Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 30: Chương 30






Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Tới tận khi xe của Lục Chinh đã đi xa, Trần Hi mới ôm con gấu bự lăn lên cái giường nhỏ của mình.

Con gấu bự chiếm hơn nửa cái giường của cô bé, nhưng Trần Hi cọ cọ con gấu thuộc về mình, thà rằng để mình chịu thiệt nằm co một góc cũng không muốn để con gấu ở chỗ mình không thể chạm tới.

Gấu của Khương tổng có ý nghĩa rất quan trọng, Trần Hi cảm thấy mình vô cùng tôn kính vị trưởng bối này, cho nên trịnh trọng đem gấu đặt ở nơi tốt nhất, ở gần cửa sổ, ban ngày có thể phơi nắng bên ngoài.

Con gấu của Lục Chinh được cô ôm vào lòng, giống như lời nói của anh có lực hấp dẫn nào đó, Trần Hi thực sự cảm thấy rất có cảm giác an toàn.

Có lẽ là do con này béo.

cô bé tự cho mình một lý do đáng tin cậy, cảm thấy mỹ mãn ôm gấu chìm vào giấc ngủ.

một đêm này, dù trong phòng yên tĩnh không tiếng động, nhưng hiếm khi Trần Hi cảm thấy mình không còn cô đơn. Lần đầu tiên cô lăn lên giường là có thể ngủ luôn, mà không phải hy vọng có âm thanh để làm mình yên tâm. một giấc ngủ này kéo tới hừng đông, cô ôm gấu nghe được tiếng chuông báo thức kêu, nhẹ nhàng bò dậy, đầu tiên là cọ cọ con gấu một chút, sau đó mới đặt con gấu lên ga giường nhỏ, đeo cái cặp sách to, tung tăng ra cửa.

Hôm qua ở Khương gia, cô thực sự rất vui sướng, thêm việc giải quyết chuyện nữ quỷ, dù là cách mất một hôm nhưng cô vẫn cảm thấy rất cao... (chắc chữ sau là hứng, cao hứng)

cô bé nhảy nhót tung tăng, đeo cặp sách từ tòa nhà đi ra, đón ánh mặt trời vẫn còn mờ sương, sợ ngu người.

“Lục Chinh? Sao anh lại tới đây?”

Chiếc xe đen bóng, một người đàn ông lạnh lùng gần như lãnh khốc đang dựa vào xe, không biết đã đợi bao lâu.

Trần Hi dụi mắt, hiện lên chút mê mang.

cô bước vài bước tới trước mặt Lục Chinh, ngửi được trên người anh là mùi thuốc lá nhàn nhạt, theo bản năng nhìn xuống đất, liền thấy bên cạnh xe có vài mẩu tàn thuốc, chắc là Lục Chinh đã đợi ở đây rất lâu. Cái này làm cô thấy có phần kỳ lạ, theo bản năng lùi về sau một bước.

Đối với ánh mắt có chút khẩn trương, còn sự cảnh giác không giải thích được kia, Lục Chinh dựa vào xe, đưa tay kéo cửa xe giúp Trần Hi, thấy cô ngậm miệng nhìn mình chứ không chịu tới gần, anh bình tĩnh nói: “anh tới thị sát công trường, vừa hay nghĩ tới em cũng ở đây nên tiện đường đưa em đi học.” (có đứa nào thị sát lúc 6h sáng không)

Công trường hạng mục của anh đúng là ở gần đây, Trần Hi sửng sốt, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Tuy là cô ngây thơ, nhưng hoàn toàn không cảm thấy một người lại tốt, còn tốt đến mức mới sáng sớm đưa một cô bé xa lạ tới trường.

“Cảm ơn anh.” cô vội vàng khom lưng với Lục Chinh, thấy anh không tỏ ý kiến gì, cô không khỏi nghiêm túc nhìn người này một cái.

Người đàn ông cao lớn đĩnh bạt hôm nay vẫn mặc một thân vest đen, phác họa đường cong thon dài có lực. Trong ánh mắt anh có phần thờ ơ, nhìn qua rất quang minh chính đại, không có chút bộ dạng khập khiễng nào. Cái này làm Trần Hi thấy có chút ngại ngùng, cảm thấy hình như mình đã nghĩ sai về Lục Chinh, anh đúng thực là một người tốt. cô hơi ngượng ngùng cười nói, “Xin lỗi, em hiểu nhầm anh rồi.”

