Thiên Giới Hoàng Hậu

Chương 118: Q.3 - Chương 118: Sinh Tử Tướng Bác




Ads Vô tình hơi có chút sững sờ, hắn thật sự không biết thân phận thật của Thanh Dao, lại là Đại huyền hoàng hậu, là hoàng hậu hưu đế được ghi vào lịch sử, tuy rằng hắn không để ý đến chuyện bên ngoài, thế nhưng là người hành tẩu ở trong chốn giang hồ, khó tránh khỏi nghe được những tin tức như vậy, đối với nhân vật truyền kỳ này, hắn có chút cảm giác bí hiểm , nhưng bây giờ lại sống sờ sờ đứng ở trước mặt của mình.

Nàng vẫn rất đặc biệt, hào quang bắn ra bốn phía, nguyên lai còn có xuất thân như vậy.

Vô tình mặt không biểu tình quay đầu nhìn về phía Cơ Tuyết, nhàn nhạt mở miệng: “Mặc kệ thân phận chân thật của nàng là ai, nàng là bằng hữu của ta, ngươi đi đi, ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa.”

Vô tình thẳng thắn hạ lệnh trục khách, mặt Cơ Tuyết nháy mắt đen lại, khuôn mặt âm u, nếu như nói lúc trước nàng bởi vì mỹ sắc của nam tử này, như vậy hiện tại chính là sự phẫn nộ trước giờ chưa từng có, nàng Cơ Tuyết đường đường Đan Phượng hoàng thái nữ, mà nữ nhân này chẳng qua là một hoàng hậu, nếu bàn về thực quyền, nữ hoàng quyền lợi không biết so với hoàng hậu lớn gấp bao nhiêu lần, hậu cung từ trước đến nay không được tham gia vào triều chính, thế nhưng Vô Tình lại nghe theo nữ nhân kia nói, cảnh này khiến Cơ Tuyết nuốt không trôi khẩu khí này, nàng mấy lần thua đều ở dưới tay nữ nhân này, nàng không cam lòng.

“Vô tình, đừng quên đây là hoàng phu nương nương bảo ta tới.”

Cơ Tuyết phát ra âm ngoan, ánh mắt đỏ đậm, nhìn Vô tình thấy hắn nhìn nữ nhân kia mặt mày chứa ý cười, nàng rất đố kị, bởi vì nàng thích Vô Tình, ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, liền quyến luyến không quên, hơn nữa Vô Tình lớn lên cùng hoàng phu Đan Phượng cực giống, bọn họ đều thuộc về loại nam tử nhu nhuận nhẵn nhụi , thiên sinh lệ chất. (TT: ặc thứ cho ta ko tiêu thụ được khí chất của loại nam nhân này, đây là lý do vì sao ko bao giờ ta đọc nữ tôn cùng đam mỹ >_

Nàng liền lệnh cho họa sĩ cung đình vẽ một bức họa, bị hoàng phu nương nương gặp được, liền nói cho nàng biết, Vô Tình là cháu ruột của hắn, nếu như hoàng thái nữ có tình ý, có thể lấy hắn làm chính phu.

Song song, hắn còn nói cho nàng, Vô Tình ở tại vô tình cốc.

Chỉ là nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại ở trong cốc lại đụng với một nữ nhân như thế, mà nữ nhân kia đã từng làm bị thương nàng.

Hơn nữa người có mắt cũng có thể thấy được, nàng cùng Vô Tình, hai người tựa hồ cảm tình rất tốt, vốn dĩ nàng đối với Vô tình chỉ là thích, còn không có cái loại cường liệt tâm tư, nhưng nhìn thấy hai người bọn họ ấm áp ở chung, nàng liền sinh ra một loại ý niệm phải đoạt được ở trong đầu.

Cơ Tuyết đạm nhiên nhìn vô tình.

Vô tình không nói được một lời lạnh lùng nhìn nàng chằm chằm, phòng khách rất yên tĩnh.

Thanh Dao nhíu mi, suy tư về ý tứ trong lời nói của Cơ tuyết, hoàng phu nương nương bảo nàng tới đây, hoàng phu nương nương này, nhất định là chính phu của Đan Phượng nữ hoàng, mà Cơ Tuyết vì sao phải cần nhắc tới người này, chẳng lẽ hắn và Vô tình có quan hệ, hay kỳ thực hắn chính là người vẫn giấu kín kia.

Chẳng lẽ Vô tình là Đan Phượng quốc hoàng tử, Thanh Dao ngực cứng lại, liền thật lâu không đi xuống, kịch liệt đau đớn.

Nếu như phụ mẫu hắn là bởi vì nghèo khó, hoặc là bị kẻ thù truy sát, hoặc là tình huống gì đó mà phải bỏ đi hắn, như vậy sẽ dễ dàng hơn để người ta tiếp nhận thế nhưng ai sẽ nghĩ tới, căn bản không phải chuyện như vậy, Vô tình rất có thể là con cờ phải hi sinh trong cuộc tranh đấu của hoàng thất.

Đan Phượng quốc là nữ nhi quốc, bọn họ cùng quốc gia nam tôn nữ ti , có chế độ bất đồng, hoàng thất sinh hạ nam tử cũng không phải là chuyện vui vẻ gì, mà sinh nữ nhi mới là hỉ sự, nếu như Vô tình thật sự là hoàng phu sinh ra, như vậy hắn nên là đại hoàng tử điện hạ của Đan Phượng.

Thanh Dao nghĩ thông suốt việc này, đột nhiên che miệng lại, chân tướng này so với bất luận chuyện gì đều rất tàn khốc, cũng làm cho người ta phải thống khổ, khó trách hắn không muốn cùng người kia tiếp xúc, mặc dù hắn có trở lại, cũng chỉ là một con cờ trong hoàng thất, đây là số phận mà hắn không thể thay đổi được.

Nhưng nếu Vô tình thực sự là đại hoàng tử của Đan Phượng quốc, như vậy hắn và Cơ tuyết chính là thân sinh huynh muội, nhưng người có mắt đều có thể thấy được, Cơ Tuyết thích thương Vô Tình, đây không phải là huynh muội loạn luân sao? Hoàng phu nương nương kia rốt cuộc là có ý gì a?

Về điểm này, Thanh Dao trăm mối ngờ không giải được, ngước mắt lẳng lặng nhìn Vô tình, nhìn xem hắn xử lý như thế nào chuyện này.

“Lập tức ly khai vô tình cốc cho ta” Vô tình sắc mặt so với mùa đông còn lạnh hơn, con ngươi sâu u tựa như sương mù dưới vực sâu, bởi vì tức giận, xoay mình hướng ra phía ngoài gầm lên: “Người đến, lập tức đem các nàng đưa ra khỏi cốc đi.”

Hắn ta thật sự đã đem bí mật vào cốc nói cho các nàng biết, kỳ thực này vô tình cốc có một thông đạo trong núi, có thể không cần theo ao đầm mà vào, bởi vậy người của bọn họ luôn luôn sẽ theo bí đạo tiến vào cốc. Chỉ là hiện tại điều này lại thành chuyện phiền lòng, xem ra, hắn phải nhanh một chút che lại bí đạo kia, bằng không bọn họ vẫn cứ không ngừng ra vào.

“Dạ, công tử.”

Thanh Phong từ bên ngoài đi tới, hướng Cơ tuyết cung kính hành lễ, không nhanh không chậm mở miệng.

“Mời.”

“Ngươi?” Cơ tuyết sắc mặt đại biến, thân là Đan Phượng quốc hoàng thái nữ điện hạ, lúc nào lại chịu qua loại này đãi ngộ, nàng vốn còn muốn để cho Vô tình làm chính phu của nàng! Ai biết nam nhân này lại không biết tốt xấu như thế.

“Vô tình, ngươi cũng dám đuổi ta đi.”

“Xin mời, ” Thanh Phong lại nói một lần nữa, trong phòng khách sắc mặt công tử đã chuyển thành trắng, xấu xí đến cực điểm, tia sáng chiếu lên mái tóc bạc của hắn, như tuyết tinh khiết, hoàn toàn hợp với khuôn mặt tinh xảo, một điểm cũng không ảnh hưởng tới khuôn mặt của hắn, tương phản càng nhiều vẻ lãnh mị, mê hoặc.

