bằng. Mái tóc xõa xuống vai không có sợi nào thừa, gương mặt trái quan xinh đẹp nhưng không mất đi tính cách khiến mỗi thanh niên đều muốn thân cận, song đều dừng bước trước đôi mắt sáng mỹ miều, sắc tựa dao cau.

Lục Nam Nhi là người lạnh lùng nhất nhóm, không phải vì tính cách lãnh đạm mà trở thành băng sơn mỹ nhân, chẳng qua tính cách cô hướng nội, không giỏi ăn nói, theo Nhạc Bằng gọi là “tiểu thư đầu đất” cũng đủ hiểu cô thế nào. Trương Thiến nói rằng gã đi đứng có đôi vì bạn gã giúp bốn cô gái nhận thời khóa biểu, rồi cùng Lục Nam Nhi đi thăm thú trường. Mái tóc quăn tự nhiên, gương mặt mỹ miều, thân hình yểu điệu khiến người ta cảm nhận cô còn xinh đẹp hơn búp bê Barbie. Đương nhiên chỉ tính về dung mạo, cô là người xuất sắc nhất nhóm.

Bất quá khí chất, thân hình, gương mặt hay gì đi nữa, tính về hiệu ứng ánh mắt thì Hách Dao thu hút hơn cả. Không cần tính tới thứ khác, riêng mái tóc đen dài chấm eo xòa xuống đủ khiến bất kỳ nam sinh nào rung động. Mái tóc trời sinh đó óng ả hơn bất kỳ hiệu quả của dầu gội đầu nào.

So ra, Vương Lịch Lịch hơi kém hơn ba người kia, không thể phát huy nét quyến rũ cực độ, nhưng cô là người dễ thân cận nhất, luôn mỉm cười, đến quá nửa số nam sinh năm nhất lớp thứ tư thích cùng cô trò chuyện.

Bất quá hiển nhiên không ai thân cận với bộ tứ như Nhạc Bằng: có thể cùng họ đi chơi, khiến mọi nam sinh khác đỏ mắt vì đố kị.

Trần Anh Hữu cũng thế, Phương Tịch Tà cũng thế, chỉ biết nhìn gã khoa chân múa tay trước bộ tứ, hai kẻ tự nhân khẩu tài còn hơn gã nhưng bảo rằng công nhiên tán tỉnh nữ sinh ở trường thì đành lắc đầu thở dài, không thể sánh được.

Giờ ra chơi tiết một, Nhạc Bằng lẩn sang bàn Lục Nam Nhi, chỉ vài câu là thân cận, khiến ba cô bé kia cười nghiêng ngả, quả thật phải thừa nhận bản lĩnh của gã.

“Phương Tịch Tà.”

Tần suất thanh âm này gần như trở thành phản xạ có điều kiện với gã, không kịp nghĩ ngợi, lăng không nhảy ngược cực kỳ đẹp mắt, tiêu sái lướt khỏi bàn, định chạy ra ngoài cửa lớp.

Phương Tịch Tà ở sau lưng gọi lớn: “Lão Nhạc, tìm tớ cơ mà. Chạy đi đâu thế?”

Nghe Phương Tịch Tà nói, Nhạc Bằng hơi dừng bước ngoái lại, vẻ mặt thành thật hiếm thấy, nhấn mạnh từng chữ: “Giọng nói đó dù gọi ai cũng là gọi tớ. Lão Phương, có ý kiến gì chăng?”

Nhận ra gã thể hiện khí thế bá đạo, Phương Tịch Tà ngoan ngoãn chịu nhún, thầm nhủ: “Lúc đối phó hắc ám thiên sứ Tạp Tư cũng không thấy bá lực thế này, nhắm vào mình sao lại tỏ vẻ uy phong thế nhỉ.” Tuy vậy, y không thể đoán được ý nghĩ của Nhạc Bằng. Y tự nhận mình không đủ gan trêu chọc đến tiểu tử suy nghĩ kỳ quái, hành động cực đoan đó.

Diêu Tranh vừa đến thấy ngay cảnh tượng cả lớp đang xôn xao, trung tâm là Nhạc Bằng và bốn nữ sinh như hoa như ngọc. Tuy cô rất tự tin vào dung mạo nhưng tình cảm khác lạ vẫn thoáng qua.

Cái tên buột miệng gọi, bất tri bất giác biến thành Phương Tịch Tà.

Thấy Nhạc Bằng vẫn chạy ra, cô không tiện nổi nóng, nhẹ giọng hỏi: “Bạn có mang bút không, bút của tôi hỏng rồi.”

Nhạc Bằng thoáng nghi hoặc, tâm tư hiểu ra Diêu Tranh sang lớp mình tuyệt đối không vì chút việc cỏn con này. Đoán được tâm tư cô, gã vẫn không dám nói bừa.

