Thiển Hạ Vi Lương

Chương 73: Chương 73: Chương 70




Tập Vi Lương mất tích.

Ngày đầu tiên Lâm Thiển Hạ còn có thể miễn cưỡng bình tĩnh, gạt cha mẹ, trừ ăn uống cần thiết mới ra ngoài, cơ hồ từng giờ từng khắc đều trốn trong phòng vụng trộm gọi điện thoại cho Tập Vi Lương.

Mới đầu khi điện thoại truyền đến giọng nữ dịu dàng nói cho cô máy đang tắt, Lâm Thiển Hạ còn có thể cố gắng chống đỡ, đến những lần sau, đầu bên kia điện thoại luôn chỉ truyền đến giọng nữ dịu dàng lại đặc biệt lạnh như băng, cô rốt cục không chống đỡ được nữa, nước mắt chảy ào ào.

Lâm Thiển Hạ nhẫn nại một ngày, ngày hôm sau lập tức ngồi xe quay về thành phố K.

Cô về đến nhà kinh ngạc phát hiện trong nhà không có một bóng người, quần áo trong tủ quần áo rõ ràng thiếu vài món.

Lâm Thiển Hạ tuyệt vọng rốt cục không nhịn được đi tìm Ngụy Lễ Quần, dọc đường đi cũng không để ý tới ánh mắt kinh ngạc và chỉ trỏ của người qua đường, hai tay liên tục lau nước mắt giàn giụa trên mặt.

Kỳ thật ngày hôm qua cô gọi đánh điện thoại hỏi Ngụy Lễ Quần, nhưng Ngụy Lễ Quần có lẽ đã tức giện với cô, không chịu nhận.

Khi Lâm Thiển Hạ tìm được Vương Mộng Khuê, mới biết được Vương Mộng Khuê đã bị Ngụy Lễ Quần sa thải .

Nhận được điện thoại của Lâm Thiển Hạ, Vương Mộng Khuê rốt cục thở dài nhẹ nhõm một hơi, cũng có chút buồn bực nói: “Tiểu Hạ, rốt cục mình điện thoại cho cậu! Cậu có biết hay không? Ngày hôm qua mình gọi điện thoại cho cậu cả một ngày, điện thoại của cậu lại luôn bận! Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì? Ngụy Tổng vô duyên vô cớ sa thải mình nữa!” Vương Mộng Khuê thở phì phì nói. Cô làm việc xưa nay cẩn thận, căn bản không sai phạm cái gì quá mức, nhưng là tối hôm đó đột nhiên nhận được điện thoại của Ngụy Lễ Quần, nói cô về sau không cần đến công ty, lý do là không muốn gặp lại cô.

Lâm Thiển Hạ khóc nói Vương Mộng Khuê nhanh chóng lại đây, mình hiện tại đang ở ngay dưới lầu công ty Ngụy Lễ Quần.

Khi Vương Mộng Khuê chạy tới, tính cờ thấy Lâm Thiển Hạ đang ngồi bên cạnh vườn hoa, tóc tựa hồ không chải, rối thành một cục, hai ngày này hiển nhiên cũng không ngủ ngon, hai mắt trũng xuống, phía dưới đôi mắt vô thần là một quầng thâm đen thẫm, người như một con rối gỗ bị rút mất linh hồn, ngơ ngác nhìn mặt đất phía trước.

Vừa nhìn thấy Vương Mộng Khuê, Lâm Thiển Hạ rốt cục có một chút tức giận, vừa rơi lệ vừa kể chuyện xảy ra đêm đó.

Bởi vì Lâm Thiển Hạ khóc rất thương tâm, nói chuyện cũng đứt quãng, nhưng may mắn Vương Mộng Khuê vẫn cố hết sức hiểu rõ.

. . . . . .

Lâm Thiển Hạ đi theo Vương Mộng Khuê đến bãi đỗ xe, dù sao Vương Mộng Khuê từng làm thư ký của Ngụy Lễ Quần, biết xe của anh để ở chỗ nào.

Hai người vừa khát vừa đói, nhưng vẫn không dám rời đi cho dù chỉ trong chốc lát.

