Thiên Tài Triệu Hồi Sư

Chương 179: Q.4 - Chương 179: Chương 22.1: Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên!




“Thổ thuẫn!” Sau tiếng quát của Vân Phong, thổ nguyên tố với mật độ dày đặc đã ngưng kết thành một vách chắn thật dày, Chung Vũ Linh vừa thấy lại cười ha ha, dường như đã được khơi dậy chút hưng phấn, tốc độ vung ma trượng trong tay lại nhanh hơn, từng lưỡi dao gió sắc bén lại đánh về phía thổ thuẫn trước mặt Vân Phong, mỗi một nhát chém mạnh lên bức tường kia lại tạo thành những tiếng vang trầm đục!

Tiếp nhận từng đợt công kích của mấy lưỡi đao gió, mặt ngoài thổ thuẫn toàn là vết chém, còn có một ít thổ nguyên tố cũng bị đao gió đánh bay, phân tán trong không trung, mà Tiêu Tường nắm kĩ thời cơ, đột nhiên chĩa trường kiếm trong tay về phía Vân Phong, một luồng chiến khí mãnh liệt mà kinh hoàng tấn công về phía nàng!

“Phá.” Tiêu Tường vừa quát lớn, thổ thuẫn trước mặt Vân Phong miễn cưỡng tiếp được luồng chiến khí này, mà dưới sự cộng hưởng của chiến khí và phong nguyên tố, thổ thuẩn lại bắt đầu lung lay không vững, mắt Vân Phong trầm xuống, nhanh chóng tránh thoát, một giây sau thổ thuẫn đã vỡ nát!

“Vút!” Đòn công kích của phong nguyên tố vẫn không dừng lại, trong vùng không gian này, phong nguyên tố lục sắc dưới sự điều khiển của Chung Vũ Linh lại giống như một loài dã thú, đánh thẳng về phía trước, mà trên mặt của nàng ta cũng dần xuất hiện biểu cảm điên cuồng!

“Lúc Chung Vũ Linh đánh đến hưng phấn, nàng có một cái tên rất thú vị.” Tiêu Tường tạm hoãn thế công, nhìn Vân Phong không ngừng trốn tránh trong làn mưa phong nguyên tố đã mất khống chế, môi mỏng hơi nhếch lên: “Kẻ điên, đây chính là cách người khác gọi nàng ta.”

“Ha ha ha! Vân Phong, ngươi còn trốn làm gì? Có bản lĩnh thì mang ma thú của ngươi ra đây!” Chung Vũ Linh hét lên một tiếng chói tai đầy hưng phấn, trên mặt lại càng có vẻ điên cuồng hơn lúc trước, Vân Phong cũng có cảm giác nữ tử này có chút điên loạn, hay nên nói là do chính bản thân mình đã làm nàng ta trở nên điên cuồng!

Đối thủ bĩnh tĩnh cơ trí không khói giải quyết, khó giải quyết nhất lại là những kẻ không tuân theo bất cứ quy luật nào, ngay cả hành động cũng vô cùng khó đoán! Hiển nhiên Chung Vũ Linh chính là loại người này, cho dù là tốc độ hay lực công kích thì phong nguyên tố của nàng ta vẫn có một xu thế hỗn loạn, phong nguyên tố lấy tốc độ xưng vương trong tay Chung Vũ Linh đã trở thành một vũ khí vô cùng lợi hại, chỉ cần ngươi không cẩn thận một khắc đã có thể tan xương nát thịt!

“Ha ha ha! Ngươi cứ trốn đi! Trốn đi!” Chung Vũ Linh hét lớn, động tác trên tay lại nhanh hơn, gần như đã đạt đến cực hạn, dưới động tác của Chung Vũ Linh, phong nguyên tố đã hoàn toàn bùng nổ, hoá thành một dã thú đánh thẳng về phía trước, chầu chực cắn nát thân thể Vân Phong bất cứ lúc nào!

“Qủa nhiên là kẻ điên!” Vân Phong có thể cảm nhận được sự dữ dội của phong nguyên tố, tốc độ tránh né đã lên đến tột cùng, nhưng tốc độ này vẫn không nhanh bằng Chung Vũ Linh, dù sao nàng ta đã đien rồi, trong giây lát phong nguyên tố đã rạch mấy đường lên người Vân Phong!

