Thiên Vận Online

Chương 46: Chương 46: Địa Ngục Cốc




Giải qua một lần nhiệm vụ, sau này đến Tử Vong đại lục không cần làm làm tiếp. Tử Diên “Rất may mắn” không gặp tai nạn trên biển, cùng những người đã từng đến Tử Vong đại lục đến Vu Quy cảng sớm hơn đám người Nguyệt Phi Ly bọn họ.

“Thật nhàm chán a!” Tử Diên duỗi thắt lưng một cái, rất không hình tượng mà ngáp dài. “Nguyệt Nguyệt cùng Húc Húc bọn họ thế nào còn chưa tới?” Nàng đã quyết định phải bám lấy hai người bọn họ không tha, nên bọn họ không có tới, Tử Diên cũng không biết phải làm gì mới tốt.

“Nguyệt Nguyệt? Húc Húc?” Một nam tử đi gần Tử Diên hỏi: “Ngươi là nói Nguyệt Phi Ly và Húc Chi Vô Cực sao?”

“Đúng vậy.” Tử Diên nhìn về phía nam tử kia. “Ngươi là đồng bạn của họ?”

“Chúng ta vừa mới nhận thức.” Chú Minh vung lên dáng tươi cười.”Ta là Chú Minh.”

“Ta là Tử Diên.”

Dáng tươi cười rất ngại ngùng sạch sẽ, lớn lên cũng coi như thanh tú khả ái, tuy rằng so ra kém Nguyệt Nguyệt, nhưng đại khái có thể được 80%! Tử Diên nghĩ thầm.

“Ta đang muốn đến cửa thành Vu Quy cảng chờ Vô Cực bọn họ.” Chú Minh ôn hòa cười nói: “Ngươi đã cũng quen biết bọn họ, chúng ta cùng nhau đến chờ đi.”

“Được!” Tử Diên cũng lấy ra nụ cười chói lọi. Chí ít cũng có chút việc để làm.

Hai người đi tới cửa thành, cước bộ vừa ngừng, chợt nghe từ bên trong thành truyền đến tiếng một người nam nhân rống lên.

“Tử Diên! Ngươi lại chạy loạn lung tung.” Người nọ bên rống bên chạy vội về phía cửa thành.

Chú Minh nhìn lại, chỉ thấy người đến là một danh chiến sĩ đẳng cấp xem ra khá cao, trên khuôn mặt tuấn tú dễ nhìn tràn đầy tức giận cùng bất đắc dĩ.

“Thảm rồi!” Tử Diên thế nào lại quên, nàng là lén chạy đến đây chứ, sao có thể nghênh ngang ở cửa thành mà chờ người “đến thỉnh đi” chứ.

“Xin lỗi.” Tử Diên nhìn Chú Minh áy náy cười.”Ta muốn chạy nạn!” Tiếp theo cũng không quay đầu lại ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

“Lại chạy. Ai!” Nam nhân thở dài một hơi. “Ta nhận mệnh…” Cũng đuổi theo Tử Diên.

Chú Minh lăng lăng nhìn một màn này, sau đó mới nhớ tới, nếu như nam tử kia là người xấu, Tử Diên không phải rất nguy hiểm sao.

Hắn cấp tốc mật cho Tử Diên: “Ngươi không sao chứ, người kia là ai vậy?”

“Là… là lao đầu nhà ta!” Tử Diên thở hồng hộc đáp lại.

“Lao đầu?” Chú Minh hỏi: “Ai a?”

“Lão công ta.” Tử Diên trở mình xem thường. “Hắn siêu thích quản ta, cho nên ta mới muốn chạy! Bị hắn bắt được ta sẽ thảm.”

“Ác.” Chú Minh đáp, trong lòng cảm thấy lão công Tử Diên cũng có điểm đáng thương.

“Nhắn với Nguyệt Nguyệt là ta sẽ lại mật cho hắn.” Tử Diên nói: “Hiện tại chạy trối chết quan trọng hơn.”

Chú Minh gãi gãi đầu, không hiểu ra sao cả. Chạy trối chết? Không khoa trương như vậy chứ!



“Các vị, ta ở chỗ này!” Chú Minh đứng trước cổng thành phất tay với chúng ta.

“Ngươi đang chờ chúng ta?” Ta cười nói: “Xin lỗi, khiến ngươi đợi lâu.”

“Sẽ không! Sẽ không!” Chú Minh vội vã lắc đầu.”Ta nghĩ các ngươi là lần đầu tiên đến Tử đại, có thể cần người dẫn đường, ccho nên mới…” Hắn càng nói càng nhỏ giọng, còn ngượng ngùng gãi gãi đầu.

“Ngươi muốn làm người dẫn đường?” Tiểu Diệp khẽ cười nháy mắt với hắn mấy cái. “Tốt tốt, chúng ta đang lo không ai dẫn đường nà!”

“Nói như thế nào?” Chú Minh hỏi.

“Chính là nhiệm vụ viễn chinh đội.” Tiểu Diệp gọi bảng nhiệm vụ ra, đọc lớn lên cho Chú Minh nghe.

Nhiệm vụ: Phản hồn lệnh

Đẳng cấp: SSS

Nhiệm vụ nội dung: thế giới này thượng có một loại pháp thuật rất thần kỳ — có thể khởi tử hồi sinh. Nó thậm chí còn tốt hơn cả Phục Hoạt Thuật, người được thi pháp có thể phục hồi hoàn chỉnh sinh mệnh, ta rất muốn nghiên cứu ảo diệu trong đó… Tại phụ cận Địa Ngục Cốc ở Tử Vong đại lục, từng xuất hiện chú chỉ có vẽ pháp thuật kia, nếu như các ngươi có thể mang một phần về cho ta…

“Nguyên lai là như vậy…” Chú Minh nói: “Các ngươi không biết phải đi địa ngục nào?”

Địa ngục cốc là một sơn cốc phong bế, bên trái cũng chính là phía tây có một nơi gọi là “Sa đọa chi địa” hoặc “Địa ngục phương tây”, phía bên phải còn lại gọi là “Địa ngục chi môn” hoặc “Địa ngục phương đông”. Biểu hiện của địa ngục phương tây trên bản đồ là một khối đất trũng mọc đầy cây khô, còn địa ngục đông phương lại là một cánh cửa lớn màu đen.

Nhiệm vụ này không có khả năng chỉ cần chúng ta đến Địa Ngục cốc đơn giản như vậy, nhất định phải xông vào cả hai địa ngục này một lần, cho nên đúng như Chú Minh nói, chúng ta không biết phải đến địa ngục nào.

“Ta đã lên trang thảo luận tra qua, đây là nhiệm vụ mới, không tìm được tư liệu.” Tàng Đao bất đắc dĩ buông thỏng tay.

“Phản hồn lệnh a…” Chú Minh cố gắng hồi tưởng, “Hình như ta từng đánh được thứ gì đó tương tự.”

“Thật vậy chăng!” Tieur Diệp hỏi: “Ở nơi nào?”

“Đông Phương địa ngục.” Chú Minh nói: “Ta đánh tới gì đó tên là phản hồn phù, bất quá không có tác dụng gì, chỉ có thể bán lấy tiền.”

“Có thể phải đánh quái mạnh hơn mới rớt ra được.” Nửa Cuộc Đời nói: “Dù sao đây cũng là nhiệm vụ cấp SSS.”

