Thiên Ma Nữ Vương

Chương 65: Chương 65




Khi trở về quả đúng như Vô dự liệu, Thiên Ma gần như đã lục tung mọi nơi để tìm tung tích Y Nhi.

– Có phải ngươi dẫn nàng đi không?

Thiên Ma lạnh lẽo nhìn Vô gặng hỏi, như thể chỉ cần Vô nói phải liền lập tức xử quyết Vô ngay. Vô vẫn ngẩng cao đầu nhìn Thiên Ma, hé miệng nói:

– Phải!

Ngay lập tức, cơ thể Vô trôi nổi trên không, bàn tay nam nhân đang bóp cổ Vô siết chặt lại, dù vậy Vô vẫn không biểu lộ chút cảm xúc nào.

– Ngươi đã làm gì nàng rồi?

Đôi mắt màu đỏ của Thiên Ma như hai ngọn lửa địa ngục đang bùng cháy, hắn sắp phát điên lên rồi.

Vô vẫn bình tĩnh như thường, không có chút sợ hãi nào. Đây chính là vị vua của nàng, dù hắn có đáng sợ hay sao đi nữa thì nàng vẫn một mực cung kính nghe theo, dù hắn có muốn mạng của nàng thì nàng cũng sẽ ngoan ngoãn dâng lên mà không chút lời than oán.

– Nàng đi rồi!

– Đi rồi?

– Phải! Nàng nói nàng không muốn ở lại đây nữa, không muốn lại nhìn thấy ma giới, nơi của kẻ thù giết chết cha mẹ nàng!

Từ đầu, Vô sớm đã nghĩ ra lời thoái thác nên liền đáp lại không chút sơ hở. Chỉ là, đây chỉ là lời biện minh của nàng mà thôi, Thiên Ma liệu có chấp nhận hay không, nàng cũng không đoán trước. Nếu như hắn vẫn muốn định tội nàng, thì nàng đành chịu, chỉ cần có thể loại bỏ được Thiên Nữ, kẻ ngán chân Thiên Ma, thì bất cứ hình phạt nào nàng cũng cam tâm tình nguyện lãnh lấy.

Nào ngờ, khi nghe thấy lời nói dối của Vô, Thiên Ma lại dao động, bàn tay đang bóp cổ Vô khẽ run lên một lúc rồi buông thõng xuống, để mặc Vô rơi thẳng xuống đất.

– Kẻ thù… đã giết cha mẹ nàng…

Trong mắt Thiên Ma hiện rõ sự dằng co, còn có cả thống khổ.

– … cuối cùng, vẫn giống như vậy sao?

Hắn thì thầm trong miệng, ngoài hắn ra thì không ai nghe thấy.

Vô lúc này đang té ngồi trên đất, thấy Thiên Ma không ngó ngàng gì tới mình, lại có biểu cảm khổ sở như vậy thì cau mày. Quả nhiên nàng nên giải quyết Thiên Nữ sớm hơn, trước khi nàng ta làm ảnh hưởng tới Thiên Ma.

Mãi không thấy Thiên Ma có động tĩnh gì, Vô khó hiểu đưa mắt nhìn, chẳng lẽ hắn không định trừng phạt nàng sao?

– Thiên Ma…

Vô khẽ lên tiếng gọi. Thiên Ma lúc này làm sao mà bận tâm nàng muốn nói gì, đã phất tay đi thẳng.

Vô bị bỏ lại một mình mãi không tin được sự việc lại dễ dàng giải quyết như thế. Thiên Ma thật sự tin lời nói của nàng?



Cùng lúc đó ở bên doanh trại của phái tu tiên dựng tạm trên đất ma giới.

Triệu Nhu Nhi thất thần bước về lều trại của mình, nhưng vừa vào tới đã nhìn thấy gương mặt một kẻ đáng ghét.

– Nàng đã đi đâu cả ngày vậy?

Lâm Thiện Nhân lên tiếng hỏi. Triệu Nhu Nhi lập tức ngoảnh đầu lại nhìn xem phía sau có ai không rồi buông màn xuống che kín lại. Triệu Nhu Nhi tức giận quát:

– Tại sao ngươi dám tới đây?

Lâm Thiện Nhân vô sỉ đáp:

– Không phải là tới để thăm nàng hay sao?

– Cút! Cút đi cho ta! Ta không muốn nhìn thấy bộ mặt kinh tởm của ngươi nữa!

Đã mềm mỏng như vậy mà Triệu Nhu Nhi cứ mặt nặng mày nhẹ với mình, Lâm Thiện Nhân cuối cùng cũng không nhịn được nữa, đen mặt nói:

– Bây giờ không cần ta nữa thì muốn bỏ qua Lâm Thiện Nhân ta à?

Triệu Nhu Nhi nhìn Lâm Thiện Nhân một lúc, lại nói:

– Ta không biết ngươi đang nói gì!

Lâm Thiện Nhân nhếch mép cười uy hiếp:

– Chẳng lẽ… nàng đã quên việc xảy ra tối hôm đó? Thật sự muốn ta kể hết cho mọi người nghe hay sao?