Thuận tay đưa cái bút mình vẫn dùng cho cô, gã hạ giọng: “Tối nay tớ đến tìm bạn nhé?”

Diêu Tranh đang lúc ý loạn tâm phiền, đáp: “Được” rồi quay đi, được ba bốn bước mới đột nhiên ý thức ra gã hỏi gì mình, mình đã đáp thế nào. Bất giác cô đỏ mặt.

Tối nay gã đến tìm, cô lại đồng ý. Không phải tối nay…

Quay lại thấy Nhạc Bằng đứng ở cửa lớp mỉm cười nhìn mình, dù Diêu Tranh lớn mật đến đâu cũng không dám đồng ý thỉnh cầu của gã. Nhưng đang ở trường, cô tuyệt đối không thể phân biện chủ đề này. Tâm tình còn phức tạp hơn lúc chưa đến, cô lại vội vàng quay về lớp.

Sau đó mọi tiết học đều trôi qua trong lơ đãng.

Cách đó không xa, Nhạc Bằng ngưng thị nhìn theo cô, trong lòng đang nghĩ đến một việc hoàn toàn khác hẳn.

“Cửu Âm tinh lặc lệnh”, “Cửu Âm tinh linh” sao lại xuất hiện trên mình Lục Nam Nhi? Đó là tùy thân pháp khí của một người khác, một người quen cũ của gã, lẽ nào cô bé có quan hệ gì với “người đó”?

Vẫn giữ hoài nghi, gã đưa ra quyết định sẽ đi hỏi trực tiếp người có thể giải đáp. Phương thức nhanh gọn nhất luôn là thứ được gã chọn xưa nay.

Một ngày trôi qua nói nhanh sẽ rất nhanh, bất quá sau buổi trưa còn có buổi chiều. Đêm về là lúc học sinh sinh hoạt ngoại khóa, luôn mang hàm nghĩa khác.

Cả ngày ở trường hôm đó của Diêu Tranh mệt mỏi khôn tả, tuy không nghe được gì suốt tám tiết học. Lúc ra khỏi cổng trường, cô vẫn thấy bất an: “Tiểu tử đó có đợi mình ở đầu đường không?”

Sự tình được xác định bắt đầu tiếp diễn, không cần ai bảo, cô cũng biết tâm trạng lo lắng này là yêu đương.

Thấy gã vẫn chờ ở khúc quanh, cô thở phào, thầm cáu bản thần, tiểu tử này có gì đâu nhỉ là hại bản thiểu thư phải nhớ đến. Gã qua lại với nữ sinh khác thì đã làm sao.

Không nhắc đến Diêu Tranh đang tự trách, Nhạc Bằng cũng bắt đầu hối hận với sai lầm mắc phải hôm nay, đã đi ngược với lời dặn của Trần Anh Hữu.

Gã là yêu ma nhiều năm sống trong cao sơn động phủ, quen một mình, không có kinh nghiệm và thủ đoạn về quan hệ với người khác, phải để người khác nhắc nhở việc thân thiết với nữ sinh khác trước mặt nữ sinh trong lòng mới tỉnh ngộ.

Con gái ăn dấm chua, tuyệt không được sơ ý việc này mới phải.

Trên đường đưa Diêu Tranh về nhà, gã chăm chăm phòng ngừa lửa giận của cô lại cháy nên cả hai không nói câu nào.

Đối tượng cần lấy lòng mà gã lại đắc tội, chỉ biết gãi đầu thể hiện cái “ngốc” của mình mới còn cơ hội. Đưa cô về tận nhà, gã vẫn không nghĩ ra câu nào để nói, nhìn chằm chằm theo bóng cô khuất sau cảnh cửa.

Mãi đến khi tiếng then cài cửa vang lên, cô mới nhớ ra chưa nói một việc trọng yếu với tên khốn kia.

Sự tình không hề nhỏ chút nào.

Quăng cặp sạch lên giường, cô thầm than: “Xong rồi, xong rồi, sao mình lại quên việc tối nay với tên khốn chết tiệt đó nhỉ, nếu gã đến thật, phải làm sao đây?”

Ghé ngồi xuống giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không ra cách giải quyết, cô lăn ra giường, cố ảo tưởng xem mình có đang nằm mộng không.

Lăn đi lăn lại mấy lần, vẫn không gạt được bản thân, cô phẫn hận lẩm bẩm: “Mình không tin tên chết tiệt đó thật sự dám làm gì bản cô nương, mình sao phải sợ?”

Xác định xong tác phương án chiến, lòng tin trở lại, cô quyết định tạm thời quên việc này “quyết không nghĩ tới” trước khi gã tới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.