“Vậy chúng ta đến Đông Phương địa ngục đi.”

“Cái này…” Chú Minh gọi chúng ta đã chuẩn bị cất bước lại.

“Ân?” Ta nhìn hắn.”Làm sao vậy?”

“Chính là… Ta muốn cùng các ngươi… cùng các ngươi…” Chú Minh ngại ngùng cúi thấp đầu, muốn nói lại thôi.

“Ngươi muốn theo chúng ta cùng nhau hành động?” Tiểu Diệp vỗ vỗ vai Chú Minh. “Đương nhiên không thành vấn đề!”

“Như vậy có gây phiền phức gì cho ngươi không?” Ta hỏi: “Vậy bằng hữu của ngươi thì làm sao?”

Chú Minh lập tức nói: “Ta không có bằng hữu…” Tựa hồ phát giác cách nói này có vẻ nhu rất quái gở, hắn lập tức đổi giọng: “Ý của ta là, ta không có cùng bằng hữu đến Tử đại, ta chỉ đến một mình.”

“Đi một mình, có thể đi đến bất cứ đâu mình muốn, tự do tự tại.”

Chú Minh là kỵ sĩ, thảo nào lại có cách nghĩ này, khi ta còn là Minh Nguyệt, cũng thường thường ỷ vào mình là đạo tặc, một mình chạy loạn khắp nơi. Bất quá hiện tại biến thành nửa hệ phụ trợ, sẽ không có lá gan đi dạo này.

“Nếu Chú Minh đại ca không có bằng hữu” Tiểu Dương thuận theo nói. “Chúng ta sẽ làm bằng hữu của ngươi nha!”

“Húc, ngươi thêm hắn đi!” Ta nói với Vô Cực.

Vô Cực không nói gì, phát tin mời Chú Minh.

Chú Minh cực nhanh ấn xác định xong mới phát hiện…

“Đây là tin mời gia nhập dong binh đoàn! Vô Cực ngươi phát sai rồi.” Chú Minh mở to hai mắt nhìn.

“Phát sai thì… phát sai vậy.” Vô Cực chậm rãi nói. Tay đáp lên vai ta, đối ta nháy mắt mấy cái.

“Vấn an mọi người đi.” Ta nói. Tuy rằng những người nghe được kênh này đều đang tập trung ở đây.

“Mọi… mọi người hảo!” Âm thanh Chú Minh run rẩy. “Gia nhập vào Ngân Chi Vô, là mộng tưởng lớn nhất của ta… Xin… xin mọi người chỉ giáo nhiều hơn!” Chú Minh hưng phấn đến mặt đỏ rần lên.

“Hoan nghênh a.” Tiểu Diệp cười.

“Xin chỉ giáo nhiều hơn.” Nhất Phương gật đầu với hắn.

“Đúng vậy!” Nửa Cuộc Đời cười nói: “Sau này lại có thêm người làm lao dịch.”

Dong binh đoàn rõ ràng có thể thu được năm mươi người, Vô Cực thì ngay cả một nửa cũng chưa thu được, cho nên Nửa Cuộc Đời thường nhịn không được oán hận nhân thủ không đủ.

“Đi thôi!” Vô Cực nói, cũng phát ra tin mời tổ đội “chính xác” cho Chú Minh.

“Hảo, ta mang mọi người đến chỗ mã xa.” Chú Minh nói.

Kỳ thực không cần hắn mang đi, chúng ta đều biết mã xa ở nơi nào, thế nhưng thấy hắn hưng phấn như vậy, chúng ta cũng ngoan ngoãn theo sát hán.

“Thật đáng yêu…” Nhìn bóng lưng Chú Minh, Thiên Xúng thốt lên một câu.

Nửa Cuộc ời nghe xong, cước bộ khựng lại một chút, tựa hồ không hài lòng.

Đến trước địa ngục phương đông ( địa ngục chi môn ), Chú Minh kiến nghị chúng ta trước nên đến “Hoang Thành” gần đó, mua một số thế thân chỉ nhân (tờ giấy cắt thành hình người). Quái vật đặc sản của địa ngục chi môn chính là Quỷ Sai có thể câu hồn phách con người, “Tác hồn thuật” của chúng có thể biến chúng ta thành bạch quang trong nháy mắt, mà thế thân chỉ nhân lại có thể chống đỡ công khích của tác hồn thuật một lần.

Không sai, chỉ có thể chống đỡ tác hồn thuật.

“Hoang thành” thật xứng với cái tên của nó, kiến trúc ở đây mất nóc lại mất nóc , bị hỏa thiêu rồi bị hỏa thiêu, tất cả đều rách nát không chịu nổi, bộ dạng lung lay sắp đổ. Người đi trên đường, quần áo lam lũ, hoặc ngồi hoặc nằm, mỗi người đều không có tinh thần hệt như du hồn.

Thế, nhung, đừng nhìn cửa hàng nơi này chỉ là miếng vải rách trải trên đất được mấy lão khất cái bày những thứ linh tinh ra bán, những thứ trên đó cực kì khủng khiếp! Tất cả đều là đạo cụ hoặc trang bị hiếm thấy ở trung ương đại lục.

Lấy thế thân chỉ nhân mà nói đi, trung ương đại lục cũng có loại quái biết sử dụng Tác Hồn Thuật, Cho nên lượng cầu không nhỏ, nhưng không có thương điếm nào bán, chỉ có thể đánh tới từ trên người quái vật, số lượng rất thưa thớt, một cái hé ra có thể ra giá đến một trăm kim tệ.

Hiện giờ có thể mua được ở thương điếm, hơn nữa chỉ mất một kim tệ, xem ra cái thế thân chỉ nhân này rớt giá thảm rồi!

Nửa Cuộc Đời dùng khủy tay huých huých ta. “Tiểu Nguyệt…” Tiếp theo cùng ta trao đổi một ánh mắt ngươi-biết-là-cái-gì-đấy.

“Muốn nhiều ít?” Ta không dùng mật ngữ, nhưng ép thanh âm đến mức thấp nhất.

“Một hai trăm đi.” Nửa Cuộc Đời nhỏ giọng nói: “Quá nhiều, giá không tốt.”

“Không nhất định phải một lần quăng ra hết… Như vậy giá cũng sẽ…”

“Hai người các ngươi mắt đi mày lại, đang nói cái gì bí mật a!” Tiểu Diệp phát hiện hai người chúng ta thần sắc khác thường, hiếu kỳ gom qua đây hỏi: “Không sợ người nào đó ghen?”

“Hư!” Ta nhanh chóng bảo nàng im lặng. “Nhỏ giọng chút.”

Thế nhưng âm lượng của Tiểu Diệp “có chút” lớn, đã sớm khiến cho Vô Cực bọn họ chú ý.

“Làm sao vậy?” Vô Cực hỏi. Quẳng cho Nửa Cuộc Đời ánh mắt cực kì “thân mật”.

“Chính là…” Ta cũng không thể nói, chúng ta đang tính toán làm sinh kế cho Ngân Chi Vô đi.

Hiện tại người chơi biết mua thế thân chỉ nhân ở đâu không nhiều lắm, nên thế thân chỉ nhân trên thị trường có giá rất cao, một cái cũng khoảng năm sáu mươi kim tệ. Chỉ cần chúng ta mua nhiều nhiều thế thân chỉ nhân mang về trung ương đại lục bán, nhất định có thể kiếm được không ít… ách… không ít tiền lời.

