Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Chương 356: Chương 356: Hắn đang chạy nhanh (2)




Nghĩ đến liền làm, Trương Huyền hai bước đi tới trước mặt một giá sách, bàn tay duỗi ra một cái, nắm lấy.

Vù!

Đồ Thư Quán chấn động, quả nhiên xuất hiện một quyển sách. Vừa mở ra nhìn, thân thể Trương Huyền thoáng lắc một cái, thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu tươi.

Chỉ thấy phía trên viết: giá sách hàng thứ ba trong kho phân bộ Thú Đường tại Huyền Lạc sơn mạch, chất liệu gỗ Hương Chương, do một vài thợ thủ công làm. Năm ba mươi bảy...

- Ta muốn không phải cái này...

Nước mắt hắn thiếu chút nữa chảy ra.

Rất rõ ràng, ngón tay chạm tới cái gì, mới phải xuất hiện sai sót nào đó. Muốn đầu cơ trục lợi khẳng định là không được.

- Ừ? Không đúng. Ngón tay chạm tới là được. Nói cách khác... những sách này, cho dù ta không lật xem, chỉ cần chạm tới, có phải cũng có thể sinh ra sách?

Ý nghĩ đầu tiên thất bại, trong đầu hắn lại có linh quang lóe lên.

Ngón tay vừa chạm tới, không quan tâm thời gian dài hay ngắn, chỉ cần tinh thần tập trung la lên “chỗ thiếu hụt”, sẽ hình thành sách. Đã như vậy, không cần lật trang sách, chỉ cần ngón tay chạm vào quyển sách, có đúng cũng được hay không?

- Thử xem...

Ánh mắt hắn tập trung, đi tới trước mặt một đống sách, trong lòng la lên chỗ thiếu hụt, bàn tay bất chợt sờ qua.

Vù vù vù!

Thời điểm hắn đang suy nghĩ đến cùng có tác dụng hay không, Đồ Thư Quán chấn động, một loạt sắch xuất hiện ở trong thức hải.

- Có thể được?

Sắc mặt đỏ lên, Trương Huyền sốt ruột vội vàng lấy ra một quyển mở ra nhìn. Quả nhiên phát hiện nội dung trong sách được hoàn mỹ in vào trong đó, còn ghi chép các loại khuyết điểm.

- Quả nhiên có thể thực hiện được!

Trong mặt Trương Huyền đầy kiêu ngạo, lại thí nghiệm vài lần, xem như đã hoàn toàn hiểu rõ.

Chỉ cần trong lòng la lên “chỗ thiếu hụt” điều động Thiên Đạo Đồ Thư Quán, chỗ ngón tay xẹt qua, đều có thể thu sách vào trong đó.

Cứ như vậy, so với lật xem nhanh hơn không chỉ gấp trăm lần!

Lật xem, cho dù thoáng chút lật mười mấy cuốn sách, đầu tiên cũng phải lấy quyển sách ra. Điều này cần phải tiêu hao không ít thời gian. Mà làm như vậy căn bản không có tác dụng. Một đường chạy chậm, chỗ ngón tay xẹt qua, sách tự nhiên tiến vào trong đầu. Không cần tới một phút, hắn có thể thu được một loạt sách trên giá sách.

Chỉ có điều, bởi vì thu sách quá nhanh, Đồ Thư Quán sẽ chấn động. Trong đầu của mình cũng gặp phải sóng lớn, không thể thu hết một mạch. Mà thông thường thu mấy hàng giá sách, hắn lại cần nghỉ ngơi một hồi.

Dù vậy, cũng nhanh hơn so với trước rất nhiều.

Trước đó đại khái cần ba ngày ba đêm mớicó khả năng xem hết sách. Đổi lại thành hiện tại, chắc hẳn một canh giờ là được.

- Bắt đầu đi!

