Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 72: Chương 72




Editor: tiểu mao

Beta: Linh Phương

Nguồn: Cung Quảng Hằng

“Vâng.” Trần Hi khẽ đáp ứng.

“Đừng khóc.” Lục Chinh lại an ủi thêm tiếng nữa.

“Em không khóc nữa.” Trần Hi cố lau sạch nước mắt còn vương trên mặt, nhìn Lục Chinh đang ở gần sát, hít hít mũi, nghiêm túc nói, “Em đã hứa với ông ngoại rồi, không được đau lòng vì những chuyện này nữa. Cũng không được khóc.”

cô không hiểu sao mình lại bật khóc trước mặt Lục Chinh.

Trước đây đã trải qua biết bao ngày tháng nghèo khó, đi qua bao nhiêu con đường khó khăn, ngay cả trước mặt ông cô cũng chưa từng khóc lóc than thở. Bởi vì cô không cảm thấy mình và ông ngoại phải sống những ngày tháng nghèo khổ như vậy là tủi khổ hay bất hạnh.

Nhưng sao cô lại khóc trước mặt Lục Chinh? Trần Hi ngẩn người nhìn Lục Chinh ở đối diện trong giây lát, dần dần dời ánh mắt đi.

Có lẽ cô không nên khóc trước mặt Lục Chinh.

Bởi vì như vậy rất giống thu hút cảm thông.

“Em, em trước kia từng muốn nguyền rủa ông ta.” Trần Hi vội đẩy Lục Chinh xa ra một chút, bỗng thấy mình như được thở lại, cô bèn đổi sang đề tài khác, đôi mắt vẫn còn mờ hơi nước, nhưng mang vẻ nghiêm túc nhẹ nhàng nói với Lục Chinh, “Ông ta là tổn thương mẹ em, mặc dù ông ngoại nói, khoảng khắc khi ông ra bỏ đi, mẹ đã hết hi vọng với ông ta, thậm chí còn cảm thấy oán hận cũng dư thừa, nhưng em vẫn muốn nguyền rủa ông ta.”

Tuy cô nhỏ tuổi nhưng thiên phú rất cao, không chỉ nhìn thấy ma quỷ, mà còn từng làm chuyện đáng sợ hơn thế. Nhưng ông ngoại lại nghiêm khắc ngăn cô lại, nói cho cô, bởi vì oán hận một người mà kéo theo bản thân thành ác quỷ là sai trái. một khi phá vỡ giới hạn của bản thân, thì sẽ cảm thấy những chuyện này chẳng đáng gì.

Cho dù có là lý do gì, chỉ cần trên tay dính máu tươi, cuối cùng sẽ chẳng rửa sạch được.

Ông ngoại mong cô sống trong sạch, làm một người tốt.

Những kẻ vì nắm giữ sức mạnh mà không kiêng dè điều gì, ông ngoại kể cho cô nghe rất nhiều, nhưng lại không ủng hộ chuyện như vậy.

Ông đã kiềm chế cô, khi cô còn thơ dại, chưa phân rõ đúng sai đã dẫn cô về đúng đường, để cô dần dần tránh xa việc bị những suy nghĩ xấu xa dẫn lối lên con đường đen tối, thậm chí còn không cho cô học những nguyền rủa nguy hại đó, còn cả cấm thuật phong thủy, và còn rất nhiều kiến thức sẽ khiến cô xấu đi.

Ông chỉ dạy cô vẽ bùa bình an, bùa đuổi quỷ, dạy cô cách bảo vệ mình. Thậm chí khi ông mất, ông lão lớn tuổi ấy vẫn nắm chặt, dặn dò cô nhất định không được đi lầm đường.

Trong cuộc sống mười tám năm ngắn ngủi, cô vẫn luôn nhớ rõ lời ông dặn, sau đó tự nhủ hết lần này đến lần khác, mình phải làm người tốt.

không được gây phiền toái cho người khác.

không được yêu cầu người khác thương hại hay đồng cảm cho mình.

không được làm chuyện xấu, không ham muốn món đồ mà người khác quý tọng, không nên tham lam, cô vẫn luôn rất nghe lời.

“Nguyền rủa ai? Triệu Viễn Đông? Ý tưởng này không tệ.” Điểm mấu chốt đạo đức của Lục Chinh hiển nhiên không cao bằng ông lão, anh còn thấy rất hợp lý, đầu năm nay, có thù phải báo mới là con đường đúng đắn, tên vương bát đản Triệu Viễn Đông kia đã làm chuyện bội tình bạc nghĩa, không nguyền rủa ông ta thì còn gì là thiên lý?

anh chỉ tùy tiện nói một câu đơn giản, đến giọng điệu cũng không để ý, nhưng không hiểu do đâu, vốn không chung quan niệm với Trần Hi, nhưng cô lại không nhịn được, cong cong đôi mắt cười lên, cô cảm thấy Lục Chinh với mình thật thân thiết, mũi sụt sịt một cái rồi nở nụ cười rạng rỡ.