Cơ tuyết tức giận tận trời trừng Thanh Dao liếc mắt một cái, cuối cùng ánh mắt phẫn nộ quét Vô tình một chút, dẫn thiếp thân tỳ nữ quay đầu rời đi.

Trong lòng như nghẹn một cỗ khí giận, lần này nhất định phải đấu thắng Mộc Thanh Dao nữ nhân này, đem Vô tình đoạt lấy, về phần có phong hắn là chính phu hay không, thì phải xem biểu hiện của hắn, Cơ tuyết lạnh lùng xoay người, theo sau Thanh Phong rời đi.

Trong phòng khách, Thanh Dao hai tròng mắt dời về phía Vô tình, chậm rãi mở miệng.

“Chẳng lẽ Vô tình là huyết mạch hoàng thất, là Đan Phượng quốc hoàng tử sao?”

Thanh Dao lời nói vừa rơi xuống, nam tử phía trên, khuôn mặt tuyệt mỹ như tiên chợt lóe lên đau đớn rồi biến mất, toàn bộ gương mặt mờ đi xuống, ánh mắt chậm rãi nhắm lại, tựa hồ mệt chết đi, phất phất tay: “Thanh Dao, ta mệt mỏi, để cho ta yên tĩnh một hồi được không?”

Thanh Dao không nói gì, vẻ mặt hắn như vậy, rất nhiều chuyện không cần nói cũng biết, hắn thật sự là Đan Phượng quốc hoàng tử, nhưng hoàng phu nương nương tại sao lại muốn vứt bỏ đứa con của mình đây?

Nhìn thấy Vô tình không muốn nhiều lời nữa, Thanh Dao đứng lên, nhẹ nhàng mở miệng: “Ngươi yên tĩnh một hồi đi, chớ suy nghĩ quá nhiều.”

Thanh Dao đi ra ngoài, ở ngoài hành lang, ánh trăng chiếu rọi, ánh sáng trắng khắp nơi, bao phủ cả tòa cốc.

Mặt trăng ở trên cao, đặc biệt sáng tỏ.

Mạc Sầu cùng Mạc Ưu kêu một tiếng: “Chủ tử, làm sao vậy?”

Vừa rồi chuyện phát sinh ở phòng khách, bọn họ không rõ lắm, bởi vì Thanh Phong cùng Minh Nguyệt đứng rất xa, các nàng cũng không thể đi vào nghe trộm, hơn nữa tiếng nói trong đại sảnh không lớn, chỉ khi Cơ tuyết lớn giọng mơ hồ nghe được vài câu, lại nói cái gì hoàng phu nương nương, đây không phải là chính phu của Đan Phượng nữ hoàng sao?

“Chúng ta trở về đi, Vô tình có chút mệt mỏi, để cho hắn yên tĩnh một hồi, “

Thanh Dao hướng Mạc Sầu nói chuyện, ân cần dặn dò Minh Nguyệt, Minh Nguyệt lập tức cung kính mở miệng: “Dạ, Mộc cô nương.”

Tiểu Ngư nhi theo một bên rất nhanh hiện lên đến, kêu lên: “Nương, nữ nhân vừa đi ra đó là ai a? Bộ dáng thật lớn lối a!”

Tiểu Ngư nhi vốn muốn đi vào xem, bất đắc lại bị Mạc Sầu dùng sức lôi nàng lại, nói sợ nàng quấy rầy đếnbọn họ nói chuyện, thật không biết là chuyện gì, lại thần thần bí bí như vậy.

“Nàng là hoàng thái nữ của Đan Phượng quốc.”

Thanh Dao nói xong, liền quay đầu theo hành lang hướng về phòng mình mà đi, dọc đường cái gì cũng chưa từng nói, bốn phía yên lặng không tiếng động, chỉ có côn trùng ở góc tường kêu vang rõ ràng.

Trong bóng đêm, Tiểu Ngư nhi lập tức phát ra tiếng kêu oa oa.

“Trách không được ánh mắt toàn nhìn lên trời? Nguyên lai là hoàng thái nữ, cũng chính là nữ hoàng bệ hạ tương lai phải không? Nàng tới đây làm gì?”

Tiểu Ngư nhi nháy mắt truy vấn, Thanh Dao coi như không có nghe thấy, tiếp tục hướng phía trước mà đi, Tiểu Ngư nhi thấy nương không để ý tới, liền quay đầu nhìn phía Mạc Sầu: “Nàng tới làm gì? Không phải là muốn cướp đi Vô tình công tử chứ.”

Tiếng nói của nàng vừa dứt, vài người đi ở hành lang thân hình ngẩn ra, nghi hoặc nhìn về thân ảnh phía trước, chủ tử hình như một điểm cảm giác đều không có, nàng ấy không phải thích công tử sao?

Mà Thanh Dao thì trái ngược với bọn họ, lúc này trong lòng khó chịu so với Vô tình cũng không phải ít, nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới, Vô tình lại là Đan Phượng quốc hoàng tử, bị hoàng phu nương nương vô tình vứt bỏ, nếu lúc trước vứt bỏ hắn, vì sao hiện tại lại muốn cho hắn xuất hiện đây? Nghĩ đến đây, Thanh Dao sắc mặt có bao nhiêu xấu xí thì có bấy nhiêu, cước bộ nhanh hơn, nhắm gian phòng của mình mà đi.

Chương 118.2

Hiện tại nàng nên làm cái gì bây giờ? Đi trước Đan Phượng quốc để tìm hoàng phu nương nương kia sao?

Nhưng mà nàng đối với Đan Phượng quốc cũng chưa quen thuộc, vì thế không chắc có thể nhìn thấy hắn, hơn nữa nam nhân kia rốt cuộc hạ cổ Vô tình là muốn làm gì, Vô tình căn bản cũng không nói cho nàng biết.

Vài người nhỏ giọng vô thức theo Thanh Dao trở lại.

Bởi vì trong lòng Thanh Dao phiền muộn, sắc mặt rất lạnh, quanh thân đều bao phủ một tầng hàn ý, vì thế Tiểu Ngư nhi tự giác lách người đi ngủ, Mạc Ưu cũng lui xuống, chỉ có Mạc Sầu canh giữ ở bên cạnh nàng, lời nói nhỏ nhẹ mở miệng.

“Chủ tử, sớm một chút nghỉ ngơi đi, có chuyện gì, ngày mai rồi hãy nói.”

Đêm nay, chủ tử tuy rằng không nói gì, nhưng nàng có thể cảm nhận được khuôn mặtkia nồng đậm ưu sầu, kể từ khi biết Vô tình công tử trúng Huyết Hàng, chủ tử gầy đi rất nhiều, mỗi thời mỗi khắc đều sầu lo chuyện này, làm nàng nhìn thấy cũng đau lòng.

Đáy lòng không khỏi sinh ra một tia trách cứ, Vô tình công tử chẳng lẽ không biết chủ tử khó chịu hay sao? Nếu như hắn thực sự yêu thương chủ tử, nên nói cho chủ tử tiền căn hậu quả, sau đó mọi người cùng nhau nghĩ biện pháp giải cổ, mà không phải giấu diếm giống như bây giờ , chính mình khó chịu, cũng làm hại người bên cạnh khó chịu.

“Được ” Thanh Dao gật đầu, nhìn bộ dạng Mạc Sầu vì nàng mà đau lòng, liền mềm nhẹ mở miệng: “Ta không sao, ngươi đừng lo lắng.”

Có thể không có chuyện gì sao? Nhìn gương mặt của nàng càng ngày càng gầy ra, nên ánh mắt đặc biệt to, tuy rằng không ảnh hưởng chút nào đến vẻ đẹp của nàng, nhưng điều này có thể mang hình dạng không có chuyện gì sao? Bất quá Mạc Sầu cũng không nói gì thêm, chỉ hầu hạ chủ tử rửa mặt một phen, rồi lên giường nghỉ ngơi, bản thân nàng thì đi rửa mặt đến nằm hơi nghiêng trên mềm trường kỷ…

Đêm khuya.

