Thiên Giới Hoàng Hậu

Chương 102: Q.3 - Chương 102: Hoàng vĩ cầm thị huyết




Ads Buổi sáng, sương mù dầy đặc tràn ngập khắp khu rừng, đối diện cũng không thể trông thấy bóng dáng.

Tại góc nhỏ phía trong lều, nam tử sắc mặt lãnh chìm, ngưng trọng, một đôi mắt đen u ám như thượng cổ huyền thiết, lóe ra lạnh lẽo, cả người lười nhác tựa ở bên trướng .

"Chủ tử, bên ngoài sương mù thật dầy đặc, đối diện nhìn không thấy người. Hơn nữa đầm trì kia tựa hồ biến hóa trận pháp. So với ngày hôm qua thật không giống."

Người cất tiếng nói là một trong tứ đại ám vệ, Đoạn Hồn. Dáng vẻ luôn lạnh lùng. Từ trước đến nay không nói thừa lời nào.

"Họa lại bản đồ ."

Nam tử ra lệnh ngắn gọn, quyết đoán. Ánh mắt sắc bén chợt lóe lên rồi biến mất.

"Tuân lệnh, chủ tử", Đoạn Hồn lui ra ngoài. Lập tức chỉ huy mấy thủ hạ bắt đầu vẽ bản đồ. Trận pháp này ngoại trừ chủ tử thì e là khó có ai có thể giải được, bất quá lúc trước chủ tử phá trận pháp đầm trì này mất một ngày,hiện tại so với lần trước sẽ mất nhiều thời gian hơn. Thật sự không nghĩ tới Vô tình cốc có thể sử dụng Huyền môn cao thâm như vậy.

Bên trong trướng, nam nhân hé ra khuôn mặt đen kịt, một mảnh âm ngao, cả một đêm chưa ngủ. Hắn trông đượm chút tiều tụy. Biết rõ là nàng ở trong Vô tình cốc ngay trước mắt mà không thể gặp được, làm hắn day dứt không thể ngủ được.Hơn nữa theo tính toán thời gian của thai kỳ thì hẳn giờ này nàng đã sinh nhi tử, không biết nhi tử hiện ra sao ?

Ánh mắt tràn ngập nồng đậm tưởng niệm và đau đớn.Hắn tự biết mình làm sai thế nhưng thực sự vô pháp hiểu được. Ông trời tại sao phải làm cho hắn chịu đau khổ lớn như vậy, chí ít phải cho hắn một cơ hội để có thể gặp lại nàng nên hắn không thể ở bên ngoài mà trì hoãn lâu được...

Hắn luôn biết rằng mình không chỉ là một nam tử mà còn là một hoàng đế quyền khuynh thiên hạ chưa để ai vào trong mắt. Thế nhưng lại ở đây cả ngày để truy đuổi một nữ nhân đã bỏ trốn. Nếu nàng thực sự không muốn trở về hoàng cung thì hãy để nàng lưu lại trong cốc đi. Nhưng chỉ sợ là trong lòng hắn sẽ vĩnh viễn đau đớn tột cùng.

Hiện tại chỉ nghĩ đến đó thôi mà trong lồng ngực hắn đã thấy nhức nhối như có gai đâm vào tim.

"Dao nhi, trẫm đã gây ra tội ác tày trời sao ? Nàng nỡ trừng phạt trẫm như vậy khiến trẫm muốn gặp mặt nhi tử một chút cũng không được sao?"

Đoạn Hồn rất nhanh đem bản đồ đã họa xong vào trong trướng, sau đó lập tức lui ra ngoài. Không gian trong trướng yên tĩnh và trầm lắng, chỉ cần tập trung nghiên cứu bản đồ, hắn sẽ không đau khổ như vậy nữa.

Mặt trời từ phương đông đã dần ló dạng. Ánh dương xuyên qua kẽ lá, chậm rãi chiếu rọi xuống lòng núi, khiến cho sương mù từ từ tản đi, chỉ lơ lửng như làn khói nhẹ trong sáng sớm.

Ánh sáng tràn ngập ngọn núi, ám vệ giống như được tẩy rửa, toàn thân ẩm ướt, vội vàng thay đổi y phục, chờ mệnh lệnh chủ tử.

Trong cốc.

Hiếm khi thấy yên tĩnh, thật sự quá mức yên tĩnh, tựa hồ như thiếu cái gì. Cuối cùng mới nhớ tới, nguyên lai thiếu vắng giọng nói của hai mẹ con Thanh Dao.

Có chuyện gì sao?

Mạc Sầu đi vào gian phòng, chỉ thấy chủ tử cùng Tiểu Ngư nhi mắt to trừng đôi mắt nhỏ, hai người ở đây nhưng hồn lại ở nơi khác. Một con chuột bị ném qua một bên, Tiểu Ngư nhi tựa hồ cũng đã quên sợ hãi, có lẽ do đã trải qua một tháng luyện tập thành quen. Nỗi sợ hãi chuột cũng đã bay mất. Nhưng chủ tử hình như có chuyện gì đó đăm chiêu.

"Chủ tử, đã xảy ra chuyện gì?"

"Mạc Sầu, ta có dự cảm không tốt. Người tới đây tuyệt đối không phải là Nam An vương " Thanh Dao lạnh lùng mở miệng, ánh mắt trong suốt , lạnh lẽo.

Mạc Sầu nhướn mi, miệng há ra đến nửa ngày không khép lại: "Chủ tử, người không phải là nói, hắn là, hắn là..?"

Câu nói kế tiếp không thể thốt nên lời, Thanh Dao đã gật đầu, Mạc Sầu dùng sức hấp khí, tất cả mọi người điên rồi. Hắn dĩ nhiên lại bỏ qua thân phận cao quý như vậy chạy tới đây tìm tiểu thư.

"Chủ tử, làm sao bây giờ? Nếu như hắn tự mình đến đây, người cũng không quay về sao?"

Nếu như là nữ nhân khác, nàng nhất định rất mừng rỡ trở về hoàng cung, thế nhưng chủ tử lại là ngoại lệ. Nếu như trở lại, chỉ sợ sẽ không giống như lúc ban đầu. Huống chi bây giờ Mai Tâm đã mất đi, thì e là sẽ không có quay trở về nữa.

"Trở lại? Mạc Sầu, ngươi còn không biết ta sao? Nếu đã tìm được nơi để cư ngụ, ta cũng sẽ không ly khai, nếu ly khai, ta cũng sẽ không trở lại. Bởi vì ta cùng hắn rốt cuộc là người của hai thế giới khác nhau. Đây không phải là chuyện ai đúng ai sai . Mà là sai lầm về thời gian và gặp sai người?"

"Chủ tử." Mạc Sầu than nhẹ. Kỳ thực, các nàng cũng không muốn trở lại. Hoàng cung là chốn thị phi, luôn luôn tranh đấu, lục đục, làm sao có thể bình an được.

"Thế nhưng chủ tử, hay là đi gặp hắn một lần đi. Bằng không chỉ sợ hắn sẽ không đi. Nếu như lại xông tới, chắc chắn sẽ có người bị thương . Dù là ai thì cũng không bằng chúng ta gặp mặt một lần đi."

Thanh Dao nghe Mạc Sầu nói xong, cũng không nhúc nhích, nghiêm mặt suy tư, chậm rãi giật mình. Sau đó bình tĩnh nói: "Được. Ta đi gặp hắn một lần."

Mạc Sầu lập tức hầu hạ nàng đứng lên, mặc một bộ y phục ngắn gọn , búi sơ mái tóc đen mượt mà, toàn thân không mang bất kỳ một loại trang sức nào ngoại trừ đeo trên cánh tay một vòng bạc ám khí, có khắc bức tranh long điểm tình chi bút, làm nổi bật nét cao nhã linh hoạt, rung động lòng người của nàng.

"Ngươi chiếu cố tốt Tiểu Ngư nhi, gọi Mạc Ưu đưa ta ra ngoài một chuyến."

