Thiên Quỹ

Chương 2: Chương 2




Sống hai mươi sáu năm trên đời, Kiều Mịch lần đầu tiên biết được thế nào là xấu hổ đến mức khiến người ta ngay cả tâm muốn chết cũng có, lại không phát hiện ra lúc này cũng không còn đau đớn, không có chóng mặt, thậm chí còn có tâm tư nghĩ đến chuyện quần áo, anh đỏ bừng mặt đặt câu hỏi với người phụ nữ mặc trang phục dân quốc:

“Quần áo… của tôi đâu?”

“Không có.”

Đôi mắt như cá chết của người phụ nữ vẫn nhìn chằm chằm thẳng vào Kiều Mịch, âm u bật ra hai chữ, lại có vài phần cảm giác hư vô mờ ảo.

Lông mày Kiều Mịch nhẹ chau lại, lùi bước khẩn cầu:

“Vậy thì… Có thể tìm giúp tôi một quần áo không?”

Nhìn quần áo trên người người phụ nữ một cái, anh lại bổ sung:

“Tùy tiện… Thứ gì cũng được.”

Hiện tại dù có cho anh một bộ trang phục thời nhà Đường, anh cũng sẽ không bắt bẻ.

Mắt cá chết vẫn như cũ không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Kiều Mịch, nhìn mãi một lúc lâu.

“Quần áo.”

Người phụ nữ bất chợt xoay người qua, chân giống như không chạm đất rời đi.

Ánh sáng trong phòng không được tốt lắm, tuy rằng Kiều Mịch cảm thấy dáng bước đi của người phụ nữ kia có chút kỳ lạ, hơn nữa lại giống hệt mèo đi đường không phát ra tiếng động, nhưng chỉ coi là người ta được nuôi dạy tốt, nên không để ở trong lòng. Anh quan sát bố cục trong căn phòng, lòng thầm tán thưởng cách bài trí cổ xưa trang nhã, cho dù đồ dùng có hơi cũ nát một chút, cũng không làm giảm sự cuốn hút của căn phòng. Nếu như không phải tình huống không đúng lắm, anh ngược lại thật muốn đi thăm thú tòa kiến trúc cổ này một chút.

Vì sao quần áo của mình lại không thấy đâu? Ai cởi? Đây là nơi nào?

Kiều Mịch vỗ môi nghĩ lại, nhỡ rõ lần cuối cùng có ý thức, anh là đi ra ngoài mua thuốc giảm đau, nhưng thân thể đã quá mục nát, đi được nửa đường liền ngồi xuống xuống vệ đường nghỉ tạm, sau đó? Sau đó anh không còn sức lực đứng dậy nữa, lúc ấy nhớ lại giấc mơ giống báo trước cái chết kia, anh cho rằng anh đã chống đỡ đến cuối cùng.

Hàng mày thanh nhã nhíu lại ở giữa, lông mày chen chúc lại tạo thành chữ xuyên sâu, Kiều Mịch cuối cùng cũng phát hiện tình hình không ổn, so với trần truồng thì càng nghiêm trọng hơn. Bởi vì anh bị cơn đau nhức do bệnh tật tra tấn đã lâu, anh biết rõ những cảm giác khổ sở ấy, nhưng hôm nay toàn bộ sự không thoải mái dường như đã đi xa. Để chứng minh rằng mình không phải nằm mơ hoặc đã thành quỷ hồn, anh lựa chọn phương pháp nguyên thủy nhất, hung hăng véo mạnh đùi một cái, đau đến mức lông mày vặn vẹo, anh đeo mắt kính lên, đáy mắt không giấu được kinh ngạc – kỳ tích đã xảy ra rồi sao?

Kiều Mịch không rõ, đúng vậy, anh đã từng có những giấc mơ không thực tế như ‘chết đi’ hay ‘đổi thân thể’, hơn nữa không chỉ là một lần, tự bản thân anh biết rõ đây chẳng qua chỉ là vọng tưởng, không thể nào thành hiện thực. Hôm nay anh cúi đầu thăm dò hai tay gầy guộc mà tái nhợt của mình, rất xác định đây là thân thể vốn có, mà anh còn cảm thấy đau, cho nên càng không thể là quỷ hồn… Chẳng lẽ là khỏi hẳn?

“Bệnh của mình?”

Giọng nói khàn khàn vang lên tràn đầy nghi hoặc khó hiều, Kiều Mịch tự đánh giá nhiều lần, cho đến khi một bộ quần áo được ném ở trên chăn, anh vụt ngẩng đầu nhìn về phía người đứng ở bên giường, lập tức sửng sốt, trong đầu lại phình lên mấy chứ lớn – không phải trào lưu hiện hành.