Bất quá loại phương pháp kiếm tiền này Vô Cực luôn luôn không đồng ý nhiều lắm, ta và Nửa Cuộc Đời mới có thể ở sau lưng hắn len lén thương lượng, không nghĩ tới bị Tiểu Diệp phá hỏng.

“Ác.” Vô Cực thiêu thiêu mi, ngầm hiểu.”Đừng quá phận là được rồi.”

Tuy rằng thành dân Ngân Chi Vô không ít, nhưng Vô Cực lại điều chỉnh giá thuế cực thấp, cho nên kinh phí trong thành vẫn có hơi hơi căng thẳng. Hơn nữa ta cũng nhiều lần phạm tội như vậy, hắn không thể làm gì khác hơn là mở một mắt nhắm một mắt.

“Nguyệt đại ca…” Tiểu Dương giật nhẹ y tụ của ta, lộ ra biểu tình chờ mong lại sợ bị thương tổn (? ).

Những người khác cũng vẻ mặt hưng phấn mà nhìn ta.

“Chúng ta cũng không phải là không thể…” Chú Minh gãi gãi đầu, cười đến rất ngượng ngùng.

Thay vì nói lực lý giải của bọn hắn quá tốt, chỉ cần nghe chúng ta qua lại hai ba câu đã hiểu được chúng ta nói cái gì , còn không bằng nói là trong lòng bọn hắn đã sớm có ý nghĩ này, chỉ là ngại người nào đó mà không dám ra tay hành động.

Ta nhìn qua Vô Cực, người nào đó mặt nhăn mày nhíu, sau đó qquay lưng lại, làm như thể cái gì cũng không thấy.

“Như vậy…”

“Các ngươi muốn mua nhiều ít?” Âm lượng của ta lần này lớn đến cho mọi người đều nghe thấy.

Cuối cùng, mỗi người chúng ta ôm năm cái thế thân chỉ nhân phòng ngừa vạn nhất, về phần cất trong thương khố…

Ta đây không được rõ lắm. ( cười )

Quái vật ở Địa Ngục Cốc chỉ có một loại, chính là Thiên Nha Nhân cấp 92, thuộc tinh phong, hệ phi hành. Thiên Nha Nhân là quái vật mới trong lần cập nhật này, thông thường chúng nó tụ tập vài con một chỗ, thừa lúc ngoạn gia không chú ý, từ giữa không trung lao xuống công kích. Lúc đầu chúng ta không quen hình thức công kích này, thường bị chúng nó khiến cho mặt bám đầy bụi đất.

Cuối cùng ta phái Bạch Vũ sử dụng điều tra thuật ( Tuần thú thuật cáp 2) giám thị động tĩnh của chúng nó, mới miễn đi cảnh bị đánh lén. Một đám game thủ trên dưới 100 cấp, nếu như bị mấy con Thiên Nha Nhân này đánh ngã, truyền ra ngoài thật sự là rất mất mặt.

Chú Minh giơ tấm chắn lên, ngăn trở tiêm mâu của Thiên Nha Nhân đâm xuống, Tàng Đao cũng lập tức nhảy lên, huy đao bổ về phía lưng Thiên Nha Nhân, gọt xuống nửa cái cánh của nó.

Thiên Nha Nhân rớt xuống đất không thể bay lên, lập tức sẽ chết dưới song đao của Thiên Xứng.

“Lại có một đám đến gần rồi!” Ta nói: “Ngay phía trên!”

“Thứ đánh lén!” Tiểu Dương quát: “Xem tên, của, ta!”

Cùng lúc vũ tiễn của Tiểu Dương bắn về phía đám Thiên Nha Nhân, những người khác cũng triển khai thế tiến công. Ngoại trừ Vô Cực.

Ta sử dụng Trinh Tra Thuật thì không thể hành động, Vô Cực liền đứng bên sườn ta, bảo hộ ta không bị Thiên Nha Nhân tập kích.

Minh Nguyệt kiếm trượng trên tay hắn được một tầng điện quang màu bạc bao bọc, đây là hiệu quả của “Ma pháp dự lưu”, ma pháp sư niệm xong chú ngữ, có thể lựa chọn giữ ma pháp lại bên người tạm thời không phát ra. Thế nhưng ma pháp dự lưu, sẽ chậm rãi tiêu hao SP, hơn nữa lực hành động của ma pháp sư cũng sẽ giảm phân nửa.

Nếu không phải động tác của Thiên Nha Nhân quá mức nhanh nhẹn, Vô Cực sợ không kịp phóng ra ma pháp, mới không sử dụng loại phương thức hao tổn SP này.

Nhưng xem ra ma pháp dự lưu của Vô Cực không có đất dụng võ rồi, bởi vì Thiên Nha Nhân vừa lao xuống, đã bị các đồng đội diệt sạch quang, căn bản không có cơ hội tới gần chúng ta.

“Phụ cận còn gì nữa không?” Nửa Cuộc Đời thu thập những thứ rơi xuống đất, hỏi ( chiến lợi phẩm đả quái đều do tế tê Nửa Cuộc Đời thu thập, trở về thành lại chia đều ).

Ta nhìn bảng phân bố quái vật Bạch Vũ truyền đến, nói: “Hình như đã hết rồi.”

“Chúng ta đi nhanh đi.” Nửa Cuộc Đời nói: “Chờ chúng nó xoát tân lại phải đánh nữa.”

Nửa Cuộc Đời hỏi Chú Minh: “Kế tiếp đi như thế nào?”

Địa Ngục Cốc hai bên là vách núi, không ai biết phải đi qua như thế nào.

“Phía trước có thang lầu, có thể kéo xuống.” Chú Minh nói: “Phía sau một tảng đá lớn, cần cẩn thận tìm.”

“Có phải cái này không?” Tiểu Diệp chỉ vào một khối nham thạch hình dạng đặc biệt vươn ra.

“Đúng đúng đúng! Chính là chỗ đó. Không ngờ tìm ra nhanh như vậy, trước đây ta tiến vào tìm rất khổ cực.”

Vô Cực nhìn ngân quang bao quanh cánh tay phải của mình, nhíu nhíu mày, phất tay đem ma pháp dự lưu đánh vào trên thạch bích.

“Oanh!” một tiếng, âm hưởng thật lớn khiến Chú Minh, Thiên Xứng và Tàng Đao quay đầu, khẩn trương nhìn hắn.

“Đi thôi!” Ta cười nói, mấy người này nhận thức Vô Cực không sâu, đại khái cho rằng hắn đang tức giận.

“Ác… được.” Chú Minh sửng sốt một chút, chợt cười nói: “Đi nhanh đi, qua khỏi đỉnh núi này là có thể thấy Địa Ngục Chi Môn.”

“Bất quá các ngươi thật là lợi hại! Thoáng cái đã đánh bại được đám Thiên Nha Nhân kia.” Chú Minh sùng bái nói: “Lúc trước ta tới, căn bản không đối phó được chúng nó.”

“Chờ, một, chút.” Nửa Cuộc Đời phát giác trong lời của Chú Minh có vấn đề. “Ngươi nói ngươi không đối phó được chúng nó, vậy ngươi làm sao đến được Địa Ngục Chi Môn?”

