Thiên Ma

Chương 76: Chương 76: Thiên sứ




Edit: Hà Đoàn

“Vì thế nên gọi ta tới”. Lạc Tâm Hồn nói tiếp, bỗng nhiên khóe miệng hiện lên nụ cười trên tức, “Chúng ta như vậy có được tính là bỏ trốn hay không?”

Bạch Hổ há to mồm, trong lòng thầm than Lạc Tâm Hồn vô sỉ. Lâu ngày tiếp xúc, Bạch Hổ cũng đã biết được tính tình của nam nhân này. Lạnh như băng, nhưng lại rối loạn, còn có vô sỉ, còn cái kiểu cười đểu đáng ghét kia nữa!

“Vậy ta không tìm ngươi nữa”. Diệp Vân vẻ mặt bình tĩnh xoay người muốn đi.

“Chờ một chút, ta nói đùa thôi”. Lạc Tâm Hồn vội gọi lại, Diệp Vân nhìn như bình tĩnh kỳ thực là đang tức giận.

“Vào giờ này tối mai chúng ta sẽ đi”. Diệp Vân ngừng lại nhàn nhạt nói.

“Được rồi, yêu thú mà ngươi ấp trứng ra được kia, có dáng vẻ thế nào?” Lạc Tâm Hồn có một chút tò mò hỏi.

Vừa mới hỏi xong, Bạch Hổ xì một tiếng bật cười.

Lạc Tâm Hồn nghi hoặc không hiểu, đây là làm sao?

Sắc mặt Diệp Vân có chút không tự nhiên lại: “Dáng vẻ của một đứa trẻ. Ta cũng không nhìn ra là yêu thú gì”.

“À, vậy tối mai ta chờ ngươi ở chỗ này”. Lạc Tâm Hồn cũng không hỏi đến cùng, chỉ để lại những lời này liền ngự kiếm phi hành rời đi.

Diệp Vân ngáp một cái cũng đi về. Bỗng nhiên lại dừng lại nói với Bạch Hổ: “Đi, đi tìm Đông Phương Cẩn, nói cho hắn biết giờ này tối mai hãy đến sau núi chờ”.

Bạch Hổ ngoe nguẩy đuôi không tình nguyện hỏi: “Tại sao phải mang theo hắn?”

“Có một người dẫn đường miễn phí không phải là rất tốt sao?” Diệp Vân thuận miệng nói.

“A, đúng đúng”. Bạch Hổ hiểu ý liên tục gật đầu, “Vẫn là chủ nhân người thông minh nhất. Ta lập tức liền đi”.

Bạch Hổ hấp tấp bay đi.

Diệp Vân đứng một mình trên con đường nhỏ sau núi, trầm tư. Ngày mai phải đi, cần phải nói lời từ biệt với vài người đây? Nói cho đứa trẻ Diệp Danh kia mình phải xa nhà một thời gian, để hắn đi chuyển lời đến sư phó. Nghĩ đến chỗ này, Diệp Vân liền đi về phía đại sảnh Bắc Đường.

“Sư huynh, huynh muốn đi bao lâu?” Diệp Danh nghe xong Diệp Vân nói, đáy mắt xuất hiện lo lắng cùng nôn nóng khó hiểu. Trong lòng mâu thuẫn vạn phần, muốn, rất muốn mở miệng bảo Diệp Vân dẫn mình đi cùng, nhưng mà hắn biết, nếu như hiện tại đi, không thể nghi ngờ chỉ là trói buộc.

“Ta cũng không biết, rất nhanh sẽ quay về. Đệ hãy chăm chỉ theo sư phó thu hành, biết không?” Diệp Vân xoa xoa đầu Diệp Danh, dịu dàng nói, “Ta đã sớm nói với đệ. Chỉ có không ngừng trở nên mạnh mẽ, mạnh đến mức mà không kẻ nào có thể xúc phạm tới mình, mạnh đến mức mà đệ có thể bảo vệ tất cả”.

“Dạ. Đệ sẽ, nhất định”. Diệp Danh trịnh trọng gật đầu, trong mắt bắn ra ánh nhìn kiên định.

Diệp Vân mỉm cười: “Ta tin đệ nhất định sẽ. Ta đi trước, đệ nhớ chuyển lời đến sư phó. Sư phó người này, bắt được ta nhất định là sẽ lải nhải một hồi mất”.