“Hiều nhầm cái gì?” Lục Chinh nhìn qua có chút không kiên nhẫn hỏi.

“Em cho là, cho là có phải anh yêu thầm em không.” Trần Hi bối rối nói.

Lục tổng im lặng, đứng ngược ánh mặt trời, sau một lúc lâu, anh cúi đầu nhìn cô bé đang đỏ mặt, trên gương mặt hiện lên ngại ngùng còn có chút trẻ con.

“Em nghĩ nhiều rồi. anh đâu phải cầm thú.” anh cười nhạo một tiếng, mặt không thay đổi đảo qua thân thể bằng phẳng được giấu trong bộ đồng phục rộng thùng thình của cô bé, cười hừ một tiếng, “Em rất tự tin đấy.”

anh xuất thân từ Lục thị, từ nhỏ tới lớn, dạng con gái nào mà chưa thấy qua, ngây thơ, chững chạc, hoạt bát, nội tâm, thấy đủ loại mỹ nữ, sao có thể xuống tay với một cô bé mới 18? Cho anh là tên Lục Cảnh không có tiết tháo kia à? Lục tổng hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói với Trần Hi, “Em đừng tự mình đa tình, anh không hứng thú với em.” anh bày ra bộ dạng lãnh đạm như vậy, Trần Hi ngược lại cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, gật gật đầu nhỏ nói, “Vậy tốt quá rồi.”

Mặt Lục tổng hơi trầm xuống. (nghiệp cho lắm vào)

“Sao, anh không thích em, em lại thấy nhẹ nhõm à?” Đây không phải là khinh thường Lục tổng sao.

“Em chỉ là...” Trần Hi hơi do dự, nói nhỏ, “Chỉ là cảm thấy anh là người tốt.”

cô không muốn quan hệ tốt như vậy biến chất trở nên đáng sợ, cái gọi là theo đuổi lẫn yêu thích, còn cả sự ân cần của đàn ông, đối với Trần Hi mà nói đều là thứ tình cảm đáng sợ. cô chỉ nghĩ một chút đã thấy không rét mà run.

Nhớ tới trước kia, có lẽ mẹ cô bị lạc trong chính tình yêu nhiệt tình của người thiếu niên đó, cuối cùng mang theo buồn bã đau đớn mà chết đi.

Tình yêu đối với Trần Hi mà nói, là đại diện cho sự tàn khốc lẫn đáng sợ. Tình cảm đàn ông đối với cô lại càng là tai họa.

Bọn họ tàn khốc máu lạnh, tình yêu long trọng cũng có thể lùi bước dứt ra, coi như toàn bộ đều không tồn tại, sau đó lại quay đi ôm người con gái khác.

cô không muốn bị người khác theo đuổi, chỉ muốn yên ổn sống, cố gắng trôi qua bình yên, sau đó mang theo mong muốn của ông ngoại trên lưng sống tiếp.

“anh không thích em thì tốt rồi. Chúng ta có thể làm bạn bè.” cô mỉm cười rụt rè với Lục Chinh.

Lục Chinh đột nhiên nhíu mày, tiếp tục hừ lạnh: “Ánh mắt anh rất cao, em không nên nghĩ quá nhiều.” Từ lần gặp mặt hôm qua, anh bắt đầu có kết luận về quan hệ bạn bè với Trần Hi, Trần Hi nở nụ cười, ngoan ngoãn ngồi vào xe.

Thấy cô dường như đã yên tâm, Luc Chinh mới híp mắt ngẩng đầu nhìn lên tầng bốn chỗ nhà cô, thấy không ai nhìn theo Trần Hi đi học, anh quay người, mặt vô cảm lái xe. Nhìn qua tinh thần anh không tệ, Trần Hi vừa chỉ vị trí trạm báo vừa ân cần hỏi: “Lục Chinh, anh ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Lục Chinh lạnh lùng nói.

anh khựng lại một chút, quay sang hỏi: “Em chưa ăn?”