Vài đạo thân ảnh rất nhanh xẹt qua, vô thanh vô tức, tựa như u linh bóng tối, nhanh chóng lướt tới trước cửa, chớp mắt từ hướng đông mà đến, theo hành lang, mộ đường đi thẳng về phía trước, tỉ mỉ cẩn thận tìm kiếm, rất nhanh nhận định trong đó một gian phòng ngủ.

Người dẫn đầu vung tay lên, lãnh mị mệnh lệnh.

“Giết cho ta, một người cũng không cần lưu.”

Người nói chuyện thanh âm thanh thúy dễ nghe, đúng là Cơ Tuyết đã được Thanh Phong tiễn khỏi cốc, nàng ta căn bản không có đi, mà mang người quay trở về, theo phía sau của nàng chính là tứ đại hộ vệ cung đình, thân thủ bất phàm, lúc này vừa nhận được chủ tử mệnh lệnh, thân hình sớm lóe lên, theo cửa sổ nhanh chóng đi vào.

Trong phòng Thanh Dao cùng Mạc Sầu đã sớm xoay người nhảy lên, đề phòng nhìn chằm chằm mấy người nữ nhân diện vô biểu tình theo cửa sổ lủi vào.

Những nữ nhân này vừa tới gần phòng ngủ, các nàng liền cảm nhận được một cỗ sát khí, đã sớm tỉnh lại đề phòng, vừa thấy mấy người phụ nhân này, Thanh Dao khóe môi câu ra vẻ cười nhạt, hướng ngoài cửa sổ kêu một tiếng.

“Cơ tuyết, ta đã sớm đoán được ngươi sẽ làm như thế này, ngươi tiểu nhân như vậy, không ăn trộm được tựa hồ không phải phong cách của ngươi, ngươi vì mưu đoạt ngôi vị hoàng đế, ngay cả tỷ tỷ mình đều dám giết, huống chi là trò đánh lén này.”

Thanh Dao cách ngôn nhắc lại, thoáng cái chọc giận ngoài cửa sổ Cơ Tuyết, nàng sắc bén thanh âm bén nhọn vang lên.

“Giết nàng cho ta, nữ nhân ghê tởm này.”

Nói xong, theo ngoài cửa sổ kích động tiến mà vào, trong phòng ngủ nho nhỏ, thoáng cái đứng đầy người, Thanh Dao cũng không sợ hãi, cuồng mị liếc nhìn Cơ tuyết, khóe môi nhất câu, cười nhạt.

“Muốn đánh, đúng không, đi ra ngoài đánh.”

Nói xong mang theo kia hoàng vĩ cầm nho nhỏ, đi trước một bước ra khỏi phòng ngủ, chớp mắt phi thân ra ngoài, nhanh như chớp, càng tựa như giao long, chỉ một cử động nho nhỏ, khi Cơ tuyết cùng thủ hạ tứ đại hộ vệ nhìn thấy đều kinh hãi không ngớt, cô gái này công phu chỉ sợ rất lợi hại, so với các nàng cũng không kém bao nhiêu, thế nhưng Cơ tuyết chỉ cần nghĩ đến nữ nhân này hại nàng khổ sở, hiện tại ngay cả dung mạo thiên tiên như Vô tình, cũng đều thích nàng ta, nàng liền không cam lòng, nữ nhân này nhất định phải diệt trừ.

“Lên cho ta.”

Cơ tuyết dẫn tứ đại hộ vệ, đi thẳng đến ngoài cửa, thân thủ của nàng cũng là thập phần cao, bởi vậy trong khoảng thời gian ngắn, cũng không e ngại Thanh Dao.

Mạc Sầu đâu làm cho chủ tử chịu thiệt, cũng theo sau vài người lao ra ngoài, mấy người này ở trên mặt đất hành lang dưới mà đánh nhau.

Binh khí chạm vào nhau, phát ra tiếng vang ong ong, hỏa hoa bắn ra bốn phía, ở đây động tĩnh rất nhanh kinh động đến Mạc Ưu đang ngủ ở sát vách các nàng, Mạc Ưu nhanh chóng chạy tới, gia nhập vào trận đấu.

Thanh Dao quấn quít lấy Cơ tuyết, hoàng vĩ cầm càng ngày càng đáng sợ, tựa như có linh tính vậy, cùng chủ tử tâm linh tương thông, vì thế uy lực so với trước lại càng lớn, nàng xoay mình vung lên, xẹt qua giữa không trung, một đạo ánh sáng xanh ngọc đánh ra ngoài, Cơ tuyết kinh hãi, thân hình đột nhiên nhúng một cái, nhảy tới giữa không trung, tránh được một kích.

Nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới, Thanh Dao võ công lợi hại như thế, hơn nữa trọng yếu nhất là, chiêu thức của nàng ta rất quái dị, hoàn toàn là cái loại chiêu thức liều mạng, nhiều chiêu tung ra đều trí mạng, từng bước ép sát, rất có cảm giác ngọc thạch cùng huỷ, bởi vì nàng ta cuồng vọng khí phách kiêu ngạo như vậy, từ trong tới ngoài phát ra hơi thở âm hàn, mới làm cho Cơ tuyết rất nhanh liền ở thế hạ phong, mà bốn hộ vệ nàng mang vào, cũng không phải là đối thủ của Mạc Ưu cùng Mạc Sầu , hai người đấu bốn người, dư sức, không bao lâu, bốn người kia đánh đến thở hào hển, một chiêu không đề phòng, liền trúng phải một kiếm của Mạc Sầu, trường kiếm cắt đứt trường sam của hộ vệ, vết máu nhuộm nửa cánh tay, nàng đau đến hừ nhẹ một tiếng, tiếp tục đánh tới, mà Mạc Sầu cùng Mạc Ưu một điểm cũng không thoái nhượng, từng bước theo sát mà lên.

Rất nhanh bốn người kia ba người đã bị thương, có một người thương tổn rất nặng, lại bị trường kiếm đánh gãy gân tay, trường kiếm ầm một tiếng vang lên, rớt xuống trên mặt đất.

Tứ đại hộ vệ bị thương vô cùng thê thảm, việc này ảnh hưởng rất lớn tới tâm tình Cơ tuyết , chiêu pháp của nàng càng ngày càng mất trật tự, bị Thanh Dao nhất chiêu bắn trúng, theo sát mà chộp thẳng khóa yết hầu Cơ tuyết lại, lạnh lùng mở miệng: “Cơ tuyết, hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi.”

Thế nhưng đúng lúc này, giữa không trung đột nhiên bay đến thiên tàm ti mềm mại, vững vàng khóa cánh tay của nàng, có thể làm cho nàng nhất thời không thể động đậy, và Cơ tuyết đã tranh thủ cơ hội chỉ mành treo chuông này, xoay mình một chưởng đánh thẳng vào trước ngực Thanh Dao, tất cả mọi người không nghĩ tới tình hình bỗng nhiên đột phát như vậy.

Thanh Dao không chịu nỗi phải rút lui hai bước, trong miệng một vị ngọt trào ra , thân hình lung lay hai cái rồi đứng vững, chỉ thấy cái vật cuốn lấy cánh tay mình chính là thiên tàm ti của Vô tình .

Mặc dù hắn không có dùng lực, chỉ nhẹ nhàng ném qua đây, thế nhưng thiên tàm ti là tơ thép, những sợi bạc sắc bén đó đã làm bị thương cánh tay Thanh Dao, vết cắt bắt đầu chảy máu, cổ tay mảnh khảnh, tựa như có một sợi dây đỏ quấn quanh, đặc biệt chói mắt người.

Mạc Sầu cùng Mạc Ưu ngây dại, đợi được phục hồi tinh thần lại, thì nhanh chóng vọt tới bên người chủ tử, đỡ lấy nàng.

Mạc Sầu phẫn nộ kêu lên: “Vô tình công tử, ngươi đang làm cái gì? Ngươi sẽ hại chết chủ tử, ngươi rốt cuộc đang làm gì? Gần nhất chủ tử vẫn ăn không ngon ngủ không ngon vì lo cho ngươi, thế nhưng ngươi lại muốn giúp đỡ nữ nhân này, làm cho nàng có cơ hội đả thương tiểu thư, nàng ta tới giết tiểu thư đó.”