Diệp Danh gật gật đầu, đè nén không muốn xuống đáy lòng, đưa mắt nhìn bóng lưng Diệp Vân rời đi.

Vào buổi tối ngày hôm sau, lúc Diệp Vân cùng Đông Phương Cẩn đi đến đình sau núi, Lạc Tâm Hồn đã chờ ở đó.

Khi mà hai nam nhân đối diện với nhau, đều có chút kinh ngạc.

“Đây là người dẫn đường miễn phí của chúng ta Đông Phương Cẩn, đây là Lạc Tâm Hồn”. Diệp Vân giới thiệu hai người qua loa với nhau.

Hai nam nhân chỉ khẽ gật đầu chào nhau không nói gì.

“Chúng ta đây liền lên đường đi”. Diệp Vân ôm Oa Oa từ trong túi linh thú ra. Mỗi ngày của Oa Oa cơ bản là chỉ có ăn với ngủ, thân mình cũng lớn rất nhanh. Ngắn ngủi hai ngày, cũng đã to hơn nửa bàn tay.

“Oa Oa, tỉnh tỉnh”. Diệp Vân nhẹ giọng gọi Oa Oa đang nằm trong lòng bàn tay.

“Đây là yêu thú có thể mở ra cánh cửa đến các thế giới khác?” Lạc Tâm Hồn khẽ nhíu mày nhìn dáng vẻ phấn nộn của Oa Oa nằm trong lòng bàn tay Diệp Vân trong lòng có chút không tin lắm.

Đông Phương Cẩn ánh mắt hoài nghi nhìn Diệp Vân, Oa Oa trong tay không nói gì.

Thế nhưng khi Oa Oa mở miệng bọn họ đều như sét đánh ngang tai.

“Mẹ! Hôn!” Oa Oa vỗ đôi cánh trong suốt kia của mình bay tới bên mặt Diệp Vân, bẹp một ngụm liền hôn xuống.

Mẹ? ! ! Hai nam nhân mở to mắt nhìn Diệp Vân còn đang xấu hổ.

Diệp Vân ha hả cười gượng một tiếng, dùng thần thức nói ở trong đầu hai người: “Nó khi vừa sinh ra liền coi là ta mẹ nó”.

Lạc Tâm Hồn dùng ánh mắt nghiền ngẫm nhìn Diệp Vân, rốt cuộc hiểu được vì sao tối qua nhắc tới điều này Bạch Hổ lại cười. Hiển nhiên là ánh mắt của Lạc Tâm Hồn khiến Diệp Vân vô cùng khó chịu trong lòng, hung hăng trợn mắt nhìn mắt Lạc Tâm Hồn một cái, Diệp Vân ôm lấy Oa Oa đang bám vào mặt không chịu động đậy, nhẹ giọng nói: “Oa oa, còn nhớ chỗ mà ta đã nói với ngươi là chỗ nào sao?”

“Dạ!” Oa oa ôm đầu ngón tay Diệp Vân, nhu thuận gật gật đầu.

“Vậy là tốt rồi, mở đường ra đi”. Diệp Vân mỉm cười gật đầu.

Oa Oa vỗ cánh bay tới trước mặt mọi người, trong miệng lẩm bẩm những tiếng mà mọi người đều không hiểu, một lát sau một đạo ánh sáng màu trắng xuất hiện, một con đường hiện ra trước mặt mọi người.

“Mẹ, ôm!” Oa Oa giống như làm xong một việc to lớn, vui mừng phi vào trong lòng Diệp Vân, muốn Diệp Vân ôm một cái làm phần thưởng.

Diệp Vân cười dịu dàng ôm lấy Oa Oa, nói với mọi người: “Đi thôi”.

Mọi người bước vào con đường, thông đạo biến mất, tiến vào một thế giới khác.

Cho đến khi ánh sáng trắng biến mất, trước mắt mọi người sáng ngời, cả người đã ở một thế giới khác.

“Nơi này chính là phương tây dị giới?” Thanh Long chớp chớp mắt tò mò nhìn bốn phía, “Nhưng mà, sao ta lại cảm thấy có chút quen mắt?”