“Ác, dưới vách núi có chỗ để trốn a.” Chú Minh vô hại cười nói.

“Có chỗ trốn…” Tiểu Dương phi thường vô lực.”Chú Minh đại ca, sao ngươi không nói sớm? !”

“Các ngươi mạnh như vậy, ta nghĩ các ngươi nhất định đánh thắng được.”

Đánh được thì đánh được đó… Thế nhưng, có thể không cần đánh sẽ không đánh a!

“Nhất Phương…” Con hồ ly nào đó vỗ vỗ vai Nhất Phương, cười đến rất tà ác.”Lần này thủ thành hắn với ngươi một tổ.”

“Ác.”

Thiên Các Nhất Phương lãnh đạm lại không thích nói chuyện, là một người tuyệt đối tôn trọng Sparta giáo dục chức nghiệp quân nhân, ta nghĩ, những ngày sau này của Chú Minh có thể không dễ chịu lắm.

Vòng qua tảng nham thạch lớn, trên vách núi đá có một thềm đá kéo dài hướng về phía trên, thềm đá này giống như thể đi mãi thành đường, phi thường đơn sơ, chỉ có một tầng cầu thang, ngay cả cái tay vịn cũng không có.

“Cẩn thận một chút.” Chú Minh đi lên thềm đá, quay đầu lại nói: “Nghe người khác nói, nếu như cước bộ bất ổn, bị ngã xuống dưới, sẽ biến thành bạch quang.”

“Sẽ ngã chết sao!” Hi thượng kêu lên: “Ta đây không đi được không a!”

“Vậy để ta cưỡi Bạch Vũ mang ngươi bay qua… Ở đây có thể cưỡi sủng không?” Ta hỏi Chú Minh.

“Không thể.” Chú Minh lắc đầu.”Trên đỉnh núi gió thổii rất mạnh, ngoại trừ Thiên Nha Nhân, không động vật nào có thể bay.”

Ở đây ngoại trừ Thiên Nha Nhân, cũng không còn bất cứ loại động vật nào…

“Hi, ta đi ở phía sau ngươi, đỡ ngươi.” Tiểu Diệp cường ngạnh đẩy Hi Thượng lên thềm đá.

“Không nên đụng ta!” Hi Thượng đẩy cánh tay Sa Lợi Diệp đáp trên vai mình, “Người ta tự đi!”

Loại địa phương này, có người hỗ trợ, trái lại càng dễ chết… Nhất là Tiểu Diệp lòng tốt khó ngờ.

Thềm đá rất hẹp, cho nên đoàn người chúng ta, do Chú Minh đi đầu, một người tiếp một người tiêu sái trên thềm đá. Tàng Đao đi trước ta, Vô Cực lại ở phía sau ta, mà Hi Thượng thì mang theo nụ cười quỷ dị, kiên trì muốn đi sau cùng. Nửa Cuộc Đời đi phía trước một đường bất an, trong lòng mao cốt tủng thiên.

Sức gió trên đỉnh núi đúng như lời Chú Minh nói, phi thường mạnh, nhưng ngoại trừ gió quá mạnh ra, dọc theo đường đi cũng không có con quái nào xuất hiện, cũng không gặp Thiên Nhân Nha đến đánh lén, chúng ta rất thuận lợi lên trên đỉnh thềm đá..

Chỉ thấy một sơn động thật lớn xuất hiện trước mắt, cuồng phong thổi vào cửa sơn động, phát sinh tiếng “vù vù”, sơn động tối đen, thoạt nhìn có điểm kinh khủng.

“Ở đây không có quái… Ít nhất ta chưa từng gặp.” Chú Minh đạo: “Đi qua sơn động, có một cái thềm đá hướng xuống, đi xuống phía dưới sẽ thấy địa ngục chi môn.”

“Loại không khí này…” Đôi mắt Tiểu Diệp đảo quanh một vòng. “Có cảm giác sẽ có nhện xuất hiện.”

“Nhện?” Ta hỏi: “Sao lại nói vậy?”

“Mấy hôm trước ta xem một bộ phim điện ảnh rất nổi tiếng trước kia.” Tiểu Diệp thần tình say mê nói: “Diễn viên phim đó rất đáng yêu, vương tử rất đẹp trai a! Còn có tinh linh siêu siêu đẹp nữa… Thật hy vọng mình sinh ra ở niên đại lúc bộ phim mới ra a!”

“Vậy có quan hệ gì với nhện?” Tiểu Dương nghe mà không hiều.

“Ta còn chưa nói xong.” Sa lợi diệp phất phất tay, rất khó chịu khi Tiểu Dương cắt đứt lời nàng. “Phim đó có một đoạn là diễn viên chính cùng bằng hữu của hắn với… Ân… xem như là tiểu nhân vật phản diện đi, ba người bọn họ đi lên một cầu thang dài thật dài. Tiến vào một sơn động, sau đó bên trong lại có một con nhện lớn thật lớn…”

Tiểu Diệp còn đang kể không ngừng, Vô Cực cũng đã lôi kéo tay ta, đi vào sơn động.

“Đi thôi!” Vô Cực nói, hoàn toàn không nhìn Tiểu Diệp.

Trong sơn động quả nhiên không có nhện gì cả, chúng ta được Tiểu Diệp thao thao bất tuyệt “phối nhạc”, đi ra sơn động, sau đó lại đi xuống thềm đá

“Sau đó a, hắn thả binh sĩ U Linh kia đi…”

Còn đang kể a.

Địa ngục chi môn là một cánh cổng lớn theo phong cách Trung Quốc, phía trên cánh dùng gạch ngói xây thành vòm, hai bên có mái cong hình đuôi én, phía trên còn có hai con trào phong thú uy trấn yêu ma. Ngoại trừ vòng tay kéo cửa tròn hình đầu hổ màu vàng kim, toàn bộ đều là màu đen.

Sương mù u tối từ cảnh cửa đống kín tản mạn ra khắp nơi, ta vươn tay đang muốn đẩy cửa ra, trước mắt liền nhảy ra một bảng hệ thống tuyển chọn.

“Ngươi sắp tiến nhập cửa địa ngục, xin hỏi muốn đến tầng nào trước?”

Phía dưới lại là…

“Tầng thứ nhất, bạt thiệt địa ngục.” (Nếu ai khi còn sống đã phạm tội li gián, nói dối, phỉ báng, chửi rủa… người khác thì sẽ vô tầng này.)

“Tầng thứ ba, thiết thụ địa ngục.” (Những ai làm chia rẽ tình ruột thịt anh em, gia đình sẽ bị vô tầng này.)

“Tầng thứ năm, chưng lung địa ngục.” (Tầng này dành cho những ai hãm hại người khác.)

“Tầng thứ chín, du oa địa ngục.” (Tầng nào dành cho những ai chơi trác táng, mưu đồ trộm cướp.)

“Tầng thứ mười ba, huyết trì địa ngục.” (Những kẻ bất hiếu sẽ bị trừng trị tại đây.)

Thấy những tuyển hạng này, chúng ta nhất trí làm cùng một động tác, ấn hủy bỏ, sau đó quay đầu, hỏi Chú Minh “Muốn đi tầng nào?” Tiểu Diệp, Tiểu Dương, Nửa Cuộc Đời theo ta trăm miệng một lời, ăn ý mười phần.