Rốt cục, Ngụy Lễ Quần trên tay dẫn theo công văn bao hướng xe bên này đi tới.

Lâm Thiển Hạ vừa nhìn thấy Ngụy Lễ Quần, liền kích động chạy lên trước, mắt lộ ra cầu xin. “Anh Ngụy, anh có biết Vi Lương ở đâu không? Em đã tìm anh ấy khắp nơi không thấy.”

Sắc mặt Ngụy Lễ Quần rất đen, rất khó xem, Vương Mộng Khuê và Lâm Thiển Hạ chưa từng thấy anh tức giận đến như vậy .

Ngụy Lễ Quần và Tập Vi Lương, chính là anh em tốt từ thời còn mặc quần yếm, tình cảm của hai người sớm đã sâu đến trong cốt tủy. Đêm đó trong lời nói le quy don của Lâm Thiển Hạ, không chỉ tổn thương thật sâu tới Tập Vi Lương, không thể nghi ngờ cũng hoàn toàn kích động Ngụy Lễ Quần.

Lúc này tâm tình Ngụy Lễ Quần rất tệ, anh thấy giống như người bị đội nón xanh là mình.

Ngụy Lễ Quần một câu cũng không nói, coi Lâm Thiển Hạ như không khí, trực tiếp lái xe đi khỏi.

Nếu không phải Vương Mộng Khuê ngăn lại, Lâm Thiển Hạ rất có khả năng vừa khóc vừa thử đuổi theo xe Ngụy Lễ Quần.

Vương Mộng Khuê vẫn kiên nhẫn trấn an Lâm Thiển Hạ, nói Ngụy Lễ Quần xem ra đã hiểu lầm cô, nói mình sẽ tìm cơ hội giải thích cho Ngụy Lễ Quần.

Lúc này vừa vặn Lâm Đông Quan gọi điện thoại tới, hỏi Lâm Thiển Hạ đi đâu, tại sao vẫn chưa trở lại.

Chuyện này Lâm Thiển Hạ còn giấu cha mẹ, hơn nữa định vẫn tiếp tục giấu giếm, bởi vậy cô chỉ có thể lấy lý do là đi chơi ở nhà bạn học cấp 2, sẽ lập tức trở về.

Đưa Lâm Thiển Hạ lên xe buýt về quê xong, Vương Mộng Khuê liền vội vàng bấm điện thoại gọi Ngụy Lễ Quần, kết quả gọi như thế nào cũng không kết nối được. Cuối cùng cô không có biện pháp, đành phải soạn mẩu tin nhắn gửi đi.

Nhưng Vương Mộng Khuê không biết, Ngụy Lễ Quần vì tránh bị quấy rầy tin nhắn và điện thoại, trong di động có cài đặt một phần mềm có thể tự động loại bỏ điện thoại gọi đến và tin nhắn lạ. Mà sau đêm đó, anh đã xỏa số điện thoại của cô khỏi danh bạ.

Nói cách khác, tin nhắn Vương Mộng Khuê gửi, Ngụy Lễ Quần căn bản không nhận được.

. . . . . .

Lâm Thiển Hạ vừa mới về nhà, nước mắt trên mặt còn chưa lau khô, đã thấy Thiệu Hoa Trạch đứng ở cửa nhà mình.

Nói không oán giận Thiệu Hoa Trạch là giả, nhưng trong lòng Lâm Thiển Hạ hiểu rõ, chuyện này là cô sai, cô căn bản chẳng trách bất kì người nào.

Lâm Thiển Hạ thậm chí không có tâm trạng giải thích với Thiệu Hoa Trạch, trực tiếp bỏ qua anh ta chuẩn bị lấy chìa khóa mở cửa.

Ngược lại Thiệu Hoa Trạch đã vội túm lấy tay Lâm Thiển Hạ, rất lo lắng nói: “Tiểu Hạ, em chia tay Vi Lương hả? Anh cảm thấy anh ta không phải. . . . . .”