Bạch Hổ cũng gật gù đắc ý nhìn xung quanh: “Kỳ quái, ta cũng cảm thấy có chút quen mắt. Chẳng lẽ trước đây chúng ta đã từng đến phương Tây dị giới?”

Đông Phương Cẩn lại vẻ mặt nghi hoặc, cảm thấy có cái gì đó không đúng. Sao nhìn đâu cũng không hề thấy giống như cố hương của hắn.

“Không phải vấn đề quen mắt hay không”. Lạc Tâm Hồn lạnh lùng nói, “Bởi vì nơi này chúng ta đã từng tới”.

“A?”

“Cái gì?”

Thanh Long cùng Bạch Hổ kinh ngạc há to miệng.

“Nơi này là yêu giới” Diệp Vân cũng buồn bực nói.

“Khó trách!” Thanh Long cùng Bạch Hổ đều giật mình, sau đó tầm mắt của mọi người đều tập trung trên người Oa Oa nằm trong lòng Diệp Vân.

Oa Oa vỗ cánh bay lên xuống, dường như là có chút ngượng ngùng.

“Mẹ! Làm lại”. Trên khuôn mặt phấn nộn của Oa Oa hiện lên tia ửng đỏ, dường như cũng biết là mình đã làm hỏng việc.

Một luồng ánh sáng trắng hiện lên, Oa Oa mở ra thông đạo lần thứ hai.

Mọi người lại bước vào thông đạo.

Vừa mới đi qua thông đạo, bỗng nhiên cảm thấy có điều gì đó vô cùng khác thường.

Xung quanh có vô số tầm mắt nóng cháy, toàn bộ đều tập trung trên người bọn họ. Ánh mắt hung thần ác sát giống như muốn ăn sống nuốt tươi bọn họ vậy.

Xung quanh không phải nhân loại, không phải yêu! Tất cả đều là ma tộc!

“Là nhân loại!”

“Giết bọn họ!”

“Bắt lại, hiến tế”.

Tiếng la hét vang lên khắp nơi. Hơi thở ma tộc tràn ngập khắp nơi.

Mọi người đều chảy mồ hôi lạnh, giống như thác nước.

“Oa Oa, mau mở lại thông đạo”. Diệp Vân vừa bay vừa vội vàng nói với Oa Oa đang nằm trong lòng.

Lạc Tâm Hồn cùng Đông Phương Cẩn theo sát ở phía sau. Thanh Long cùng Bạch Hổ cơ hồ bị mùi hôi thối đến ngất đi, thân là thần thú cái mũi của bọn họ vô cùng linh mẫn, hơi thở mãnh liệt của Ma tộc không nghi ngờ gì chính là một loại tra tấn mãnh liệt.

Mặt Oa Oa không chỉ còn là phấn hồng nữa, mà là chợt đỏ bừng.

Nó biết là tự mình đã làm hỏng chuyện, hơn nữa hình như rất nghiêm trọng.

Nghẹn đỏ mặt, Oa Oa cấp tốc mở ra thông đạo mới.

Trăm ngàn lần đừng có sai nữa! Mọi người đều cầu nguyện như vậy trong lòng.

Thông đạo mở ra, mọi người lập tức bước vào, rời khỏi Ma giới.

Một đám ma tộc đuổi theo, lại không tìm được người nào. Đám Ma tộc hai mặt nhìn nhau, không rõ rốt cuộc là xảy ra chuyện gì. Nhân loại sao lại có thể đột nhiên xuất hiện ở Ma giới rồi lại đột nhiên biến mất.

Mà đám người Diệp Vân đi qua thông đạo cũng đã đến một thế giới khác.

Đến khi mọi người thấy rõ được khung cảnh trước mắt, có chút nghi hoặc.

Diệp Vân đánh giá xung quanh, lại nhìn nhìn biểu cảm của Đông Phương Cẩn, trong lòng hiểu được, lần này đã đến đúng nơi rồi.

Chung quanh là một khu nghĩa trang rộng rãi âm trầm, trên mỗi ngôi mộ đều cắm một cây thánh giá chữ thập cũ nát. Xung quanh nghĩa trang là khu rừng rậm tối tăm, thi thoảng lại có con quạ đen kêu oa oa bay qua đầu.

“Lần này đến đúng nơi rồi”. Diệp Vân khẳng định nói.