“Mỗi ngày Khương Noãn đều mang cho em.” Trần Hi hơi dừng, khuôn mặt đỏ lên, đôi mắt sáng lấp lánh nói, “Khương Noãn rất tốt, biết em ngày nào cũng chỉ ăn màn thầu, cho nên hôm nào cũng mang em món gà siêu ngon...” cô vừa nói xong câu này, đột nhiên nghe thấy tiếng phanh xe chói tai, chiếc xe đen xa hoa đột nhiên dừng lại giữa con đường nhỏ, Lục Chinh bỗng nhiên quay sang, sắc mặt âm trầm hỏi, “Ngày nào em cũng ăn màn thầu?” Đè nén trong giọng nói lạnh băng ấy là sự giận dữ, Trần Hi có chút lơ mơ, không hiểu sao anh lại tức giận, cô ngơ ngác hỏi, “Có cái gì không được à?”

Màn thầu ăn rất ngon đấy.

cô vô cùng thích màn thầu.

“nói như vậy là buổi sáng em không ăn cơm.”

“Khương Noãn mang cho...” Trần Hi vừa mới hạnh phúc nhắc tới Khương giáo bá, đã thấy đáy mắt Lục Chinh tăng thêm vài phần tức giận, lạnh lùng nhìn mình. anh thật ra là một người rất có khí thế, bộ dáng híp mắt nhìn qua làm người ta vô cùng sợ hãi.

cô hơi co vai lại, cảm thấy có lẽ mình nói sai chỗ nào rồi, cúi đầu lí nhí nói: “Em sai rồi.” cô vặn dây quai cặp, rất khẩn trương, Lục Chinh lạnh lùng nhìn cô một lúc, thò người lại gần cô, thấy cô bé lập tức ngừng thở, trợn trọn mắt như con thú nhỏ bất lực nhìn mình, đáy mắt anh tối lại, làm như không có việc gì mà ngồi lại chỗ cũ, quay sang hỏi, “Em sai chỗ nào?”

Cái này, cái này cứ như giáo viên chủ nhiệm tra hỏi ấy, Trần học bá lập tức càng hậm hực.

Nếu mà Khương giáo bá mà gặp trúng giáo viên chủ nhiệm, đã bắt đầu yên lặng ngẫm lại mình gần đây làm chuyện thiếu đạo đức nào rồi.

Nhưng mà với Trần Hi, cô thật sự không biết mình sai chỗ quái nào.

“Em, em không nên ở trong nhà Khương Noãn ăn không uống không?” cô thật cẩn thận hỏi thử.

Lục Chinh chỉ cảm thấy chiếc xe nhỏ hẹp đột nhiên thật ngột ngạt, anh mở cửa sổ xe, tiện tay kéo cúc áo sơ mi.

anh không nói gì thêm. Xụ mặt lái xe đưa Trần Hi tới trạm báo, thấy cô có vẻ vì anh không vui nên có chút không được tự nhiên, bước xuống xe mà lưu luyến từng bước, đi tới trạm báo cầm một chồng báo thật dày. Thấy cô gái nhỏ chật vật ôm chồng báo chí nặng trịch, còn cười một cái với người phụ nữ trung niên trong trạm báo.

Lục Chinh trầm mặc một lát, hừ lạnh một tiếng rồi bước xuống xe, đem xe ngừng tại chỗ, còn mình thì đi qua đoạt lấy chồng báo trong tay Trần Hi. không thèm để ý báo sẽ làm tây trang đắt tiền được đặt may của mình bị bẩn với nhăn, thấy Trần Hi đang ngẩng đầu nhìn mình, hếch hàm lên, “Em muốn tới chỗ nào phát báo?”

“Đây là...” Dì Trần thấy một người đàn ông khí thế bức người, nhìn qua anh tuấn bất phàm tới đoạt báo trong tay Trần Hi, có chút kinh ngạc.

“Đây, đây là bạn của cháu.” Trần Hi thấy tay mình trống không, rất nhẹ nhàng, giống như những tờ báo nặng chịch lẫn những gánh nặng ấy, ngay lúc Lục Chinh xuất hiện lập tức giống như sương mù tan biến, trước mắt bỗng trở nên sáng ngời.