"Dạ, chủ tử, " Mạc Sầu gật đầu, hướng ra phía ngoài kêu một tiếng: "Mạc Ưu, đưa chủ tử xuất cốc một chuyến."

Mạc Ưu lên tiếng trả lời. Thanh Dao đã đi ra ngoài. Chỉ thấy bầu trời sáng lạn, ánh dương ngập tràn sơn cốc. Khắp nơi đượm sắc hồng phấn của hoa đào và ngào ngạt muôn hoa khoe sắc hương. Xung quanh hương khí lan tỏa thơm ngát và trong lành. Thanh Dao hít sâu một hơi. Lồng ngực đầy ắp hơi thở ngọt ngào. Ở đây thật là thoải mái, dễ chịu.

Nàng bước xuống thềm đá bạch ngọc, Mạc Ưu tiếp bước theo sau.

Rừng đào đột nhiên chuyển động, Vô Tình quỷ y xuất hiện, hé ra khuôn mặt như bạch ngọc, mang theo nét lạnh lùng, con ngươi chợt lóe lên tia sáng rồi biến mất, nhàn nhạt mở miệng: "Ngươi muốn đi gặp hắn."

"Đúng vậy, ta sợ hắn lại xông tới, ảnh hưởng đến ngươi."

Thanh Dao hơi ngạc nhiên. Vô tình luôn rất ít quan tâm tới gì đó, bây giờ lại chạy đến nói như vậy, cảm giác rất quái lạ, nên nàng nhìn hắn một cách nghiêm túc. Hi vọng nhìn ra chút gì, nhưng là ánh mắt của hắn trong suốt trước sau như một, không nhìn ra một điểm gì khác lạ.

"Minh Nguyệt, hộ tống nàng ra ngoài, cẩn thận chút." Hắn nói xong, Thanh Phong liền đưa hắn rời đi.

"Công tử thật sự thích nữ nhân này." Thanh Phong thầm nghĩ. Vô tình một đêm không ngủ đến tận sáng sớm, vẫn luôn ở trong rừng đào. Hắn không biết là sợ nàng lặng lẽ rời đi hay vẫn là sợ hãi nàng đi gặp người kia. Tâm sự của hắn thật nặng nề.

"Ta sẽ rất nhanh trở lại."

Thanh Dao đứng ở cạnh rừng đào, hé miệng cười tươi. Thanh âm nhẹ nhàng cất lên rung động lòng người. Vô tình toàn thân khẽ rung động. Một sự ấm áp, vui thích lan tỏa khắp người hắn, hắn nhàn nhạt mở miệng: "Ngươi muốn tập đàn, ta đã chuẩn bị cầm dành cho ngươi."

Nói xong, người đã đi xa. Thanh Dao đứng ở bên cánh rừng đào, hơn nửa ngày bất động. Hắn vì nàng mà chuẩn bị cầm.

Nếu hắn đã chọn cầm, nhất định là danh cầm. Điều này thật sự là quá tốt rồi. Thanh Dao hài lòng khẽ đáp: "Cám ơn ngươi, Vô tình."

Mạc Ưu đứng ở một bên, nhắc nhở chủ tử đang cao hứng: "Chủ tử, cần phải đi."

Minh Nguyệt sắc mặt khó coi, âm trầm không nhân nhượng nói: "Chủ tử hẳn sẽ không đem phượng vĩ cầm tặng cho ngươi đi, này thật quá đáng, ta không đồng ý."

Thanh Dao tà nghễ liếc hắn, hé môi cười lạnh: "Cần phải ngươi đồng ý a, hay là ngươi đố kị bởi vì công tử đối với ta quá tốt. Vì thế ngươi ghen tỵ với ta, tiểu hài tử xấu xa."

Thanh Dao vừa nói xong, Minh Nguyệt ngoắc miệng nói luôn:

"Ngươi nói ai là tiểu hài tử xấu xa? Ngươi nói ai tiểu hài tử xấu xa ta là đại nam nhân a."

Hắn đuổi sát hai đạo nhân ảnh đi ở phía trước. Một đường đi ra khỏi rừng đào, nhưng phía ao đầm kia đã biến hóa trận pháp, cũng là bát quái chi hình. Trận pháp này xa lạ nên Thanh Dao sẽ không bước vào. Minh Nguyệt đứng bên cạnh cười rất đắc ý.

"Thế nào? Còn nói ta là tiểu hài tử xấu xa không? Sao không đi đi, lập tức xin lỗi ta, ta lập tức đưa các ngươi xuất cốc."

Thanh Dao vừa bực mình vừa buồn cười. Minh Nguyệt đơn thuần là tính cách tiểu hài tử nên nàng cũng không so đo thái độ của hắn, nhẹ nhàng cất giọng: " Ta xin lỗi, Minh Nguyệt ca ca, ngươi dẫn chúng ta xuất cốc đi."

Nghe được thanh âm mềm nhẹ, Minh Nguyệt nổi da gà rớt đầy đất. Run giọng cầu xin: "Tỷ tỷ, ngươi đừng nói nữa, ta sợ ngươi vẫn quá rồi? Chúng ta đi thôi. "

Minh Nguyệt đi trước làm mẫu, thân hình di chuyển, không ngừng thả người bay lên, chớp mắt liền phi đi ra ngoài thật xa, Thanh Dao cùng Mạc Ưu một bước không sót theo sát phía sau, ba người thật giống như ba mũi tên bay lên , nhắm bờ bên kia mà đi.

Trong trướng, nam tử đang chăm chú xem xét đồ họa. Ánh mắt sâu thăm thẳm kia thỉnh thoảng lóe lên tia sáng lạnh lẽo, sắc bén, rất nhanh khóe môi hé ra nụ cười. Băng Tiêu bước vào trong trướng, cung kính mở miệng : "Chủ tử, có người tới gặp ?"

Nam nhân xoay mình ngẩng đầu kinh ngạc và kích động. Trên khuôn mặt tuấn dật hé ra tươi cười, tuyệt diễm động lòng người. Thanh âm cao vút hữu lực.

"Là nàng tới."

"Dạ, Chủ tử, nương nương tới gặp người." Băng Tiêu cung kính mở miệng. Đã bảy, tám tháng nay chưa được gặp nương nương, nàng tựa hồ so với trước càng mặn mà, quyến rũ. Nơi này dường như dưỡng người thật tốt, Mạc Ưu kia trông ngày càng tuấn dật không gì sánh được.

"Hay lắm, để cho nàng đi vào."

Huyền đế điều chỉnh hơi thở, trầm ổn mở miệng. Kỳ thực hắn thật muốn đi ra ngoài đón nàng nhưng hắn không biết nàng sẽ làm sao đối đãi hắn, vì thế chỉ có thể ẩn nhẫn.

"Dạ, chủ tử," Băng Tiêu đi ra ngoài, cung kính nhìn nương nương đứng thẳng ở ngoài trướng, khuôn mặt hàm tiếu, vóc người tinh tế linh động, nhìn không ra chút nào là đang mang thai, hài tử của nàng đâu? Chẳng lẽ nương nương đã sinh hài tử rồi ? Băng Tiêu kích động, hé miệng muốn hỏi,nhưng cũng không dám lỗ mãng. Chỉ cẩn thận mở miệng :

"Nương nương, Chủ tử ở bên trong đợi nương nương."

Thanh Dao nghe thấy xưng hô xa lạ, lại cảm thấy buồn cười, ngước mắt quét nhìn về phía Băng Tiêu, nhàn nhạt mở miệng: "Đừng gọi ta nương nương, ta đã sớm không còn là như vậy." Nói xong nhấc lên trướng bồng môn đi vào, Mạc Ưu đứng chờ ở bên ngoài.

Băng Tiêu nghe xong lời này ngây người kinh ngạc. Ý của nương nương là sẽ không trở về nữa sao ?

Tâm không khỏi đau đớn, nói không nên lời là vì ai, chỉ cảm thấy trong lòng thực khổ sở, ngây ngốc đứng thẳng ở bên ngoài.

