Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 27: Chương 27




Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

“Dạ?”

Cái đầu nhỏ thông minh của Trần học bá có chút load không kịp.

Cái gì mà...

350 so sánh với năm vạn...Nghe nói vị Lục tổng này là tổng tài của một tập đoàn lớn mà.

Tập đoàn kia e là sắp phá sản rồi.

cô co bả vai, có chút sợ hãi nhìn vị tổng tài kỳ lạ thiếu mắt nhìn này, quay cái đầu nhỏ sang chỉ chực chờ một bước là cướp đường chạy biến. Nhưng dưới ánh mắt bức bách lòng người của Lục Chinh, Trần Hi vẫn cẩn thận nói: “Được ạ.”

cô có chút đồng tình cho chỉ số IQ của Lục tổng, rồi lại thấy mình đúng là đứa trẻ tốt lòng đầy lương thiện, không cười nhạo chỉ ra khuyết điểm của người ta, bởi vậy cô coi như không có gì xảy ra, toàn bộ đều bình thường. Thấy cô gật đầu, trong mắt Lục tổng hiện lên ý cười vừa lòng, khẽ gật gù nói: “Lúc này mới giống lời nói.”

“anh nói rất đúng.” Trần Hi nhỏ giọng trấn an.

“Sau này mà gặp người nhà Khương gia, em có thể nói cho bọn họ, mối làm ăn này với anh, em không thu phí.”

“Sao phải nói cho bọn họ?” Trần Hi ngây người hỏi.

Lục tổng híp mắt không nói gì, thật lâu sau, mới từ trong ví tiền lôi ra một cái thẻ đen.

Cái thẻ này nhìn quen quen, Trần Hi nhìn chăm chú một lát, giật mình nhận ra, đây không phải là cái thẻ đen ngày đó Lục tổng muốn đưa cho mình đây sao. cô nghi ngờ nhìn Lục Chinh, Lục Chinh lại đưa cái thẻ tới trước mặt cô, bình tĩnh nói: “Mỗi ngày năm vạn, anh nói được thì làm được. Cầm lấy mà tiêu.”

*5 vạn là hơn 150 triệu VNĐ. (O_O)

anh hơi nâng hàm dưới, Trần Hi hơi chần chờ rồi gật đầu. cô đương nhiên không vui khi phải làm miễn phí không công, cho dù có con gấu bự cũng không được. Chẳng qua có chút ngại ngùng mím môi, đẩy cái thẻ đen của Lục tổng về lại, cúi đầu mò từ trong cái cặp to ra cái thẻ của mình, mắt sáng lấp lánh nhìn Lục Chinh.

“Em không cần thẻ đen?” Sắc mặt Lục Chinh trầm trọng.

Chẳng lẽ cô bé lừa đảo này biết cái thẻ đen quá quý giá, cho nên mới...

“không đẹp.” Trần Hi thật thà nói.

Lục Chinh im lặng nhìn cô bé tóc đen thanh thuần không giả bộ, bộ dạng giống như không biết thẻ đen là cái quái nào.

“không đẹp?”

“Em thích thẻ đẹp một chút ấy.” Trần Hi vội vàng đưa tấm thẻ của mình tới trước mặt Lục Chinh như hiến vật quý, ánh mắt Lục tổng nhìn thấy một tấm thẻ in phim hoạt hình.

Lục tổng dùng sức trừng mắt nhìn cái tấm thẻ ngớ ngẩn màu sắc lòe loẹt này, đúng là không thể tưởng nổi, thứ đánh bại cái thẻ đen nhà mình lại là một cái thẻ ngớ ngẩn như thế này. anh quay đầu sang hít một hơi thật sâu, sắc mặt càng thêm lạnh lùng thiết huyết, thấy Trần Hi đang nhìn mình, anh ngạo mạn nâng cằm hỏi, “Em đưa thẻ của em ra là có ý gì?”