Mạnh Tĩnh Nguyên cười như không cười mà nhếch môi lên, ánh mắt lướt qua gương mặt bởi vì bị bệnh lâu ngày mà tái nhợt khô gầy của anh, mày kiếm của cậu ta hơi nhướng, giọng điệu càng ngả ngớn:

“Bộ dáng thật xấu, thêm chút thịt nữa ăn mới thú vị.”

Kiều Mạch sững sờ nhếch miệng, trong lòng không ngừng tuôn trào – Đồng tính luyến ái? Lại nói, bộ quần áo kia thật sự không phù hợp với căn phòng này.

“Ây! Anh điếc à?”

Mạnh Tĩnh không quá vui vẻ với cái tên im lặng này, lông mày đưa ngang, ngũ quan đẹp đẽ lập tức thêm phần hung ác, phối hợp với cách ăn mặc khoa trương này, đặc biệt âm trầm khiến cho người ta sợ hãi.

Kiều Mịch khẳng định người thanh niên trước mắt không theo trào lưu hiện tại tuyệt đối là trẻ tuổi hơn mình, hơn nữa tính tình không được tốt lắm, Kiều Mịch tự giác được rằng mình lớn tuổi hơn hẳn là nên nhường nhịn, đối với thái độ ác liệt của thanh niên kia chỉ cười cười:

“Tôi không phải bị điếc, ừm, cô gái kia đâu rồi?”

Mạnh Tĩnh Nguyên bởi vì thái độ của ma ốm mà nheo mắt lại, lại vì câu nói sau mà lông mày nhướng cao hơn, tràn đầy hứng thứ:

“Cô gái? A? Anh là nói Tiểu Mai?”

“Tiểu Mai? Thì ra cô ấy tên là Tiểu Mai, sao cô ấy lại mặc trang phục thời dân quốc, lúc đi đường cũng không phát ra tiếng động.”

Kiều Mịch vừa nói, vừa cầm chiếc T-shirt lên, nhìn thấy phía trên là hình vẽ một cái đầu lâu dính đầy máu, lông mày liền nhíu lại thật chặt, lại cầm lấy chiếc quần jean thủng lỗ chỗ lên, anh đẩy kính mắt, cầm lấy chiếc quần lót chưa lật ra: May mắn là quần lót không có lỗ.

Mân mê dưới chăn một hồi, cuối cùng cũng mặc xong, Kiều Mịch xuống giường, ngẩng đầu dò xét vẻ mặt tràn đầy hứng thú của thanh niên trước mắt, lúc này mới phát hiện đối phương cao hơn mình những nửa cái đầu, bản thân anh đã cao 175cm, cũng không tính là thấp, nhưng thanh niên này có lẽ còn cao trên 185cm đi? Kiều Mịch không quá cố chấp với chiều cao, vươn tay tự giới thiệu:

“Tôi là Kiều Mịch.”

“Anh đã thấy Tiểu Mai?”

Mạnh Tĩnh Nguyên không nghĩ đến việc đưa tay ra, vào thẳng vấn đề.

“A, đúng rồi.”

Nhớ đến sự xấu hổ lúc trước, Kiều Mịch không khỏi lại đỏ mặt:

“Ừm, là… Là mọi người đưa tôi về sao?”

“Là tôi nhặt anh về.”

Mạnh Tĩnh Nguyên khoanh tay dò xét tên ma ốm mặc T-shirt quần jean từ trên xuống dưới, thân thể kia vốn không hề phù hợp với bộ quần áo này, hơn nữa khí chất tao nhã cùng kính mắt, giống như một kẻ vừa đi đường vừa cười nói, độ cao khóe môi cậu trong lúc không phát hiện ra lại cao hơn vài phần, còn ra vẻ thần bí:

“Nỗi đau khổ của anh, là do tôi giải quyết.”

“A? Cậu là bác sĩ?”

Không giống, tuổi còn quá trẻ, cũng quá… Khác thường.

Kiều Mịch lặng lẽ quan sát bốn phía, tuy nhiên cậu cảm thấy người trước mắt cũng không có ác ý, nhưng không loại trừ khả năng đây là một vụ lừa bịp để vơ vét tài sản.

“Tôi không phải.”

Mạnh Tĩnh Nguyên quá rõ ràng hình thức tự hỏi của người thường, nhìn thấu tâm tư của Kiều mạch, cậu cũng không bận tâm:

“Anh vốn là không bị bệnh, bác sĩ không giúp được gì cho anh.”

“Có ý gì?”