Chương 102.2

Trong trướng, nam tử ngồi ngay ngắn ở trên nệm, đôi mắt hiện lên một tia sáng khác thường nhưng rất nhanh trấn định lại. Khóe môi câu ra nụ cười thản nhiên, thế nhưng khi vừa mở miệng lại lộ ra hắn có vẻ bất thường, thanh âm mang theo tia run rẩy.

Thấy hắn như vậy, Thanh Dao trào lên niềm yêu thương. Hắn tốt xấu gì cũng là hoàng đế chí tôn, có một số việc cũng không phải lỗi của hắn, nàng cũng chưa từng trách qua hắn. Hắn từ nhỏ đã ngồi lên vị trí như vậy, đón nhận vận mệnh vương giả, mà nàng thì không có cách nào tiếp thu được quan điểm của hắn. Nàng làm như vậy cũng không phải là trả thù hay là hận hắn.

"Sao ngươi lại tới đây?"

Thanh Dao nhàn nhạt mở miệng.

Đôi mắt sắc bén quét về phía hắn. Tuy rằng hắn dịch dung thành Nam An vương, nhưng đôi mắt xếch hẹp dài cùng Tiểu Ngư nhi không khác gì nhau. Trong mắt là ánh sáng sâu u, còn mang theo mong mỏi, chăm chú nhìn nàng không rời.

Hắn rất lâu sau mới mở miệng: "Trẫm tới đón ngươi trở về. Dao nhi,nàng không thể cho trẫm một cơ hội sao? Trẫm đã nghĩ thông suốt. Sau khi hồi cung, trẫm sẽ chỉ hôn cho Tây Môn Tân Nguyệt và Sở Ngữ Yên, từ nay về sau, Đại Huyền hoàng cung chỉ có một người, đó chính là ngươi."

Thanh âm khàn khàn thốt ra. Suốt mấy ngày nay , hắn đã nghĩ rất nhiều, cũng đau đớn tột cùng, từ đáy lòng phát sinh một loại cảm tưởng.

Cuộc đời này chỉ cần có nàng là đủ. Nếu như không có nàng, dù cho hắn có cả giang sơn thì thế nào? Đời người không quá dài, mà hắn thực sự muốn nàng chỉ ở bên cạnh một khoảng thời gian ngắn thôi sao?

Thanh Dao cười rộ lên, rất vui mừng, rất cảm động. Hắn làm được quá nhiều, nhưng đây mới thật là ý niệm tự đáy lòng hắn nảy sinh ra sao? Mà không phải một loại thỏa hiệp, có đôi khi, thỏa hiệp là rất đáng sợ, trong tiềm thức hắn đã để lại trong lòng nàng một bóng ma.

"Cám ơn ngươi nguyện ý làm cho ta đến như vậy, thế nhưng ta không thích hợp ở hoàng cung, ngươi cũng không thích hợp thay đổi, đừng quên ngươi từ nhỏ chính là một hoàng đế. Hoàng đế nên có tất cả những gì thuộc hoàng đế. Mà ta nên có những thứ thuộc về ta."

Thanh Dao thanh âm vứt tất cả, nếu không muốn trở lại, liền một dao chặt đứt mọi thứ ràng buộc.

Huyền đế vừa nghe lời của nàng, khuôn mặt biến sắc, con ngươi sâu thẳm không nhìn thấu, nôn nóng thốt lên: "Dao nhi, ngươi vì sao không thể cho trẫm thêm một cơ hội đâu?"

Thân hình khẽ động, Mộc Thanh Dao sắc mặt đột nhiên thay đổi. Thân thể di chuyển, trong tay ám khí bạc xuất ra, mang theo khí thế sắc bén đánh thẳng về phía trước. Huyền đế biến sắc, thân hình xê dịch, lông điểu trên đầu rung rinh hạ xuống một ít, phiêu đãng giữa không trung, không khí xung quanh ngưng trọng.

Hắn hô hấp đình trệ, ngước mắt lẳng lặng nhìn nàng.

Nàng xuống tay thật tàn nhẫn. Mấy tháng không tập, ám khí kia có chút không khống chế được, nếu hôm nay gặp người võ công kém hơn thì e là đã bị tổn thương.

"Ám khhí của nàng có thể dùng tốt như vậy."

"Đúng vậy. Đừng tùy ý qua đây. Ta đến, không phải cùng ngươi ôn chuyện tình, mà là để cho ngươi biết, ngươi cần phải trở về. Mặc dù ngươi xông vào trong cốc, ta cũng sẽ không cùng ngươi trở lại, hơn nữa đừng khiến chúng ta cuối cùng lại trở thành cừu nhân, bởi vì Vô tình không có sai. Là do ta xin ở lại trong cốc, làm cho hắn dạy ta học nghệ."

"Ta cũng có thể dạy nàng."

Thanh âm của hắn trầm thấp, thất vọng. Chẳng lẽ có một số việc thực sự không còn có thể quay lại được nữa sao.

"Dao nhi."

"Ta nói hết rồi. Chí ít ở trong cảm nhận của ta ngươi vẫn là hào hiệp, bá đạo, làm cho tự mình hoàn mỹ . Hãy để quá khứ trở thành là quá khứ đi."

Nàng nói xong, trên khuôn mặt tuấn dật của Huyền đế hiện lên kinh ngạc, khiếp sợ, còn có đau lòng, các loại cảm xúc ào ạt tràn qua, cuối cùng chỉ thốt lên: "Dao nhi."

Thanh Dao không muốn nói cái gì nữa,vén rèm bước ra khỏi trướng. Ánh dương bên ngoài tràn vào tỏa khắp mặt đất, chỉ thấy hắn đứng yên cúi đầu. Chợt nghe đến thanh âm lành lạnh của nàng vang lên bên tai: "Vô tình là sư phự của ta, ta là tới học nghệ, có rất nhiều chuyện không phải như ngươi nghĩ."

"Hài tử thế nào?" Phía sau thanh âm khàn khàn vang lên.

"Nàng tốt."

Một lời rơi xuống, nàng sải bước rời đi.

Trong trướng, Huyền đế chỉ cảm thấy mình hít thở không thông, khó chịu. Thân thể chấn động, đôi mắt ánh lên nét kinh hãi. Vừa rồi nàng đã hạ quyết tâm. Nếu không phải hắn nhanh như chớp, liệu nàng có phải muốn bắn trúng hắn. Nghĩ như vậy, thân thể lần thứ hai lại nghiêng ngả rồi ngã ngồi trên trường kỷ , cả cơ thể tràn ngập lạnh lẽo, cô đơn.

Hắn đã quên rằng nàng biết hắn thân thủ rất cao, tự mình sẽ không có khả năng bắn trúng, cho nên mới phải xuất ra toàn lực...

Băng Tiêu cùng Đoạn Hồn nhìn nương nương rời đi. Xoay người đi vào trướng bồng. Chỉ thấy chủ tử luôn luôn cuồng vọng, lãnh tâm vô tình lúc này đờ đẫn ngồi ở trên trường kỷ, khuôn mặt lạnh lùng không có chút ôn hòa tựa hồ chịu đả kích rất lớn. Cả người như pho tượng không có linh hồn , liền như vậy bình tĩnh ngồi.

Băng Tiêu cẩn thận mở miệng.

"Chủ tử, chúng ta?"

Chủ tử quanh thân lãnh khốc bức người bỗng nhiên ngước mắt lên, mang theo ánh mắt đỏ sậm, trải rộng nhợt nhạt tơ máu, trầm giọng mở miệng.

"Đi Thiên Sơn."

Hắn hiện tại cảm giác như mình đang bị vây bủa trong một tòa trời mênh mang, lạnh lẽo không có đường ra, hắn tìm kiếm mà không thể thoát đến, vì thế hắn muốn lên Thiên Sơn tìm gặp sư phụ, sư phụ nhất định sẽ chỉ đường cho hắn.

"Dạ, chủ tử", Băng Tiêu cùng Đoạn Hồn không dám nói thêm cái gì. Tuy rằng Thiên Sơn cách nơi này vạn dặm, nhưng nếu chủ tử muốn đi, bọn họ cũng phải đi Thiên Sơn một lần, bằng không chủ tử nhất định sẽ thống khổ.