“Không phải một người bình thường” còn chưa nói ra, Lâm Thiển Hạ lại bị lời nói của Thiệu Hoa Trạch chọc giận hoàn toàn, lập tức xúc động đến liều lĩnh quát lên như sư tử Hà Đông: “Em vĩnh viễn không có khả năng chia tay Vi Lương! Anh ấy là chồng em!! Chúng em đã đăng ký!!”

Thiệu Hoa Trạch sửng sốt, sau đó lại không thể suy nghĩ nhìn chằm chằm Lâm Thiển Hạ, trong mắt đã tràn ngập cô đơn và đau thương.

Mà Lâm Thiển Hạ quát lên, cũng trực tiếp quát lên với Lâm Đông Quan và Trần Cố Cần.

“Con đang nói cái gì? Con và Tập Vi Lương đã đăng kí?! Đăng ký cái gì?! Đăng kí khi nào?!” Lâm Đông Quan hùng hổ hỏi.

Nhìn cha mẹ chất vấn, Lâm Thiển Hạ mới vừa thật vất vả mới ngừng nước mắt, bỗng chốc lại “tí tách ——”chảy ra. “Cha, mẹ, thực xin lỗi. . . . . .”

Lúc này Lâm Đông Quan tức giận đến mức đi qua giáng một cái tát thật mạnh, mà Trần Cố Cần gắt gao nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, khi mở mắt liền lê quy đôn trực tiếp giận dữ hét: “Mau quỳ lên ván giặt cho mẹ!!”

Lâm Đông Quan vốn đang muốn gọi điện thoại cho Tập Vi Lương để hỏi rõ ràng, kết quả lại phát hiện lại tắt máy, Trần Cố Cần lại liên tục gọi nhiều lần, kết quả đều giống nhau.

Lâm Đông Quan vả Trần Cố Cần đưa mắt nhìn nhau, nghĩ tới vốn Tập Vi Lương nói sẽ đến ăn Tết cuối cùng lại không tới, hiện tại lại tắt máy, hai người lập tức ngầm hiểu giống nhau, nghĩ đến vô cùng tồi tệ.

Trần Cố Cần tức giận đến hỏi Lâm Thiển Hạ, mà Lâm Thiển Hạ nói cái gì cũng không thể nói, cũng chỉ khóc không ngừng.

Nhà họ Lâm nháy mắt rối loạn, điểu này trực tiếp làm kinh động đến hàng xóm của họ - nhà họ Thiệu.

Bạn nhỏ Thiệu Lạc Nghiêu lúc đầu nhìn thấy Lâm Thiển Hạ quỳ trên ván giặt, không hiểu chuyện cậu còn khẽ nở nụ cười một lát, mà khi cậu thấy nước mắt trong mắt Lâm Thiển Hạ chảy ra thì lập tức cũng khóc theo cầu xin.

Ba mẹ Thiệu lại hoà giải, khuyên Trần Cố Cần đừng bắt quỳ Lâm Thiển Hạ nữa, mùa đông quần áo dày, quỳ không được bao lâu người sẽ chịu không nổi.

Nhưng lần này Trần Cố Cần quyết tâm, mặc kệ ba mẹ Thiệu khuyên nhủ như thế nào, bạn nhỏ Thiệu Lạc Nghiêu khóc có thảm thiết bao nhiêu, bà cũng vẫn không chịu bỏ qua.

Lâm Thiển Hạ một mực quỳ trong phòng tắm, bạn nhỏ Thiệu Lạc Nghiêu lại ở bên cạnh lo lắng cho cô, le quy đôn còn lại mọi người đến trong phòng khách, không khí có vẻ vô cùng nặng nề.

Kết quả cũng không lâu sau, thấy bạn nhỏ Thiệu Lạc Nghiêu đột nhiên vừa khóc vừa chạy đến hô lớn: “Chị té xỉu, chị té xỉu rồi. . . . . .”

. . . . . .

Nhà họ Lâm, rốt cục lâm vào vũng bùn chưa bao giờ có.

Báo cáo kiểm tra đến, nói Lâm Thiển Hạ mang thai, không lâu, vừa vặn một tháng.