“Anh cực khổ như vậy là do bị uế khí ăn mòn, biết uế khí không? Nhìn thế giới này đi, càng lúc càng xấu xí, khắp nơi đều là lũ ích kỉ, con buôn, tiểu nhân hại người khác, đủ loại ác niệm sinh ra uế khí, thứ này bình thường dễ quấn lên linh thể, cũng sẽ bị lệ quỷ tụ hóa thành năng lượng. Có thể… Tôi nhìn thấy được rất nhiều trên người anh, thật là kỳ lạ, thân thể anh không có gì đặc biệt, nói bát tự của anh cho tôi nghe.”

Lại là quỷ, lại là bát tự, Kiều Mịch gần như khẳng định đây là lừa đảo, anh nhìn sang thứ gì đó, lại nhìn sang thanh niên cao lớn hơn cả mình, cực kỳ bất đắc dĩ, lúng túng ngập ngừng nói:

“Tôi không nhớ rõ.”

Thực ra Kiều Mịch cũng không nói dối, bởi vì khi anh sinh ra thì đã xảy ra một chuyện, tất cả mọi người vốn không có ai biết được chính xác bát tự của anh.

Mạnh Tĩnh Nguyên mắt lạnh nhìn chằm chằm Kiều Mịch, đột nhiên cười thần bí nghiêng người tránh ra:

“Vậy anh đi đi, chờ khi nào anh nhớ ra, lại quay về tìm tôi.”

Cứ như vậy?

Trong lòng Kiều Mịch tràn đầy nghi hoặc, sợ trong đó có kế, nhưng mà cơ hội khó có được, lúc này không đi, còn định đợi đến khi nào?

Vì vậy sau khi do dự hồi lâu, Kiều Mịch liền đi ra phía cửa, cũng không che giấu được vẻ mặt cảnh giác, cuối cùng từ từ đi ra cửa, tiếp đó lập tức há hốc miệng. Nếu không phải thật sự sợ người trong nhà đuổi theo ra đây, Kiều Mịch không biết sẽ còn đứng ngây ra bao lâu, dù sao khi nhìn rõ nơi là tứ hợp viện lại vốn là một cái sân rách nát, lại nhìn thấy những tòa cao ốc san sát bên ngoài tường vây, ai có thể không như bị cưỡng chế mà cống hiến một chút thời gian mở to mắt há hốc miệng chứ?

Nghe thấy tiếng bước chân trong phòng đến gần, Kiều Mịch liền chạy trối chết ra ngoài cửa chính, cũng không chú ý là mình đi chân trần, cho đến khi ra đến cửa, chạy qua đường tắt chật hẹp ở giữa hai tòa cao ốc, nhìn thấy dòng người đi tới đi lui trên đường chính mới thở phào một hơi, chẳng quan tâm đến việc quần áo của mình khiến người ta chú ý, Kiều Mịch quay đầu nhìn lại, chỉ thấy dáng người cao lớn kia đứng ở cuối ngõ nhỏ, nơi đó tối tăm không sáng rạng giống như đường chính, giống như ở trong một không gian khác.

Kiều Mịch giật mình một cái, cũng không dám nhìn tiếp vào ngõ nhỏ giống như muốn hút người ta đi vào, hòa lẫn vào trong dòng người, đi về nhà.

Đưa mắt nhìn bóng dáng Kiều Mịch biến mất ở đầu ngõ, Mạnh Tĩnh Nguyên nói với chú chó lớn ở bên chân:

“Kêu Tiểu Mai đi theo anh ta.”

Chó lớn giống như đang bất mãn đảo đôi mắt chó hung ác trừng cậu, nhưng vẫn rảo chân chó chạy vào trong nhà, cao giọng gọi:

[Tiểu Mai, Mạnh thiếu gia kêu cô đi theo miếng thịt kia.]

Kiều Mạch mãi sau mới nhận ra mình không mang theo tiền, đành phải đi chân trần quay về căn hộ của mình, đối với Kiều Mịch vì ốm đau một thời gian dài khiến thân thể suy yếu mà nói, gánh nặng là rất lớn. May mắn anh đã không còn cảm thấy choáng váng, cũng không còn đau đớn, trái lại cảm giác thoải mái đã lâu không thấy chống đỡ anh, một đường đi thẳng về căn phòng mình thuê, lại không hề cần dừng lại nghỉ.