Đoàn người lặng yên không một tiếng động rút ra khỏi sơn cốc...

Đỉnh Thiên Sơn một mảnh trắng xóa , ánh dương chiếu ở trên tuyết phát ra quang mang chói mắt, hơi lạnh thấu xương bao phủ cả ngọn núi.

Trên đỉnh núi có một gian trúc phòng nằm đó lặng yên như tờ.

Một đạo thân ảnh cao lớn rất nhanh xẹt qua, trông tựa như đại bàng sải cánh, rất nhanh theo đỉnh núi phóng qua, chớp mắt đứng ở trước cửa trúc phòng. Khuôn mặt tuấn dật trông thanh nhã như nước, chỉ có đến nơi đây, cả người hắn mới toát lên vẻ thanh khiết, trong trẻo, có thể bộc lộ tâm tình, những ồn ào náo nhiệt phù hoa của thế gian đều cách xa hắn.

"Sư phụ, sư phụ."

Tiếng kêu của hắn vừa thốt ra, một đồng tử tiên phong đạo cốt từ trong phòng đi ra, cung kính thi lễ.

"Sư huynh tới chơi, sư phụ vừa đi ra ngoài chơi cờ rồi."

"Nguyên lai là tiểu sư đệ." Mộ Dung Lưu Tôn đạm nhiên mở miệng. Vị tiểu sư đệ này ở thời điểm hắn xuống núi vẫn còn là một tiểu hài tử, hiện tại đều lớn như vậy, có thể thấy được thời gian như nước chảy, một đi không trở lại a, hắn cảm thán. Đi vào trúc phòng, khắp nơi sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi, trong phòng tất cả đồ vậy đều làm bằng trúc. Trên tường có treo lên bầu rượu của sư phụ. Nhìn thấy vật này liền nhớ lại những tháng ngày sống bên sư phụ .

Chương 102.3

Sư phụ mặc dù có kinh thế kỳ tài, thế nhưng khi còn trẻ lại hết sức lông bông, bỏ lỡ mất nữ nhân yêu mến nên hiện tại sư phụ tuy rằng an nhàn nhưng phần nhiều thời gian mượn rượu tiêu sầu,quên đi những hoài niệm.

"Sư huynh, ngồi xuống uống một ngụm trà đi. Sư phụ buổi tối sẽ trở về."

Tiểu sư đệ dâng một ly trà hương thơm ngát xông vào mũi, nước để pha trà là nước lấy từ tuyết đóng quanh năm, tinh khiết vô cùng. Pha ra trà càng thơm ngát không gì sánh được.

"Ừ. Ta một mình đợi một lúc, ngươi cứ đi làm việc đi," Mộ Dung Lưu Tôn khẽ phất tay, tiểu đồng tử lui xuống, trong trúc phòng chỉ còn mình hắn ngồi yên tĩnh, lẳng lặng trầm tư.

Khi trời chạng vạng Xích Hà lão nhân đã trở về. Phủ trên người trường bào rộng thùng thình màu đen, bị gió thổi tung bay, trông tựa như cưỡi mây mà đến.Mái tóc bạc như cước, chòm râu cũng nhuốm bạc như mây, khuôn mặt đầy vẻ cơ trí, hai mắt tràn ngập ánh sáng, ẩn chứa huyền cơ vô tận, coi như liếc mắt một cái đã xem thấu sự đời. Người vừa hạ xuống đất, còn chưa vào phòng, liền vang lên tiếng cười sang sảng của lão nhân.

"Tôn nhi đã trở về à."

Trong phòng, Mộ Dung Lưu Tôn lịch sự tao nhã cười, hé ra dung nhan mỹ nam tử tuấn dật, trong trẻo như tuyết, đứng lên cung kính mở miệng: "Dạ, sư phụ. Tôn nhi tới thăm người."

Trông hắn lúc này khác hẳn vị hoàng đế uy nghiêm trong hoàng cung Đại Huyền. Không có một chút nào khí phách thích giết chóc, hắn bây giờ trông thanh nhã, cao quý tựa như hương trúc, giở tay nhấc chân làm cho người ta rung động, không thể rời đi tầm mắt.

Xích Hà lão nhân vừa nhìn thấy hắn liền thật cao hứng, ánh mắt hiện lên vui mừng, từ ái nhìn hắn: "Tôn nhi gặp chuyện gì phiền toái vậy?"

Mộ Dung Lưu Tôn đi tới đỡ sư phụ ngồi bên cạnh bàn. Hắn tự tay rót trà dâng sư phụ, nhẹ nhàng mở miệng.

"Sư phụ mời uống trà."

"Ừ." Xích Hà lão nhân gật đầu. Tiếp nhận trà xong, cũng không uống. Lão nhân đặt ở trên bàn, ngước mắt nghiêm túc đánh giá Mộ Dung Lưu Tôn, thỉnh thoảng vuốt chòm râu. Vẻ mặt mang nét cười, thanh âm chậm rãi như nước vang lên.

"Tôn nhi, có phải nàng đã rời đi hay không?"

Lão nhân vừa mở miệng, Mộ Dung Lưu Tôn lại càng hoảng sợ. Sư phụ so với trước càng lợi hại hơn, hắn không nói gì, con ngươi hiện lên kinh ngạc. Xích Hà lão nhân cười ha ha đứng lên: " Vẻ mặt ngươi khổ sở vì tình, sư phụ chẳng lẽ không biết sao? Người có mắt đều nhìn ra được điểm đó. "

Nguyên lai là như vậy, Mộ Dung Lưu Tôn gật đầu, ánh mắt buồn bã cụp xuống, hé ra dung nhan như ngọc, sợi tóc nhẹ rũ xuống, hiện lên vô hạn phong tình.

"Xem ra đã bị vi sư đoán trúng?"

Xích Hà lão nhân thở dài, vươn đôi bàn tay to đặt lên vai Mộ Dung Lưu Tôn, an ủi hắn.

"Tôn nhi a, tuy rằng ngươi có tài trị quốc, có mưu lược, khí thế cường đại, không thua bất luận kẻ nào trong khắp thiên hạ. Thế nhưng ngươi hãy nghĩ rõ ràng chuyện gì mới là trọng yếu nhất. Vi sư sở dĩ làm cho Đại sư huynh của ngươi hạ sơn giúp ngươi tìm được nàng, cũng không đơn giản bởi vì nàng là người có năng lực, mà bởi vì, mạng ngươi sẽ có một tai kiếp, chỉ có nàng mới có thể hóa giải kiếp nạn này a."

"Kiếp nạn?" Mộ Dung Lưu Tôn sửng sốt, ngẩng đầu. Chỉ thấy trên mặt sư phụ biểu lộ nghiêm túc, thoáng có nét trầm trọng, đôi mắt sâu thẳm như đại dương mênh mông.

"Đúng thế. Vi sư tính ra ngươi có một lần đại kiếp nạn. Mặc dù ngươi có thể hùng bá thiên hạ, thế nhưng lại không thể hóa giải kiếp nạn này, vốn dĩ đây là tử kiếp không thể thoát khỏi. Thế nhưng có một ngày trên bầu trời giáng tinh hạ phàm, có quái tướng xuất hiện, lại có người hồn từ dị thế mà đến. Chính người kia sẽ hóa giải kiếp nạn này của ngươi. Vì thế vi sư mới để cho Đại sư huynh của ngươi hạ sơn. Trợ giúp ngươi tìm được người giải tử kiếp này."

Xích Hà lão nhân thấm thía mở miệng. Chỉ là người tính không bằng trời tính a, mặc dù hắn tính ra tất cả, nhưng chung quy không thể chiếu cố được quá trình sự việc.

"Hồn từ dị thế." Toàn bộ tâm tư của Mộ Dung Lưu Tôn đặt ở những lời này. Chẳng lẽ Dao nhi không phải là nữ nhân háo sắc kia ? Nàng thật ra chỉ là một luồng u hồn nhập vào. Nghĩ như vậy mới có thể biện minh cho các loại hành vi quái dị của nàng, làm cho người ta nhìn không thấu cũng vô phương lý giải.