Tìm ra phương pháp tốt hơn để thu lấy sách, tâm tình Trương Huyền vui mừng, trong lòng thầm hò hét. Bàn tay hắn đặt ở lên trên giá sách, một đường chạy về phía trước.

Mỗi lần chạy xong một hàng, hắn lại kiểm tra một lần. Nếu như có thiếu sót, hắn sẽ trở về quét bổ sung.

Sách thu vào nhanh chóng. Kiến thức liên quan tới thuần thú, Trương Huyền cũng nắm giữ lúc càng nhiều.

...

- Phong đường chủ, bài thi chuẩn bị xong?

Bên trong gian phòng, Lô thú sư, Vương thú sư thấy Phong đường chủ lại đi tới, không nhịn được nhìn lại.

- Ừ!

Phong đường chủ gật đầu:

- Trong đó bao gồm nội dung về mấy trăm loại man thú, hoàn toàn không có chút giả nào. Nếu như hắn ngay cả những cái này cũng có thể trả lời được, trình độ thuần thú, quả thực không tầm thường.

- Có thể nhận ra Vân Điện Cổ Tước, về phương diện kiến thức, cũng sẽ không quá kém. Có lẽ là có thể thành công.

Lô thú sư lên tiếng.

- Đúng vậy, mỗi lần Thú Đường chúng ta thi đấu, đều đếm ngược, cũng bởi vì quá mức hẻo lánh, không có thiên tài. Nếu quả thật có thể xuất hiện một vị, nhận được thưởng, có lẽ có thể khiến cho chúng ta thuận lợi thăng cấp tam tinh!

Phong đường chủ hưng phấn, ánh mắt lóe sáng.

- Đúng vậy, không nên nóng vội. Xem kết quả sát hạch đã!

Vương thú sư cũng lên tiếng:

- Chúng ta cũng nghe Vân Đào nói về thần kỹ của hắn, mười phút thuần phục man thú Ích Huyệt cảnh. Nói thật, ta vẫn có chút không quá tin tưởng!

- Ta cũng không quá tin tưởng. Chỉ có điều, vừa rồi ta không chỉ hỏi thăm Vân Đào, còn muốn hỏi qua thuộc hạ của hắn một lượt. Tất cả đều nói giống hệt nhau, không có chút vấn đề nào. Xem ra cho dù không thần kỳ giống như trong lời đồn đại, nhưng cũng không sai biệt lắm!

Lô thú sư nói tiếp.

- Đúng vậy, bất kể nói thế nào, cũng là một lần cơ hội của chúng ta. Nếu như không có loại bản lĩnh này, cùng lắm thì lại tiếp tục tìm kiếm là được. Ai, đúng rồi, vị Trương Huyền này đi thư viện đọc sách, còn chưa có đi ra sao?

Cảm khái vài câu, Phong đường chủ lúc này mới phát hiện, chuyện sát hạch đã làm thoả đáng, người còn chưa có xuất hiện. Hắn không nhịn được nhướng mày.

- Còn chưa có đi ra!

Lô thú sư gật đầu.

- Tiểu Chu, ngươi đi xem!

Phong đường chủ phân phó một tiếng.

Tiểu Chu là học đồ hắn thu nhận, đang theo hắn học tập thuần thú. Vừa nghe được hắn lên tiếng phân phó, Tiểu Chu vội vàng chạy tới.

Một lát sau Tiểu Chu đi tới trước mặt hắn, sắc mặt đỏ bừng, muốn nói lại thôi.

- Thế nào? Hắn vẫn đang đọc sách sao?

Nhìn thấy được bộ dáng này của học đồ, Phong đường chủ nhướng mày, có chút kỳ quái. Học đồ này của hắn vẫn luôn luôn trầm ổn. Lẽ nào có chuyện gì xảy ra?

- Không phải...

Vẻ mặt Tiểu Chu xấu hổ, khuôn mặt bứt rứt, hắng giọng:

- Là hắn ở... hắn ở tàng thư quán... đang chạy nhanh!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.