Trước đó, Kiều Mịch còn đang chờ chết, nhưng một khắc gần kề này có thể hô hấp đã mang đến cảm giác hạnh phúc, mà ngay cả cảm giác đói bụng cũng khiến anh cảm thấy đặc biệt vui sướng, phần tâm tình này vẫn được duy trì mãi cho đến khi cậu đứng trước cửa căn phòng cho thuê mình đã ở hơn hai năm. Khóa cửa đã bị đổi, hành lý quần áo cùng một ít sách vở của anh bị để ở cuối hành lang, không biết đã có một cơn mưa lớn từ lúc nào, khiến tất cả những thứ đó đều ẩm ướt, tuy rằng chỉ là một ít quần áo và sách, nhưng đều là những thứ không chịu được ướt nhất.

Kiều Mịch giật mình, đi qua lật tới lật lui một hồi, dùng túi du lịch giản dị cất tất cả quần áo ướt đẫm vào, những quyển sách kia càng không cần phải nói, trang sách đều dính lại với nhau, chữ cũng nhòe đi.

Vừa vặn ở bên cạnh có người đi ra, một người nhìn thấy Kiều Mịch, không khỏi thông cảm:

“Cậu Kiều đúng không? Có một vị bác sĩ họ Khương tìm cậu mấy lần, ừm, chủ nhà cho thuê cũng vậy, ông ta nói cậu đã thiếu tiền nhà nhiều tháng, ngày hôm qua đã ném hết đồ đạc của cậu ra.”

Kiều Mịch ngây ngốc nhìn hàng xóm quẳng ra những lời này xong liền mang theo người bạn vẫn luôn im lặng vội vàng rời đi, không biết là sợ bị anh quấn lấy, hay là vì không quen nhìn một người đàn ông lại lộ ra vẻ mặt đáng thương.

Thật lâu sau, Kiều Mịch đẩy kính mắt lên, cầm túi du lịch nặng nề rời đi, đi dọc con đường không mục đích, từ hơn một năm trở lại đây, lần đầu tiên anh lo lắng đến thực tại. Khoảng thời gian bị ma bệnh quấn lấy này, anh bỏ việc, gần như tiêu hết tiền tiết kiệm, bị đuổi khỏi chỗ ở, hiện tại bản thân ngay cả tiền ăn một bát cơm, uống một cốc nước cũng không có.

Từ sau khi tốt nghiệp đến giờ, Kiều Mịch trước nay vốn không giỏi giao tiếp cũng mất liên lạc với các bạn cùng học, đồng nghiệp cùng chỗ làm chứ đừng nói đến bạn bè, càng đừng nói đến việc sẽ giúp đỡ anh. Về quê sao? Người thân sợ rằng là tránh anh không kịp, chắc chắn sẽ không giữ anh lại, huống chi hiện tại anh vốn là không có lộ phí để về quê.

Nên làm gì bây giờ?

Cho đến giờ phút này, Kiều Mịch mới phát hiện ra bản thân mình một lòng chờ đợi cái chết, căn bản là chưa từng lập kế hoạch cho tương lai, trước mắt vẫn như cũ là đường cùng.

Chẳng lẽ phải ở trên đường viết chữ lớn xin ăn?

Tuy rằng Kiều Mịch luôn ở trong nhà, nhưng cũng không phải chưa từng nghe nói qua làm ăn mày còn phải phân bang phái kiếm ăn, hiện tại ăn mày cũng đều có tổ chức có kỷ luật, anh tùy tiện ngồi xổm bên đường đưa tay xin tiền, nói không chừng ngày mai sẽ biến thành người mất tích.

Cõi lòng tràn ngập hoảng hốt ngồi bên cạnh bồn hoa, vẻ mặt buồn rầu không biết kế tiếp nên làm cái gì bây giờ, lại không chú ý đến thời gian trôi qua, sắc trời dần trở nên u ám, con đường trở nên yên tĩnh, ngoại trừ vầng sáng mờ nhạt tỏa ra từ đèn đường, thế giới này giống như chỉ còn lại màu đen thẫm đơn điệu.

Tiếng trẻ con khóc nỉ non khiến Kiều Mịch lấy lại tinh thần, anh nhìn quanh bốn phía, cuối cùng nhìn về phía một người đàn ông đứng bên cạnh canh đào ở phía đối diện, chính là tiếng động phát ra từ chỗ này, anh không khỏi kinh ngạc – Đây là đang làm gì? Đầu óc không bình thường sao?

Qua một lúc lâu sau, người đàn ông kia đột nhiên xẹt qua đường chính giống như bão tố lao về phía anh, đứng ở phạm vi ngoài ngọn đèn đường, đôi mắt mở to ở trong bóng đêm giống phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Mùi bùn xong vào mũi, tiếng nước lách tách, lúc này Kiều Mịch mới phát hiện trên người người đàn ông kia ướt đẫm, giống như mới đi ra từ trong nước, sắc mặt còn tái nhợt hơn cả ma ốm là anh đây.