Điều này còn chưa phải tệ nhất, tệ nhất là, cha của đứa nhỏ, như thế nào lại vẫn không liên lạc được!!!

Trần Cố Cần muốn một lời giải thích, Lâm Thiển Hạ chỉ có thể nói, lúc trước cô vả Tập Vi Lương cãi nhau bởi vì hiểu lầm, mấy ngày nữa sẽ không sao.

Mấy ngày đầu, Lâm Đông Quan và Trần Cố Cần còn có thể bị lời giải thích miễn cưỡng của Lâm Thiển Hạ lừa dối cho qua, nhưng đến ngày thứ bảy, số của Tập Vi Lương vẫn đang ở chế độ tắt máy, rốt cục ông bà không đủ kiên nhẫn, rốt cục diễn không nổi nữa .

Nhiều ngày trôi qua như vậy, lần đầu tiên Trần Cố Cần quyết định bình tĩnh ôn hòa trước con gái phạm phải sai lầm lớn nói chuyện hòa hợp. “Hạ Nhi, con phải thành thật nói cho mẹ, Tập Vi Lương. . . . . . Tập Vi Lương có phải vứt bỏ con hay không.”

“Mẹ, không có, không có thật mà!” Đánh chết Lâm Thiển Hạ cô cũng không muốn tin Tập Vi Lương thật sự sẽ vứt bỏ cô, cô luôn nói với mình, Tập Vi Lương chỉ tức giận, lqd chỉ là đùa giỡn nhỏ sự kiên nhẫn, mấy ngày nữa, qua tiếp vài ngày nữa, anh chắc chắn sẽ tìm đến cô, chắc chắn sẽ nghe cô giải thích hơn nữa sẽ tha thứ cho cô.

“Vậy con nói xem vì sao tới bây giờ con vẫn không liên lạc được với nó?! Không phải nó đổi số chứ?! Hả?!”

Lâm Thiển Hạ lại không nói, chỉ khóc hu hu. Cô nhìn búi tóc của mẹ, chỗ đó hình như lại có thêm mấy sợi tóc trắng, còn khóe mắt của bà, hình như lại thêm nhiều nếp nhăn hơn. Mẹ của cô, bởi vì chuyện của cô, mà sau một đêm già đi nhiều như vậy. . . . . .

Cô càng khóc, Trần Cố Cần lại càng kiên định trước phỏng đoán.

Trần Cố Cần không nói một câu, chỉ thở dài thật dài sau đó bước ra khỏi phòng.

Lâm Thiển Hạ nhịn không được vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng chính vẫn bằng phẳng của mình, dường như đang cố gắng cảm nhận sinh mạng mới xuất hiện trong cơ thể.

Mang thai, Lâm Thiển Hạ không bất ngờ chút nào. Bởi vì có vài lần, Tập Vi Lương không muốn mang áo mưa, Lâm Thiển Hạ sau đó cũng tùy anh.

Mà Lâm Thiển Hạ cũng biết, nếu Tập Vi Lương không xuất hiện, ba mẹ rất có khả năng buộc cô bỏ đứa nhỏ.

Trong lòng Lâm Thiển Hạ rất khó chịu, cô luôn luôn dự cảm chuyện chẳng lành, cảm thấy Tập Vi Lương biến mất, Tập Vi Lương thật sự biến mất khỏi thành phố K. Cô luôn luôn an ủi mình, là do cô suy nghĩ nhiều, cô phải tin tưởng Tập Vi Lương, nhưng nhiều ngày như vậy vẫn không có tin tức của Tập Vi Lương, ngay cả cha mẹ cô cũng lừa không nổi nữa.

. . . . . .

Sau hai ngày ở nhà nghỉ ngơi, Lâm Thiển Hạ nói với cha mẹ, cô muốn tới quân khu của Tập Vi Lương tìm anh.

Trần Cố Cần và Lâm Đông Quan vốn muốn đi cô cùng, nhưng Lâm Thiển Hạ nói, quân đội là cơ quan quan trọng, người bình thường không thể đi vào, cha mẹ đi chỉ cho cô thêm phiền.

