Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 36: Chương 36




Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Thiếu niên hoàn toàn không biết mình bị học bá khinh thường.

trên mặt cậu cố gắng thể hiện mình chẳng hề để tâm.

Nhưng mà lòng thì khẩn trương muốn ngừng thở luôn.

Thiếu nữ đang dựa vào vai Trần Hi vui vẻ cắn hạt dưa đột nhiên dừng cắn, ngơ ngác nhìn tiểu soái ca trước mắt, rồi lại quay sang thất thần nhìn Trần Hi, đột nhiên cắn hạt dưa gào khóc nói: “Cậu đúng là khuê mật tốt nhất Trung Quốc của tôi mà!” Khuê mật tốt, chính là tới đâm một đao đoạt mỹ nam!

cô bạn khóc lóc lăn sang một bên, giống như muốn đem đau thương hóa thành sức ăn, cắn hạt dưa thập phần hung tàn, dù tiểu Khúc mua một túi bự nhưng Trần Hi đứng bên cạnh nhìn, thấy xung quanh thiếu nữ rải một vòng xác mấy em hạt dưa. cô có chút phức tạp nhìn xác hạt dưa rải quanh gót chân nhỏ trắng như tuyết của thiếu nữ kia, rồi lại nhìn về thiếu niên trước mặt mình.

“Tôi tên là Trần Hi.” cô cảm thấy tự giới thiệu mình với người khác là phép lịch sự, kiên nhẫn lẫn nghiêm túc nói lại lần nữa, “Rất vui khi gặp cậu.”

Mặt thiếu niên tuấn tú đột nhiên đỏ lên.

Cậu cúi đầu, thiếu tự nhiên dùng mũi chân chọc chọc mặt đất.

Ba đứa bạn vậy quanh, khiếp sợ nhìn Tưởng Dịch rồi lại nhìn Trần Hi.

“Tôi, tôi cũng...” một lúc lâu sau, Tưởng Dịch mới nhẹ nhàng nói.

Tính cách cậu không hẳn là ngượng ngùng như vậy, tiểu Khúc nhìn một lúc, đột nhiên vỡ lẽ ra điều gì, lập tức khóe miệng run rẩy, trao cho thằng em ánh mắt đồng tình.

“Sau này mọi người đừng làm chuyện nguy hiểm như thế này nữa, nếu không thật sự xảy ra chuyện, nhất định sẽ khiến người nhà đau lòng.” Quả nhiên tình tiết Trần học bá khuyên nhủ mọi người không nên tìm đường chết lại lặp lại rồi, tiểu Khúc thấy màn này thật quen thuộc.

Ngay lúc cô bạn đang sinh ra vô hạn cảm khái từ đáy lòng, lại thấy Tưởng Dịch không được tự nhiên liếc mắt nhìn Trần Hi một cái, thấy cô đang chăm chú nhìn cậu, mới nhẹ giọng hỏi: “Cậu đang quan tâm tôi à?” Vấn đề này hỏi rất hay, Trần Hi thẳng thắn lắc đầu, “Cậu cũng quấy nhiễu thứ vốn đang tồn tại tốt lành trong phòng này.”

“Xin lỗi.” Tưởng Dịch đột nhiên mở miệng nói.

Thiếu nữ cắn hạt dưa, lảo đảo lắc lư đi tới bên cạnh Tưởng Dịch, thèm nhỏ dãi nhìn cậu thật lâu, lúc này mới hừ một tiếng.

“Thấy cậu đẹp trai như vậy, tôi tha cho lần này đấy. không thì cậu phải ở lại với tôi.”

Bởi vì đối mặt với mình là một giai đẹp nên khả năng nhẫn nhịn của thiếu nữ rất cao, Trần Hi câm nín nhìn cô bạn tiêu chuẩn kép kia...Nhớ tới trước kia lúc Trần Hi làm bạn bè với gia hỏa này, lỡ mà không có hạt dưa, đãi ngộ sau đó lãnh khốc biết bao.

