Thiếp Thần Đặc Công

Chương 182: Q.1 - Chương 182: Kinh động Triệu cục trưởng!






Phương Dật Thiên trong mắt đầy vẻ chờ mong nhìn phách vương hoa Quan Lâm ngúng nguẩy kiều đồn cự đại đi ra ngoài, trong lòng chỉ có thể thầm thở dài một hơi, theo luật thì cảnh sát thật sự có quyền giam hắn lại một đêm, trước khi hồ sơ vụ việc còn chưa điều tra rõ ràng thì hắn tôi cũng không thể ra ngoài, trừ phi là có người mời luật sư đến bảo lãnh hắn ra.

"Quên đi, ở lại cục cảnh sát ngủ một đêm cũng tốt, con mẹ nó Dương Tuấn, quả thật dám ở sau lưng tôio đâm một dao, mày cứ chờ đó!" Phương Dật Thiên trong lòng âm thầm nghĩ, hàn quang trong mắt lóe ra.

"Phương Dật Thiên, anh thật là..." Tiểu vương lớn tiếng, nhìn ngó xung quanh, xác định Quan Lâm không có ở xung quanh mới nói tiếp với Phương Dật Thiên, "phách vương hoa nổi danh khắp cả cảnh cục mà anh cũng dám đùa giỡn, anh không bị lột da xem ra đã rất là may mắn rồi."

"Anh bạn, tôi nhìn ra được, cảnh cục các anh là bị xú bà nương này đàn áp phải không, một đại gia như anh lại cam lòng khuất phục dâm uy của nàng tôi sao?" Phương Dật Thiên nhàn nhạt nói.

"Khụ khụ..." Tiểu Vương ho khan hai tiếng, nghĩ thầm tên gia hỏa này dám gọi Quan Lâm là xú bà nương? Nếu chẳng may nàng nghe được...

Cửa phòng thẩm vấn bị một cước đá bay đi, Quan Lâm lạnh lùng cầm một tờ giấy đứng trước cửa, hai mắt rực lên hai ngọn lửa mãnh liệt phẫn nộ nhìn chằm chằm Phương Dật Thiên, gằn từng chữ một: "Phương Dật Thiên, anh nói chuyện cẩn thận cho tôi, anh tin hay không tôi chặt tôiy chân anh ngay bây giờ?"

Phương Dật Thiên rùng mình, cười khổ một tiếng, hắn lúc này mới nhớ là trong phòng thẩm vấn có thiết bị nghe trộm, những lời hắn vừa nói hiển nhiên là bị Quan Lâm đứng ngoài cửa nghe được.

Tiểu Vương sắc mặt cũng rất xấu hổ, Quan Lâm là thủ trưởng trực tiếp của hắn, vậy là những lời hắn vừa nói cũng bị Quan Lâm nghe được, hắn không khỏi có chút khẩn trương nhìn Quan Lâm.

"ANh cứ sửng sốt ra đó làm gì? Tống hắn vào phòng giam, còn nhìn thấy hắn chắc tôi điên mất!" Quan Lâm lạnh lùng nói.

"Dạ, rõ!" Tiểu Vương vội vàng trả lời, đứng lên đi về phía Phương Dật Thiên.

Cùng lúc đó, tại một căn biệt thự ven hồ trong khu Động Đống, Dương Tuấn cùng Trần Khải ngồi trên ghế sô pha, ngồi bên cạnh Dương tuấn chính là lái xe kiêm vệ sĩ Vương Bằng.

"Dương ca, tiểu tử kia đã bị cảnh sát bắt đi, hiện đang bị giam trong cục cảnh sát." Vương Bằng nói.

Dương Tuấn gật đầu nói tiếp: "Đệ tìm đâu ra một đám hỗn loạn khai báo với cảnh sát vậy?"

"Cái này thì Dương ca yên tâm, những người đó đều là người của cửu gia, bọn họ tuyệt không lỡ miệng, cái gì nên nói cái gì không nên nói đã nói với bọn họ từ trước rồi ." Vương Bằng vội vàng nói.

"Vậy là tốt, tiểu tử kia một khi đã bị bắt vào cục cảnh sát thì không dễ mà được thả ra đâu." Dương Tuấn cười nhạt.

"Dương ca, tội danh không lớn thì cảnh sát cũng sẽ không giam tiểu tử kia lâu, bất quá sau chuyện này hắn muốn ngẩn đầu lên cũng khó." Trần Khải nói.

"Không sao, huynh chỉ cần gọi một cú điện thoại cho Triệu cục trưởng nhờ hắn chiếu cố một lần, tiểu tử kia sẽ không dễ dàng mà đi ra được đâu." Dương Tuấn lạnh lùng nói.

Ngay lập tức, Dương Tuấn rút ra một chiếc điện thoại di động, quay số nói chuyện:

"Uy, là Triệu cục trưởng phải không? Ha ha, thật ngại quá, đã trễ thế này còn quấy rầy Triệu cục trưởng nghỉ ngơi, thật có lỗi thật có lỗi."

"Dương công tử, cậu không nên khách khí với tôi, khuya như vậy còn gọi điện thoại cho tôi có việc gì không?" Từ trong điện thoại truyền đến một giọng nam nhân hùng hậu.

"Ha hả, Triệu cục trưởng quả nhiên là thẳng thắn, thật sự là có việc, tiểu tử đánh tôi bị thương hiện giờ còn ở trong cục cảnh sát, hy vọng Triệu cục trưởng chiếu cố hắn nhiều hơn."

