Thiên Mệnh Khả Biến

Chương 338: Chương 338: Giao thừa của Đế Vương




Tết đối với Vương Vũ Hoành cũng như bao nhiêu ngày khác. Hắn nhớ từng có một quãng thời gian ngắn ngủi, có lẽ đã là lâu lắm, hắnđược trải qua một cái Tết bên gia đình mình. Hồi đó Bích Thanh mang bầu 3 tháng, vẫn ngồi gói bánh chưng, vừa luôn miệng sai hắnchuẩn bị nguyên liệu. Bích Thanh là người Bắc Hà, nhưng học gói bánh chưng rất nhanh, xem vài cái video hướng dẫn là làm không khácgì thợ làm bánh chuyên nghiệp. Còn hắn sinh ra là người Đại Nam, mà đến cái Tết cần chuẩn bị những gì, hắn còn chả biết.

Bởi vì đó là cái Tết đầu tiên, cũng là cái Tết cuối cùng của hắn. Hắn đã từng ước, nếu năm nào cũng có thể đón Tết bên vợ con như vậy,thật tốt biết bao.

Đến bây giờ, lại một cái Tết qua đi. Hình như là cái Tết thứ mười một thì phải, hắn chả nhớ nữa. Hắn cũng cảm thấy bình thường. Cô độc đón năm mới, đã thành thói quen.

Vương Tuyết Trinh đã về ăn Tết với chồng. Trương Minh Tú nhìn cục mịch vụng về như vậy, thực ra lại lo chuyện bếp núc khá tốt. Năm nào Tết cũng là do ông ta sắm sửa. Chuyện nội trợ cũng hầu như không dùng tới gia nhân. Quang cũng về ăn Tết với bố mẹ một ngày. Mặc dù ai cũng biết thằng này rảnh rỗi tới phát chán, nhưng hắn cả năm cũng chỉ về ăn Tết một ngày như vậy mà thôi, để mặc Trương Minh Tú nhớ con trai tới rầu rĩ.

Beep! Beep!

Tin nhắn của Vương Tuyết Trinh gửi tới cho hắn.

“Nếu nhớ vợ con thì cứ về Hải Thành một ngày cũng được. Có ai cấm mày đâu cơ chứ?”

Hắn khẽ phì cười, nhắn lại.

“Có những rào cản không do ai đặt ra, mà do chính mình”

Beep! Beep!

Vương Tuyết Trinh nhắn lại một cái emo bó tay, sau đó nhắn tiếp.

“Mai mang cho mày ít bánh chưng, tao vừa đi lễ tổ tiên về”

Hắn lại cười. Mọi năm, hắn cũng không đi thắp hương tổ tiên. Nhưng Vương Tuyết Trinh thì lo việc hương khói vô cùng đều đặn.

Nếu thật sự tổ tiên có phù hộ cho hậu thế ngoan ngoãn, thì chắc cơ nghiệp Đại Nam vững vàng đều nhờ công Vương Tuyết Trinh thờ cúng cả.

Nhưng Vũ Hoành chả tin chuyện đó. Giang sơn của tổ tiên được vững vàng, là nhờ hậu thế không ngừng nỗ lực.

Đế Vương Cung hôm nay khá là quạnh quẽ. Một nửa nhân viên được cho về ăn Tết, một nửa ngồi trực ca. Vương Vũ Hoành nhìn thấyđám này cũng uể oải nhớ nhà, thế là cho bọn chúng về hết, ai cũng hò reo tạ ơn Nam Đế. Còn hắn, hắn chỉ muốn nhân viên làm việc chomình luôn ở trạng thái tốt nhất, hắn không thích nhìn kẻ khác uể oải khi làm việc cho mình, lối suy nghĩ này khá giống Phạm ViếtPhương.

Beep! Beep!

Lần này là Hà Chí Thương nhắn. Bên hắn đón năm mới sớm hơn một tiếng. Phía bộ ngoại giao 2 bên cũng gửi lời chúc Tết rồi, nhưng Hà Chí Thương còn lấy tư cách bạn bè mà chúc riêng cho hắn một cái tin. Là hẳn một bài thơ Thất ngôn tứ tuyệt. Cuối bài thơ không quên chèn thêm 2 chữ Cám ơn. Vương Vũ Hoành chỉ đáp lại một câu “Cám ơn”.

Hà Chí Thương cũng nhắn lại một câu “Cám ơn”.