Mạc Sầu tiếng nói vừa dứt, khuôn mặt Vô tình một mảnh trắng bạch, con ngươi hiện lên những mũi nhọn bất minh, nhẹ giọng vô lực mở miệng.

“Thanh Dao, nàng là muội muội ruột của ta,.”

Trong bóng đêm, thanh âm này vang dội, Thanh Dao nhìn hắn, biết hắn khó xử, hơi xé một chút môi, cười nhạt: “Ta không có trách ngươi.”

Nàng nói, thế nhưng trong lòng vì sao lạnh như vậy, lạnh đến nàng không thở nổi. (TT: haiz… vì tỷ lúc nào cũng nghĩ VT ko bao giờ tổn thương tỷ nên bị shock mà)

Trong miệng vị ngọt càng ngày càng nặng, thế nhưng nàng mạnh mẽ chịu đựng, không để cho mình có vẻ yếu ớt như vậy.

Cơ tuyết một kích tung ra là dùng toàn lực, nàng ta đã bắt được cơ hội tuyệt hảo, Thanh Dao nhợt nhạt cười, từ đó tới cuối cùng, ánh mắt của nàng đều là đạm mạc, từ đầu ngón tay đến đáy lòng đều lạnh lẻo, nếu như không phải cố kìm nén, nàng tin, lúc này nhất định đã rơi một giọt lệ.

Vô tình từ xa nhìn nàng, lúc này hắn có một loại cảm giác hủy thiên diệt địa đang che khuất, hắn không biết tại sao ở trong nháy mắt đó lại hạ thủ ngăn cản nàng đi giết Cơ tuyết, tuy rằng nàng ta là muội muội của hắn, thế nhưng các nàng chưa bao giờ biết sự hiện hữu của hắn, ngược lại họ vẫn luôn đối với phó hắn, Thanh Dao cũng không đồng dạng như vậy, nàng làm tim của mình ấm áp, có nàng, hắn liền vui vẻ, thế nhưng chỉ trong nháy mắt vừa rồi, hắn lại dùng thiên tàm ti quấn lấy cánh tay của nàng.

Mà hắn không nghĩ tới là Cơ tuyết lại ra sức đánh một kích, nàng khóe môi chậm rãi tràn ra máu, thật giống như huyết hoa yêu mỵ trong đêm tối, khiến cho ánh mắt của hắn một mảnh hồng hồng, ngoại trừ hồng, không còn có bất luận cái gì màu sắc.

Đứng ở phía sau hắn Thanh Phong cùng Minh Nguyệt há hốc miệng, thật lâu cũng không biết nên nói cái gì.

Mà người một kích đắc thủ là Cơ tuyết, lại kinh ngạc quay qua, xoay mình mở miệng: “Vô tình, ngươi nói cái gì? Ngươi là huynh trưởng của ta, điều này sao có thể, ngươi không phải là cháu trai của hoàng phu nương nương sao?”

Vô tình nghe xong Cơ tuyết nói, bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười to, đêm nay hắn chịu quá nhiều kích thích, khiến cho hắn ức chế không được cuồng tiếu, hoàn toàn không có dấu hiệu đình chỉ.

Chương 118.3

Vô tình cốc, vọng lại tiếng cười chói tai của hắn, truyền đi rất xa, mọi người kinh ngạc nhìn hết thảy trước mắt, không biết nên như thế nào trách cứ hắn, hắn mới là người chịu nhiều cay đắng nhất.

“Ta là cháu trai của hắn” cười xong rồi, Vô tình đột nhiên lạnh lùng giận tái mặt, đôi mắt đen sâu thẳm liếc một cái nhìn không thấy đáy, thanh âm lạnh mỏng vang lên: “Đáng thương cho ta, rõ ràng là con trai hắn, lại biến thành cháu trai của hắn, chuyện này thực sự là rất buồn cười, nếu lúc đầu hắn đã bỏ rơi ta, hôm nay vì sao đến còn đến nhìn là cháu trai trong họ tộc.”

Cơ tuyết vẻ mặt khó có thể tin, cuối cùng bừng tỉnh đại ngộ, chỉ vào Vô tình, từng chữ một mở miệng.

“Nói như vậy, lúc đầu hoàng phu nương nương sinh hạ không phải Cơ Phượng hoàng tỷ, mà là Vô tình ngươi, bởi vì mẫu hoàng lúc đó ngoại trừ sủng hạnh hoàng phu nương nương, cũng có phụ phi của ta, mẫu hoàng nói, chỉ cần ai sinh hạ nữ tử liền lập làm chính phu, mà hoàng phu nương nương rất sợ làm thiếp, cho nên liền ra một chiêu trộm long tráo phụng, đem Vô tình ngươi đưa ra khỏi hoàng cung, Cơ phượng hoàng tỷ lại tiến cung, này thực sự là âm dương lẫn lộn.”

Cơ tuyết cũng nở nụ cười, chỉ bất quá nụ cười của nàng là châm chọc cùng đùa cợt.

Nhớ tới chính mình còn nhỏ phải chịu nhiều đau khổ, không nghĩ tới hoàng thái nữ chân chính vốn nên là nàng, mà Cơ phượng là cái gì, chẳng qua là kết quả của việc trộm long tráo phụng mà thôi, còn làm hại chính mình không công lại gánh chịu ác danh giết hại tỷ tỷ, kỳ thực ngôi vị hoàng đế nàyvốn chính là của mình.

Cơ tuyết càng nghĩ càng phẫn nộ, cả khuôn mặt đều âm ngao khó hiểu, lãnh trừng Vô tình liếc mắt một cái, vung tay lên dẫn bốn hộ vệ kia, trầm giọng mệnh lệnh: “Đi.”

Bốn người kia, hai người đem theo một hộ vệ bị thương, mọi người cùng nhau theo phía sau hoàng thái nữ ly khai vô tình cốc.

Trong không gian vang vọng, thanh âm lãnh mị của Vô Tình: “Thanh Phong, bắt đầu từ ngày mai ngăn lại bí đạo kia, bất luận kẻ nào cũng không chuẩn đi vào nữa.”

Thanh Dao nghe lời của hắn, ha hả cười rộ lên, nguyên lai còn có chuyện của bí đạo như vậy, trên người của hắn còn có bao nhiêu chuyện nàng không biết a.

“Dạ, công tử.”

Thanh Phong lĩnh mệnh lên tiếng trả lời, Mạc Sầu vươn tay đỡ lấy thân hình của Thanh Dao, chậm rãi mở miệng: “Chủ tử, trở về đi, ngươi bị thương.”

“Thanh Dao?” tiếng kêu của Vô tình không thể ức chế run rẩy, hắn rất sợ hãi, rất sợ hãi nàng tức giận, sợ hãi nàng quay đầu đi, nhưng chuyện nàng bị thương, nguyên nhân quả thật là bởi vì hắn.

Thanh Dao xoay người lại, nhàn nhạt cười: “Không có việc gì, ngươi chớ để ở trong lòng, ta không sao, trở lại điều trị một chút là được.”

“Ta xem mạch cho ngươi” Vô Tình nhẹ giọng mở miệng, lăn xe đẩy muốn đi tới, thế nhưng Thanh Dao lắc đầu cự tuyệt: “Ta thực sự không có việc gì, một mình điều tức một chút là được.”

Nói xong, nàng quay đầu dẫn Mạc Sầu cùng Mạc Ưu bước lên thềm đá, trở về phòng.

Ở ngoài hành lang, dưới thềm đá, một đạo thân ảnh ngồi ngay ngắn trên xe lăn, thê lương như vậy, cô độc như vậy, thật giống như u hồn không ai tới gần …

Sáng sớm ngày thứ hai , Thanh Dao thức dậy, đêm qua bị nội thương, nàng tuy rằng điều tức một hồi, nhưng bởi vì tâm thần mệt nhọc, lúc này nhìn qua một chút tinh thần cũng không có, hơn nữa sắc mặt tái nhợt khó coi, mệt mọi tựa ở bên giường, cái gì cũng không muốn nói, cái gì cũng không muốn làm, nhắm hờ hai mắt, hàng lông mi thật dài che dấu ánh sáng bắn ra bốn phía từ đôi mắt.