"Nhưng bây giờ tất cả đều là vô ích. Không còn gì nữa cả, nàng cùng ta mỗi người một đường. Mặc dù có tai kiếp đó cũng là vận mệnh đã định trước."

Hắn cười rộ lên, sắc mặt tựa như trăng rằm tỏa sáng, đôi mắt thẫm lại, nhẹ nhàng hé ra khí chất thanh nhã, hương khí tràn ngập phảng phất vẻ xanh miết của ngọc trúc.

Nguyên lai có đôi khi dù cố gắng cuối cùng vẫn là công dã tràng. Hắn có dã tâm hùng bá thiên hạ, thế nhưng đến một ngày kia, cũng chỉ bất quá hoàng thổ che thân. Tới thời điểm đó, cái gì vinh hoa phú quý, cái gì cẩm tú giang sơn, hết thảy đều là một giấc mộng mà thôi.

"Sư phụ, người nói nàng là hồn từ dị thế mà đến, như vậy ở thế giới của nàng, có phải suốt đời một đôi người hay không?"

Mộ Dung Lưu Tôn nhớ tới lời nói của Dao nhi trước khi ra đi. Khi đó, nàng nói đó là một cảnh trong mơ. Nhưng hiện tại hắn chắc chắn tin rằng điều đó kỳ thực chính là thế giới quan của nàng. Nam nhân cùng nữ nhân tương thân tương ái cả đời...

"Nhân sinh quan, cái này cũng không kỳ quái, tình cảm thật sâu đậm sẽ không muốn có thêm người thứ ba."

Xích Hà lão nhân bộc lộ cảm xúc, tình cảm nồng đậm đâu còn chứa được người thứ ba, một người chỉ có một lòng, đâu có thể yêu được nhiều người như vậy. So với lão nhân thời trẻ lãng tử, bỏ lỡ nữ nhân yêu mến, đã nhiều năm qua không gặp được người nào làm khơi lại tình yêu của lão.

"Vâng."

Hắn cười, đôi mắt nhè nhẹ mờ mịt phủ khí, có phải hay không bỏ lỡ một lần sẽ là suốt đời?

"Hay ta cùng nàng chung quy không phải cùng một thế giới."

Xích Hà lão nhân nhìn ái đồ luôn luôn có dã tâm hùng bá thiên hạ, nhịn không được từ ái mở miệng.

"Tôn nhi, ngươi quả thật giống cái đầu gỗ. Có một số việc có đi đến cuối cùng mới có thể biết được hết, ngươi trước tiền cần hiểu rõ lòng của mình đã. Chuyện gì là ngươi cần, chuyện gì ngươi có thể buông tha, được và mất cũng chỉ có một đường thôi. Nhưng có thể thay đổi là lúc mình đang còn sống."

Xích Hà lão nhân vừa mở miệng, Mộ Dung Lưu Tôn giống như có ánh sáng soi rọi đáy lòng âm u của hắn. Vốn đang cau mày bỗng từ từ dãn ra, chậm rãi nở nụ cười như dòng nước ấm chảy qua, ôn nhu cực điểm.

"Được rồi, đừng suy nghĩ nữa. Nếu lên núi, bồi vi sư hảo hảo tâm sự đi, ngày mai hạ sơn đi."

"Dạ, " Mộ Dung Lưu Tôn thả lỏng gật đầu. Hắn chỉ cần vừa lên Thiên Sơn, sẽ cảm thấy tinh thần sảng khoái, sư phụ ở trong cảm nhận của hắn vĩnh viễn là người sáng suốt nhất.

Chương 102.4

Vô tình cốc.

Một tháng chớp mắt trôi qua, bên bờ hồ phía sau núi đang có người ngồi ngay ngắn gảy đàn, tiếng đàn leng keng chậm rãi thổi qua mặt hồ, hồ nước nhộn nhạo gợn sóng.

Bên bờ hồ, nữ tử đôi mắt cụp xuống che phủ bởi làn mi dầy, tóc đen như mực rực rỡ dưới ánh dương, y phục màu tím nhạt tùy ý lay động trong không khí.

Non xanh nước biếc, nhưng nữ tử ngồi bên hồ còn đẹp hơn, trông như một bức tranh sơn thủy hữu tình.

Ở phía sau nữ tử, một nam tử ngồi yên lặng, hai mắt khép hờ, hoàn toàn chìm đắm ở trong tiếng đàn, lắng nghe thần vận của cầm phổ.

Khuôn mặt của hắn dưới ánh mặt trời trở nên trong suốt, trông như miếng lam ngọc, hàng lông mi thật dài che phủ ánh mắt trong trẻo của hắn, sống mũi cao, ngũ quan tinh xảo, đôi môi hồng sáng rực rỡ làm người ta nhịn không được ba phần tưởng niệm, còn bảy phần khát vọng.

Ánh hào quang tỏa ra vạn dặm bao phủ lấy một đôi tuyệt sắc nam nữ, làm cho người ta không thể dời đi tầm mắt.

Toàn cảnh non xanh nước biếc đẹp không sao tả xiết. Bát ngát phía chân trời, là từng rặng liễu xanh um, hoa thơm đua nhau khoe sắc hương, gió nhẹ mơn man thổi qua khiến tơ liễu tung bay, hoa tuyết đua nhau nhảy múa trong không trung.

Mạc Sầu ôm Tiểu Ngư nhi nhẹ chân đi tới, nhìn hai người giữa thiên nhiên mà choáng váng. Mạc Sầu nhìn Tiểu Ngư nhi nhẹ giọng mở miệng.

"Đẹp quá a, Tiểu Ngư nhi, ngươi nói đúng không?"

Trong ngực nàng Tiểu Ngư nhi hé ra khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, tựa hồ rất tán thành lời của nàng.

Mạc Sầu nhìn Tiểu Ngư nhi như vậy cũng quen rồi. Nàng tựa hồ nghe hiểu ý tứ của người lớn, tuy rằng chưa nói được nhưng thể hiện ra ta hiểu ý tứ của người, thực sự là một hài tử kỳ quái.

Một khúc kết thúc, dư âm vẫn còn nhiễu trên mặt hồ.

Mạc Sầu đi tới, mở miệng thán: "Tiểu thư, tiếng đàn của người thật tốt a. Làm cho người ta nghe say sưa không dứt."

Thanh Dao nghe xong không nói gì, cũng không có cao hứng. Nàng quay đầu hơi nghiêng về phía Vô tình, một tháng này hắn vẫn cùng nàng luyện cầm. Chỉ cho nàng những chỗ không đúng. Cho nên cầm của nàng tiến bộ nhanh chóng. Có thể nói nàng có bước đột phá trong luyện cầm, tuy rằng diễn tấu được toàn bộ cầm phổ, thế nhưng uy lực kia tựa hồ không có phát huy được chút nào. Điểm này luôn luôn không khai thông được, làm cho nàng rất sốt ruột.

"Toàn bộ cầm phổ đều diễn tấu trôi chảy, nếu như chỉ là đơn thuần thưởng thức, tiếng đàn của ngươi không thể nghi ngờ là có chút cầm nghệ. Thậm chí ngươi có thể giành được tiếng tăm trong chốn nữ nhân tài hoa. Nhưng nếu là lấy cầm làm vũ khí, thì còn kém rất xa. Cầm này căn bản không tạo ra uy lực, mà ngươi muốn phát huy hiệu lực của ma cầm, sẽ lần đầu tiên trở thành ma, hoặc là tự mình trở thành thị huyết, như vậy mới có thể thông thạo mà sử dụng cầm, mới có thể chân chính trở thành một vũ khí giết người. Thế nhưng phải nhớ kỹ, ngươi phải khống chế cầm, mà không để cho cầm khống chế ngươi. Nếu như vận dụng không đúng, thì kết quả sẽ hoàn toàn ngược lại, nói không chừng cầm có thể làm bị thương ngươi".