"A? Rốt cuộc là ai a, hắn dám đả thương Dương công tử sao?"

"Hắn tên là Phương Dật Thiên, việc này thỉnh Triệu cục trưởng quan tâm!"

"Phương Dật Thiên? Được rồi, một khi Dương công tử đã tự mình hỏi đến như vậy tôi sẽ nhúng tay một lần."

"Hảo, hảo, vậy cũng không quấy rầy Triệu cục trưởng nữa, hai ngày nữa tôi sẽ gửi cho Triệu cục trưởng một hồ trà búp Minh Tiền Long Tĩnh, chính tông trà búp Minh Tiền Long Tĩnh, ngàn vàng cũng khó mua a!"

"Ai nha, Dương công tử cậu cần gì phải khách sáo, ha hả..."

Dương Tuấn nói tiếp vài câu khách sáo rồi cúp điện thoại.

"Tốt lắm, chỉ còn chờ xem kịch hay thôi!" Dương Tuấn buông điện thoại, nhàn nhạt nói.

"Tiểu tử kia lần này nấm đau khổ, xem xem hắn sau này có còn không thức thời không!" Trần Khải cũng cười phụ họa, lạnh lùng nói.

Tiểu khu Cảnh Xuân.

Trong một gian phòng trên lầu ba một tòa nhà nào đó, Triệu Thiên ngồi trên ghế sô pha, buông điện thoại xuống lẩm bẩm: "Phương Dật Thiên? Đây là nhân vật như thế nào, đáng giá để Dương Tuấn phải để tâm? Từ từ... Dương tuấn nói người này tên là Phương Dật Thiên?"

Triệu Thiên sắc mặt chợt biến đổi, thân là cục trưởng Cục Công An thành phố Thiên Hải, Triệu Thiên nhờ vào sự trầm ổn lão luyện mà nổi danh, hắn ngồi được ở cái ghế cục trưởng Cục Công An này ngoại trừ mưu kế bên ngoài còn là nhờ tác dụng của việc nhìn xa trông rộng, bởi vậy dưới tình huống bình thường Triệu Thiên sắc mặt luôn trấn định cực kỳ.

Mà giờ khắc này, sắc mặt hắn cũng đã biến đổi, vội vàng xoay người đi vào trong thư phòng, mở két sắt chứa các văn kiện tuyệt mật, từ tủ sắt lấy ra một phần văn kiện, phần này văn kiện là văn kiện của Đảng, có thể thấy văn kiện này quan trọng và cơ mật cỡ nào.

Trên văn kiện của Đảng là tư liệu cơ bản của một người, hắn vừa nhìn vừa đọc: "Tính danh Phương Dật Thiên, 24 tuổi, quân nhân xuất ngũ."

Văn kiện này cung cấp thông tin cực kỳ ít ỏi, tư liệu cho thấy Phương Dật Thiên là quân nhân xuất ngũ nhưng không rõ từ chi bộ đội nào mà ra, thậm chí quân hàm của Phương Dật Thiên cũng không được đề cập đến, chỉ có tên, tuổi, nguyên quán, cùng đặc điểm nhận diện bên ngoài của Phương Dật Thiên mà thôi.

"Phương Dật Thiên đang giam ở cảnh cục kia không phải chính là người mà Trần tỉnh trưởng yêu cầu phải lưu ý sao?" Triệu Thiên hai hàng lông mày nhăn tít lại, nhớ tới hai tuần trước lúc hắn đi dự hội nghị trên tỉnh, chính lãnh đạo đứng đầu toàn tỉnh Trần tỉnh trưởng tự tôiy đưa cho hắn văn kiện này, dặn dò nếu phát hiện Phương Dật Thiên thì tìm thời điểm mà liên hệ với hắn.

"Phương Dật Thiên rốt cuộc là ai? Không ngờ kinh động Trần tỉnh trưởng, hơn nữa Trần tỉnh trưởng còn cố ý dặn lưu ý tin tức của người này, xem ra người này đối với Trần tỉnh trưởng mà nói rất trọng yếu!" Triệu Thiên trong lòng âm thầm nghĩ, nhưng hắn cũng không xác định được Phương Dật Thiên này có phải là Phương Dật Thiên đang bị giam trong cảnh cục hay không nên còn có điểm do dự!

"Không được, tôi phải đến cảnh cục một chuyến, vạn nhất người này chính là người mà Trần tỉnh trưởng muốn tìm thì sao? Cơ hội kết giao với Trần tỉnh trưởng như thế này tuyệt đối không thể bỏ qua, thà rằng bỏ qua ngàn người, cũng không thể buông tha người này!" Triệu Thiên trong lòng hạ quyết tâm, sau đó lại cất phần văn kiện của Đảng vào tủ sắt, đi ra thư phòng, mặc quần áo rồi đi ra ngoài.

"Lão Triệu, đã trễ thế này ông còn muốn đi ra ngoài? Có phải là phát sinh chuyện gì?" Vợ của Triệu Thiên là Ngô Linh từ phòng ngủ đi ra hỏi.

"Không có gì, tôi đi cục cảnh sát một chuyến, bà ngủ trước đi, tôi có đem theo chìa khóa!" Triệu Thiên nói xong liền đi ra cửa.

Triệu Thiên nện giày tiêu sái xuống thang lầu, hắn hiển nhiên là rất gấp, tâm tình cũng rất kích động, nếu người bị bắt chính là Phương Dật Thiên mà Trần tỉnh trưởng muốn tìm vậy tuyệt đối là tin vui đối với hắn!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.