Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 34: Chương 34




Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

một người cường hãn toàn năng, sâu không lường được như trợ lý Trương đây cũng không biết nói sao lên lời.

anh ta đẩy mắt kính gọng vàng, cảm thấy ông chủ nhà mình vướng phải tình tiết ngồi tù tới nơi rồi.

“Lục tổng, tôi cũng không biết.” anh ta cố gắng duy trì bĩnh tĩnh trả lời.

Nếu có biện pháp nào hay dễ dàng lừa một cô bé về nhà, trợ lý tiên sinh lương một năm trăm vạn đâu đến nỗi giờ vẫn là một con cẩu độc thân...Thanh niên?

Đây là lừa trước khai sau đấy à?

anh ta cảm thấy với mấy chuyện này, mình thật sự bất lực, nhưng vẫn có lòng kiến nghị với Lục Chinh: “Hay là ngài tham khảo Nhị thiếu một chút xem?”

Nhị thiếu Lục gia đào hoa biết bao đóa hoa đào nở, dù chàng ta không chủ động cũng có vô số mỹ nữ tre già măng mọc tới gần, muốn chút gợi ý về mấy cô bé thì hỏi anh chàng hẳn sẽ dễ hơn.

Thấy Lục Chinh đưa tay che khóe miệng không nói gì, có vẻ đang suy ngẫm, trợ lý Trương hơi do dự mới nhẹ nhàng nói: “Lục tổng, Nhị thiếu nói rạng sáng nay ngài đã ra khỏi nhà...” Nhưng Lục Chinh vẫn đúng giờ tới tập đoàn làm việc, vậy khoảng thời gian đó anh đã đi đâu?

Trợ lý Trương không dám suy đoán, nhưng trong lòng lại có một suy nghĩ đáng sợ nhảy ra.

anh ta cảm thấy mình ngẫm ra cái gì rồi.

“không có gì.” Lục Chinh cúi mắt nhìn điện thoại, ngón tay thon dài trượt qua trượt lại trên màn hình, nhíu máy rồi dừng lại.

Vậy mà anh lại không có số điện thoại của Trần Hi.

Tiện tay vứt điện thoại lên bàn, anh hơi nâng cằm, lạnh lùng nói: “Tên tội phạm giết người kia! Nhất định phải đưa hắn ra trước công lý.” Người anh nói tới tất nhiên là kẻ lái xe gây tai nạn kia.

Tuy là Lục tổng lúc nào cũng rất chính nghĩa, gặp chuyện bất bình, một lời không hợp là gọi ngay công an, trợ lý Trương không nhịn được, đành phải nói: “Lục tổng, chúng ta không có chứng cứ chứng minh người này là kẻ lái xe gây tai nạn.” anh ta đã phái người dò hỏi thử, con phố kia không phải nơi vô cùng đông đúc, video duy nhất ghi được là từ một cửa hàng có trang bị hệ thống camera đơn giản, nhưng sau khi vụ tai nạn xảy ra không lâu đã có người tới lấy đoạn ghi hình đó đi.

Nếu không có video chứng minh, thì dù có báo công an...

“Xe đấy va chạm với tốc độ cao, nhất định sẽ để lại dấu vết. Các góc có khả năng vẫn còn giữ lại vết máu.” Lục Chinh nhìn tài liệu mà trợ lý Trương cung cấp, cười lạnh nói, “thật đúng là vô pháp vô thiên!”

Có thể mua được chiếc xe thể thao phiên bản giới hạn này đương nhiên phải là phú nhị đại của một tập đoàn giàu có, nhưng dù có tiền cũng đâu cần tuyệt tình như thế? Coi như xảy ra tại nạn xe cộ không phải hắn cố ý, nhưng vứt người bị hại đang thở thoi thóp lại trên đường, để cô ấy dần dần chết đi, còn mình thì nghênh ngang bỏ đi, cái này thì không thể tha thứ được.

Nhà này có quy mô không nhỏ thì đã sao, Lục Chinh vẫn quyết đấu với thế lực tà ác tới cùng.

Dù gì thì nếu không phải Trần Hi kéo Lục Cảnh một phen, kẻ phải chết oan chính là đứa em của mình.

Tưởng tượng tới cảnh Lục Cảnh thiếu chút nữa bị giết oan chỉ vì cùng mẫu xe, Lục Chinh lại nhớ tới bộ dạng lúc chết đẩy thảm thiết của nữ quỷ, anh híp mắt lại.

không giúp nữ quỷ xả nỗi hận này, Lục Cảnh chắc chắn còn bị liên lụy.

Em trai chết hay là khiến tên vương bát đản kia đi tìm chết, đối với Lục Chinh mà nói thì quá dễ lựa chọn.

“Tôi đã biết.” Trợ lý Trương khẽ gật đầu, thấy Lục Chinh cúi đầu không nói gì thêm, suy nghĩ vẫn nói với Lục Chinh, “Lục tổng, hôm qua công ty nhận được thông báo, nói là từ số 30 trở đi đường Hòe An sắp tiến hành đấu thầu...Tập đoàn chúng ta có cần tham gia dự án đấu thầu này không?”

anh ta đang nghiêm túc nói về chuyện công việc, lại thấy Lục Chinh đột nhiên ngẩng đầu hỏi: “Tiểu khu từ số 30 trở đi?”