Vô tình thanh âm ôn nhuận vang lên, chậm rãi giảng giải ảo diệu bên trong cầm phổ.

Thanh Dao vừa nghe xong lời của hắn, hai mắt sáng rực, khấp khởi mở miệng.

"Vậy ta sẽ tấu lại một lần nữa cho ngươi xem được không?"

Hắn cười rộ lên, không nghĩ tới nha đầu kia tập cầm đến mê mải như thế. Người bình thường phải tập đến mấy tháng mới có thể đàn được khúc này, mà nàng chỉ cần một tháng liền tấu thành thục. Hiện tại chỉ có nội lực chưa được thâm sâu, mặt khác, cầm nghệ muốn gấp cũng không được, chậm rãi luyện tập, sẽ ngày càng thuần thục.

"Tốt."

Vô tình gật đầu, trong đáy mắt trong trẻo hiện lên tia ôn nhu, mỉm cười nhìn nàng. Trên mặt nàng tỏa ra ánh sáng trông tựa hoa đào khiến người xem không thể dời đi tầm mắt.

Mạc Sầu vừa nghe hai người nói chuyện thì lập tức kêu lên.

"Tiểu thư, ta qua đây mời hai người về dùng cơm trưa, tại sao lại đàn tiếp."

"Ta không đói bụng", Thanh Dao đang hoàn toàn mê mẩn, phất tay ý bảo Mạc Sầu đi trước, chờ nàng diễn tiếp một khúc.

Mạc Sầu đem ánh mắt chuyển sang phía Vô tình công tử, chỉ cần Vô tình công tử nói một câu, sẽ không có chuyện như thế, nhưng Vô tình công tử lần nào cũng đều theo ý tiểu thư.

"Ngươi đi về trước đi, cho nàng diễn lại một khúc."

Mạc Sầu vừa nghe, mắt trợn tròn. Xem đi, nàng chỉ biết công tử nhất định sẽ nói như vậy, cho tới bây giờ chưa thấy công tử nói khác đi. Vô tình công tử sủng tiểu thư như vậy, nhưng trong mắt mọi người thì hắn thật là thị huyết vô tình vô tình công tử sao? Thật có điểm làm cho người ta khó có thể tin nổi. Các nàng ở trong cốc một thời gian, thấy thật rõ rành rành, người trong cốc căn bản rất đơn thuần, do ít tiếp xúc với người bên ngoài, vì thế cũng sẽ không lục đục với nhau, tuy rằng cũng sẽ giết người nhưng đều là do chọc tới bọn họ làm cho họ tức giận.

"Dạ."

Mạc Sầu nhận mệnh, xoay người rời đi, vừa đi vừa quay đầu lại nhìn.

Vô tình công tử đối với tiểu thư thật tốt. Mặc kệ tiểu thư làm chuyện gì, hắn tựa hồ cũng không đối với nàng nổi giận.Còn đem đồ tốt nhất đưa cho tiểu thư. Cầm mà tiểu thư đang dùng là Hoàng vĩ cầm, cùng với Phượng vĩ cầm của Vô tình công tử là một cặp. Việc này Thanh Phong và Minh Nguyệt cũng không biết. Nguyên lai dưới đáy Phượng vĩ cầm có cất giấu một cây đàn khác, đó chính là Hoàng vĩ cầm. Cái chuôi cầm này được chế ra từ ngọc, so với Phượng vĩ cầm thì nhỏ và tinh xảo hơn. Có thể đặt ở dưới đáy Phượng Vĩ cầm, người ngoài căn bản là không biết bên trong có bí mật.

Đàn này nguyên lai là một đôi.

Phượng hoàng thị huyết, chú thân thành cầm, đây là một truyền thuyết rất đẹp. Truyền thuyết nói rằng chỉ cần Phượng vĩ cầm và Hoàng vĩ cầm cùng tấu một khúc, trời sẽ hiện dị tướng...

Nói chung mặc kệ truyền thuyết thật hay giả, Hoàng vĩ cầm lại về tay tiểu thư. Trước sự thực như thế Mạc Sầu nghĩ không ra Vô tình công tử lại có lòng như vậy. Bất quá gần đây nàng len lén quan sát thấy Vô tình công tử tựa hồ thích tiểu thư, điều này cũng lý giải việc công tử đem hi thế đàn cổ tặng cho tiểu thư.

Mạc Sầu ôm Tiểu Ngư nhi vừa đi đường vừa cười, vẻ mặt sinh động, thỉnh thoảng hỏi Tiểu Ngư nhi đang nằm trong lòng.

"Tiểu Ngư nhi, ngươi nói nếu như tiểu thư cùng vô tình công tử ở một chỗ thì như thế nào?"

Tiểu Ngư nhi nhíu mày. Thế gian vốn lắm ưu phiền, rốt cuộc ai mới là phu quân của ai, không đi đến cuối cùng thì căn bản không thể nói chính xác được.

Bên hồ.

Mộc Thanh Dao diễn tấu lần thứ hai, Vô tình ở một bên lẳng lặng nhìn nàng, sự chấp nhất của nàng, tính quật cường của nàng, sự kiên trì của nàng, mỗi một dạng đều hấp dẫn ánh mắt của hắn, hắn chung quy che giấu không được tâm tư của chính mình, hắn đã bị nàng hấp dẫn.

Hắn không cầu nàng đáp lại, chỉ muốn nhìn nàng, thế là đã thỏa mãn, có lẽ đây là ông trời ưu ái cho hắn.

Có đôi khi mất đi liền phải nhận được. Chiếm được sẽ lại mất đi, thế sự vô thường...

Thanh Dao nghe Vô tình nói nếu muốn cầm trở thành một loại vũ khí trước hết lấy thân thành ma hoặc là lấy thân thị máu, cầm mới có thể trở thành lợi khí.

Nghĩ vậy, trong suy nghĩ của nàng hiện lên khuôn mặt xinh đẹp của Mai Tâm , trong lòng dâng lên một tầng ưu thương, bởi vì ưu thương, nên tiếng đàn trầm hẳn lên, như ca như khóc, tựa hồ có người khóc nức nở, u buồn dưới bầu trời xanh thẳm.

Hoảng hốt nghĩ tới Mai Tâm đã chết đi, trong lòng đau đớn và tràn ngập phẫn hận. Do có sự phẫn hận, tiếng đàn vừa chuyển xoay mình cao vút đứng lên, đôi mắt âm ngao u ám, khóe môi hé ra nụ cười nhạt, mái tóc đen phần phật vung lên trong gió, y phục cũng theo gió cuốn lên.

Tiếng đàn mang theo sát khí thị huyết. Khảy đàn bắn ra luồng khí cường đại gợn xoẹt qua mặt hồ. Cành hoa trong vòng mười trượng xung quanh hồ đều bị nổ tung, văng ra tứ phía. Mà nàng tựa hồ cả người đều rơi vào ma mị, khó có thể điều khiển được cầm, trên mặt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, con ngươi đỏ đậm một mảnh huyết sắc, tay càng lúc nhanh, càng ngày càng sắc bén, không phải nàng khống chế cầm, mà là cầm khống chế nàng, mất đi bản thân.

Vô tình kinh hãi, biến sắc. Cánh tay nhấc lên, Phượng vĩ cầm đã bay tới tay, khởi mạnh nội lưu xoay mình đè xuống đi, chỉ nghe một tiếng trống vang lên, đánh tan tất cả ảo ảnh.

Thanh Dao xoay mình thoát khỏi ma cầm. Một tiếng trống vang lên, lui ra phía sau vài bước, ngồi xếp bằng trên mặt đất, khóe miệng trào máu, thần tình hờ hững, một lúc lâu chưa có phản ứng gì.

Chương 102.5

Vô tình ánh mắt lóe lên đau lòng. Chậm rãi chuyển động xe đẩy về phía trước. Đưa tay rút ra khăn lụa trắng, nhẹ nhàng lau khô vết máu trên khóe môi của nàng, động tác ôn nhu, ánh mắt trong suốt, nhàn nhạt mở miệng.

"Ngươi quá nóng lòng, thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma."