Người đàn ông kia đột nhiên mở miệng:

“Con tôi rơi xuống sông rồi, giúp đỡ tôi được không?”

Kiều Mịch chớp chớp mắt, đẩy kính lên, không quá xác định:

“Này ông, ông không sao chứ?”

Không phải vừa rồi là ông kêu hay sao?

Người đàn ông kia lại nhắc lại:

“Con tôi rơi xuống sông rồi, sắp chết đuối, cứu nó với.”

Giọng điệu của đối phương rất tha thiết, Kiều Mịch không khỏi dao động, đã nghĩ đi qua nhìn một cái.

Không chờ anh kịp hành động, một giọng nữ âm u đã vang lên phía sau:

“Đừng đi.”

Kiều Mịch nhìn lại, trong bồn hoa kia là người phụ nữ tóc tai bù xù mặc quần áo thời dân quốc, không phải là Tiểu Mai sao? Anh vô cùng kinh ngạc:

“A? Tiểu Mai… Ừm, cô Mai, sao cô lại ở đây?”

Tiểu Mai cũng không bận tâm đến anh, đôi mắt cá chết mở to nhìn chằm chằm về phía người đàn ông.

“Không được ngăn cản ta!”

Người đàn ông đột nhiên phẫn nộ chửi bới, sắc mặt tái nhợt biến đen, vẻ mặt dữ tợn.

“Anh ta là của Mạnh thiếu gia.”

Tiểu Mai lại âm u bật ra một câu, người đàn ông lập tức biến thành khói trắng.

“Mạnh thiếu gia?!”

Ánh mắt sợ hãi xen lẫn tiếc hận lưu luyến đặt lên người Kiều Mịch, người đàn ông cuối cùng vẫn phải bay bổng ‘đi’ về chỗ cũ, không biết là đang chờ đợi cái gì.

Đoạn đối thoại quái dị của Tiểu Mai với người đàn ông khiến Kiều Mịch cảm thấy như lọt vào trong sương mù, Tiểu Mai cũng không giải thích, chỉ dùng đôi mắt cá chết nhìn anh chằm chằm.

“Cô ở đây làm gì?”

Kiều Mịch hỏi.

“Anh muốn biết à?”

Tiểu Mai âm u hỏi.

Không biết có phải vì đang là buổi đêm hay không, Kiều Mịch cảm thấy một cơn ớn lạnh tràn đến, khiến tóc gáy anh dựng đứng.

“Ừm.”

Đôi mắt cá chết của Tiểu Mai chăm chú nhìn anh, Kiều Mịch cảm nhận được cảm giác áp bách vô hình.

Một hồi im lặng qua đi, Tiểu Mai cuối cùng cũng mở miệng:

“Mạnh thiếu gia muốn tôi nói cho anh biết…”

Kiều Mịch cũng không biết Mạnh thiếu gia là ai, nhưng từ thái độ kiêng kỵ của người đàn ông vừa rồi có thể nhìn ra, chỉ sợ là một nhân vật hung ác, trong đầu anh liền hiện lên hình ảnh tên tội phạm kỳ lạ định lừa mình kia.

“Anh…”

“Tôi?”

Kiều Mịch gần như có thể nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh, khẩn trương đẩy gọng kính lên.

Tiểu Mai mở to mắt một hồi, cuối cùng u ám nói:

“Ví tiền của anh rơi ở trong phòng.”

“…”

Ngừng lại một chút, Tiểu Mai lại bổ sung:

“Tôi có chút hay quên, Mạnh thiếu gia hình như còn hỏi anh có muốn lấy ví tiền lại hay không, nếu không, ngài ấy sẽ vứt đi.”

Đối mặt với Tiểu Mai ngắt một câu ra thành ba đoạn, hơn nữa còn tạo ra hiệu quả kinh sợ, Kiều Mịch chỉ cảm thấy vô lực mười phần:

“Cô… Sao giờ cô mới nói?!”

“Anh không hỏi.”

Kiều Mịch nghĩ đến tiền trong ví cũng đủ để mua cơm, nghĩ đến chi phiếu còn có chút tiền tiết kiệm, nghĩ đến giấy tờ tùy thân, cuối cùng cũng áp chế được nỗi sợ đối phương là một tên tội phạm lừa đảo, quyết định đi đòi ví tiền của mình về.

Cùng lắm thì liều mạng, dù sao vốn chính là phải chết, đưa mạng ra liều một phen cũng được.

“Tôi muốn!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.