Mạc Sầu đi tới, vẻ mặt khó xử, muốn nói gì đó, lại không dám mở miệng.

Đáy lòng thở dài, thực sự là làm nghiệt a, bọn họ tội gì làm thế, một trong phòng, một ngoài phòng cùng hao tổn tinh thần, đây không phải là hành hạ lẫn nhau sao?

Vô tình công tử từ đêm hôm qua đến giờ cứ giữ ở bên ngoài, vẫn không rời đi, tuy rằng lúc trước Mạc Sầu rất tức giận, nhưng khi nhìn hình dạng này của hắn, càng làm cho người ta không thể trách được.

Hắn cứ như vậy sẽ không chịu nổi, trên người còn có Huyết hàng, cả người cứ hư vô mờ ảo như trích tiên.

Trong phòng rất yên tĩnh, Mạc Sầu biết tiểu thư cũng không phải trách Vô tình công tử, mà bởi vì trong lòng không dễ chịu, nàng bị nội thương, đêm qua lại ngủ không ngon, lúc này thoạt nhìn một điểm tinh thần cũng không có, giống như bệnh nặng mới khỏi vậy.

Tiểu Ngư nhi từ bên ngoài tiến vào, người còn chưa thấy thì thanh âm đã tới trước: “Nương, có chuyện gì vậy? Vô tình công tử?”

Nàng thân thể nho nhỏ xông vào phòng, liếc nhìn Thanh Dao trên giường, sắc mặt tái nhợt, môi xám lại, cả người tựa hồ sinh bệnh, không khỏi kinh hãi kêu lên: “Nương, ngươi làm sao vậy?”

Thanh Dao mở mắt ra, khóe môi nở nụ cười, nhàn nhạt mở miệng: “Không có chuyện gì.”

Nàng xác thực không chuyện gì, nội thương trải qua điều tức, đã tốt, chỉ bởi vì trong lòng có chút khó chịu, vì thế không muốn mở miệng nói chuyện, cái loại cảm giác bi thương này, hoàn toàn chân thật bao phủ nàng, làm cho nàng khẽ động cũng không muốn động.

“Mạc Sầu, nương sao vậy?”

Tiểu Ngư nhi thấy Thanh Dao không muốn nói, lập tức quay đầu nhìn phía người còn lại bên trong gian phòng, Mạc Sầu ngắm Thanh Dao liếc mắt một cái, thấy nàng không động tĩnh gì, vội xé một chút môi, chậm rãi mở miệng.

“Buổi tối hôm qua, nữ nhân đã tới vào ban ngày dẫn người quay lại đánh lén chúng ta, chủ tử vốn có thể giết chết nàng, ai biết Vô tình công tử dùng thiên tàm ti vây khốn tiểu thư, mà Cơ tuyết kia thừa cơ đả thương chủ tử, chủ tử hiện tại bị nội thương.”

“Nương, ngươi thế nào?”

Tiểu Ngư nhi đau lòng nhào tới trên người Thanh Dao , Thanh Dao vươn tay tự nhiên sờ sờ đầu của nàng, hiện tại ở trong mắt của nàng, nàng ấy đơn thuần là con gái của mình.

“Không có việc gì, ngươi đừng lo lắng.”

Tiểu Ngư nhi thấy Thanh Dao nói như thế, cũng không hề lên tiếng nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên khó coi, nàng mở miệng: “Thảo nào Vô tình công tử đợi ở bên ngoài, nguyên lai đã làm chuyện có lỗi với mẫu thân a, vậy mà lúc nãy ta còn cảm thấy kinh ngạc!”

Thanh Dao vừa nghe Tiểu Ngư nhi nói, sắc mặt đột biến, cau mài đau lòng, Vô tình ở bên ngoài sao? Nàng cũng không biết, nghĩ thế liền mở miệng: “Mạc Sầu, ngươi ra bảo công tử trở về đi, nói là ta không trách hắn, cũng không sinh khí, chỉ là thân thể khó chịu, muốn nghỉ ngơi một chút thôi.”

Mạc Sầu vội vàng mở miệng: “Chủ tử, ta đã sớm nói với hắn, nhưng hắn không hề để ý tới, chỉ lặng lẽ ngồi ở bên ngoài, từ nửa đêm hôm qua vẫn ngồi đến bây giờ!”

Thanh Dao vừa nghe trong lòng đau một chút, ngay cả Tiểu Ngư nhi cũng nghĩ như vậy, thực sự là một hồi nghiệt duyên a, cứ dây dưa mãi.

“Để cho hắn vào đi, ” Thanh Dao thở dài, bản tính hắn nàng làm sao không biết, nếu như nàng không gặp hắn, chỉ sợ hắn sẽ không rời đi.

“Dạ, chủ tử, ” Mạc Sầu lên tiếng trả lời đi ra ngoài, nói chủ tử bảo công tử tiến vào, Vô tình mi tâm hòa hoãn một ít, phân phó Thanh Phong đẩy hắn tiến vào, sắc mặt của hắn đồng dạng cũng có chút tiều tụy, vốn là đang chịu đựng nỗi khổ huyết hàng, hiện tại thêm một đêm không ngủ, sắc mặt so với chủ tử cũng không tốt hơn chút nào, ánh mắt cũng ửng đỏ.

Thanh Phong đẩy công tử vào phòng xong mình và Mạc Sầu lặng yên thối lui, Tiểu Ngư nhi cũng rời đi trước, trong phòng chỉ có Thanh Dao cùng Vô tình, hai mặt nhìn nhau, ai cũng không có mở miệng nhưng sự thân thiết vẫn theo ánh mắt lộ ra, cuối cùng Thanh Dao thở dài một hơi, chậm rãi mở miệng.

“Ngươi đây là tội gì a, ta cũng không trách ngươi.”

“Xin lỗi, ta không suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ nhớ kỹ nàng ấy là muội muội của ta, lại không nghĩ rằng nàng ta sẽ đả thương ngươi.”

Vô tình giống như một đứa nhỏ phạm sai lầm, không dám nhìn thẳng ánh mắt Thanh Dao, đôi bàn tay tinh tế nắm chặt, các khớp xương càng phát ra trắng bệch, hắn càng ngày càng gầy, giống như chỉ cần một trận gió đều có thể thổi bay đi.

Thanh Dao một trận đau lòng, ngồi thẳng người nhìn hắn.

“Nếu như ngươi đem tất cả mọi chuyện đều nói cho ta biết, ta liền tha thứ cho ngươi.”

“Được ” Vô Tình ngẩng đầu, trong mắt một mảnh lấp lánh, lần này hắn không có do dự chút nào, bởi vì có nói hay không thì Thanh Dao cũng biết, chỉ khác là do hắn nói cho nàng thôi.

Thanh Dao bình tĩnh nhìn hắn, trong phòng yên tĩnh như nước, chậm rãi vang lên thanh âm lạnh lẽo của hắn, một điểm nhiệt độ cũng không có.

“Việc này phải kể từ hai mươi năm về trước, người nam nhân kia bởi vì lớn lên rất mỹ, bị Đan Phượng quốc nữ hoàng nhìn trúng, được tiến nhập hoàng cung làm phi tử, lúc đó trừ hắn ra, còn có một người phi tử nữa, hai người đồng thời thụ thai, nữ hoàng lên tiếng, nếu ai sinh hạ nữ tử, liền phong làm hoàng thái nữ, nếu như hai người đều sinh hạ nữ tử, người sinh trước thì làm hoàng thái nữ, người sinh sau sẽ lập tức phong làm vương gia, đây chính là quang vinh ân sủng lớn lao.”

Thanh Dao nhớ tới, hai người kẻ trước người sau , nhất định là phụ thân của Vô tình cùng phụ thân của Cơ tuyết.

Hai người bọn họ kẻ trước người sau sinh ra.

Vô tình ngừng chỉ chốc lát, sau đó lại tiếp tục nói: “Người nam nhân kia sinh ra ta trước, không ngờ là một nam tử, mà chuyện này đối với một người tâm cao khí ngạo như hắn là một đả kích, may là hắn sớm đã có chuẩn bị, lập tức bí mật đem một nữ nhi mới sinh ra thay vào, còn ta bị cung nhân đưa ra cung, hắn vốn có ý muốn giết ta, thế nhưng cung nhân kia không đành lòng, liền đem ta ném ở bờ sông.”