“A!” Chú Minh kêu lên: “Các ngươi ăn ý ác!” lại lộ ra ánh mắt sùng bái.

“Hoàn hảo.” Ta ngượng ngùng cười cười, “Chúng ta phải đi tầng nào đây?” Lần thứ hai hỏi.

“Lần trước ta là từ tầng một chậm rãi đi xuống.” Chú Minh nói: “Bằng thực lực của ta, một mình có thể xông vào đến tầng thứ bảy đi.”

Vô Cực nói rằng: “Chúng ta theo tầng mười ba đi xuống, nếu như không có lại đi lên trên.”

Nếu là nhiệm vụ cấp SSS, quái phải đánh cấp bậc nhất định không thấp, cho nên đi xuống dưới là được.

“OK!” Tiểu Dương đáp: “Chúng ta tám chín!”

Trong 《 Kinh Phật 》 có ghi chép, phàm kẻ không tôn kính người khác, bất hiếu kính phụ mẫu, không chính trực, oai môn tà đạo, sau khi chết thì đánh vào Huyết Trì địa ngục tầng thứ mười ba, quảngư vào huyết trì chịu khổ.

Vừa đến địa ngục tầng mười ba, tất cả đập vào mắt chỉ là một mảnh huyết trì đỏ đậm, chỉ có mấy cái đường nhỏ để đi lại. Huyết trì sùng sục, không ngừng phun lên những bọt khí nhỏ, bọt khí phá vỡ tràn ra máu loãng, bùn đất trên đường mòn cũng nhiễm một mảnh đỏ sậm.

“Chỉ như vậy?” Tiểu Diệp nhìn xung quanh một vòng, thất vọng cụp tai xuống.”Thật đúng là buồn chán.”

“Buồn chán?” Ta hỏi: “Sao lại vậy.”

“Nơi này là địa ngục nha!” Tiểu Diệp xiết chặt nắm tay, dị thường kích động nói: “Huyết trì đương nhiên phải có người chết kêu gào rên rỉ hay thi khối sao!”

Làm sao chắc chắn vậy?

“Ngươi suy nghĩ nhiều quá.” Nửa Cuộc Đời nói.

Hiện tại có rất nhiều nghĩ trò chơi thật đều lấy bạo lực, máu tanh làm gốc, đặc biệt cường điệu cái loại cảm giác chân thật máu chảy đầm đìa, cũng không quan tâm người chơi game đã trưởng thành hay chưa, có thể tạo thành quan niện lệch lạc cho người chơi.

Mà Thiên Vận tuy rằng rất thật, nhưng không đặc biệt cường điệu loại “máu thật” này, trong trò chơi, cho dù người chơi hay quái vật bị thương cũng chỉ phun vài giọt huyết mang tính tượng trưng, cũng không xuất hiện hình ảnh nội tạng bay loạn, huyết nhục mơ hồ.

Quái trong huyết trì địa ngục là Quỷ Soa đại thể từ tám mươi đến chín mươi cấp, số lượng tuy rằng không ít, nhưng đối chúng ta mà nói tuyệt không thành vấn đề, trước mắt vẫn chưa có con Quỷ Soa nào phóng tuyệt chiêu tất sát Tác Hồn Thuật, cho nên thế thân chỉ nhân của chúng ta vẫn chưa có dịp dùng đến.

Chúng ta một đường đi xuống tới tầng mười bảy Thạch ma địa ngục

Thạch ma địa ngục có bốn thạch ma thật lớn không ngừng chuyển động, trên đỉnh thạch ma cao ngất, mơ hồ có thể thấy rất nhiều người không ngừng nhảy vào trong, có người nói những thạch ma này chuyên môn dùng để nghiêm phạt những kẻ đạp hư ngũ cốc, kẻ cắp kẻ trộm, tham quan ô lại, ức hiếp bách tính.

Lúc này, Tiểu Dương tinh mắt ( thị lực của cung tiễn thủ đặc biệt tốt ) phát hiện dưới thạch ma bên trái hình như có gì đấy.

“Bên kia hình như có người kìa!” Hắn chỉ vào hướng kia nói: “Có thể là ngoạn gia! Chúng ta có muốn qua đó hỏi một chút xem không?”

“Hỏi một chút đi.” Ta nói đạo: “Hy vọng có người biết đánh quái gì thì rớt phản hồn lệnh.”

Bên cạnh thạch ma có một pháp sư đang nằm đó, từ hai mắt trống rỗng có thể thấy được, hắn đã tử vong.

“Ta giúp ngươi sống lại nga?” Ta hỏi.

Đối phương vẫn chưa trả lời, bên cạnh ta liền vang lên một âm thanh khác.”Ta van ngươi ngươi, cứu cứu bằng hữu ta!”

Này làm ta bị dọa đến nhảy dựng, bởi vì nơi này ngoại trừ pháp sư kia, rõ ràng không có người khác a!

Lẽ nào… là “cái kia” trong địa ngục sao ? !

Thật là khủng khiếp a — ta còn bị vây trong khiếp sợ, Nửa Cuộc Đời đã giúp pháp sư kia sống lại.

“Cảm tạ ngươi!” Hắn nhiệt tình nắm tay Nửa Cuộc Đời, nói: “Ta đang phiền não có nên trở về thành hay không ni! Thực sự là rất đa tạ các ngươi.”

Âm thanh kia cũng nói rằng: “Cảm tạ các ngươi giúp bằng hữu của ta.”

Lúc này ta mới phát hiện, nguyên lai người kia bị bóng của thạch ma chắn lại, cho nên ta mới không chú ý đến, không… Hẳn là nên nói dù muốn chú ý cũng rất khó!

Hắn… gắn… mặc đồ nịt màu đen, hơn nữa còn là một người da đen a!

“Xin chào.” Hắn hướng ta vươn tay.”Ta là Mễ Khai, là một đạo tặc.”

“Xin… chào.” Ta cố nén cười cùng hắn bắt tay.

Tuy rằng biết Thiên Vận cũng có phục vụ khí ngoại quốc, nhưng trong trò chơi gặp được người ngoại quốc vẫn là lần đầu tiên, hơn nữa… Mễ Khai đã đủ đen, còn luyện đạo tặc, chỉ cần sắc trời tối một chút, đi trên đường căn bản không ai nhìn thấy hắn! ( chỉ nhìn thấy hàm răng )

Nhìn đôi tai dài nhọn của Mễ Khai, lòng ta đầy nghi hoặc. Mễ Khai này là luyện Tinh Linh hay Hắc Yêu a! Căn bản nhìn không ra!

“Xin chào, ta là Mễ La.” Pháp sư kia tự giới thiệu: “Chức nghiệp đạo sĩ.”

Nhìn kỹ, Mễ La đường nét rất sâu, nguyên lai cũng là một người ngoại quốc. Chỉ là Mễ La là người da trắng, lại là thần tộc, màu da vốn có tương đối tái nhợt, hơn nữa Thiên Vận nhân vật có thể tự do tuyển chọn màu mắt và màu tóc, cho nên trong lúc nhất thời thật nhìn không ra.

“Vừa gặp phải bạo tẩu, ta không cẩn thận chết mất, không thể làm gì khác hơn là bảo Mễ Khai trốn đi, nhìn xem có ai có thể giúp ta sống lại không.” Mễ La nói: “Cảm tạ! May mà gặp được các ngươi.” Nói xong, còn thành kính vẽ một thập tự trước ngực.