“Ta khuyên ngươi đừng tránh nữa, càng tránh lại càng kích thích nàng ta, nàng ta sẽ càng điên cuồng hơn! Ngươi muốn biết sự tích quang vinh của nàng không?” Tiêu Tường ở bên lại rất có tâm trạng rảnh rỗi muốn tán gẫu chuyện xưa với Vân Phong, thấy miệng vết thương trên người nàng ngày một nhiều, ý cười trong mắt Tiêu Tường lại càng đậm.

Vân Phong liên tục né tránh, dù những vết thương trên thân thể đang ngày một tăng thêm, phong nguyên tố vẫn dữ dội như cũ, dường như còn có xu hướng không ngừng, sự tích quang vinh của người điên này sao? Nàng không có hứng biết!

“Dưới trạng thái điên cuồng, Chung Vũ Linh này đã từng một người giết trăm con ma thú, trong đó có năm mươi con cấp bậc thống lĩnh, quân chủ đỉnh có hơn bốn mươi con, còn có một ma thú cấp bậc tôn giả.”

Bất chợt sắc mặt Vân Phong trầm xuống, cấp bậc thống lĩnh, quân chủ cũng không đáng là gì, nhưng cấp bậc tôn giả! Nữ nhân này cũng có thể giết sao?

“Không thể lí giải mấy kẻ điên này bằng lẽ thường được!” Trên má Vân Phong lại có thêm mấy vết thương, quát một tiếng về phía Tiêu Tường, Tiêu Tường cười ha ha: “Ta nói lời này cho ngươi cũng là có lý của nó, chọc ai thì chọc nhưng đừng chọc Chung Vũ Linh, đừng bao giờ dây vào mấy kẻ điên này.”

“Tiêu Tường! Nếu ngươi không ra tay thì ngay cả ngươi ta cũng đánh!” Chung Vũ Linh gào lớn một câu, Tiêu Tường cười ha ha, nắm chặt trường kiếm trong tay, Vân Phong nghe nói như thế, cả người đều bắt đầu trở nên căng thẳng!

“Ngươi đã nói vậy, ta cũng không thể đứng xem được nữa.” Tiêu Tường nhàn nhạt nói một câu, bóng dáng vừa loé lên đã gia nhập vào vòng chiến, đánh thẳng về phía Vân Phong!

“Vậy thì tốt, nếu không...!” Chung Linh Vũ nhìn thấy hành động của Tiêu Tường thì cười ha ha vô cùng vui vẻ, phong nguyên tố bốn phía không ngừng lay động, công kích về phía Vân Phong mà không hề có một quy luật nào, giờ phút này Chung Vũ Linh đã trở nên bức bối, thậm chí còn có cảm giác đang bị đè nén, nàng ta vẫn không thể gây ra thương tổn gì cho Vân Phong, nhiều lắm cũng chỉ là chút thương tích nhỏ ngoài da! Chung Vũ Linh đã nghẹn đến điên rồi! Đổi lại là người khác, cho dù có là Tiêu Tường dưới đòn công kích kia chắc chắn cũng phải bại trận, sao Vân Phong lại có thẻ bình yên vô sự như thế?

Tiếp tục gạt mạnh ma trượng trong tay, phong nguyên tố gào thét mà đi, trong đó còn ngầm mang theo chút tâm tính nóng nảy của Chung Vũ Linh, nàng ta không tin mình không thể làm nàng bị thương, nàng ta không tin mình không thể chiến thắng Vân Phong!

Tiêu Tương gia nhập khiến Vân Phong lâm vào thế bị động, vốn dĩ công kích của Chung Vũ Linh chính là điên cuồng táo bạo, không có quy luật, tuy Vân Phong không phải chịu bất cứ thương tổn thực chất nào nhưng lại không có cơ hội ra tay, hiện tại lại có thêm một Tiêu Tường, lực công kích hung mãnh từ chiến khí của hắn, so với Chung Vũ Linh thì chỉ có hơn chứ không kém!

Lòng Vân Phong trầm xuống, gặp phải hai địch thủ như vậy, chẳng lẽ nàng chỉ có thể chịu cảnh bị dồn vào thế bị động sao? Không thể nào! Nàng là Vân Phong, cho dù có là hoàn cảnh như vậy, nàng cũng muốn đảo ngược nó!

Thân hình Vân Phong chợt loé, nhảy vào trong cơn mưa phong nguyên tố bạo ngược kia, Chung Vũ Linh vừa thấy không khỏi sửng sốt, sau đó lại cười lớn, không sợ chết! Cứ như vậy mà nhảy vào trong phong nguyên tố, nếu nàng không bị chém thành tám khối thì chính là một bãi thịt vụn!