Nhưng mà đầu năm nay, đẹp là đủ ăn rồi, tuy là Tưởng Dịch đẹp trai không đúng gu mình lắm, nhưng cô vẫn gật đầu nói: “Người trong phòng kia đã đồng ý tha thứ cho cậu rồi. Sau này cậu đừng thử thế này nữa. không phải lần nào cũng may mắn như vậy, tránh khỏi họa sát thân.”

Tuy rằng cô lải nhải, nhưng mặt Tương Dịch dần bình thường lại.

“Còn nữa không?” Tưởng Dịch nhìn Trần Hi nhẹ nhàng hỏi.

Tiểu Khúc biết một chút tình huống trong nhà Tưởng Dịch, thấy cậu rất để tâm tới Trần Hi, vội vàng lại gần cô, thì thầm, “Trần Hi, cậu phê bình nó nhiều một chút! Nếu không nó sẽ không biết cái gì gọi là an phận thủ thường.”

cô bạn nói thế làm Trần Hi có chút bối rối, nghiêng đầu sang nhìn tiểu Khúc đang chờ mình nói tiếp, rồi lại nhìn thiếu niên ánh mắt lập lòe, lắc đầu nói: “Tớ không có gì muốn phê bình cả, chỉ hy vọng mọi người có thể tự chịu trách nhiệm với bản thân. Hơn nữa...chuyện các cậu live stream tớ không hiểu, nhưng xông vào nhà người khác là không đúng.” Thêm là, nhà này giờ đã thuộc về Lục Chinh, không hiểu sao cô lại muốn nói thay Lục Chinh một câu, nhỏ giọng nói, “Mảnh đất này là của Lục Chinh.”

cô có chút uất ức bĩu môi.

Nếu Tưởng Dịch thật sự xảy ra chuyện ở mảnh đất này thì đúng là xui xẻo, kẻ gặp phải phiền toái sẽ là Lục Chinh.

“Sau này đừng tới đường Hòe An nữa.” cô nghiêm túc nói với Tưởng Dịch.

Thiếu niên ngẩn ngơ nhìn cô, thật lâu sau mới nhẹ gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Được.” Cậu muốn nói thêm cái gì đó, nhưng rồi lại im lặng, tiểu Khúc co giựt, thấy ánh mắt cậu em có chút đau lòng, nhưng mà còn chưa kịp đau xót thay cho nó, đã thấy cô gái tóc đen thò móng vuốt nhỏ vào túi áo đồng phục.

Chỉ lát sau, cô lấy ra bốn tấm bùa bình an đưa cho Tưởng Dịch, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Bùa bình an, có thể giữ bình an, lấy không?”

Tình tiết này lại càng quen thuộc hơn nữa, tiểu Khúc lập tức giật nảy mình, vội vàng kêu một tiếng, “Trần Hi, cậu...”

“Bùa bình an? Cho tôi à?” Thiếu niên đã vội mở miệng hỏi.

Gương mặt trắng nõn của cậu đã đỏ bừng một mảng, đôi mắt hẹp dài xinh đẹp, giấu dưới mái tóc dài đã được cắt gọn là ánh mắt sáng ngời.

“một trăm tệ một tấm.” Ngay khi tiểu Khúc che kín mặt không nỡ nhìn thẳng, Trần Hi rất vui vẻ bắt đầu chuyện làm ăn.

Hồng hào trên mặt thiếu niên ứ đọng.

“...Cậu lấy tiền?”

“Đúng vậy.” Trần Hi không cảm thấy có vấn đề gì, nghiêm túc gật đầu.

Chẳng lẽ bảo cô miễn phí cho à?

...Hèn gì lại là thân thích với tiểu Khúc...

“Tôi mua bốn tấm.” Sắc mặt thiếu niên hơi tái xanh, mặt mày hồng thuận, ánh mắt long lanh ánh nước lúc nãy chỉ là ảo giác. Cậu chậm rãi từ trong ví tiền cầm ra bốn tờ tiền màu hồng phấn, run nhè nhẹ đưa cho Trần Hi, lại thấy cô cười với mình đầy vui vẻ.