Giọng anh bình tĩnh, sắc mặt lại có phần biến hóa kỳ dị, trợ lý Trương gật đầu rồi nói tiếp: “Trước mắt, tôi có nghe ngóng được tập đoàn Triệu thị muốn tham gia dự án đấu thầu này. Triệu thị dã tâm rất lớn, mảnh đất này còn lớn hơn đất của tập đoàn chúng ta, tập đoàn Triệu thị đang tìm kiếm nguồn vốn, hình như muốn nuốt hết sạch.”

Người anh ta nhắc tới chính là vị Triệu phó tổng dã tâm bừng bừng kia...Vừa mới về mà đã muốn ngoạm miếng đất lớn như thế, không sợ nghẹn à.

Đương nhiên, mảnh đất này tốt nhất nên để lại cho Lục thị có phải tốt hơn không?

“Triệu thị.” Lục Chinh cười lạnh một tiếng, cũng không để trong lòng, lạnh nhạt nói, “Tham dự đấu thầu, kêu bộ phận tiếp thị gửi cho tôi một bản kế hoạch.” anh hơi dừng, nghĩ tới chuyện đêm qua, Trần Hi đứng trước tòa nhà, cười rộ lên, bộ dạng ngây thơ đơn thuần, rồi lại nhớ tới cô nghiêm túc nói đó là nhà cô, Lục Chinh nhíu mày, từ tốn bảo: “Mảnh đất này nhất định phải giành được.”

Trước nay anh luôn lạnh lùng khôn khéo, nhưng lúc này trong giọng điệu lại thêm chút gì đó, trợ lý Trương banh mặt gật đầu, đáy mắt cũng hiện lên sự nghiêm túc.

Lục tổng nhà mình sợ là không phải muốn đối đầu trực tiếp với Triệu thị.

Rốt cuộc vị đại tiểu thư Triệu thị đã làm cái gì, để Lục tổng phải dựng lên tình tiết bức tử nhau như vậy.

Phải biết rằng, có khi nào Lục tổng nghiêm túc với một miếng đất như vậy đâu.

Còn “nhất định phải giành được” nữa chứ...

Hay là đại tiểu thư Triệu gia định bò lên giường ngài ấy?

Trong lòng anh ta chậc chậc hai tiếng, đầu tiên là thắp một ngọn nến cho đại tiểu thư Triệu gia kia, trợ lý Trương mặt vô cảm đẩy mắt kính, đi làm một công dân tốt nhiệt tình báo cảnh sát, còn thuận tay đóng cửa văn phòng Lục tổng, còn phải đi dặn dò đội thi công di dời kia từ từ hãy phá bỏ tòa nhà số 15, để đến cuối rồi hẵng phá, giờ đi sửa lại lịch trình hôm nay của Lục Chinh nào.

Nhưng anh ta không ngờ tòa nhà số 15 hôm nay lại có người đại giá quang lâm, thật ra là Trần Hi, đi theo xe Khương gia nhanh chóng đi tới đường Hòe An. Ngay khi xe còn chưa đi tới đường Hòe An, Trần Hi đã lễ phép xin tài xế dừng xe trước, sau đó nhìn về một siêu thị mini cách đó không xa, quay lại nhìn tiểu Khúc.

“Trần Hi?” Tiểu Khúc giờ đang hãi hùng khiếp vía, nơm nớp lo sợ hỏi cô, “Làm sao vậy?”

“Mua hạt dưa.” Trần Hi vặn vẹo ngón tay, nhỏ giọng nói, “Mua một chút đi.”

“Cậu muốn ăn hạt dưa à?” Tiểu Khúc vội vàng hỏi.

Chẳng lẽ là muốn vừa bắt quỷ vừa cắn hạt dưa? Mấy vị kỳ nhân dị sĩ quả là tiêu sái thật đấy.

“Làm cống phẩm thôi.” Trần Hi lắc đầu nói.

Lời này tiểu Khúc vừa nghe liền hiểu ngay, cái gì ấy nhể... Đầu năm nay, cống phẩm rất là quan trọng, cô bạn vội vàng xuống xe đi vào siêu thị, bởi vì không biết Trần Hi nói loại hạt dưa nào, vội vàng quét sạch tất cả các loại hạt dưa trên kệ hàng, ôm một cái túi to về xe trước ánh mắt khiếp sợ của Trần Hi.

Trần Hi bị cái túi hạt dưa căng đầy dọa cho sợ ngây người, cô nhìn tiểu Khúc nhiều tiền kia, ngơ ngác thầm thì, “Vị nguyên bản là được rồi.” Gì mà vị bơ, vị muối tiêu, còn vị quả mơ...Nhìn qua có vẻ rất ngon, tuy là Trần Hi chưa từng ăn, nhưng cô cảm thấy nhất định rất đắt.