Trong lòng cô đau xót, có chút cảm kích Lục Chinh, rồi lại thấy cõi lòng thật ấm áp, nói nhẹ với dì Trần đang mặc áo khoác vàng: “Là...người rất rất tốt.” Giọng cô nhỏ nhẹ, giống như không phải nói cho dì Trần, mà như đang thì thầm với chính mình. Thấy dì Trần do dự liếc mắt nhìn Lục Chinh, hình như muốn nói với mình cái gì đó, Trần Hi nghiêng nghiêng đầu.

“Bị muộn rồi.” Khi Trần Hi còn hoang mang, Lục Chinh thấy đáy mắt dì Trần có ý gì đó, anh nhíu mày rồi đột nhiên nói, “Tôi là anh của em ấy.”

Dì Trần giật mình, tiện đà đánh giá anh từ trên xuống dưới rồi gật đầu.

Thấy bà không nhìn Trần Hi với vẻ kỳ quái nữa, Lục Chinh lúc này mới hừ lạnh một tiếng, xoay người ôm chồng báo rời đi. Trần Hi chớp chớp mắt, nhảy nhót theo bên cạnh anh, lúc này, cô bé vẫn luôn yên tĩnh lại có thêm chút hoạt bát nhẹ nhàng mà con gái tuổi này nên có.

Nhìn sơ, trên mặt cô rất có tinh thần, vừa cố đuổi kịp đôi chân dài của Lục Chinh, vừa chỉ hướng mình đi phát báo. Bởi vì Lục Chinh nhẹ nhàng ôm chồng báo, nên con đường này phát rất nhanh, tới bên kia, Lục Chinh quay về lái xe lại đây, tiếp tục đưa Trần Hi đi học.

Xe dừng lại trước cửa bán đồ ăn nhanh, không đi tiếp tới trường.

Trần Hi cho là anh không biết đường, đang muốn mở miệng chỉ đường, lại thấy Lục Chinh xuống xe, đi sang bên cô mở cửa xe.

“Xuống xe.”

“Em muốn đi học.” Trần Hi ôm cặp sách lầm bầm nói.

cô ngồi im tại chỗ, Lục Chinh hừ lạnh một tiếng.

“đi ra, đi ăn sáng.” Sau lưng anh, cửa hàng thức ăn nhanh người đến người đi, rõ ràng việc kinh doanh rất thịnh vượng.

Trần Hi sửng sốt, ngơ ngác ngồi trong xe không động, Lục tổng vốn không phải người có kiên nhẫn, đưa tay kéo cổ tay mảnh khảnh của cô bé, lôi người ra, nháy mắt khi ngón tay có phần thô ráp chạm vào cổ tay tinh tế mảnh khảnh kia, Lục Chinh rũ mắt, vô thức vuốt ve làn da trắng nõn mịn màng của cô một chút, thấy Trần Hi khẩn trương nhìn cửa hàng bán đồ ăn nhanh, anh cười lạnh một tiếng xách cô ném xuống ghế nhựa trong quán.

anh gọi một một chén hoành thánh nóng hổi, hai cái bánh tiểu lung bao, cộng thêm hai quả trứng luộc nước trà, rất đơn giản, còn không đắt bằng ly cà phê anh từng uống, nhưng Trần Hi lại cứ ngơ ngẩn nhìn anh.

“Nhìn anh làm cái gì.” Lục Chinh hừ lạnh, để đũa trước mặt cô.

“Lục Chinh.” Giọng cô gái mềm mại xuyên qua tiếng ồn truyền tới tai anh.

Lục Chinh lạnh lùng nhìn lại, thấy cô mấp máy môi nhìn mình, nhẹ giọng hỏi: “anh có phải...” anh nheo mắt lại, chuẩn bị nói lại rằng anh không có ý tưởng nào không an phận với cô, lại thấy cô bé tóc đen chớp chớp mắt.

“Có phải muốn làm anh trai em không?”

Lục tổng:... (nghiệp quật)

p/s: có vẻ mấy trang kia cho là truyện drop rồi nên thi nhau đăng, lướt mà tức ói máu.

1. Hoành thánh

IMG

2. Tiểu long bao (bánh bao súp)

IMG

3. Trứng luộc nước trà

IMG

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.