Bức tranh đạo sĩ của thánh thập tự… Đột nhiên có điểm á khẩu.

Mễ Khai và Mễ La rất thích nghiên cứu văn hóa phương đông, thường đến địa ngục chi môn luyện công ( nghiên cứu văn hóa địa ngục đông phương? ), bọn họ phi thường quen thuộc mười tám tầng địa ngục.

Vì vậy, chúng ta hỏi bọn hắn có biết đánh quái gì mới rớt phản hồn lệnh.

“Ác… Phản hồn lệnh a! Biết.” Mễ Khai gật đầu, nói: “Từ tầng mười tám đi xuống nữa, sẽ tới diêm vương điện, tiểu boss Hắc Bạch Vô Thường, hình như có rớt.”

“Tiểu boss a…” Nửa Cuộc Đời suy tư một chút, sau đó hỏi: “Các ngươi có thể bồi chúng ta đi không?”

Hắc Bạch Vô Thường vừa nghe là biết không dễ đối phó, cho nên Nửa Cuộc Đời muốn tìm bọn họ hỗ trợ.

“Này…” Mễ Khai lộ ra biểu tình do dự.”Rất nguy hiểm. Thật xấu hổ, chúng ta không có biện pháp đi.”

“Ta rất xin lỗi.” Mễ La hạ mắt, vẻ mặt đầy xấu hổ.

“Không sao đâu!” Ta vỗ vỗ vai Mễ La.”Chúng ta không có biện pháp tổ đội, không thể chú ý đến các ngươi, đương nhiên rất nguy hiểm.”

“Đúng vậy!” Tiểu Diệp cười nói: “Không cần quá để ý.”

“Các ngươi nói cho chúng ta biết làm sao có thể đánh được phản hồn lệnh, ta đã rất cảm tạ rồi.” Vô Cực cũng cười: “Không cần miễn cưỡng.” Vô Cực điều không phải loại người ép buộc người khác.

Ta cùng Nửa Cuộc Đời buff cho họ nguyên bộ ma pháp phụ trợ, liền cáo từ hai người, đi diêm vương điện.

“Sau này nếu có gì cần hỗ trợ, đừng quên mật chúng ta.” Mễ Khai phất tay với chúng ta, nói.

“Không thành vấn đề.” Vô Cực rất thẳng thắn đáp.

Ta dặn dò: “Các ngươi phải cẩn thận đấy!”

Dưới mười tám tầng địa ngục là diêm vương điện, không ngờ lại âm trầm kinh khủng.

Thạch trụ thật lớn khắc ác quỷ màu đỏ, đứng sừng sững tại bốn góc, dưới chân là sàn nhà bằng cẩm thạch, bề mặt bóng loáng, phản chiếu thân ảnh của chúng ta, trong không gian mênh mông chỉ vang vọng tiếng bước chân của mọi người.

Ở phía trước có một mặt thạch bích, trên thạch bích có hình chạm vẽ đồ đằng cửu long thưởng châu trông rất sống động, vương ỷ màu đỏ sậm dựa vào thạch bích, diêm vương mặc trường bào hắc sắc đang ngồi trên ấy.

Phát hiện chúng ta đích tới gần, diêm vương ngẩng đầu, dừng ở chúng ta. Trên người hắn tràn ngập trấn khí khó có thể hình dung, đối diện với đôi mắt màu bạc kia, ta có loại cảm giác vô lực muốn quỳ xuống trước hắn.

“Người tới là người phương nào? Lại dám xông vào diêm vương điện!” Diêm vương quát.

“Hắc phán! Bạch phán! Đuổi bọn chúng ta khỏi nơi này!” Lời nói vừa dứt, từ trong khoảng không xuất hiện hai người.

Hắc Vô Thường hắc sắc đại bào, tóc đen mắt lam, màu da hơi đen cùng Bạch Vô Thường một bộ bạch sam, mái tóc dài màu trắng bạc, hai người song song quỳ một gối trước Diêm Vương.

“Dạ!” Âm điệu Hắc Vô Thường thập phần lãnh ngạnh.

“Tuân mệnh!” Bạch Vô Thường lại là ôn văn nho nhã.

Hai người bọn họ quay đầu lại, chúng ta không khỏi hít một hơi thật sâu.

Không phải vì bộ dạng bọn họ có bao nhiêu hung tợn hung thần ác sát, mà là…

“Rất… rất đẹp trai a!” Tiểu Diệp hai mắt đăm đăm.

“Mỹ nhân a!” Hi Thượng cũng không ngừng tán thưởng.

Hắc Vô Thường tay phải cầm trường đao hắc sắc, thân đao phiếm trứ ô quang, chuôi đao tạo hình cánh chim, nhìn như một con đại điểu màu đen giương cánh. Năm ngón tay trái đều đeo nhẫn, trên những chiếc nhẫn có sợi xích sắt thật dài màu đen, quấn quanh trên cánh tay, phía cuối xích sắt lại là câu trảo ba vuốt.

Nói thật ra, Hắc Vô Thường thật sự là người (NPC) suất nhất ta từng thấy, mày kiếm anh tuấn, tử mâu dài nhỏ thâm thúy, đôi môi xinh đẹp mím chặt. Hắn một thân khí tức lãnh túc (lạnh lẽo + trang nghiêm), cùng Vô Cực có chút tương tự, nhưng thiếu cuồng ngạo cùng tự phụ của Vô Cực.

Trái lại Bạch Vô Thường, mi mày tinh tế, lông mi thật dài như vũ tiễn chậm rãi chớp động, hắc đồng trong suốt lưu chuyển ôn quang như nước, đôi môi hồng nhạt lại giương lên tiếu ý thản nhiên, nhu hòa mà mỹ lệ.

Hắn một thân khí chất nhã nho du nhiên, nếu không phải bên hông đang buộc một thanh nhuyễn kiếm màu trắng, thoạt nhìn không giống như chiến sĩ, mà là nho giả.

Bên hông Bạch Vô Thường, ngoại trừ nhuyễn kiếm, còn có một lệnh bài ám hồng sắc, nói vậy đó chính là phản hồn lệnh.

Hắc Bạch Vô Thường quay người lại, lập tức xông vào chúng ta.

Ta quát: “Mau lui lại!” Muốn mọi người mau chóng rời khỏi diêm vương điện.

Hai tiểu vương đã rất đủ nhìn ròip, nếu như boss Diêm Vương ngồi kia cũng đi ra cho một cước, chúng ta đây phải trở về thành dưỡng sức. Cho nên ta tính toán lui về một tầng, dẫn một con rồi một con đến mới đánh.

Nào biết không chạy được xa, chợt nghe thấy Bạch Vô Thường nói: “Hắc, ngăn bọn hắn!”

“Ân!” Hắc Vô Thường đáp, hai chân đạp xuống, người liền tiêu thất ngay tại chỗ.

Con không rõ phát sinh chuyện gì, phía trước chúng ta đột nhiên có một nhân ảnh hạ xuống, Hắc Vô Thường rút ra trường đao, để ngang giữa không trung, ngăn trở đường đi của chúng ta.