Chương 118.4

“Mùa đông khắc nghiệt, nước sông đóng băng, dưới tình huống như vậy, một đứa trẻ con mới sinh làm sao có thể một chút gì cũng đều không có, vì thế chân của ta ở thời gian đó bị vì đông lạnh mà tàn phế, nếu không có sư phụ đi qua, chỉ sợ ngay cả mạng nhỏ ta cũng không có, sư phụ nhặt ta trở về, gọi là Vô tình, an tâm nuôi nấng ta, hắn liền là thân nhân của ta, những ngày như vậy vốn cũng rất vui vẻ, thế nhưng lúc ta mười lăm tuổi, sư phụ qua đời, ta rất thương tâm, không nghĩ tới người kia lại xuất hiện, hắn vừa hiện thân, thì ta biết, hắn là phụ thân của ta, bởi vì hắn lớn lên cùng ta rất giống nhau.”

Vô tình ánh mắt mê man hẳn lên, giống như dưới cơn bão tuyết lớn giữa núi rừng, trước mắt trở nên mờ mịt, không thấy rõ một chút màu sắc nào.

“Ta nghĩ rằng hắn là bởi vì áy náy nên tới tìm ta, thế nhưng ai ngờ, hắn lại tàn nhẫn như vậy, hắn nói với ta giúp đỡ hắn xây dựng một tổ chức bí mật, mà tổ chức này chỉ dùng để đến bảo hộ nữ nhân trong cung kia, nữ nhi trên danh nghĩa của hắn, còn ta chỉ là quân cờ dùng để bảo vệ hắn và nữ nhân kia, ngươi nói có buồn cười không?”

Hắn thực sự liền nở nụ cười, chỉ là mắt là lệ rơi xuống, Thanh Dao cũng chịu không được hình dạng này của hắn, từ trên giường dời qua, nắm tay hắn: “Đừng nói nữa, Vô tình, nếu không dễ chịu, thì đừng nói nữa, chúng ta sẽ nghĩ biện pháp, làm sao để lấy được giải dược, chỉ cần ngươi không có việc gì là tốt rồi.”

“Cám ơn ngươi, Thanh Dao.”

Tay Vô tình thật lạnh, dùng sức nắm tay Thanh Dao, tay nàng thật ấm áp, trong cuộc sống hai mươi mấy năm, ngoại trừ sư phụ ở ngoài, nàng là sự ấm áp duy nhất.

Bất quá hắn cũng không có thực sự dừng lại, vẫn tiếp tục nói như cũ, bởi vì có một số việc vẫn để ở trong lòng của hắn, hắn rất khó chịu, bây giờ nói ra, trái lại dễ chịu một ít.

“Hắn vì sợ ta không chịu, nên đích thân hạ Huyết hàng cho ta, để ta phải nghe mệnh lệnh của hắn hành sự, ai biết, hơn một năm trước, nữ nhi kia của hắn bị chết, vì thế hắn liền đem ý niệm trong đầu động đến trên người ta, hắn bảo ta mang theo những người này ẩn vào thâm cung, giết nữ hoàng cùng người trong hoàng thất, ý đồ đoạt vị.”

Vô tình lần thứ hai cười khổ một cái: “Hình dạng của ta, sao có thể làm hoàng đế, ta chưa bao giờ muốn làm hoàng đế, ta chỉ muốn là một người dân dã nhàn hạ, làm sao lại nguyện ý ở trong cung làm hoàng đế, thế nhưng hắn lấy Huyết hàng uy hiếp ta, nếu như ta không nghe lời của hắn đi làm, hắn liền cắt đứt huyết hàng, như vậy ta sẽ mất mạng, thế nhưng hắn không biết, hình dạng này của ta, đã sớm không luyến tiếc đến việc sống chết.”

Đem mọi việc nói ra, Vô tình thở dài một hơi, mặt mày cũng thoải mái không gì sánh được, nguyên lai nói ra chuyện này, cũng không khó như hắn tưởng tượng.

“Nếu như ngươi nghe lời của hắn, đoạt vị, hắn thực sự có thể giải cổ cho ngươi sao?”

Thanh Dao đôi mắt u ám, thấy không rõ bất luận suy tư gì, thế nhưng Vô tình biết ý tứ khi nàng nói những lời này, trên gương mặt tươi đẹp chợt lóe lên mũi nhọn rồi biến mất.

“Thanh Dao, vô dụng, người nam nhân kia căn bản không phải là người, rất nhiều việc nói với không thông, mặc dù đoạt vị, hắn cũng chưa chắc thực sự buông tha ta, chỉ sợ kẻ chân chính muốn làm hoàng đế chính là hắn, ngươi nói xem nếu ta còn sống, hắn sẽ lên làm được sao? Vì thế ta sinh ra làm con của hắn, bản thân chính là một sai lầm.”

Vô tình chậm rãi một chữ một hồi mở miệng.

Thanh Dao đột nhiên cắn răng, sắc bén mở miệng: “Bằng không chúng ta buộc hắn giao ra giải dược, nếu như hắn vẫn không giao, sẽ giết hắn.”

Vô tình ngẩn ra, cho tới bây giờ hắn cũng không nghĩ qua muốn giết hắn ta, hơn nữa người nam nhân kia căn bản là lão yêu tinh ngàn năm, giết được hắn sao?

Bản bí cổ của Hoa Hàng tộc còn ở trên tay hắn, cổ thuật của hắn rất lợi hại, chỉ sợ một cái sơ sẩy liền trúng phải, hơn nữa võ công của hắn cũng không yếu, rất là lợi hại, bằng không làm sao có thể trong ba nghìn người đẹp ở Đan phượng quốc mà ngồi ổn định trên vị trí kia đâu.

“Thanh Dao, ngươi đừng vội, chuyện này ta sẽ nghĩ biện pháp.”

Vô tình nhẹ giọng mở miệng, trên giường Thanh Dao buông ra tay hắn, hơi nheo mắt lại, hoài nghi nhìn hắn, nếu như hắn thật sự có biện pháp, còn chờ tới bây giờ sao?

Muốn lấy được giải dược, lúc này chỉ có hai biện pháp, thứ nhất, nghe theo lời của hắn, giết Đan Phượng nữ hoàng, mưu đồ đoạt vị, thứ hai, buộc hắn giao ra giải dược, bất quá Thanh Dao biết, so với biện pháp thứ hai, thì biện pháp thứ nhất càng ổn thỏa hơn, bất quá nàng đáy lòng có một nghi hoặc nho nhỏ, nếu nam nhân này lợi hại như thế, vì sao không chính mình đoạt vị, chiếm đoạt ngôi vị hoàng đế đâu?

“Như vậy hắn vì sao không trực tiếp đoạt ngôi vị hoàng đế từ Đan Phượng nữ hoàng, tại sao lại muốn lợi dụng tay ngươi?”

“Hắn là người khôn khéo như vậy sao lại không muốn, nhưng ngôi vị hoàng đế không phải dễ dàng làm, cũng không phải chỉ là chuyện giết một nữ hoàng, vì thần tử Đan Phượng quốc từ trên xuống dưới sao lại để hắn độc đại, mà hắn không thể giết văn võ bá quan cả triều, thế nhưng nếu ta đến đoạt vị thì không giống nhau, đến lúc đó hắn có thể đem những đứa nhỏ hoàng thất diệt trừ hết, mà ta chính là người danh chính ngôn thuận thừa kế, những đại thần kia cũng không có biện pháp phản đối, nếu như ta làm ra chuyện này, như vậy tin rằng không bao lâu, thì ngôi vị hoàng đế kia hắn sẽ thừa hưởng.”

“Thật là tâm kế ngoan độc.”

Thanh Dao than nhẹ, một người không ngừng ham muốn quyền lực, nhiều chiêu ngoan độc, từng bước thiết kế cạm bẫy, người này nếu có quyền to, hoặc là trở thành quân thượng, chỉ sợ Đan Phượng sẽ độc đại.

Hai người ở trong phòng vừa nói chuyện, vừa như cởi ra được khúc mắc, Thanh Dao phân phó Vô tình đi nghỉ ngơi, một đêm chưa chợp mắt, hắn nhất định rất mệt.