“Nhưng em không làm.” Lúc cô còn nhỏ, có thể nhẹ nhàng nguyền người khác, mặc dù chỉ nguyền rủa mấy người khinh thường mình không có ba mẹ cho ngã xe đạp gì đó, nhưng sau khi bị ông ngoại nhìn thấy, cô sẽ bị ông ngoại quản chế.

Thời gian qua lâu, cô đã quên mất cảm giác lúc nhỏ mình thuận tiện là rủa được người khác, tới bây giờ, cô muốn rủa cũng không rủa được. Cái này với Trần Hi cũng không biết có được tính là tiếc nuối hay không, nhưng cô vẫn xoa xoa đôi mắt nhức mỏi, lầm bầm, “Hơn nữa ông ta ở xa quá.”

Triệu Viễn Đông cách xa thiên sơn vạn thủy, dù lúc ấy có muốn rủa cũng chẳng rủa tới nổi.

Giờ ông ta đã quay về, nhưng cô vẫn không làm.

“không sao hết. Em không cần nguyền rủa ông ta. anh có thể khiến ông ta sống không yên.” Lục Chinh giơ tay xoa đầu Trần Hi, thấy cô quay mặt, gật đầu thật mạnh, nhìn mình đầy tin tưởng, đôi mắt luôn nhút nhát sợ sệt kia giờ đây đang sáng lấp lánh, anh im lặng một lát rồi chậm rãi nói, “Trần Hi, ở trước mặt anh, em không cần giống như ở trước mặt ông ngoại.”

“Dạ?”

“Em có thể thoải mái hơn, đừng tự đè nén bản thân, cũng không cần căng thẳng như thế.” Thấy Trần Hi dần mở to mắt, Lục Chinh đem những lời anh nén trong lòng nói ra, anh nghiêng đầu, ánh mắt mang theo sự dò hỏi, nhẹ nhàng nói với cô, “Em mới mười tám tuổi, không cần hiểu chuyện như thế, cũng đừng lo lắng sẽ gây rắc rối cho người khác.”

Kiểu dạy dỗ Trần Hi khiến Lục Chinh có phần không hài lòng, cô luôn cố gắng sống tự lập, cố cho mình không được tùy hứng, tùy tiện, không mang lòng tham, đây đều là phẩm chất tốt đẹp, Lục Chinh chắc chắn phải thừa nhận ông ngoại dạy dỗ Trần Hi rất tốt.

Nhưng một cô bé đương tuổi xuân tươi đẹp, đáng ra không cần phải hiểu chuyện như thế.

Đúng ra cô nên bung xõa, tùy ý, giống như mấy cô bé học sinh cấp ba kia, biết làm nũng còn hay kiếm chuyện phiền hà cho nhà.

Chứ không phải như bây giờ, hiểu chuyện quá mức, cũng yên tĩnh quá đáng, mất đi vẻ đẹp tuổi xuân.

“Trước mắt anh, em có thể tham lam hơn một chút, cái này không ảnh hưởng đến nguyên tắc sống của em.” Lục Chinh thấy Trần Hi cắn môi nhìn mình, anh liền nhướng mày, cười hừ một tiếng, “Những cô bé sợ làm nũng, đều là người không có thực lực. Trần Hi, giờ anh thuê em nhưng anh cũng không mong thấy em lúc nào cũng phải căng thẳng thần kinh, đến một bữa cơm cũng đắn đo xem mình có chiếm hời từ người ta không. Bạn bè không phải là vậy.” anh bình tĩnh nới cà vạt, thấy Trần Hi không nói gì, chỉ cúi đầu, anh mới nhàn nhạt nói tiếp, “Nếu em thật sự coi anh là bạn, thì em không nên lo sợ sẽ gây phiền phức cho anh.”

“Nhưng em không muốn gây rắc rối cho anh mà.” Trần Hi lầm bầm.

“Cho nên anh rất giận.” Lục Chinh lạnh lùng nói.

Giọng anh lạnh như đá, làm Trần Hi kinh ngạc mở to mắt.

“Lục Chinh, em không hiểu.” Nếu là bạn bè, không phải nên cố gắng không gây thêm rắc rối cho bạn mình mới đúng chứ?”

Nhưng sao Lục Chinh ngược lại còn mong mình kiếm thêm chuyện cho anh, để anh phiền não?

Trần Hi chớp chớp mắt, cô cảm thấy cực kỳ mù tịt, nhưng Lục Chinh lại rất bình tĩnh, vừa lái xe vè phía Lục thị, vừa cười lạnh một tiếng hỏi: “Nếu em không rước thêm phiền cho anh, vậy anh còn cần em làm gì? Mời một Thánh Nữ về nhà làm cảnh à? anh không muốn một pho tượng hoàn mỹ không chút khuyết điểm, mà là chính em, một con người có máu có lệ.”

Trần Hi giựt giựt khóe miệng, nói không lên lời.