“Ừ, đúng vậy”. Đông Phương Cẩn cũng lên tiếng khẳng định nói.

“Mẹ, hôn”. Oa oa bay đến trước mặt Diệp Vân, hôn bẹp một cái lên môi Diệp Vân.

“Ngươi là nam Oa Oa hay là nữ Oa Oa?” Bạch Hổ thấy vậy thì tái mặt.

“Mẹ, hung dữ!” Oa Oa uất ức cáo trạng với Diệp Vân. Diệp Vân ôm Oa Oa sờ đầu, cẩn thận bỏ Oa Oa vào túi linh thú: “Oa Oa ngoan, trước đi ngủ đi. Lát nữa ta sẽ dạy dỗ Bạch Hổ đã bắt nạt con”. Oa oa ngoan ngoãn nằm trong túi linh thú bắt đầu ngáy khò khò.

Diệp Vân chỉ vào này cây thánh giá chữ thập nghi hoặc hỏi Đông Phương Cẩn: “Không phải ngươi là quỷ hút máu sao? Ngươi không sợ thập tự giá sao?”

Đông Phương Cẩn bĩu môi: “Ta là huyết tộc cao quý, không nên so sánh ta với đám huyết tộc hạ cấp hèn mọn kia”.

Diệp Vân ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám, theo lý thì sắc trời ở Tây Phương trái ngược với Đông phương mới đúng. Trước khi đến đây ở Thanh Sơn là buổi tối, vậy thì ở đây nên là ban ngày. Vì sao bầu trời thoạt nhìn lại âm u như vậy?

“Xem ra vận khí của chúng ta không được tốt lắm. Vừa vặn gặp phải thời kỳ khảo hạch thiên sứ săn ác ma”. Đông Phương Cẩn nhíu mày có chút lo lắng, “Gần đây nhất định là có thiên sứ và ác ma đang giao chiến, vì thế bên này sắc trời không tốt”.

“Thiên sứ? Ác ma?” Thanh Long cùng Bạch Hổ đều trăm miệng một lời hỏi, “Thứ gì đó?”

“Đó không phải là thứ gì đó”. Đông Phương Cẩn nghiêm túc trả lời, “Thiên sứ là toàn thân màu trắng, giống với tiên giới ở Phương Đông. Ác ma toàn thân màu đen, giống như Ma tộc ở Đông phương”.

“Khảo hạch là có ý gì?” Diệp Vân lạnh giọng hỏi.

“Chính là thông thường khi thiên sứ lên cấp sẽ phải trả qua khảo hạch, săn bắn bao nhiêu ác ma mới có thể tiến giai”. Đông Phương Cẩn vừa mới dứt lời, xa xa truyền đến một tiếng nổ lớn. Hơn nữa tiếng nổ kia còn có xu thế tới gần .

“Ta cảm thấy, chúng ta hẳn là nên rời khỏi đây trước đi”. Lạc Tâm Hồn sáng suốt đề nghị nói.

“Đi”. Đông Phương Cẩn khẽ quát một tiếng, đi về phía bên trái nhanh chóng muốn rời đi, “Tới bên này”.

Đám người Diệp Vân theo sát phía sau. Nấp sau một gốc cây thật lớn.

Khi bóng dáng mọi người vừa biến mất, kèm theo tiếng nổ lớn, một tia sét mạnh mẽ đánh xuống mặt đất, khắp nơi khói bụi mù mịt, trên mặt đất xuất hiện một hố đất thật lớn. Cây cố bên cạnh bị cháy lép bép, mùi khét tràn ngập khắp nơi.

“Muốn chạy đi đâu!” Một tiếng thét rung trời đất.

Đám Diệp Vân ngẩng đầu lên có thể thấy rõ ràng. Trên bầu trời, sấm sét lập lòe, chiếu rọi bầu trời sáng trắng một mảnh. Trên không là một người với đôi cánh trắng như tuyết, vỗ cánh tạo ra từng trận cuồng phong, tay cầm một trường kiếm. Một đầu tóc vàng kim tung bay phía sau, da thịt trắng như tuyết, đôi con ngươi màu lục lạnh lùng nhìn xuống phía dưới. Một nữ thiên sứ với tư thế oai hùng bừng bừng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.