Phong nguyên tố chi chít bao trùm toàn bộ Vân Phong, đáy mắt Chung Vũ Linh tràn đầy sự hưng phấn, dường như nàng ta đã thấy được cảnh tượng Vân Phong thê thảm dưới công kích của mình!

Lúc này sắc mặt của Tiêu Tường lại biến hoá, đột nhiên lui về phía sau, rõ ràng là đã ra khỏi vòng chiến.

“Đại ca...?” Tiêu Linh Vũ thấy một màn này thì có chút kinh ngạc, Tiết Hàn ở một bên cũng nhíu mày, sắc mặt Âu Dương Hồng Vũ cũng đen đi, Chung Vũ Linh liếc thấy động tác của Tiêu Tường, đột nhiên hét lớn: “Chờ ta giải quyết nàng xong sẽ tới lượt tên nhát gan nhà ngươi!”

Sắc mặt Tiêu Tường vô cùng u ám, hai mắt cứ nhìn chằm chằm về phía Vân Phong đã nhảy vào trong phong nguyên tố, gầm nhẹ với Chung Vũ Linh: “Muốn sống thì thu tay rời khỏi nàng đi!”

Chung Vũ Linh nghe nói thế thì cười to một cách điên cuồng: “Tiêu Tường! Ngươi sợ chết, nhưng Chung Vũ Linh ta thì không! Ngươi là tên không có tiền đồ! Chẳng lẽ Tiêu gia không thổ thẹn vì ngươi sao?”

Tiêu Linh Vũ nghe được lời này, mặt đỏ lên, Tiết Hàn ở một bên vẫn không lên tiếng, Âu Dương Hồng Vũ cười lạnh, nhưng một lúc sau lại biến sắc: “Chung Linh Vũ, ngươi nghe lời hắn đi!”

“Ta phi! Đúng là không thể nhìn ra, trong mấy đại gia tộc hạng nhất lại có lắm kẻ nhát gan như vậy!” Chung Linh Vũ vô cùng khinh bỉ họ, Tiết Hàn mấp máy môi lại muốn nói thêm gì nữa, nhưng dù sao, Chung Vũ Linh chết hay sống cũng không liên quan gì tới hắn.

“Hừ! Cuối cùng là có nghe không!” Tiêu Tương lạnh giọng nói một câu, thân mình đã rời khỏi vòng chiến, mặt Tiêu Linh Vũ ở cạnh có hơi đỏ, nói nhỏ: “Đại ca, không lẽ huynh sợ sao?”

Tiêu Tường lạnh lùng quay đầu nhìn Tiêu Linh Vũ, Tiêu Linh Vũ hơi run lên: “Sợ sao? Ta không muốn bị so sánh với mấy kẻ điên kia, không phải là ta sợ, mà cái này gọi là biết xem xét thời thế.”

Nội tâm Tiêu Linh Vũ thổn thức một chút, nhưng một giây sau, hắn lại nghe thấy một tiếng thét thảm vang lên!

“A!”

Một tiếng kêu thảm thiết cắt qua chân trời, sự thảm thiết ấy khiến Tiêu Linh Vũ cảm thấy ớn lạnh! Vừa ngẩng đầu lên, cảnh tượng trước mắt lại khiến sắc mặt của hắn trắng bệch!

Bầu trời trên cao, vốn nên được bao bọc bởi lục sắc của phong nguyên tố nồng đậm, giờ đây đã được thay đổi thành một màu sắc khác! Một loại âm thanh trầm lặng bắt đầu truyền khắp bầu trời, thậm chí còn xuyên cả vào đầu óc, trong chốc lát đã khiến thần kinh Tiêu Linh Vũ trở nên căng thẳng!

Âm thanh trầm đục này hệt như một con mãnh thú đang ẩn nấp, chậm rãi chui ra từ nền đất, một thân thể nhỏ bé màu trắng bạc dần trồi lên, đột nhiên lại xuất hiện trong bầu trời tràn ngập lục sắc này! Mà tiếng hét thảm thiết kia lại truyền đến từ bên trong! Không phải là Vân Phong, mà là Chung Vũ Linh!