"Ta thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma a?" Thanh Dao phục hồi tinh thần, ngẩng đầu lên nhìn Vô tình, tròng mắt của hắn trong trẻo như cam tuyền, có thể trấn an nhân tâm rất nhiều, làm cho tâm của nàng đang xáo trộn nháy mắt trở lại bình thường.

Vừa rồi nếu không phải hắn mạnh mẽ đem nàng thoát ra khỏi ảo ảnh, chỉ sợ hiện tại nàng thất khiếu chảy máu mà chết.

"Cám ơn ngươi."

Nàng ôn nhu mở miệng, xem ra nàng đã quá nóng lòng. Đàn chuyển thành lợi khí rất khác biệt, không phải ngày một ngày hai có thể luyện thành, sau này vẫn nên chậm rãi luyện mới thật tốt.

"Không có việc gì. Ngươi hãy thả lỏng bản thân, đừng tập trung hết vào việc luyện cầm. Lúc không có chuyện gì là, nên luyện thêm về ám khí. Hoặc là nghiên cứu một chút về thảo dược.., không nên chỉ một mặt luyện cầm, tiếp tục như vậy rất dễ tẩu hỏa nhập ma."

Vô tình tuy rằng không nhẫn tâm trách cứ nàng. Nhưng vẫn không quên nhắc nhở nàng, hôm nay là có hắn ở đây, nếu như hắn không có mặt, chỉ sợ nàng đã tẩu hỏa nhập ma. Mọi việc không thể quá sốt ruột, nôn nóng chỉ đem lại kết quả xấu.

"Ta đã biết."

Thanh Dao gật đầu, cảm giác thư thái. Trước khi trở về ăn cơm trưa, Thanh Dao đem Hoàng vĩ cầm ra ngắm lại lần nữa. Đây quả thật là một bảo bối, cả thân đàn là một vật thể màu bích lục, bảy dây đàn đều được làm từ tam ti thiên nhiên trân quý, ngọc chế tạo cầm là loại thượng cổ kỳ ngọc. Có thể đánh giá cây đàn này quả thật vô giá, không nghĩ tới Vô tình lại đem tặng cho nàng. Nghĩ đến đây, Thanh Dao cảm thấy thiếu Vô tình một thiên đại nhân tình, thật không biết lấy cái gì để báo đáp hắn.

"Chúng ta trở về đi."

Gió nhẹ phất quá, nàng một tay ôm cầm, một tay đẩy hắn chậm rãi ly khai Dược thảo điền, hai người thần thái tự nhiên đến cực điểm.

Hoàng cung Huyền Nguyệt quốc.

Trải qua mấy tháng bôn ba, Huyền đế rốt cuộc đã hồi cung.

Trong Lưu Ly cung, A Cửu vui mừng nhìn hoàng thượng chăm chú, toát lên nồng đậm yêu thương khẽ mở miệng: "Hoàng thượng, Người cuối cùng đã trở về. Tiểu nhân nhớ người muốn chết a."

Cao cao tại thượng, hoàng đế trải qua hành trình Thiên Sơn, khí phách quanh thân lộ ra thanh nhã tựa như minh nguyệt. Khuôn mặt như ngọc, đồng tử nội liễm u ám, khóe môi nhất câu hé ra nụ cười chói mắt đến cực điểm, làm cho người ta liếc nhìn không dời đi tầm mắt.

"Trong cung không phát sinh chuyện gì đi?"

Mộ Dung Lưu Tôn quét mắt liếc A Cửu, còn có Nam An vương gia. Chuyện hắn rời cung ngoại trừ Nam An vương cùng A Cửu thì những người khác đều không biết. Mà Nam An vương sau khi khôi phục diện mạo từ đầu đén cuối không nói một câu, cả người trầm mặc, sắc mặt đen kịt.

"Nam An vương. Xảy ra chuyện gì?"

Mộ Dung Lưu Chiêu ngẩng đầu lên, đôi mắt đen âm ngao đến cực điểm, ngước mắt quét lên hoàng huynh, cuối cùng nhìn A Cửu.

Mộ Dung Lưu Tôn biết hắn muốn nói ra suy nghĩ của mình. Lập tức phất phất tay, ý bảo A Cửu cùng tiểu thái giám lui xuống trước, sau đó ôn nhuận nở nụ cười, chậm rãi lên tiếng: "Nói đi, xảy ra chuyện gì?"

"Bẩm hoàng huynh, thần đệ phạm sai lầm lớn, thỉnh hoàng thượng trừng phạt, thần đệ cam nguyện chịu chết."

Nam An vương nói xong ùm một tiếng quỳ xuống, cúi thấp đầu, giống như hóa đá, không nhúc nhích.

Mộ Dung Lưu Tôn không biết xảy ra chuyện gì. Khẽ nhíu mi, hai mắt sáng quắc, cuối cùng trầm giọng mở miệng: "Nam An vương rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Bẩm hoàng thượng, thần đệ giả trang hoàng huynh mấy ngày nay, xảy ra một chuyện lớn, thần đệ không dám giấu giếm hoàng huynh. Chỉ cầu được chết, lấy tạ ơn tội khác."

Nam An vương sắc mặt xấu xí mở miệng.

Hoàng thượng không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, theo lời của hắn, ánh mắt sáng ngời sâu thẳm, bình tĩnh nhìn hắn.

"Nói."

"Thần đệ có một ngày uống rượu say, cùng Thục phi Tây Môn Tân Nguyệt làm ra chuyện không tốt, thần đệ tự nguyện chịu chết."

Nam An vương nói xong, bất giác xấu hổ, cả mặt đỏ rần, ánh mắt lóe lên sự hối hận. Ngày đó rất trễ, hắn bởi vì nghĩ đến hoàng thượng đi đón Thanh Dao, đáy lòng phiền muộn, uống nhiều rượu, sau đó tản bộ trong ngự hoa viên. Ai ngờ say rượu đem Tây Môn Tân Nguyệt trở thành Thanh Dao, làm ra chuyện xuẩn ngốc. Lúc đó hắn liền hận không thể tự sát mà chết. Nhưng bởi vì hoàng huynh chưa có trở về, hắn không thể vứt bỏ trách nhiệm trên người.

Lưu Ly cung đại điện không khí đóng băng, tĩnh lặng. Nam tử tuấn mỹ đang ngồi trên cao toàn thân bất động, cũng không có tức giận, không có phẫn nộ, chỉ ngưng mi suy nghĩ. Mà Nam An vương vẫn còn quỳ cho rằng hoàng huynh sinh khí, cảm thấy xấu hổ không chịu nổi, lập tức thân hình chợt lóe hướng về phía trụ đồng ở giữa đại điện đánh tới.

Huyền đế kinh hãi, ngưng tụ nội lực tung ra một chưởng đem Nam An vương bay ra ngoài, rơi xuống một bên.

"Lưu Chiêu, ngươi đang làm cái gì?"

"Thần đệ hổ thẹn. Tội đáng chết." Nam An vương xoay người một lần nữa quỳ xuống, khuôn mặt tuấn dật đỏ rực, trong ánh mắt càng hiện lên sự xấu hổ vô cùng. Hắn hận không thể chết do việc đã xảy ra mà còn bởi vì hắn lúc đó đem Thục phi trở thành Thanh Dao, đây càng là chuyện không thể tha thứ được. Không chỉ khinh thường Thục phi, mà còn khinh thường Thanh Dao trong tư tưởng, điều này làm cho hắn khó chịu đến cực điểm, chẳng bằng chết đi.

"Được rồi, trước không vội chết, ngươi chết, trẫm làm sao hướng người khác giao phó a. Hơn nữa lần này trẫm trở về, vốn là chuẩn bị vì Tây Môn Tân Nguyệt chỉ hôn, chỉ là không nghĩ tới sẽ phát sinh chuyện như vậy, dĩ nhiên có chút phiền phức."

Huyền đế gương mặt tuấn mỹ chợt lóe lên sự bén nhọn rồi biến mất, thản nhiên nở nụ cười.