Vô tình nghe lời gật đầu, lại cầm đan dược chữa trị nội thương cho Thanh Dao ăn vào, mới yên tâm rời đi.

Đợi đến khi hắn rời đi, Mạc Sầu cùng Tiểu Ngư nhi rất nhanh lắc mình tiến đvào, chỉ thấy chủ tử sắc mặt đã tốt lên nhiều, trong lòng cuối cùng cũng thở dài một hơi, hai người oan gia này, thật đúng là có thể dằn vặt chết người.

“Nương, nội thương của ngươi không có sao chứ?”

Tiểu Ngư nhi không quan tâm cái khác, nàng quan tâm nhất là chuyện này, Thanh Dao dùng sức gật đầu một cái.

“Yên tâm đi, ta đã uống thuốc của Vô tình, không có chuyện gì, tĩnh dưỡng hai ngày là được.”

“Vậy là tốt rồi, ” Tiểu Ngư nhi thở dài một hơi, thân thể nho nhỏ nhảy lên ngồi ở bên giường, nhìn sắc mặt của nương đã tốt lên nhiều.

“Công tử cùng ngươi nói cái gì?”

Đối với vấn đề này, Mạc Sầu cũng thật tò mò, mở to ánh mắt tú lệ nhìn chằm chằm chủ tử, Thanh Dao vừa bực mình vừa buồn cười nhìn lướt qua, hai nữ nhân này đều có máu nhiều chuyện mà.

“Kỳ thực cũng không có gì, hắn chỉ là nói thân thế của mình.”

“Thân thế?” Mạc Sầu cùng Tiểu Ngư nhi nhìn nhau, Vô tình công tử có thân thế gì, hai người các nàng vẫn không biết tình huốngtrong chuyện này , Thanh Dao vừa nghĩ tới thân thế của Vô tình, trong lòng liền vì hắn mà đau, rõ ràng nên là một hoàng tử trân quý, cuối cùng lại rơi vào loại tình cảnh này, mà hết thảy tất cả đều là thủ đoạn của cha ruột mình, nếu như việc này nữ hoàng mà biết, tất nhiên sẽ không để cho hắn làm xằng làm bậy như vậy, Thanh Dao nghĩ đến đây, hai tròng mắt bỗng nhiên sáng lên.

Sao nàng lại không nghĩ tới điều này, tâm tình bỗng nhiên kích động, nếu như người nam nhân kia quan tâm địa vị đến vậy, nếu để cho nữ hoàng biết chuyện này từ đầu đến cuối, chỉ sợ việc lấy giải dược sẽ dễ rất nhiều, được, cứ làm như thế, chờ thân thể của hắn tốt, nàng liền đi hoàng cung Đan Phượng quốc , lẻn vào hoàng cung, gặp nữ hoàng bệ hạ, nàng cũng không tin, nữ hoàng cùng người nam nhân kia thủ đoạn độc ác như nhau, có thể đưa con của mình vào chỗ chết.

Chuyện Vô tình là hoàng tử, từ đầu tới đuôi nữ hoàng bệ hạ đều là không biết.

Hơn nữa kia Cơ tuyết đã biết chuyện này, chỉ sợ nữ hoàng hiện tại đã biết.

Thanh Dao nghĩ đến đây, tâm tình càng lúc càng tốt, nàng cười rộ lên, cũng không giấu giếm Mạc Sầu cùng Tiểu Ngư nhi.

“Vô tình thật ra là đại hoàng tử của Đan Phượng quốc, phụ thân hắn chính là chính phu cùa Đan Phượng nữ hoàng .”

Thanh Dao tiếng nói vừa dứt, Mạc Sầu cùng Tiểu Ngư nhi đều kêu lên kinh khủng, không nghĩ tới thân phận Vô tình lại đặc biệt như thế, còn là hoàng tử một quốc gia, nhưng nếu là hoàng tử, tại sao lại lưu lạc đến nơi đây, còn có hoàng phu nương nương kia vì sao phải hạ Huyết hàng với con trai của mình, Mạc Sầu trăm mối ngờ không giải được, cũng không dám hỏi lại chủ tử.

Thanh Dao duỗi duỗi thân thể, chậm rãi mở miệng, “Ta mệt mỏi, nghỉ ngơi một chút.”

Đêm qua nàng ngủ không được ngon giấc, hiện tại đã cởi ra khúc mắc, nên thấy tốt hơn rất nhiều, nàng có chút mệt, mí mắt dính cùng một chỗ.

Mạc Sầu cùng Tiểu Ngư nhi lập tức lên tiếng trả lời: “Được, ngươi ngủ một chút đi, đừng quá mệt mỏi.”

Trong phòng, rất nhanh truyền ra hô hấp tinh tế, Tiểu Ngư nhi cùng Mạc Sầu lui ra ngoài, bởi vì sợ có người quấy rầy đến chủ tử, Mạc Sầu gác ở bên ngoài, vì buổi tối hôm qua đã xảy ra chuyện, nên Mạc Sầu không dám khinh thường, hôm nay nàng cũng không có đi nhìn những hài tử kia, chỉ phân phó tiểu Đào chỉ đạo bọn họ, chính mình thì ở lại bên cạnh tiểu thư.

Thanh Dao vốn định chờ thân thể của chính mình khôi phục, liền lập tức đi Đan Phượng quốc hoàng cung để gặp nữ hoàng bệ hạ, thế nhưng chẳng ai ngờ rằng, có một số việc không cần nàng ra mặt, cũng sẽ có người tìm tới cửa.

Chương 118.5

Ban đêm, nhiều thân ảnh màu đen từ giữa không trung rất nhanh hiện lên, nhìn qua hơn mười thân ảnh, vừa nhanh lại ổn, chớp mắt lướt qua đào hoa lâm, rơi xuống trên đất trống trước cửa, vô thanh vô tức, có thể thấy được những người này thân thủ là cực kỳ lợi hại, quỷ mị lãnh hoặc, người dẫn đầu một thân áo choàng màu đen, che đi gương mặt của hắn, chỉ thấy hắn vóc người không cao không lùn, tuyển tú như trúc, hai tay khép lại, màu đen kia áo choàng bó chặt thân thể hắn, cước bộ nhẹ nhàng như u hồn.

Người đến ở phía trước cửa sổ đứng một hồi, trên người áo choàng đột nhiên không gió mà mở, lộ ra dung mạo khuynh sắc, mặt mày như bức tranh, da thịt oánh nhuận, giở tay nhấc chân mang theo một cỗ tôn quý, chỉ là quanh thân trải rộng sát khí, con ngươi âm ngao đến không có một chút nhân khí.

Hắn vung tay lên thanh âm thấp lạnh vang lên: “Lên.”

Trong điện quang hỏa thạch, bỗng nhiên từ một bên chạy tới vài thân ảnh, phi thân vọt tới.

Chính là Mạc Sầu Mạc Ưu cùng bọn Thanh Phong, họ vẫn núp trong bóng tối bảo vệ chủ tử, đây là phụng mệnh lệnh của Vô tình mà làm.

Dựa vào hiểu biết của Vô tình đối hắn , hắn nhất định sẽ hiện thân, vì sợ Thanh Dao bị hắn thương tổn, cho nên ra lệnh cho người từ một nơi bí mật gần đó bảo hộ nàng.

Không nghĩ tới hắn tới nhanh như vậy.

Vừa đối mặt, Mạc Sầu cùng Mạc Ưu đánh rùng mình một cái, nam nhân này lệ khí rất lạnh, hơn nữa gương mặt đó, cùng Vô tình công tử giống nhau, tuy lớn tuổi nhưng không giống một lão thái, ngược lại càng thành thục mị lực, trong hắc đồng âm ngao chứa đựng cơn giận dữ.

Hẳn đó là phụ thân thân sinh trong truyền thuyết của Vô tình, chính là nam nhân trộm bí cổ của hoa hàng tộc sao? Như vậy hắn chính là chính phu của Đan Phượng nữ hoàng?

Mạc Sầu đang nghĩ ngợi, đã có người một kiếm đánh tới, nàng lập tức thu liễm tâm thần không dám khinh thường.