Nụ cười kia tươi đẹp trong sáng, làm Tưởng Dịch ngẩn người, mặt lại đỏ rồi.

Nếu so với mấy đứa con trai khác, cậu trắng hơn một chút, giờ lại thêm chút hồng hào lại càng đẹp hơn, thiếu nữ đang răng rắc cắn hạt dưa thấy xốn xang, chảy nước miếng, xoay quanh tiểu soái ca, lầm bầm: “Cực phẩm, cực phẩm!”

Trần Hi coi như tai điếc, cảm thấy mỹ mãn thu phí, rồi đưa bùa bình an cho Tưởng Dịch.

“Là cậu tự tay làm à?” Tương Dịch cầm bùa trong tay, mở miệng hỏi.

“Đúng vậy.” Trần Hi vui vẻ cúi đầu cất tiền vào túi áo, cảm thấy hôm nay lại thêm một ngày bội thu.

Tiểu Khúc lúc này đã tuyệt vọng, cảm thấy cái tính tình này của Trần Hi đến chỗ nào là chết tình duyên chỗ đó, giãy dụa cười hai tiếng muốn làm dịu không khí xấu hổ, ôm lấy bả vai mong manh yếu ớt của Trần Hi, vội vàng nói với Tưởng Dịch, “Cậu không biết đúng không? Trần Hi chính là học bá giỏi nhất năm ba đấy. Trần Hi, em tớ là hotboy của Thừa Đức đấy, có phải cậu cảm thấy em tớ rất tuấn tú không?”

cô bạn hỏi câu này, Trần Mỹ Mỹ đột nhiên cảm thấy câu này có phần quen thuộc, đang muốn đưa tay ngăn cản, Trần Hi lẫn Khương Noãn đều thấy hoang mang.

“Giáo thảo Thừa Đức không phải Trần Đông à?” Ký ức của học bá không tệ, còn biết trước đó một cây cỏ dẫn tới huyết án.

Giữa giáo thảo cũng có cạnh tranh, gương mặt tuấn tú của Tưởng Dịch hơi vặn vẹo, hiển nhiên khá kiêng kị Trần Đông.

“Trần Đông học năm ba, em tớ là năm hai.” Tiểu Khúc kiên nhẫn gỡ gạc.

“một trường có thể có nhiều giáo thảo à?” Trần Hi càng thêm bối rối hỏi lại.

Tiểu Khúc nghiến răng cố gắng cười một cái, vốn tốt lành muốn cho thằng em thêm chút phong độ, ai biết Trần học bá hoàn toàn không để mình bị đẩy vòng vòng! cô bạn hự một tiếng, yếu ớt trả lời, “nói rất đúng, tớ phải ngẫm lại.”

Tuy là Tưởng Dịch và Trần Đông trên mặt danh hiệu giáo thảo này là đối thủ cạnh tranh, hai bên không phân thắng bại, nhưng mà nói thật thì, Tưởng Dịch tuấn tú xinh đẹp, làm giáo thảo năm hai cũng không sai. cô bạn cảm thấy Trần Hi hình như còn chưa hiểu, đành hướng về phía Tưởng Dịch thể hiện biểu cảm thấy cũng tội mà thôi cũng kệ, chỉ đành buông tay, rồi lại vội vàng rụt cổ, nhìn quanh quất hỏi Trần Hi: “Thế giờ chúng ta đi chứ?”

Đứng trong hung trạch trong truyền thuyết tám chuyện, Trần học bá đúng là lợi hại.

“Chúng ta đi thôi.” Trần Hi hơi nghiêng đầu, nhìn qua giống như lơ đãng mà nói.

“không tới đưa hạt dưa thì đừng có làm phiền chị đây.” Thiếu nữ lại ngồi xổm trên đất, ôm túi lớn túi nhỏ hạt dưa, hạnh phúc mỹ mãn nói, “Ngày thường ta đây quốc sự bận rộn lắm đấy.”

cô bạn nhẹ nhàng thả cho Tưởng Dịch một con ngựa, Trần Hi không khỏi mím môi cười, thì thầm nói: “Cảm ơn cậu.”