“Ví dụ như bây giờ, anh rất vui khi thấy em khóc trước mặt anh, bày tỏ thân thế trước kia cho anh nghe.” Lục Chinh vừa lái xe vừa vứt những món đồ ăn vặt mà anh thấy Trần Hi thích ăn vào lòng cô, giọng điệu càng thêm lạnh lùng, “Cái này không chỉ là đồng cảm, mà còn là sự an ủi bạn bè dành cho nhau. Trần Hi, nếu em thực sự hiểu chuyện thì nên hiểu anh không phải là một người ghét phiền phức.”

Lục Chinh nói mấy câu vô sỉ như vậy, thật sự nên cho mấy người đáng thương từng bị anh cho là phiền phức mà từ chối giúp đỡ kia nghe một chút, nhưng tiếc là Trần Hi chẳng biết Lục Chinh đây là kẻ lạnh lùng vô tình, hận nhất là người khác kiếm thêm chuyện cho mình.

cô còn đang đắm chìm trong người tốt việc tốt của Lục tổng khi đại công vô tư giúp đỡ nữ quỷ bị tai nạn giao thông kia.

“Bản tính? Bản tính của em là gì?” Trần Hi cảm thấy mình bị thuyết phục rồi, vừa ôm đồ ăn vặt, vừa ngơ ngác hỏi.

“Bản tính của mấy cô bé đều là ăn chơi nhảy múa,” thấy Trần Hi lắc đầu, cái bộ dạng xót tiền cắt thịt.

Lục Chinh nhìn cô ngồi ghế phụ, bấm đốt tay tính xem phải tốn hết bao nhiêu tiền, đau lòng đến độ miệng nhỏ hít khí lạnh, đôi mắt trợn tròn, lúc này anh mới cong cong khóe miệng, từ tốn nói, “Đây mới là bộ dạng mà một cô gái nên có.” Cái bộ dạng keo kiệt của Trần Hi đúng là diễn xuất bằng bản chất, Lục tổng thấy rất hài lòng, trông gương mặt trắng nõn của Trần Hi dần đỏ lên, Lục tổng cười hừ một tiếng, đột nhiên mở miệng hỏi, “Giờ em vẫn muốn kiếm tiền à?”

“Vâng ạ.” Trần Hi cảm thấy mình phải mau mau trả hết tiền cho Thẩm Dung mới đúng.

không thể nói Thẩm Dung là con nhà giàu, không thiếu tiền nên không cần trả cho Thẩm Dung, cứ yên tâm thoải mái nợ tiền mà được à?

“Ngày mai Lục Cảnh mời mấy người bạn tới biệt thự ăn cơm.” Lục Chinh dừng một chút, anh không thích Trần Hi qua lại với mấy người trong giới giải trí, dù sao cái giới này quá là loạn, mặc dù giải trí Lục thị trong giới có hình tượng không tệ, nhưng nếu nói thật, bình thường Lục Chinh cũng nghe người ta bàn tán về một ít chuyện loạn thất bát tao gì đó.

Trần Hi đơn thuần như vậy, trong mắt mấy người giới giải trí khác gì dê con, ăn sạch không nhả xương. Nhưng khi thấy đôi mắt to sáng lấp lánh hãy còn ửng đỏ của cô nhìn sang, Lục Chinh chỉ hừ một tiếng, “Lục Cảnh nói em có thể tham gia. Thuận tiến bán chút bùa bình an ba không của em.”

anh dừng một chút, nói với Trần Hi, “Mười vạn một tờ, không được giảm giá.”

Trần Hi càng trừng to mắt hơn.

“Mười vạn một tấm, thật sự được ạ?”

Hóa ra đây mới đích thật là gian thương!

cô, cô thích!

“Đương nhiên là được. Em là của… bảo vệ của riêng anh, bùa bình an mà bán rẻ quá sẽ ảnh hưởng tới giá trị con người của anh.” Lục Chinh nhếch khóe miệng trong chớp nhoáng, thấy Trần Hi lại cúi đầu bấm ngón tay tính công trạng, hừ một tiếng nói, “Nghề này của em đều là như vậy, nửa năm không khai trương, vừa khai trương là đủ ăn nửa năm. không cần chạy theo con đường hàng tốt giá rẻ. Đám nhà giàu chết tiệt chỉ chọn đắt chứ không chọn hợp. Nếu em bán rẻ quá, bọn họ sẽ nghĩ bùa bình an của em chẳng có tác dụng gì, thậm chí nhìn cũng chả buồn nhìn.”

anh nói khá sơ lược, Trần Hi vẫn do dự nhìn anh một cái.

thật ra cô muốn nhắc nhở Lục tổng, anh cũng nằm trong đám nhà giàu chết tiệt kia đấy, còn là loại xuất chúng trong những người này nữa.

“Em nhớ rồi.” Trần Hi phát hiện, mình thật sự không hiểu nổi suy nghĩ của mấy kẻ dư tiền.

Có lẽ trước kia bán rẻ cho Lục Cảnh mấy cái bùa mỹ nhan gì đó đều làm sai rồi.

cô đúng ra nên bán bùa mỹ nhan mười vạn một tấm.

Đại minh tinh, chỉ dùng một trăm đã mua được tấm bùa mỹ nhan ba không…Liệu có xứng đáng với giá trị bản thân không?!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.