Vương Vũ Hoành lấy ra một chai rượu, và một cái ly. Hắn đặt ly lên bàn làm việc, lặng lẽ rót đầy. Đêm nay nhà nhà đều quây quần ăn mừng năm mới, chẳng lẽ hắn không tự thưởng cho mình một ly rượu?

Rượu rót ra đỏ như máu. Vị chát thấm khắp cổ họng.

Lục cục!

Trên trần nhà bỗng nhiên vang lên tiếng động, dù rất nhỏ nhưng không thoát khỏi Thính lực của hắn. Lạ thật, tới giờ còn ai ở đây nữa?Chẳng lẽ ăn trộm cũng muốn trộm ở Đế Vương Cung? Nếu muốn trộm Đế Vương Cung, thiên hạ chắc chỉ có Asahina Noboru là đủ trìnhđộ.

Vương Vũ Hoành trong lòng cũng có chút phỏng đoán, hắn ra ngoài, bước lên sân thượng. Chỉ thấy khói mù mịt, xa xa là một đống lửa được nhóm lên từ bao giờ, trên ngọn lửa là một cái nồi nước lớn.

Lão Nô đang bó gối ngồi đó.

- Đêm nay lão được nghỉ kia mà?

- Thưa Bệ hạ, lão cũng đâu còn có gia đình nữa? Đế Vương Cung chính là nhà của lão.

- Coi là nhà, nên đem cả bếp củi lên sân thượng Đế Vương Cung để nấu bánh chưng sao? Cả thiên hạ này chắc chỉ có lão là một!

Vũ Hoành bật cười. Từ khi hắn ra đời, lão Nô đã ở Đế Vương Cung, như thể không có lão thì cái Cung này cũng không còn là nó nữa.

Vũ Hoành quay đầu nhìn đỉnh Đế Vương Cung. Trên kia, con rồng vàng lười biếng lại cuộn tròn nằm ngủ. Từ trên sân thượng, nhìn rõtoàn bộ Long Thành, vượt xa hơn 3 lớp tường thành, chính là dải đồng bằng mênh mông.

Chẳng biết tổ tiên hắn, khi đứng trên đỉnh cao này, thứ họ nhìn thấy là quang cảnh gì? Có lẽ bất kì đời Nam Đế nào, khi đứng từ đây nhìn xuống, đều chỉ nhìn thấy một thứ trong mắt.

Thiên Hạ.

Ngoại trừ Thiên Hạ, còn nhìn thấy thứ gì khác nữa chứ?

Long Thành đêm nay vô cùng nhộn nhịp, ánh đèn sáng rực khắp nơi. Tiếng cười nói râm ran của con dân Kinh Thành lọt vào trong tai hắn. Có những nhà bày cỗ cúng tổ tiên trên sân thượng, lầm rầm khấn vái, có nhà lại đổ hết ra đường chơi phố. Nhưng hầu hết tập trung tại các điểm đẹp trong thành phố, chờ xem pháo hoa.

Vương Vũ Hoành hít một hơi luồng không khí lạnh, bước tới, khoanh chân ngồi xuống cạnh lão Nô, mắt nhìn ngọn lửa.

- Cứ phải luộc đúng 8 tiếng sao?

- Nếu Bệ hạ thích, ném vào 1 cục pin, luộc nửa tiếng là chín.

- Thôi, 8 tiếng cũng được mà.

Cả một năm trời vội vội vàng vàng, cả một năm trời chạy đua với thời gian, cả một năm trời không ngơi nghỉ, vậy thì đêm Giao thừa, ngồi trông nồi bánh chưng 8 tiếng, cũng có gì không được chứ?

- Ta nói cho lão một bí mật nhé, đến giờ ta vẫn chưa biết gói bánh chưng.

- Ngài có tri thức vượt xa mọi người trong nhân loại, mà lại không biết gói bánh chưng sao?

- Nếu không có dịp gói bánh chưng với gia đình, thì cần gì phải học chứ? - Hắn vừa nói, vừa cầm một cây củi đút vào bếp lửa - Ta cai trịbao nhiêu gia đình, mà chẳng có nổi một gia đình.

- Ít ra thì ngày mai, ngài vẫn có bánh chưng để ăn.

- Ha ha ha.

Vương Vũ Hoành cười một tiếng. Hai người, một già một trẻ, một nô bộc một Đế Vương, ngồi bó gối trông nồi bánh chưng, giữa cái giórét rít gào trên Đế Vương Cung.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.