Chẳng lẽ muốn dùng chút tiền tiết kiệm ít ỏi đó để nuôi Lục tổng?

anh mặt lạnh lòng ấm áp, Trần Hi lại chớp mắt nói: “Mỗi ngày năm vạn, chuyển vào thẻ này là được.” Dùng thẻ của Lục tổng, vậy không phải tiền thuê vẫn dưới tên Lục tổng à, tuy là Trần học bá không có kiến thức pháp lý nhưng vẫn biết tiền dưới tên ai thì là của người đó.

Chẳng lẽ lại bảo cô mỗi ngày cầm thẻ của Lục Chinh chạy tới ngân hàng rút năm vạn? không bằng mỗi ngày chuyển tiền vào thẻ cô còn tốt hơn. cô hơi do dự rồi nhỏ giọng nói với Lục Chinh đang nhíu mày, “anh thuê em bảo vệ anh bao lâu thì chuyển tiền bấy nhiêu ngày. Với cả năm vạn nhiều quá, 500 là được.”

cô cảm thấy tuy là mình thích tiền nhưng không thể làm gian thương.

Lục Chinh ngồi trong xe, im lặng thật lâu, lặng lẽ nhìn cô một lúc.

Trần Hi cười với anh một nụ cười bẽn lẽn, đẹp tới mức làm lòng anh mềm nhũn.

“anh biết rồi.” anh lấy mấy tờ tiền mặt cố ý bổ vào bóp từ trước, đưa cho Trần Hi, Trần Hi đếm đếm, tổng là ba ngàn, vội gật đầu nói, “Có thể bảo vệ trong sáu ngày, cảm ơn anh.” (cuộc đời là những chuỗi ngày mất giá dần đều của tổng tài)

cô giống như đối với thứ gì cũng ngập tràn hạnh phúc lẫn lòng cảm ơn, Lục Chinh hạ mắt, từ từ thu lại cái thẻ đen vào bóp, không châm chọc gì cả. Đôi mắt đen trầm lóe lên chút ánh sáng nhàn nhạt, Trần Hi thấy, có chút hoang mang, cảm thấy ánh mắt người trước mắt khi nhìn mình dường như đang thay đổi, cô có phần khẩn trương, luống cuống tay chân cất kĩ ba ngàn, ôm cặp sách muốn xuống xe.

Quai cặp bị bàn tay thon dài kéo lại.

“Em muốn xuống xe. Tạm biệt.”

Trần Hi nắm cặp sách, cảm giác không động được, đành hướng ánh mắt trông mong về người Lục tổng đang kéo cặp mình, người anh giờ đang hơi nghiêng về vị trí ghế lái.

Lục Chinh bĩnh tĩnh nói: “Chút nữa anh sẽ đưa em về nhà.” anh không nói thêm gì nữa, Trần Hi mở to mắt nhìn, trong lòng bỗng cảm thấy ấm áp dào dạt. cô gật đầu trong vô thức, lại có chút ngại ngùng cười, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn anh.”

cô nói cảm ơn, sau đó để lại cặp sách to ở trong xe, tự mình xuống xe đi tới đầu phố.

trên con đường dài yên tĩnh, đằng sau chợt truyền tới tiếng mở cửa xe, cô vừa quay đầu lại, thấy Lục Chinh đóng sầm cửa xe, từ tốn đi tới cạnh mình, nhìn xuống cô bé nho nhỏ bên cạnh đang phải ngửa đầu mới thấy mặt mình, anh bình thản nói: “anh đi cùng em.”

anh đứng bên cạnh cô, trong nháy mắt đó, mọi gió lạnh thổi qua đều bị ngăn lại, Trần Hi có chút bối rối, sao anh lại muốn cùng bán bùa với cô vào lúc nửa đêm nửa hôm thế này, nhưng mà cô cũng có chút vui vẻ.

một người...quá cô đơn.

không có ai cùng trò chuyện, dù cho từng có một con quỷ làm bạn bên cạnh, đối với Trần Hi cũng rất quý giá.

