Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Chương 2739: Chương 2739: Nương thân gả cho? (2)




Khó trách Ngô Đạo kính nói nàng thua... lại thua, nát bét, căn bản không ở cùng một đẳng cấp.

- Chỉ dùng kiếm, liền vẽ ra loại tác phẩm cấp bậc này, ngươi... Dùng bút lông, sẽ mạnh bao nhiêu?

Cũng nhịn không được nữa, nhìn lại thanh niên trước mắt.

Đối phương nói nghiêm túc, nàng còn tưởng rằng muốn lấy ra năng lực toàn bộ, không nghĩ tới chỉ dùng kiếm, liền làm ra một bộ tác phẩm nàng cũng không cách nào vượt qua... Thật muốn dùng bút lông, lại nên mạnh cỡ nào?

- Ta không có lừa ngươi, là thật đang vẽ tranh nghiêm túc!

Thấy nàng hoảng sợ, Trương Huyền gật đầu cười:

- Nói thật, ngươi lý giải thư hoạ, quả thực rất mạnh, nếu không phải vì vượt qua ngươi, ta có khả năng tùy tiện tìm cỏ dại vẽ lên, không có khả năng dùng kiếm! Thật ra thì, thật muốn dụng tâm vẽ tranh, kiếm hay bút lông, không có khác nhau quá nhiều.

- Cỏ dại?

Da mặt Trương Tử Tình co lại:

- Thứ này làm sao vẽ tranh?

- Rất đơn giản...

Nhìn chung quanh một vòng, ngón tay Trương Huyền điểm một cái, trong hoa viên cách đó không xa, một cây cỏ dại bay tới, rơi vào lòng bàn tay, nhẹ nhàng vung lên.

Rầm!

Nước trong ao bay tới, rơi vào trên cỏ dại, Trương Huyền nắm sợi cỏ, từ từ vũ động ở trên không trung.

Xì xì xì xì...

Không khí bốn phía lập tức sền sệt, trong khoảnh khắc, một dòng sông rộng lớn xuất hiện ở trước mặt mọi người, lao nhanh gào thét, tựa như lúc nào cũng sẽ chảy ra, bao phủ cả tiểu viện.

- Hư không vẽ tranh, không dùng mực nước, dùng nước vẽ ra dòng sông?

Trương Tử Tình nuốt ngụm nước bọt.

Nàng vẽ tranh, phải dùng bút lông trân quý nhất, cùng mực nước trân quý nhất, vẫn cảm thấy như vậy, mới có thể đẩy cảnh giới tác phẩm tới đỉnh phong, nhìn thấy đối phương mới hiểu được, căn bản không phải chuyện như vậy.

Hạ bút thành văn, không có gì không thể làm tranh, không có gì không thể vào tranh... Đây mới thật sự là thư hoạ đại tông sư, chân chính nghiên cứu thư hoạ đến tận xương tủy.

- Bức họa này... so với Sơn Trúc đồ của ta, ý cảnh còn cao hơn!

Nhìn một hồi, mặc dù Trương Tử Tình không muốn thừa nhận, nhưng không thể không thừa nhận, đối phương dùng cỏ dại cùng nước ao, tùy tiện vẽ sông này, so với Sơn Trúc đồ của nàng vẫn cao minh hơn không ít.

- Nha... Vừa rồi vẽ đá, ta lý giải thư hoạ lại tiến bộ một ít, cho nên hiện tại dùng cỏ dại, cũng vẽ không tệ...

Trương Huyền giải thích nói.

Học được năng lực của Thư Họa sư bát tinh, hắn rất ít vẽ tranh, vừa rồi tảng đá kia, xem như lần đầu tiên nghiêm túc, kết quả từ đó nhận được không ít kinh nghiệm quý báu, cho nên lý giải đối với họa đạ, càng sâu một bước.

Bởi vậy, tùy tiện dùng cỏ dại vẽ, cũng để ý cảnh vượt qua đối phương.

- Lại tiến bộ?

Thân thể lần nữa lắc lư, trước mắt Trương Tử Tình biến thành màu đen.

Nàng tự nhận là ở trên thư hoạ, có được thiên phú không người có thể so sánh, nhưng so sánh với vị trước mắt này, kém vẫn quá xa, không thể so sánh nổi!

- Tử Tình tiên tử, ta nhớ được ngươi từng nói, chỉ cần thế hệ trẻ tuổi, có người có thể ở trên cầm kỳ thư họa vượt qua ngươi, bất kể là ai, đều sẽ gả cho... Không biết có phải thật hay không?

Đột nhiên, trong đám người có một thanh niên hô lên.

- Cái này...

Trương Tử Tình sững sờ, ngay sau đó lần nữa nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa, chân mày hơi nhíu lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.