Trước kia cô từng tính mua vị bơ mang tới đường Hòe An, nhưng chỉ là lâu lâu mới mua, đa phần cô hay mua vị nguyên bản rẻ nhất.

“Cậu thích là tốt rồi.” Tiểu Khúc tươi cười làm lành.

Sao mình cứ thấy Trần học bá dùng ánh mắt kiểu “cậu thật lãng phí” nhìn mình nhỉ, quái lạ.

Nhưng mà cảm giác quái lạ này cũng không khiến cô bạn để trong lòng, cô bạn ôm túi cống phẩm to uỳnh oàng, mặc dù không biết có công dụng gì nhưng ôm trong lòng vẫn thấy cực kỳ an tâm. Có điều cô bạn không biết lúc này số 15 đường Hòe An đã loạn thành nồi cháo.

một thiếu niên mặt mày trắng bệch đang che chở ba đứa bạn sau lưng, bốn người ngồi co cụm lại trên nền đất đầy bụi bặm, ánh mắt hoảng sợ nhìn vào cánh cửa.

Trong đó có một cô bé cố nén sợ hãi trong mắt, nơm nớp lo sợ hỏi thiếu niên kia: “Tưởng Dịch, giờ làm sao đây? Cửa lớn, cửa lớn sao lại tự đóng lại rồi?”

Bọn họ vừa mới nhờ thợ khóa mở cửa, tiến vào hung trạch trong truyền thuyết này...

Nghe nói số 15 đường Hòe An này thường hay sáng đèn một cách kỳ lạ, sau đó hình như có người đứng bên cửa sổ nhìn ra xa. Bọn họ cảm thấy chỗ này rất gần, cho nên mới nghĩ tới chuyện live stream chơi đùa trong hung trạch.

Bởi vì trong lòng cũng có chút sợ hãi nên bọn họ mới chọn ban ngày để đi, thậm chí đi một nhóm bốn người, chính là vì có thể chăm sóc cho nhau.

Nhưng từ lúc bắt đầu thì chuyện đã lệch hướng, đầu tiên lúc bọn họ ở hành lang, còn hứng thú bừng bừng khoe trên live stream rằng nhà này không quá lớn, nhưng lại trống trải tới mức chỉ có hai sofa, giống như rất lâu không có ai ở. Sau đó tín hiệu liền bị ngắt luôn, điện thoại của mọi người cũng rơi vào trạng thái mất tín hiệu.

Thêm nữa là khi bọn họ đi vào căn nhà trống rỗng này vốn thấy không yên tâm, cánh cửa đang mở rộng để bọn họ gặp phải thứ gì đáng sợ thì có thể lén chạy ra khỏi phòng hét lớn kêu cứu, thế nhưng cửa lớn không gió thổi đã tự động đóng lại, bọn họ mất biết bao sức lực cũng không mở ra được.

Căn phòng này yên tĩnh đến kỳ lạ, cửa sổ cũng không mở ra được, muốn gọi người tới cứu thì bên ngoài cũng không nghe thấy, giống như bọn họ...Bị cô lập với không gian bên ngoài bởi một không gian khác.

Con gái thường nhát gan, hỏi xong đã nhỏ giọng khóc thút thít.

Thiếu niên tên Tưởng Dịch kia cũng lau mồ hôi lạnh trên trán, thấy cô bạn khóc, cậu im lặng, lục lọi trong túi, lôi ra một tấm bùa bình an, nhét vào tay cô bạn.

“Cầm.”

“Đây là cái gì?” cô bé khóc lóc hỏi.

“Chị tớ đứa cho, nói là rất hữu dụng.” Ai quản nó hữu dụng hay vô dụng, là cậu sai, làm bạn bè rơi vào nguy hiểm, ít nhất lúc này còn có thể chữa ngựa chết thành ngựa sống...

Cậu có phần hối hận, không nên chỉ vì muốn live stream kinh dị mà bỏ qua lời khuyên của chị họ, một hai phải chọn căn hung trạch này.

Giờ điện thoại không gọi được, thứ duy nhất có thể trông cậy vào là chị họ biết mình mất tích, thông báo cho gia đình tới tìm mình.

Nhưng như vậy sẽ mất rất nhiều thời gian, đợi đến khi người nhà tìm được mình không biết có phải lúc đấy người mình đã lạnh rồi không.

Cậu thì không sao cả, dù sao người nhà cũng không ai quan tâm đến cậu. Nhưng làm hại bạn bè thì làm sao đây?

Cho dù quyết định đi live stream này là mọi người cùng đề xuất, nhưng cậu vẫn thấy là do mình sai.

Nếu cậu có thể ngăn cản mọi người thì tốt rồi.

Thiếu niên cắn môi miên man suy ngẫm, gương mặt trắng nõn đẹp trai khi dán mắt vào bức rèm của cái cửa sổ không mở ra được kia, đột nhiên vặn vẹo hết cả lên.

Cậu ngừng thở.

Trong nháy mắt đó, cậu chỉ cảm thấy sợ hãi tới mức trái tim như ngừng đập.

Dưới bức rèm cũ nát đầy bụi bặm kia, lộ ra đôi chân nhỏ trắng như tuyết của con gái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.