Càng đừng nói đến người sống sờ sờ, mang theo hơi ấm.

cô động đậy khóe miệng, cảm thấy thế mà mình lại không có cách nào nói ra lời từ chối, chỉ cúi đầu nói nhỏ: “Vậy anh cứ đứng ở xa chờ em đi. Con đường này có quỷ. Em muốn đi gặp cô ấy.” Lời nói của cô long trời lở đất, Lục Chinh lại chả thấy con ma nào ở đường này, híp mắt nhìn Trần Hi.

Thấy vẻ mặt cô nghiêm túc, Lục Chinh không trách mắng gì cô, gật đầu còn mang theo vài phần thờ ơ, nói: “anh cùng đi với em.” Nếu người khác mà dám dứng trước mặt anh nói có quỷ, Lục tổng đã sớm sút hắn đi gặp quỷ từ lâu. Nhưng đối mặt với đôi mắt trong veo đơn thuần của Trần Hi, Lục Chinh lại cảm thấy...Hình như cô nói gì cũng đúng.

Kẻ nói dối nhỏ bé này.

“Vậy anh phải mang theo cái này.” Thấy anh cứ đòi đi theo mình, Trần Hi vội moi từ trong túi áo ra mấy cái bùa bình an, bùa đuổi quỷ, rồi nhét bừa một lá bùa vào tay Lục Chinh.

Trong nháy mắt khi bàn tay nho nhỏ mềm mại của cô gái nắm lấy bàn tay to của anh, ngón tay Lục Chinh hơi động, nhưng không phản kháng, thấy cô nhét một lá bùa vào tay mình, mới nắm chặt nói: “Cần tiền à?”

“không cần tiền.” Trần Hi lắc mạnh đầu.

Người đàn ông cao lớn lạnh lùng anh tuấn, mặt lúc nào cũng lạnh như đá mà lúc này khóe miệng lại cong lên rõ nét.

anh giơ tay xoa xoa đầu Trần Hi, làm mái tóc dài mềm mại kia vò cho rối bù hết cả lên. Trần Hi lầm bầm kháng nghị, mới cầm theo mấy tấm bùa đi tới đầu phố.

Nhưng chuyện khiến cô thấy lạ là đầu phố vẫn yên lặng như cũ.

cô thấy chuyện này thực sự rất kỳ quái, rồi lại cảm thấy đầu năm nay mấy con lệ quỷ đúng là hơi quá đáng rồi đấy, luôn là kiểu lâu lâu chạy ra dọa người sống cái, vậy bảo cô đi “tâm sự” thế quái nào được. cô nghĩ hôm nay lại đi một chuyến công toi rồi, Trần Hi có chút thất vọng, đứng ở đầu phố cúi đầu không nói.

“Làm sao thế?” Lục Chinh bước tới mang theo gió lạnh buổi đêm, trên gương mặt anh tuấn mang theo chút mạnh mẽ, anh đang nheo mắt nhìn ra xa.

“không biết con quỷ kia làm sao mà không thấy xuất hiện.”

“không xuất hiện thì không tốt sao?”

“cô ấy là mối họa ngầm. Đến lúc thực sự xảy ra án mạng thì lúc ấy đã muộn.” Trần Hi im lặng một lát, nói chuyện tai nạn xe cộ mà mình tìm hiểu được trên mạng kể lại cho Lục Chinh, từ đầu tới cuối anh vẫn bình tĩnh như thường, thấy anh yên lặng nhìn mình, hơi co rúm lại, lúc này cô mới nói, “Em không thể để cô ấy giết người, không chỉ đơn giản là sợ cô ấy ngộ thương người vô tội. Còn vì chính cô ấy nữa, một khi cô ấy giết người, tay nhuốm máu, cô ấy mà gặp phải thầy trừ tà hoặc thiên sư thì họ đều có lý do để đánh cho cô ấy hồn phi phách tán. Nhưng mà...”

cô ngước lên nhìn Lục Chinh, nhẹ nhàng nói: “cô ấy chết đã oan uổng lắm rồi. Em không muốn sau khi cô ấy chết, vì chuyện này mà không thể đầu thai.”