Thấy thiếu nữ cúi đầu vẫy vẫy tay, cô cũng chào lại, mời mọi người rời đi, lúc này mới từ từ đóng lại cánh cửa chống trộm, ngay lúc đang nghiêm túc khóa kỹ lại từng cánh cửa thì từ khe cửa bay tới một câu nhẹ nhàng: “Đừng mang tên đàn ông xa lạ kia tới chỗ tôi nữa.”

Đàn ông xa lạ?

“Ai cơ?” Trần Hi đột nhiên ghé vào cửa, nhỏ giọng hỏi.

Giọng nói trong cánh cửa bỗng trở nên quái dị, giống như lạnh lẽo thêm vài phần, lại như mang theo sắc thái chỉ nói thêm một chút cũng khiến người khác sợ hãi.

Tới tận lúc này, trong căn nhà này mới hiện lên chút khủng bố của hung trạch nên có.

“Tên mặc vest đen.”

“Vì sao?” Trần Hi dường như cũng không quan tâm tới âm thanh quái lạ này, nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi.

“Quá hung, còn hung hơn quỷ.” Giọng thiếu nữ đột nhiên trở nên sắc nhọn, Trần Hi vô thức lùi lại một bước, Khương Noãn thấy thiếu nam thiếu nữ kia xuống lầu hết rồi nên quay lại giục Trần Hi, cô nàng đứng lại liếc mắt nhìn Trần Hi.

cô có phần ngại ngùng, rồi lại vội lui về sau thêm một bước, tránh khỏi hơi thở lạnh lẽo đang dần toát ra từ sau cánh cửa chống trộm, thấp giọng nói, “Cậu phải nhịn xuống. Hạt dưa tớ sẽ mang cho cậu thật nhiều.” cô vừa dứt lời, giọng nói nhẹ nhàng đơn giản, hơi thở lạnh như băng kia dần tan đi, một lần nữa về lại bình thản.

“Cảm ơn cậu.” Sau cánh cửa truyền đến âm thanh vui tươi của thiếu nữ.

Trần Hi nở nụ cười nho nhỏ, nghiêng đầu lui về sau vài bước, xoay người cùng với Khương Noãn đi ra khỏi tòa nhà.

“Là lệ quỷ à?”

“Ừ.”

“Sao lại thành thật thế?” Khương Noãn tò mò hỏi.

“Tuy cậu ấy là lệ quỷ, nhưng không muốn làm chuyện xấu. Trước kia lúc tớ phát hiện cậu ấy chính là bộ dạng này. Cậu ấy có thể nhịn xuống.” Trần Hi hơi dừng rồi nhỏ giọng nói, “Lúc trước, nếu có người lạ muốn đưa tớ về nhà, tớ sẽ tới nơi này. Nếu người đó có ý xấu, muốn làm gì với tớ, cậu ấy có thể đánh đuổi kẻ xấu giúp tớ. Khương Noãn, cậu ấy vẫn luôn là bạn của tớ. Số 15 Hòe An này chính là chấp niệm cuối cùng của cậu ấy. Nhà còn thì cậu ấy còn, nhà mất rồi, cậu ấy sẽ phải đi đầu thai.” cô nhỏ nhẹ giải thích, Khương Noãn thờ ơ nghe hết, gật đầu nói, “không sao đâu.”

“Đúng rồi, sao tên tiểu tử kia cứ nhìn cậu thế?” Thấy Tưởng Dịch đi ra khỏi tòa nhà, quay lại nhìn Trần Hi, Khương Noãn hơi nhíu mày.

Ngay khi Khương giáo bá còn đang khó chịu, thiếu niên hình như hạ quyết tâm, bước nhanh tới trước mặt Trần Hi, đôi tay cắm trong túi quần jean, hỏi, “Trần Hi, có muốn đi uống cà phê không?”

Note: từ giờ sẽ cố định lịch đăng là T2 - T4 - T6 hàng tuần, có thay đổi thì mình sẽ thông báo sau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.