Thiêu Đốt Tình Yêu: Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

Chương 51: Chương 51: Không chút ý thức.




Một chiếc xe thể thao màu đỏ tươi giống như một tia chớp nhanh chóng xẹt qua Nguyệt Minh Khâu, chạy xuống chân núi ——

Xe chạy tới vùng ngoại ô "làng du lịch Ngân Nguyệt", xung quanh non xanh nước biếc, cảnh vật hợp lòng người.

Bãi đổ xe to như vậy được dây leo cây tử đằng chia nhỏ ra thành từng khoảng nhỏ, lộ ra không khí nông thôn nồng đặc. Tuy nhiên dây leo tử đằng trơ trụi, hoa và lá cây đều đã tàn lụi, nhưng cành cây to nhỏ đan chéo ngang dọc vào nhau giống như thêu dệt ra một tấm lưới, có hiểu quả ngăn chặn thị giác.

Một đôi giày da cao gót bước ra từ trong xe, Mộ Trần Tuyết nhìn Cát Liên Quân nói cười, "Bác Cát, người ở phía sau."

"Hành động của cô thật đúng là đủ nhanh!" Cát liên Quân nháy mắt ra hiệu, hai thuộc hạ bên cạnh hắn, lập tức kéo Nguyệt Tiêm Ảnh ngồi ở ghế sau ra.

Hai mắt cô nhắm chặt, khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo giống như búp bê gốm sứ, sống mũi thanh tú ngay thẳng, môi đỏ mọng mềm mại hơi hơi hé mở giống như đóa hoa mềm mại. Da thịt trắng nõn mịn màng, cám dỗ tất cả ánh mắt.

Ánh mắt dâm tà của Cát Liên Quân vẫn luôn ở trên người Nguyệt Tiêm Ảnh, hắn luôn biết năng lực thẩm mỹ của Ám Dạ Tuyệt không kém, tình nhân của hắn người sau còn xinh đẹp hơn, nhưng xem ra bây giờ, những người trước kia đều kém hơn người ở trước mắt này.

"Không sai không sai." Cát Liên Quân dừng lại một chút, "Bây giờ cô ấy ngủ như heo chết, không có phản ứng gì, một lát làm sao quay chụp được?"

Khóe miệng Mộ Trần Tuyết thoáng hiện lên ý cười tà nịnh, "Chuyện này bác Cát yên tâm, cháu đã bỏ thuốc cô ta, đợi thuốc có công hiệu, muốn cô ta phóng túng như thế nào, thì cô ta sẽ phóng túng thế đó!"

*******************************

Ám Dạ Tuyệt xử lý xong công việc, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, đã mười hai giờ rồi.

Tối hôm qua, nước mắt đè nén trong đáy mắt cô giống cây gai, nằm ở trong ngực Ám Dạ Tuyệt, so với một lần không có nhịp tim, còn đau đớn hơn.

Lúc làm việc trong đầu đều là cô, bây giờ ngừng lại, vẫn suy nghĩ đến cô.

Bỗng dưng hắn đứng lên, nếu như nhớ cô như vậy tại sao không trực tiếp đi tới gặp cô! Bây giờ đúng lúc có thể tìm cô cùng đi ăn cơm.

Nghĩ như vậy, Ám Dạ Tuyệt lập tức bước chân thon dài ra.

Hắn đi đến ngoài phòng ngủ, lại ngừng lại, hỏi bốn tên bảo vệ: "Buổi sáng cô ấy cũng không ra ngoài sao?" Ám Dạ Tuyệt rất quan tâm đến sinh hoạt và muốn nắm giữ tất cả hành tung của.

"Dạ!" Một bảo vệ áo đen gật gật đầu.

Lông mày Ám Dạ Tuyệt liền ngưng lại, dường như cảm thấy đã có chút không ổn, như là đang nhốt cô.

"Gõ, gõ. . . . . ."

Một lát sau, bên trong không có tiếng động nào, chẳng lẽ là ngủ thiếp đi, không nghe thấy tiếng đập cửa?

"Gõ, gõ!" Ám Dạ Tuyệt tăng thêm sức gõ cửa.

Vẫn không có tiếng động gì.

Ám Dạ Tuyệt có chút lo lắng, có phải cô đã xảy ra chuyện gì hay không, không kịp chờ để đi lấy chìa khóa dự phòng, lập tức xoay người đá cửa một cái——

“Thình thịch ——" Kèm theo tiếng động là cửa bị đá văng.

"Tiêm Ảnh ——" bên trong không có chút động tĩnh gì.

Ám Dạ Tuyệt nhìn thoáng qua giường bị xốc lên, sau đó đi vào phòng thay đồ, phòng tắm. . . . . . Không nhìn thấy một người nào.