Nữ quỷ kia chết không phải lỗi của cô ấy.

Trần Hi cảm thấy nếu như nữ quỷ bởi vì giết người rồi bị đánh đến hôi phi yên diệt, thực sự rất đáng thương.

Chỉ cần không giết người, cô ấy có thể đi đầu thai, quên đi ký ức kiếp trước, bắt đầu lại cuộc sống mới.

Đây mới lý do mà cô nhất định phải ngăn cản nữ quỷ kia.

cô lải nhải, nhỏ giọng nói lời trong lòng, Lục Chinh rất có kiên nhẫn lắng nghe lời nói thơ ngây của cô gái, im lặng đứng nơi đầu gió, vì cô chắn gần hết gió lạnh đêm khuya.

Trần Hi cảm thấy hình như hôm nay không lạnh lắm. cô động động hai chân tê mỏi, thất vọng nói tiếp: “Nhưng mà cô ấy cứ không xuất hiện như thế, em cảm thấy có phải cô ấy...”

“Nếu cô ta không xuất hiện, em định cứ tiếp tục tới đây?” Con phố này chả ra sao, hơn nữa nếu chuyện này được giải quyết, nhìn dáng vẻ Trần Hi cũng không phải nhất định phải bán bùa ở đây. Lục tổng nheo mắt ngẫm nghĩ, đột nhiên lạnh giọng nói, “Nếu thật sự có quỷ thì mau lăn ra đây cho tôi.”

anh dừng một chút, bình tĩnh trầm giọng nói với đầu phố không bóng người: “Đừng làm tôi phải lôi cô ra.” Đúng là kỳ quái, anh không tin trên đời này có quỷ, nhưng khi thấy đôi mắt thất vọng của Trần Hi, không hiểu sao anh lại nói câu nói lạnh lùng kia. Nhưng câu nói uy hiếp kia trong mắt Trần Hi lại rất thú vị, cô cong cong đuôi mắt, đang tính nói lời cảm ơn Lục Chinh vì đã bảo vệ cô, đột nhiên cô nhìn vào một góc tối đen chỗ đầu phố mà sợ ngây người.

một vệt máu đỏ, giống như máu tươi nhuộm đỏ làn váy, vệt đỏ ở trong bóng tối như ẩn như hiện, một lát sau, một bóng người vặn vẹo khủng bố đi ra từ bóng tối.

Đôi mắt sung huyết không thấy con ngươi, ánh nhìn oán độc hướng về phía Trần Hi, nơi đó không có bất kỳ sự bình yên nào, chỉ có oán giận lẫn âm lệ.

Trần Hi sửng sốt, chớp chớp mắt.

“A, cô đã tới rồi.” cô vẫy tay với nữ quỷ áo đỏ, rất thân thiện gọi mời: “Có thể qua đây nói chuyện không?”

Nữ quỷ nhìn cô càng thêm oán hận, đôi quỷ trảo thật dài uy hiếp giơ lên, giống như chỉ ngay giây sau sẽ tiến tới bóp nát cái cổ mảnh khảnh của Trần Hi...

“Thấy quỷ rồi?” Lục tổng không nhìn được quỷ, nhưng vẫn nhạy cảm ngửi được mùi hương lạnh lẽo kỳ lạ nơi đầu phố, anh nhấc chân đi tới cạnh Trần Hi, để bàn tay to đè lên bờ vai mỏng manh của Trần Hi.

Trần Hi ngạc nhiên, ngửa đầu nhìn vị tổng tài cao lớn anh tuấn.

“Có hơi sợ.” Lục tổng đơ mặt nói.

Rất có lệ.

Nhưng Trần Hi lại vô cùng tin tưởng gật đầu.

“Em sẽ bảo vệ anh.”

Coi con quỷ bên cạnh như vô hình.

Nữ quỷ tức sùi bọt mép!

P/s: xin gửi một lời khen tới cho nữ chính, "Thực tế lắm bạn, cố gắng phát huy"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.