Sư phụ nói cuộc đời hắn có đại kiếp nạn. Do vậy hắn cũng có ý định bỏ qua nhiều chuyện. Vì thế hiện tại hắn đã không bị bó buộc nữa. Quan trọng hơn là vì trong lòng đã có Thanh Dao, cũng không muốn sủng hạnh nữ nhân khác. Đã như vậy giữ lại các nàng ở trong cung, cũng là uổng phí tuổi thanh xuân của các nàng mà thôi.

Nhưng bây giờ Nam An vương cùng Tây Môn Tân Nguyệt xảy ra cơ sự này. Tây Môn Tân Nguyệt kia tất nhiên sẽ nghĩ là hoàng thượng sủng hạnh nàng. Hiện tại nếu như hắn mạo muội đem nàng chỉ hôn cho Nam An vương, làm Nam An vương trắc phi, chỉ sợ nàng không chịu, đến lúc đó nói ra những điều không nên nói.

Danh tiếng Mộ Dung Lưu Chiêu nhất định sẽ bị hủy, đây chính là gièm pha hoàng thất a.

Hơn nữa hoàng thượng một mình rời cung, cũng đem lại một ảnh hưởng không tốt.

"Lưu Chiêu, về chuyện Tây Môn Tân Nguyệt, từ từ sẽ tính đến. Nói chung ngươi nên chuẩn bị sẵn sàng, Tây Môn Tân Nguyệt nếu cùng ngươi xảy ra quan hệ, trẫm nhất định sẽ đem nàng ban cho ngươi."

"Hoàng huynh," Nam An vương không biết nói cái gì cho phải, nữ tử thuần khiết kia đã bị hắn phá hủy, đúng ra hắn nên cưới nàng mới phải. Thế nhưng vừa nghĩ tới cưới nữ nhân khác vào Nam An vương phủ, trong đầu của hắn như thêm một tảng đá lớn, cảm thấy vô cùng thống khổ.

"Dạ, Hoàng huynh..."

"Được rồi. Ngươi đi về trước đi. Chuyện này sẽ bàn tiếp sau." Mộ Dung Lưu Tôn đứng lên, từ chỗ ngồi đi xuống nâng dậy Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu. Ánh mắt bình tĩnh nhìn hắn, trầm ổn nội liễm mở miệng.

"Nếu như trong lòng ngươi còn có hoàng huynh, như vậy hãy an tâm ở Nam An vương phủ. Hoàng huynh cũng không trách ngươi, biết không?"

Thanh âm của hắn ôn nhu như ngọc, Nam An vương nhìn hoàng huynh như vậy, đáy lòng kinh ngạc không ngớt. Hoàng huynh sau khi đi ra ngoài trở về cả người tựa hồ cải biến không ít, không còn sát khí hung tàn như trước, trở nên ôn nhuận rất nhiều, khiến Nam An vương ánh mắt hiện lên ba quang, trong lòng cảm thấy thật ấm áp.

Mộ Dung Lưu Tôn biết tính cách Nam An vương, rất sợ hắn về Nam An vương phủ làm ra chuyện gì không hay, bởi vậy mới thận trọng dặn dò hắn.

Hắn không hy vọng Lưu Chiêu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nếu như theo lời sư phụ, hắn có đại kiếp nạn, tất nhiên là sinh tử khó liệu, như vậy Huyền Nguyệt quốc chỉ có Lưu Chiêu chống đỡ, người của hoàng thất không thể không tồn tại, nếu không đến lúc đó Huyền Nguyệt thuộc về người khác mà không còn là Mộ Dung gia.

"Thần đệ tạ ơn hoàng huynh. Thần đệ kể từ hôm nay không ra khỏi Nam An vương phủ. Ở trong phủ bế môn suy nghĩ."

Mộ Dung Lưu Chiêu mở miệng, hắn muốn suy xét lại chính mình.

Mộ Dung Lưu Tôn không nói cái gì nữa. Hắn biết nếu như Lưu Chiêu không làm chút việc gì đó, chỉ sợ hắn sẽ không an tâm. Vậy liền tùy hắn, chỉ cần hắn không làm tổn thương bản thân là được, liền chậm rãi gật đầu.

"Vậy bế môn tư quá đi, chỉ là chớ làm tổn thương mình, có nhiều thời gian thì giúp hoàng huynh một chút. Biết không?"

"Dạ, thần đệ xin cáo lui." Nam An vương thối lui ra khỏi đại điện. Ngoài cửa điện A Cửu vừa nhìn hắn rời đi, vội vàng lắc mình đi tới, nhìn thấy hoàng thượng ngồi trên cao, khuôn mặt tuấn mỹ, tràn ngập khí phách, hơi thở cường thịnh, dung hợp cùng nhau tạo nên vẻ cao quý, lịch sự, vô cùng tao nhã, áp chế nhân tâm.

"Hoàng thượng, Quý phi Sở Ngữ Yên cầu kiến hoàng thượng nhiều lần, tiểu nhân đều cự tuyệt, ý người thế nào?"

A Cửu chậm rãi mở miệng, Mộ Dung Lưu Tôn nhướn mày, trong trẻo lên tiếng: "Nàng có chuyện gì không?"

"Bẩm hoàng thượng, Nương nương không nói gì. Thế nhưng mỗi ngày lại tới một lần. Hôm nay chỉ sợ lại muốn đi qua."

A Cửu thanh âm vừa rơi xuống, ngoài cửa đại điện một tiểu thái giám mặt mày thanh tú đi vào, cung kính hành lễ rồi cẩn thận mở miệng: "Bẩm hoàng thượng, Quý phi nương nương cầu kiến."

"Tuyên."

Mộ Dung Lưu Tôn vung tay lên, thanh âm ôn nhuận vang trên đại điện, tiểu thái giám lĩnh mệnh phi thân chạy đi.

Sở Ngữ Yên y phục thuần một màu trắng tinh khiết, mái tóc đen như mực buông xõa sau lưng. Khuôn mặt ôn nhu cùng thần thái yên tĩnh, theo tiểu thái giám từ phía sau tiến lên. Phong thái dịu dàng như nước hướng tới hoàng đế cao cao tại thượng thi lễ.

"Ngữ Yên tham kiến hoàng thượng."

"Đứng lên đi, Sở Ngữ Yên, ngươi vì sao muốn gặp trẫm."

Mộ Dung Lưu Tôn nhìn người con gái trước mắt. Lần đầu tiên cẩn thận đánh giá nàng, dung nhan mỹ lệ, cử chỉ thanh tao lịch sự, hành vi đoan trang, đúng là một tiểu thư khuê các hiếm thấy. Là hắn làm cho nàng mong đợi trong vô vọng, nếu như không có Dao nhi, có lẽ hắn sẽ để nàng ở lại trong cung, nhưng hiện tại cho dù Dao nhi có trở về hay không, hắn thầm nghĩ chỉ có mình nàng. Dao nhi không trở lại, kiếp nạn hắn chạy trời không khỏi nắng, càng không thể liên lụy người khác.

"Ngữ Yên tự biết không xứng với hoàng thượng, Ngữ Yên thỉnh hoàng thượng thành toàn. Ngữ Yên nguyện ý xuống tóc làm ni cô. Trọn đời không hề đặt chân hồng trần, chỉ cầu hoàng thượng thành toàn."

Nàng vừa dứt lời, trên đại điện yên tĩnh không tiếng động, Mộ Dung Lưu Tôn ánh mắt lóe lên kinh ngạc, mặc dù chỉ nháy mắt. Hắn hiểu nàng là do Thái hậu chỉ hôn với hắn, danh phận là Quý phi của hắn, nhưng chưa có sủng hạnh qua, người ngoài không biết chuyện đó chỉ sợ bạc đãi nàng, hơn nữa nàng không có thế lực sau lưng, là một người bình thường, chỉ sợ càng ủy khuất nàng.

Chỉ là không nghĩ tới, nàng sẽ tự nguyện xuất gia vì điều này? Thế nhưng hắn lại không đành lòng.

"Sở Ngữ Yên, trẫm có thể chỉ hôn cho ngươi ."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.