Từ cách đối thoại của Hắc Bạch Vô Thường, AI của họ khẳng định cực cao, đối phó loại quái này, chỉ cần chúng ta phán đoán sai lầm một chút, vậy là có thể tặng rụng mạng nhỏ của mọi người, cho nên Vô Cực không dám có một tia chần chờ, lập tức phân phối nhiệm vụ cho mọi người.

“Nhất Phương, Tàng Đao, Nửa Cuộc Đời, ba người các ngươi kềm chế Hắc Phán.” Vô Cực nói.

“Những người khác tập trung toàn lực, chuyên tâm đối phó Bạch Phán!”

Đẳng cấp Hắc Bạch Vô Thường đều rất cao, nếu như phân đều người cho hai bên, ứng phó nhất định rất cật lực, huống chi, phản hồn lệnh vừa nhìn là biết ở trên người Bạch Vô Thường, nhiệm vụ của chúng ta là đánh phản hồn lệnh, có đánh chết Hắc Vô Thường hay không cũng chẳng sao.

“Không thành vấn đề!” Tàng Đao nói, lập tức xông lên phía trước, cùng Nhất Phương một trước một sau giáp công Hắc Vô Thường.

Chú Minh huy đao công kích Bạch Vô Thường, nhưng phát hiện Tiểu Diệp và Hi Thượng vốn phải cùng hắn chắn quái lại chậm chạp không chịu tiến lên. Một bộ vạn phần khó xử.

“Các ngươi đang làm gì đó!” Vô Cực quát: “Nhanh đi chắn!”

“Ta không hạ thủ được a!” Hi Thượng ôm đầu, kêu lên.

“Ta cũng vậy!” Tiểu Diệp càng rất khoa trương rớt hai hàng nước mắt.

Vô Cực khép hờ hàn mâu, cho các nàng một cái liếc mắt sắt như dao. “Đừng nói nhảm!”

Tiểu Diệp và Hi Thượng vạn phần không muốn đánh loại quái đẹp như Bạch Vô Thường, thế nhưng, nhãn đao của Vô Cực thật sự rất dọa người, các nàng không thể làm gì khác hơn là kiên trì xông lên đánh!

Chú Minh và Thiên Xứng phía trước, Hi Thượng và Tiểu Diệp phía sau, bốn người bọn họ giáp công Bạch Vô Thường. Vô Cực, Cái Gương, Tiểu Dương và Phiền Toàn cũng là hai trước hai sau vây quanh hắn, không ngừng sử dụng ma pháp và tên luân phiên công kích, làm cho Bạch Vô Thường không hề có lực đánh trả, tình hình chiến đấu nghiêng về phía chúng ta. Nhưng tình huống Nhất Phương bọn họ lại hoàn toàn tương phản với chúng ta.

Loan đao của Nhất Phương đỡ lấy trường đao hắc sắc của Hắc Vô Thường, Tàng Đao lập tức hiện thân từ trong cái bóng, dự định tập kích bất ngờ. Chỉ là không nghĩ tới, Hắc Vô Thường tay trái động một cái, hắc liên quấn trên cánh tay hắn, theo ba đạo trảo ảnh cũng đen nốt, trong khoảnh khắc Tàng Đao hiện thân, trảo lên lồng ngực hắn. Tàng Đao né tránh không kịp, hung hăng bị trừ đi một nửa máu.

Nửa Cuộc Đời cấp tốc buff đầy máu cho Tàng Đao, nói: “Cẩn thận một chút, bọn họ rất thông minh.” Nói cách khác, cái loại chiêu thức tiền hậu giáp kích bình thường này không thể đối phó Hắc Vô Thường.

Tàng Đao không thể làm gì khác hơn là lui ra nửa bước, cùng Nhất Phương một trái một phải hợp công Hắc Vô Thường. Loại chiến thuật này có tính phiêu lưu rất lớn, bởi vì hình thức công kích của đạo tặc mẫn hệ cùng kỵ sĩ thể hệ (hệ thể chất) hoàn toàn bất đồng, hai người song song, mới có thể kềm chế và ảnh hưởng lẫn nhau. Hơn nữa người mẫn hệ, tuyệt không thích hợp chính diện tiếp xúc với loại quái công cao như Hắc Vô Thường, nếu như đối phương sử xuất cường kích mà không tránh kịp, bị miểu sát thì khó nhìn.

Huyết lượng Bạch Vô Thường càng thấp, Hắc Vô Thường thế công càng thêm ngoan lệ. Một nhát bổ ngang, mang theo ba đạo tàn ảnh hắc sắc, khiến huyết lượng Tàng Đao thấy đáy trong nháy mắt, Nhất Phương cũng bị bức lui một khoảng lớn, may mà Nửa Cuộc Đời đúng lúc gọi ra sủng vật cửu vĩ hồ, mới không để Hắc Vô Thường thoát ly khởi sự kềm chế của họ.

Thấy thế, ta cũng lập tức gọi Bạch Vũ và Tương Linh hỗ trợ, sau đó nói với Nửa Cuộc Đời : “Nửa Cuộc Đời, trao đổi!” Nói xong, đã đem trì dũ quang cầu tụ trên tay phóng lên người Tàng Đao.

Nửa Cuộc Đời lập tức hiểu ý, ngược lại đem trì dũ quang cầu buff cho Chú Minh. Vị trí hai người chúng ta không thay đổi, nhưng lại trao đổi đối tượng buff máu cho nhau.

Ý nghĩ của ta là nhượng toàn bộ chức tế ti cho Nửa Cuộc Đời để hắn Vô Cực bọn họ buff máu, ta thì vừa buff máu vừa sử dụng phù pháp quấy nhiễu Hắc Vô Thường.

Không gọi ra triệu hoán thú hỗ trợ, cũng không phải vì mất thời gian niệm chú, mà là bởi vì triệu hoán thú trí năng không cao. Triệu hoán thú không giống với sủng vật, chúng nó không thể chấp hành mệnh lệnh quá mức phức tạp, nhiều lắm chỉ có hạ lệnh công kích, mệnh lệnh bất động tại chỗ hoặc là phòng thủ linh tinh các loại, hơn nữa còn là một khẩu lệnh một động tác, triệu hoán sư phải không ngừng chỉ huy mới được.

Nếu như ta gọi triệu hoán thú, tuy rằng uy lực sẽ tăng nhiều, nhưng đồng dạng, nhất định phải luôn luôn chỉ huy chúng nó. Buff máu đã đủ mệt mỏi, còn phải phóng phù pháp và điều khiển hai sủng vật, thực sự không có tâm lực chỉ huy một đoàn triệu hoán thú nữa, cho nên trừ phi đan luyện, bằng không ta rất ít khi gọi thú triệu hồi về đánh quái.

Đây là điểm khó khăn khi tu luyện đa trọng chức nghiệp, một ngoạn gia luyện song tu, không có khả năng luyện rất cao cả hai kỹ năng chức nghiệp, huống chi là ta. Có người hẳn sẽ hâm mộ ta có được bốn loại chức nghiệp, nhưng Thiên Vận rất công bình, không có khẳ năng dốc hết lòng cho cả bốn loại chức nghiệp, ta tương đối am hiểu, cũng chỉ có bộ phận tế ti và phù chú sư.

Đổi thành ta giúp Nhất Phương bọn họ buff máu, huyết lượng của Tàng Đao tuy rằng thăng lên hạ xuống vô cùng nguy hiểm, nhưng cũng không lo lắng hắc Vô Thường đột phá khỏi vòng vây.

