Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Chương 408: Chương 408: Nửa bước Tông Sư (2)




- Nếu như không đúng, ta lại nghĩ biện pháp... A? Ngươi nói cái gì? Xem… xem….xem xong?

Thân thể thoáng lắc lư một cái, đại dược vương và Lộ quản gia thiếu chút nữa thì nôn ra máu ngất xỉu.

Chúng ta vất vả trăm cay nghìn đắng, tìm hơn một ngàn quyển sách. Ngươi tiến vào trong mấy phút... xem xong?

Nghe thấy được tiếng chạy bộ, xem khi nào?

- Ừ, sách của ngươi có giúp đỡ rất lớn đối với ta. Cảm ơn!

Không để ý tới sự chấn động kinh ngạc của đối phương, Trương Huyền gật đầu.

Tổng cộng chừng một ngàn quyển sách, tùy tiện chạy một chút liền sờ xong. Nói thật, mấy phút mới ra ngoài, vẫn là vì hắn đột phá nửa bước Tông Sư, lúc này mới chậm trễ một ít thời gian. Nếu không, có khả năng đối phương còn chưa đi ra khỏi cửa lớn, chỉ sợ hắn cũng đã “xem” hết.

Đại dược vương thu thập những quyển sách này, nửa bước Tông Sư tương đối đầy đủ, hình thành công pháp thiên đạo hoàn chỉnh. Hắn lại lập tức tu luyện.

Nửa bước Tông Sư chỉ là một lần quá độ thăng cấp Tông Sư. Có công pháp chính xác, tiến bước cực nhanh. Mấy phút, hắn đã thuận lợi đột phá, đồng thời củng cố tu vi.

Về phần công pháp Tông Sư cảnh, chỉ thu thập bảy, tám trăm cuốn, cách hình thành công pháp hoàn chỉnh, còn kém một ít. Hắn cũng sẽ không tiếp tục tu luyện.

Tu vi đạt được nửa bước Tông Sư, lực lượng của hắn lại tăng mạnh. Tự nhiên vượt qua một nghìn đỉnh, đạt được hơn 1500 đỉnh.

Loại lực lượng này đã có thể sánh ngang cùng Tông Sư cảnh sơ kỳ.

Tông Sư cảnh sơ kỳ 1000 đỉnh, trung kỳ 2000 đỉnh, hậu kỳ 3000 đỉnh, đỉnh phong 4000 đỉnh!

Nửa bước Tông Sư lại đạt được 1500 đỉnh. Cho dù ở trong Tông Sư sơ kỳ, cũng đến thượng trung lưu.

Mấu chốt nhất chính là... Người khác đột phá nửa bước Tông Sư, không tốn ba, năm năm, thậm chí vài chục năm cũng làm không được. Hắn... chỉ mấy phút!

May là, chân khí thiên đạo vô cùng tinh thuần, không ai có thể nhìn ra tu vi. Bằng không, để cho đại dược vương biết người này mới vừa đi vào có chút thời gian như vậy, tu vi lại tăng trưởng một bậc, nhất định sẽ lập tức khóc ra thành tiếng.

Phải biết rằng, trước đây hắn vì đột phá nửa bước Tông Sư, lại ăn không biết bao nhiêu dược liệu, sử dụng tiền tài cân nhắc, cũng có thể mua được một tòa thành trì.

Nhiều thứ như vậy mới đột phá. Còn “Bạch y sư” đi vào chạy một hồi ra, lại thành công...

Trên thế giới thiên tài lợi hại nhất, cũng sẽ lập tức bị công kích tới thương tích đầy mình.

- Không có gì, chuyện phải làm thôi!

Cố nén kích động muốn phát điên, đại dược vương không nhịn được hỏi:

- Bạch y sư, vậy... tiếp theo chúng ta làm gì? Vẫn đi Độc Điện sao?

- Đương nhiên phải đi!

Trương Huyền mỉm cười:

- Không chỉ phải đi, còn muốn quang minh chính đại đi!

- Quang minh chính đại?

- Không sai!

Trương Huyền gật đầu:

- Trước đó ngươi không phải nói, chuyện lão điện chủ tử vong, đã thông báo với tổng bộ sao?

- Ừ! Cũng không biết tổng bộ có phái đặc sứ qua hay không? Nếu như phái qua, chắc hẳn có thể rất nhanh dẹp yên phản loạn. Chúng ta cũng có thể an toàn qua đó!

Đại dược vương nói:

- Nếu như không phái... Có thể sẽ có chút phiền phức.

- Ta đã nghĩ xong biện pháp! Cùng với ở chỗ này chờ đợi mờ mịt, có lẽ đặc sứ sẽ không tới. Còn không bằng... Làm ra một đặc sứ xuất hiện!

Trương Huyền nói.

- Làm ra một đặc sứ?

Đại dược vương có chút không rõ.

- Rất đơn giản, ngươi dẫn ta đi Độc Điện, lại nói ta là đặc sứ! Dù sao người bọn họ cũng chưa thấy qua. Nói vậy cũng không phát hiện được.

Ba ngày nay, hắn cũng nghĩ xong. Cùng với chờ đợi, còn không bằng chủ động xuất kích.

Nếu Độc Điện nội chiến, hiện tại tiến vào trong không an toàn, vậy chuẩn bị một... thân phận đối phương có tranh đấu mấy đi nữa cũng không dám động.

Những người này không phải là không biết đặc sứ là ai, sẽ tới hay không sao?

Vậy liền trực tiếp giả mạo đặc sứ!

Dù sao mục đích của chính mình là đọc sách. Xem xong có thể rời khỏi đó. Cho dù sau đó bị phát hiện, người cũng đã chạy thoát, không quan trọng.

Trước đó, ngay cả danh sư cũng giả mạo qua. Một đặc sứ Độc Điện mà thôi, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra, sẽ không có quá nhiều vấn đề.

- Giả mạo... đặc sứ?

Sắc mặt đại dược vương thoáng cái trở nên trắng bệch, thân thể không ngừng run rẩy.

Đại ca, ta lớn tuổi, trái tim không tốt... ngươi xác định không có nói đùa chứ?

Giả mạo không có khả năng chơi được. Vạn nhất xuất hiện vấn đề, có thể sẽ lập tức bị đánh chết!

- Ừ! Chuẩn bị một chút, chúng ta lại lên đường. Ngươi trước đó đã đáp ứng, dẫn ta đi Độc Điện. Sẽ không phải đổi ý chứ?

Trương Huyền nhìn qua, nhướng mày:

- Nếu như ngươi sợ hãi, đưa ta đến Độc Điện là được, không cần cùng qua!

- Ta...

Chuyện này căn bản không phải vấn đề có khiếp sợ hay không, cũng không phải có đi tới Độc Điện hay không...

Mà là giả mạo đặc sứ, một khi bị phát hiện, chết một vạn lần cũng không đủ!

Hắn vốn cho rằng đối phương chữa trị tốt chứng bệnh của hắn, chỉ cần chút sách là được, yêu cầu không cao. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, khó nhất ở chỗ này...

Sớm biết rằng ngươi đánh chủ ý này, ta tình nguyện chết, cũng không đáp ứng!

Hiện tại đổi ý... còn kịp không?

Da mặt đại dược vương co giật. Lần này là khóc thật.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.