Bên ngoài tiếng đánh nhau đã kinh động Thanh Dao ở trong phòng, nàng phi thân đi ra, quần áo bạch sam phiêu phiêu, san sát ở trên hành lang, từ xa nhìn xuống phía dưới, liếc mắt một cái liền thấy một nam tử mặc đồ màu đen, mặt mày của hắn cùng Vô tình giống nhau, mỗi một chỗ đều rất tinh xảo, tựa như gốm sứ thượng đẳng, bất quá nam nhân này đã trải qua năm tháng, so với Vô tình thì thành thục, nội liễm nhiều lắm, quanh thân đang rắp tâm chờ đợi thời cơ, thật giống như một cung tên hoa lệ, đang chờ giương cung bắn tên.

Thanh Dao vừa hiện thân, nam tử kia thân hình nhất dời, rất nhanh bay qua, bàn tay ngũ chỉ mở ra, nhắm ngay cổ Thanh Dao đánh tới.

Thanh Dao thân hình lui về phía sau, lúc này, từ đàng xa một thiên tàm ti rất nhanh một kích, đánh lui thế công của hắn, hắn xoay mình dừng lại thân thể, xa xa nhìn qua, chỉ thấy Vô tình ngồi ngay ngắn ở trên xe đẩy lạnh lùng nhìn hắn.

“Ngươi tới làm gì?”

Kẻ mặc áo choàng chính là hoàng phu nương nương Hoa Văn Bác, hắn âm trầm nở nụ cười, nhìn Vô tình, thanh nhã mở miệng.

“Đến xem nhi tử của ta, vì một nữ nhân mà dám cãi lại mệnh lệnh của phụ thân, không những một mà lại tam lần bốn lượt không nghe lệnh hành sự, bây giờ lại tình nguyện chết, cũng không muốn phối hợp hành động của ta, người như vậy, chỉ có giết chết.”

Thanh âm của Hoa Văn Bác băng lãnh rét căm căm, nếu hắn đã dẫn theo nhiều người như vậy vào cốc, là đã quyết tâm phải giết nàng.

“Ngươi dám, đây là chuyện giữa ta và ngươi, không có quan hệ gì đến nàng.”

“Nếu không vi phụ cho ngươi một lựa chọn, ngươi không phải vẫn hận ta sao? Như vậy khuya hôm nay giết ta đi, bằng không, ngươi nên biết, ngoại trừ giết ta, không ai có thể ngăn cản ta mang nàng đi, hoặc là giết nàng.”

“Ngươi?” Vô tình một hơi thở bị ngăn trở ở trong lòng, khuôn mặt âm ngao xấu xí nhiều lắm, đôi môi tái nhợt đi một điểm huyết sắc cũng không có.

Hoa Văn Bác không chút nào đau lòng khi nhìn thấy nhi tử như vậy, ngược lại, dưới chân cũng không có chậm trễ, mà nhanh chóng đánh về phía Thanh Dao, Thanh Dao cũng không phải hạng người vô năng, sao có thể cho hắn cơ hội, thân hình nhất lau, trên tay xuất hiện hoàng vĩ cầm, hoàng vĩ cầm xoay mình vừa kéo, nhắm trên người hắn ném tới, khí lưu mạnh mẽ, một kích không trúng, liền vội vàng bứt ra.

Mà bên kia, Mạc Sầu cùng Mạc Ưu bị kia mười mấy hắc y nhân vây khốn, ở đây động tĩnh đã kinh động bốn hạ nhân trong cốc, tất cả mọi người lắc mình đi ra, phi thân vào tranh đấu, toàn bộ cốc, nổi lên tinh phong huyết vũ.

Thanh Dao cùng Vô tình đối chiến với Hoa Văn Bác, công phu của người nam nhân này, xác thực lợi hại, chiêu thức âm hiểm độc ác, bất quá hắn muốn giết Thanh Dao, cũng không phải chuyện dễ dàng, bởi vì võ công của Vô tình rất lợi hại, ngược lại, nếu như Vô tình xuất ra đủ lực, thì hai người hợp lực mới hoàn toàn chế phục hắn, Thanh Dao nghĩ đến đây một, quay đầu nhìn phía Vô tình, trầm giọng mở miệng.

“Vô tình, ngươi ngàn vạn lần không nên có một chút ý nghĩ do dự cùng thương hại, chỉ có bắt được hắn, buộc hắn giao ra giải dược, hoặc là lấy máu của hắn cũng được.”

Chỉ cần có máu của hắn, tộc trưởng hoa hàng tộc, nói không chừng có biện pháp giải.

Thanh Dao có thể thấy được, Vô tình vẫn chưa sử dụng toàn lực, mà tiếp tục như vậy, chỉ sợ có hại cho bọn họ, bọn họ hạ thủ không ác, thì nam nhân này lại ra tay độc hơn.

Ngay tại lúc Thanh Dao đang nói chuyện, chỉ một sơ sẩy, nam nhân kia nhanh như chớp một chiêu đánh tới, Thanh Dao xoay mình lánh đi, ai biết đây căn bản là hư chiêu, chiêu thứ hai so với chiêu thứ nhất còn nhanh hơn, bàn tay to của hắn chộp tới, lần thứ hai bắt được cổ của Thanh Dao, mà thiên tàm ti của Vô tình cũng trong lúc đó quấn lên cổ của hắn, chung quanh thoáng cái yên tĩnh lại.

Không khí vắng lặng chết chóc.

Mạc Sầu cùng Mạc Ưu đồng thời kinh hoảng kêu lên : “Tiểu thư.”

Trong đêm tối, một đạo thanh âm thê thảm khác cũng vang lên: “Nương.”

Nguyên lai là Tiểu Ngư nhi vẫn trốn ở góc phòng, nàng vì thấy mình sức lực không đủ, sợ trở thành mục tiêu của địch nhân, mà làm hại nương bị thương, không nghĩ tới nương lại bị địch nhân bắt, chuyện này thì nàng chịu không nổi nữa.

Còn bên kia, thủ hạ mà Hoa Văn Bác mang đến cũng quá sợ hãi, song song gọi một tiếng: “Chủ tử.”

Trên mặt tuấn mỹ vô trù của Hoa Văn Bác hiện lên tiếu ý, giơ lên tay kia ngăn cản bọn họ tới gần, quay đầu nhìn phía Vô tình, hắn không chút nào sợ hãi, cười dịu dàng lên tiếng.

“Nhi tử của ta, ta biết ngươi vẫn hận ta, hiện tại chính là cơ hội tốt nhất của ngươi, ngươi nên biết, thiên tàm ti của ngươi so với tay ta thì nhanh hơn nhiều lắm, chỉ cần ngươi hạ quyết tâm muốn giết ta, như vậy ta liền không thể gây thương tổn được nàng mảy may, không phải sao?”

Ở đây tất cả mọi người đều biết đạo lý này, thiên tàm ti nhanh như chớp, lợi hại như đao, trên tay nam nhân này dù có lực lượng cường đại cũng không bằng thiên tàm ti.

Nếu như Vô tình thực sự muốn giết hắn, hôm nay hắn chỉ có con đường chết, không còn có bất luận cơ hội sống nào.

Mạc Sầu rất nhanh quay đầu nhìn phía Vô tình công tử, cúi đầu cầu khẩn: “Công tử, ngươi nhất định phải cứu tiểu thư, cứu nàng a.”

Tiểu Ngư nhi càng khóc lớn:”nhất định phải cứu nương ta, bằng không ta không bao giờ nhìn mặt ngươi nữa, ngươi nhất định phải cứu nàng, giết cái nam nhân lang tâm cẩu phế kia.”

Trong mắt Vô tình có sương mù, tay run nhè nhẹ, thiên tàm ti khẽ nhúc nhích, người khác không biết, nhưng Hoa Văn Bác sao lại không biết, hắn không khỏi cười càng ôn hòa.

“Nhi tử của ta, đây chính là cơ hội của ngươi.”

Mà tay của hắn lực đạo vẫn chưa thả lỏng, Thanh Dao sắc mặt chuyển thành tím, hô hấp đều có chút khó khăn, Vô Tình xoay mình quát: “Buông nàng ra, ta sẽ bỏ qua cho ngươi”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.