Nhưng Trần Cố Cần lại có chút lo lắng về thân thể Lâm Thiển Hạ, Lâm Thiển Hạ vội nói, cô sẽ gọi Vương Mộng Khuê đi mình cùng.

Hai vợ chồng già Trần Cố Cần và Lâm Đông Quan, đưa Lâm Thiển Hạ thẳng đến bến xe, cho đến tận khi thấy Vương Mộng Khuê đến, ông bà mới yên tâm mà rời đi.

Hai người Lâm Thiển Hạ, Vương Mộng Khuê rất khó khăn mới vào được doanh trại, ngay lúc Lâm Thiển Hạ chuẩn bị xin Thiệu Văn Trạch giúp đỡ thì người lính giữ cửa rốt cục nhận ra Lâm Thiển Hạ, nhanh chóng mời hai cô đi vào.

Lâm Thiển Hạ lại loay hoay tìm rất nhiều người giúp đỡ, cuối cùng mới tìm được lãnh đạo của Tập Vi Lương.

Lãnh đạo tiếp đãi các cô Lâm Thiển Hạ từng gặp, chính là vị bụng phệ, vẫn cổ vũ Tập Vi Lương cố gắng tranh thủ thăng chức.

Nhưng đối mặt với hỏi thăm mang theo khẩn cầu của Lâm Thiển Hạ thì lãnh đạo lộ vẻ mặt khó xử, chỉ nói qua loa lấy lệ: “Đây là bí mật quân sự, lê quý đônn tôi thật sự không thể nói. Bất quá nha đầu cháu yên tâm, sự việc đã sắp xếp xong, cậu ấy nhất định quay lại ngay lập tức.”

Hai người từ doanh trại đi ra, đều nản lòng thoái chí.

Lâm Thiển Hạ tin tưởng lãnh đạo không lừa cô, Tập Vi Lương có lẽ là thật sự đi chấp hành nhiệm vụ gì đó. Nhưng cô buồn, cô buồn Tập Vi Lương ngay cả nói cũng chưa từng nói với cô, ngay cả một tiếng tạm biệt cũng không có.

Vương Mộng Khuê vốn còn muốn cùng Lâm Thiển Hạ về nhà, nhưng Lâm Thiển Hạ lại khăng khăng không chịu trở về.

Cô chảy nước mắt, gần như run rẩy nói: “Mộng Khuê, mình không thể trở về, nếu mình trở về, đứa nhỏ trong bụng mình chắc chắn không giữ được. . . . . .”

“Làm sao có thể?!” Vương Mộng Khuê có chút không lý giải nổi nói: “Cậu chỉ cần nói Tập Vi Lương phải đi chấp hành nhiệm vụ không phải là được rồi sao, đối với quân nhân mà nói đây chuyện rất bình thường!”

“Mộng Khuê, cậu không hiểu đâu, ba mẹ mình họ sẽ không tin tưởng, bây giờ trong lòng hai ông bà đã khăng khăng cho rằng Tập Vi Lương không quan tâm mình, mình từ nhỏ đến lớn bọn họ đều là như vậy, vẫn đều chủ quan như vậy, đều cảm thấy suy đoán của mình là đúng, ai cũng không tin, chỉ tin chính mình.”

“Rồi. . . . . . Cậu làm sao bây giờ? Chẳng lẽ ở nhà một mình? Như vậy quá nguy hiểm, hay là mình cùng cậu đi!”

“Không, nhà không được, họ thông qua Thiệu Hoa Trạch nhất định sẽ tìm tới cửa. Chỗ cậu cũng không được, họ thông qua trường học sớm dđlqđ hay muộn cũng sẽ tìm được .”

“Vậy. . . . . . vậy cuối cùng cậu tính thế nào?” Vương Mộng Khuê nghĩ đến đầu cũng lớn.

“Chị La, mình cảm thấy chị ấy có thể. Cha mẹ mình cũng không biết chị ấy, nhất định tìm không thấy.”

Trước khi rời đi Lâm Thiển Hạ không nhịn được quay đầu nhìn xe buýt về nhà một cái, nước mắt rốt cục không tiếng động rơi xuống. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.