Triệu Nhu Nhi đã quá nhàm chán với lời đe dọa này, liền đáp:

– Ngươi kể đi! Kể hết đi! Nói ra ngươi là kẻ đê tiện thế nào, nói ngươi đã giết đệ tử của phái Thanh Vân như thế nào đi!

Nhìn Triệu Nhu Nhi không phải vì tức giận mà thách thức, Lâm Thiện Nhân liền rút đuôi lại, nịn nọt:

– Ha ha, ta chỉ nói đùa thôi! Nàng cần gì làm to chuyện thế!

Triệu Nhu Nhi nghiêm mặt nói:

– Ta nói ngươi, Lâm Thiện Nhân! Đừng bao giờ đem việc đó ra hù dọa ta nữa, ngươi cứ việc nói cho mọi người biết ta là kẻ đã thả nàng ta ra ta cũng không quan tâm. Bất quá thì chỉ bị khiển trách, chịu phạt mấy năm thì thôi, còn ngươi, kẻ đã giết người của phái Thanh Vân, ngươi nghĩ ngươi sẽ bị trừng trị như thế nào? Môn phái của ngươi liệu có vì ngươi mà đối nghịch với phái Thanh Vân hay không?

Lâm Thiện Nhân tức giận nghiến răng.

Năm xưa, khi tình cờ phát hiện Triệu Nhu Nhi giả trang hắc y nhân cứu Y Nhi ra khỏi ngục nhằm đổ tội phản nghịch cho nàng ta thì Lâm Thiện Nhân nghĩ rằng thời cơ của mình đã đến! Hắn lại càng dứt khoát giết cả ba đệ tử canh ngục vì muốn buộc Triệu Nhu Nhi phải dính vào mình, nào ngờ, tất cả những suy tính của hắn đều sai lầm.

Hắn cũng như bao kẻ khác đều không thể ngờ được nữ nhân thấp kém kia lại là Thiên Nữ chân chính! Bao nhiêu suy tính của hắn đã thành công cốc dưới mũi kiếm oan nghiệt kia! Sau khi Y Nhi bỏ đi cùng Thiên Ma, dù ngoài mặt không ai nói gì nhưng sau lưng hắn lại chịu sự chì chiết của biết bao người. Họ quy tội tại hắn làm bị thương Thiên Nữ mới khiến nàng nản lòng, thoái chí mà quay về chướng của Thiên ma. Vì hắn gián tiếp làm Thiên Ma thức tỉnh, vì hắn nên niềm hy vọng hoàn toàn tiêu diệt Thiên Ma đã tan thành mây khói...

Một kẻ tự cao như Lâm Thiện Nhân làm sao có thể chấp nhận sự thất bại này, hắn muốn tẩy oan cho mình nhưng chẳng ai thèm để ý, điên cuồng lập chiến tích để lấy lại thanh danh cũng chẳng ai ngó ngàng.

Toàn bộ nỗi khổ của hắn đều do Thiên Nữ gây ra!

Bây giờ, hắn chỉ còn lại Triệu Nhu Nhi mà thôi! Nàng ta phần nào cũng giống như hắn, vốn dĩ được tôn xưng là Thiên Nữ, chịu sự sùng kính của bao người trong một đêm mất sạch thể diện. Nàng bây giờ chính là sự hy vọng cuối cùng của hắn, nếu như cả nàng cũng bỏ mặc hắn thì tương lai hắn biết làm sao đây?

- Triệu sư muội, Triệu sư muội, ta chỉ là nhất thời hồ đồ nói đùa quá giới hạn thôi, muội không cần phải nổi giận như vậy. Nếu muội còn giận thì cứ trừng phạt ta đi...

Triệu Nhu Nhi chán ghét nhìn kẻ bỉ ổi trước mặt mình, hồi lâu lên tiếng nói:

- Lâm Thiện Nhân, tình cảnh bây giờ của ngươi ngươi rõ ràng hơn ai hết! Đừng nghĩ có thể lôi ta xuống bùn theo ngươi, ngươi không đủ khả năng đâu!

- Triệu sư muội, ta không có...

Lâm Thiện Nhân thấy Triệu Nhu Nhi mặt lạnh như vậy, càng cười xòa nịn nọt, bộ dạng thấp hèn bao nhiêu thì có bao nhiêu.

Nào ngờ, Triệu Nhu Nhi tiếp tục nói:

- Nếu như bây giờ ngươi chấp nhận trở thành tôi mọi cho ta, toàn tâm toàn ý nghe theo lệnh của ta, thì ta còn có thể suy nghĩ lại mà chấp nhận ngươi!

Không phải ngươi muốn uy hiếp ta sao, vậy ta để ngươi suốt đời không ngẩng đầu lên được.

Lâm Thiện Nhân nghe thấy thì ngớ người ra một lúc rồi lại nở nụ cười xởi:

- Nàng chính là nữ vương của ta...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.