Hắc Vô Thường chỉ cần vừa muốn sử dụng hắc đao đánh văng bọn họ, ta lập tức bằng tốc độ nhanh nhất phóng Phong Linh Phù, đánh bay thế công của hắn, tuy rằng lực công kích của hắc đao vẫn còn, nhưng không thể nào phát huy hiệu quả đẩy lui, hiện tại chỉ còn lại có câu liên co duỗi tự nhiên kia,, tốc độ cực nhanh khiến chúng ta đau đầu, nó khiến Tàng Đao bị thương không ít lần.

Bất quá, chúng ta chỉ cần tiếp tục chống đỡ một chút sẽ ổn!

Thanh nhuyễn kiếm của Bạch Vô Thường tuy rằng linh hoạt tự nhuên, nhưng phản hồn lệnh của hắn cũng không có hiệu quả công kích như đoạt hồn câu của Hắc Vô Thường, muốn một lần đối phó ba người bọn hắn thật sự không dễ dàng. Hắn là quái vật mẫn hệ, đẳng cấp mặc dù cao, nhưng không chịu nổi ngoạn gia vây công, cho nên Vô Cực mới có thể để mọi người tập trung công kích.

Dưới sự phối hợp của mọi người, huyết lượng của Bạch Vô Thường rất nhanh đã thấy đáy.

“Viêm Thập Tự Trảm!” Thiên Xứng quát khẽ một tiếng, song đao mang theo viêm mang, họa ra một đạo thập tự trên người Bạch Vô Thường. Một kích này, rốt cục đã đẩy huyết lượng Bạch Vô Thường về 0.

“Ngô!” Bạch Vô Thường hừ nhẹ một tiếng, đôi mi thanh tú hơi nhíu, té trên mặt đất, rơi ra một khối lệnh bài. Thiên Xứng vội vã nhặt lệnh bài lên.

Ngay cả thời gian hoan hô đích thời gian cũng không có, trước mắt liền nhảy ra một nhóm từ.

Hệ thống thông báo! Giết chết Bạch Vô Thường, dẫn phát Hắc Vô Thường cuồng bạo.

Chỉ thấy tử mâu Hắc Vô Thường nháy mắt trở nên đỏ đậm, đại đao hắc sắt trong tay bao vây một tầng liệt diễm hừng hực, đoạt hồn câu càng giống như có sinh mệnh, “già lạp già lạp” vũ động giữa không trung.

Ta và Tàng Đao thấy thế, nuốt một ngụm nướt bọt, song song hô to.”Chạy mau a!” Sau đó xoay người, cũng không quay đầu lại chạy trối chết về phía vùng cấm.

Tuy nói chúng ta có thực lực đánh bại Bạch Vô Thường, đối phó Hắc Vô Thường hẳn là cũng không thành vấn đề, thế nhưng, vừa nhìn đến biểu tình cuồng nộ của Hắc Vô Thường, ta không lý do muốn bôi dầu vào lòng bàn chân, bỏ trốn mất dạng.

Ý tưởng những người khác cũng giống ta. Cước bộ Hắc Vô Thường vừa động, toàn bộ chúng ra đã trốn được đến vùng cấm quái vật ở lối vào Diêm Vương Điện.

Hắc Vô Thường chậm rãi đến gần chúng ta, từng bước, từng bước, nặng nề bước lên, từng ngọn lửa bừng lên sau mỗi bước chân, đó là ngọn lửa phẫn nộ!

“Các ngươi dám… đả thương Bạch của ta!” Ngữ khí Hắc Vô Thường mang theo leo lắng, hồng mâu giống như ngọn lửa thiêu đốt.

“Dám làm hắn bị thương!” Gầm lên giận dữ, tay phải Hắc Vô Thường chém ra một đạo hỏa nhận, đoạt hồn câu cũng bổ vào chúng ta.

Biết rõ nơi này là vùng cấm quái vật, bất luận Hắc Vô Thường công kích thế nào cũng không thể thương tổn đến chúng ta, nhưng nhìn hỏa nhận và hỏa cầu vùn vụt bay về phía mình, mọi người vẫn là làm theo phản xạ…

Xuất ra hồi quyển, cố sức xé nó.

“Ba!” một tiếng, đoạt hồn câu bị một mặt tường vô hình bắn ngược trở về, hỏa nhận lại tiêu tán trong nháy mắt.

“Đáng ghét!” Hắc Vô Thường rống giận: “Để cho bọn họ chạy trốn!”

Hắn phẫn nộ đem câu liên đánh về phía cột đá gần đó, phát ra một tiếng nổ thật lớn.

“Hắc…”

Phía sau Hắc Vô Thường truyền đến tiếng nói yếu ớt của Bạch Vô Thường, Bạch Vô Thường suy yếu từ sàn nhà đứng dậy, thân hình còn lung lay lắc lắc có chút bất ổn.

Hắc Vô Thường vội vã đưa tay đỡ lấy hắn, vẻ mặt yêu thương hỏi: “Ngươi không sao chứ?”

“Ta không sao.” Bạch Vô Thường ôn hòa cười, lắc đầu.”Chỉ là vết thương nhỏ.”

Quỷ quái trong địa ngục chi môn sau khi bị ngoạn gia đánh ngã cũng sẽ không tử vong, chỉ là tạm thời hôn mê, một lát sẽ tỉnh lại ( đương nhiên, giá trị kinh nghiệm vẫn cho, vật phẩm nên rớt vẫn sẽ có ).

“Đám người kia thật đáng chết, dám làm ngươi bị thương!” Hắc Vô Thường căm giận nói, tử mâu tràn ngập lãnh ý.

“Bọn họ là ngoạn gia, chúng ta làquái, ngoạn gia đánh quái là chuyện rất bình thường.” Bạch Vô Thường không để ý, mỉm cười nói.

“Thế nhưng…”

Bạch Vô Thường khoác qua cánh tay Hắc Vô Thường, cắt ngang lời hắn. “Hiện giờ tương đối phiền phức chính là, phản hồn lệnh rớt, lát nữa phải đi xin Diêm Vương cái khác.’

Hắn để lộ lúm đồng tiền tuyệt mỹ, nói: “Ngươi theo ta đến nói với hắn đi!”

Hắc Vô Thường sửng sốt, chợt cười khổ. “Lại cái bộ dạng này. Ai~ Ai kêu ta… bị ngươi ăn đến gắt gao chứ.” Hắn rút cánh tay ra, đổi lại ôm lấy vai Bạch Vô Thường

“Bất quá, thật không hiểu nổi.” Bạch Vô Thường thì thào tự nói.”Bọn họ lấy phản hồn lệnh của ta làm cái gì ni? Cũng không phải đạo cụ nhiệm vụ gì…”

“Ai biết.” Hắc Vô Thường nhún nhún vai, hắn không có cảm tình gì với những người làm Bạch Vô Thường bị thương. “Có thể là lẫm lẫn cũng nên!” Trong ấn tượng, “trên lầu” hình như có quái cũng sẽ rớt “Phản hồn lệnh” .

Đương nhiên, “Phản hồn lệnh” của Bạch nhà hắn so với “Phản hồn lệnh” trên lầu không biết còn tốt hơn mấy trăm lần.

—-

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.