"Nói! Các người nói cô ấy bên trong? Vậy cô ấy đâu?" Con ngươi đen của Ám Dạ Tuyệt không khỏi nhíu lại nhìn về phía bốn tên bảo vệ , vẻ mặt đột biến, trong con người đen chớp động ánh sáng nguy hiểm, giống như lửa nóng, giống như băng lạnh, lửa và băng chạm và là nổ ngay không thể ức chế nổi giận. Ngay cả không khí quanh mình, hình như cũng trở nên lạnh lẽo.

Lần đầu tiên mấy tên bảo vệ nhìn thấy Ám Dạ Tuyệt lãnh tuyệt như vậy, mồ hơi ở phía sau lưng của bọn họ đã chảy ròng ròng, "Tuyệt thiếu, là thuộc hạ không tròn bổn phận. Sáng nay nghe được có người thét chói tai, nói thấy có người lén lút ở trước sân, cho nên bốn người chúng tôi rời khỏi chốc lát. . . . . ."

Lông mày thâm thúy giống như thanh kiếm sắc bén hơi nhếch lên, "Nếu không tìm thấy Tiêm Ảnh, các người chờ chịu phạt đi!" Nhìn bốn tên này vẫn không nhúc nhích, hét lớn: "Các người còn không mau đi tìm!"

**************************************

Một người đàn ông dáng người cao lớn tiêu chuẩn người mẫu gần gần tới chiếc giường tròn của Nguyệt Tiêm Ảnh, đôi mắt đào hoa hiện lên chút ánh sáng, đi trở lại bên cạnh Cát Liên Quân, "Lão Cát, ông càng già thì ánh mắt của ông càng tốt, lần này tìm về một nữ chính thật xinh đẹp!"

"Tiểu Trần, cậu có muốn chuẩn bị một chút không?" Vẻ mặt Cát Liên Quân phiền chán, nặng nề hít khói.

Bộ dáng của cô gái này rất xinh đẹp, nhưng vẫn đang ngủ, có phải Mộ Trần Tuyết đã gây mê quá liều rồi hay không. Bối cảnh, ánh đèn, máy ảnh tất cả đều đã chuẩn bị sắp xếp xong, nhưng mà vị nữ chính này lại chậm châm không thấy tỉnh lại, hay là có bất cứ phản ứng nào.

Rõ ràng là, bọn họ đợi đã mất kiên nhẫn, vài người tu hợp xốc lại bảng hiệu.

"Tôi cần chuẩn bị sao?" Người đang ông này, đã quay chụp cho Cát Liên Quân hơn mười bộ AV, đương nhiên quen tay. Hắn ta hít một hơi khói, phun ra một cái, "Còn bao lâu nửa cô ta mới có thể tỉnh lại?"

Cát Liên Quân cau chặt lông mày, "Không đợi, bây giờ chúng ta bắt đầu!"

"Bây giờ bắt đầu?" Giọng nói của hắn ta thoáng nâng cao, "Bây giờ cô ta ngủ như heo chết, vậy cùng xác chết có cảm giác gì khác?"

"Lão Cát, hay là dùng nước lạnh? Không thể làm cô ta tỉnh, trạng thái mơ hồ cũng được!" Người đàn ông tai nhọn ngồi chồm hổm bên cạnh đề nghị.

Cát Liên Quân dập tắt khói, gật gật đầu, "Vậy thì làm theo lời đạo diễn nói đi!"

"Việc này, tôi đi làm." Người đàn ông kia đi tới dìu Nguyệt Tiêm Ảnh vào trong lòng, đi vào phòng tắm.

"Rào —— rào——" Nước lạnh giống như thủy tinh trong sáng chảy ra từ vòi sen.

Nguyệt Tiêm Ảnh nằm ở giữa bồn nước, trên người cô chỉ mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, nước lạnh lập tức rơi vào trên thân thể cô, nháy mắt đã kích thích nổi lên một mảng da gà.

"Ừm. . . . . ." Nguyệt Tiêm Ảnh không chút ý thức mà ngâm ra tiếng, giống như là bất mãn, giống như là thoải mái, giống như là khó chịu. . . . . .

Nguyệt Tiêm Ảnh cũng không biết sao lại thế này, hình như trong cơ thể cô có ngọn lửa đang bốc cháy loạn, lửa không đủ mạnh, thật giống như là ngứa ngáy ở dưới da, làm cho cô khó chịu, mà bậy giờ nước lạnh đang muốn đè nén lửa loạn xuống.

Hai mắt nhắm chặt run nhè nhẹ, lông mi dài nhỏ bị nước làm ẩm ướt giống như cánh ve bay lượn, da thịt trơn bóng trắng nõn giống như chứa đầy nước vậy.

Áo ngủ thấm nước dính sát vào trên người Nguyệt Tiêm Ảnh, vòng quanh dáng người lung linh uyển chuyển của cô.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.