Nguyên tố màu tím vẫn còn đang tuôn trào một cách từ tốn, bỗng nhiên tăng vọt, phá vỡ mặt đất mà chui ra như một mãnh thú hung hãn, phát ra những tiếng gầm đầy giận dữ!

“Lôi giới!” Vân Phong gầm lên một tiếng, bắt đầu mở màn bữa tiệc này, từng tiếng vang của lôi nguyên tố tràn ngặp khắp khoảng không khiến không ít người ù tai! Đầu óc cũng bắt đầu trở nên mờ mịt!

“Xẹt xẹt xẹt!” Bỗng chốc ngân xà to lớn kia phóng lên cao, khi luồng nguyên tố màu tím gặp được phong nguyên tố lại bắt đầu quấn lên, siết thật chặt!

Đột nhiên gân xà to lớn nổ tung, hoá thành vô số ngân xà nhỏ, mỗi một ngân xà nhỏ bé bao trùm lên phong nguyên tố khiến nó không ngừng vùng vẫy, cả vùng không gian này, tất cả đều đã bị bao trùm bởi vô số ngân xà!

“Đây là...!” Chung Vũ Linh đã bị cảnh tượng trước mặt làm rung động, hoàn toàn không còn vẻ điên cuồng lúc trước, mắt thấy ngân xà đang áp chế phong nguyên tố, dưới sự dung hợp của lôi nguyên tố, hai loại lại trở nên bất định! Lôi nguyên tố của Vân Phong, mà phong nguyên tố lại là của Chung Vũ Linh.

Khi một người muốn dung hoà nguyên tố của một người khác, đó chính là một quá trình chinh chiến không ngừng! Thật rõ ràng, phong nguyên tố không hề muốn bị lôi nguyên tố bám lấy, mà lôi nguyên tố kia lại thề sống chết mà dây dưa đến cùng!

“Đừng tưởng rằng chỉ có như vậy mà đã có thể thắng ta! Chút tài mọn thôi!” Đột nhiên Chung Vũ Linh quát lớn một tiếng, gạt mạnh ma trượng trong tay, khí thế phong nguyên tố đại thịnh, muốn phá tan sự trói buộc của lôi nguyên tố chỉ trong một đòn!

Vân Phong lạnh lùng cười, đột nhiên một tia sáng bạc lướt qua trong mắt! Từng ngân xà nhỏ không ngừng xé toạc phong nguyên tố, dường như phong nguyên tố đang phát ra những tiếng thét đau đớn đầy thảm thiết!

Trán Chung Vũ Linh đã thấm đẫm mồ hôi, đây là cuộc chiến giữa nguyên tố của hai người, trên thực tế lại chính là một trận chiến giữa tinh thần lực!

Một khi hai người điều động phong và lôi nguyên tố, chắc chắn sẽ phải tiêu hao tinh thần lực!

Chung Vũ Linh tự nói về phương diện tinh thần lực này, nàng ta sẽ không thua ai, dù gì nàng ta cũng là một ma pháp sư cấp bậc quân chủ! Dù gì cũng là một hậu bối đáng kiêu ngạo của Chung gia, làm sao có thể thua bởi một kẻ đến từ gia tộc hạng hai? Cho dù nàng ta có là triệu hồi sư thì sao! Trên phương diện tinh thần lực, còn ai có thể hơn nàng ta!

Tới bây giờ Chung Vũ Linh vẫn luôn có tính cách cố chấp không chấp nhận thua cuộc, trong vốn từ của nàng ta cũng không có một chữ thua này! Nhưng Vân Phong cũng thế, nàng không hề biết đến từ bại kia!

Hai người không hẹn mà cùng đứng ở đó, tinh thần lực mênh mông không ngừng lan tràn, lôi nguyên tố, phong nguyên tố, tử sắc, lục sắc không ngừng tranh đấu, phát ra những âm thanh vang dội!

Từng giọt mồ hôi trên trán Chung Vũ Linh càng lúc càng lớn, càng ngày càng nhiều, Vân Phong cũng có chút cảm giác suy yếu, Chung Vũ Linh đúng là một đối thủ mạnh, thực lực của gia tộc hạng nhất không phải là lời nói suông, thật sự có năng lực! Nhiệt huyết trong cơ thể Vân Phong dần sôi sục, mặc cho tinh thần lực đang không ngừng tiêu hao, nhưng lần so đấu tinh thần lực với cường độ cao như lần này, lại khiến nàng cảm nhận được chút cảm giác hưng phấn trước nay chưa từng có!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.