Thiêu Đốt Tình Yêu: Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

Chương 35: Chương 35: Tranh giành đối lập.




Có người đàn ông hai mắt đăm đăm, không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm Nguyệt Tiêm Ảnh; có phục vụ rót rượu, rượu tràn ra cũng không phát hiện. Nếu nói trong mắt đàn ông tất cả đều là kinh động, thì trong mắt phụ nữ chính là đầy hâm mộ và ghen ghét.

Đôi mắt trong suốt long lanh chú ý tới ánh mắt xung quanh, cô hít sâu một hơi, căng thẳng mà kéo kéo ống tay áo của Ám Dạ Tuyệt, nhẹ giọng hỏi: "Có phải tôi có chỗ nào không thích hợp không? Ánh mắt bọn họ nhìn tôi rất lạ."

"Ai nói bọn họ nhìn em? Bọn họ nhìn chính là tôi!" Giọng nói của Ám Dạ Tuyệt lạnh nhạt, không nghe ra chút giả dối nào trong đó.

Một câu nói qua loa làm Nguyệt Tiêm Ảnh nghi ngờ.

"Ám Dạ Tuyệt, tiểu tử cậu có cô bé xinh đẹp như vậy lại lén lút che giấu. . . . . ." Tuy Đinh Hạo Hiên nói chuyện với Ám Dạ Tuyệt, nhưng mà ánh mắt luôn dừng trên người Nguyệt Tiêm Ảnh.

Đinh Hạo Hiên đi theo phía sau Ám Dạ Tuyệt, đôi mắt chim ưng sắc bén thường để ý bốn phía. Nhìn thấy Nguyệt Tiêm Ảnh xinh đẹp không gì sánh được, trong đầu hắn đều là Kiều Tâm Du, hắn càng cố gắng quên đi, lại phát hiện lòng mình càng là để ý cô ấy, cô ấy thật giống như một gốc cây liễu, trồng ở trong lòng hắn, dần dần bén rể, nẩy mầm, lan ra từng sợi rễ, kéo dài. . . . . .

"Người đẹp, xin chào, tôi ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng, anh tuấn tiêu sái, tài trí hơn người tổng giám đốc 'tập đoàn Đinh thị' Đinh Hạo Hiên."

Đinh Hạo Hiên rất không biết xấu hổ mà giới thiệu bản thân khoa trương như vậy.

Trên mặt Nguyệt Tiêm Ảnh điên cuồng đổ mồ hôi, thấy hắn ta đã vươn tay ra, cô lễ phép đưa tay lên. Ai ngờ Đinh Hạo Hiên nắm tay cô, nhanh chóng hôn xuống một nụ hôn, "Hôm nay rất vinh hạnh được biết em." Hắn ta buông tay Nguyệt Tiêm Ảnh ra, "Đây là quà gặp mặt, nếu không chúng ta tiếp tục một cách thức tiêu chuẩn?"

Đinh Hạo Hiên mặc kệ Nguyệt Tiêm Ảnh không vừa ý, cong miệng đi tới gần cô ——

Ám Dạ Tuyệt tiện tay kéo Nguyệt Tiêm Ảnh qua một bên, khiến cho Đinh Hạo Hiên chụp hụt, may mắn Đinh Hạo Hiên phản ứng nhanh, ngừng lại đúng lúc, bằng không liền hôn Ám Dạ Tuyệt rồi.

"Không phải là hôn một cái thôi sao! Cậu thật nhỏ mọn."

"Sao các cậu có thể tới đây?" Ám Dạ Tuyệt có chút khó hiểu, trước kia không có nghe qua hai người bọn họ cũng sẽ tham gia.

"Bữa tiệc tối nay rõ ràng là Lệ đường chủ bố trí vì cậu, chúng mình là tới châm dầu cổ động cho cậu! Hơn nữa nhiều người dễ làm việc, thân thủ của mình và Nhậm Mục Diệu cũng không tệ, đúng không!" Cánh tay Đinh Hạo Hiên đưa về phía sau, vừa lúc đánh vào trên ngực Nhậm Mục Diệu, "Cậu xem, tiểu Du Du không ở cạnh cậu ấy, cậu ấy bắt đầu mất hồn mất vía , ài ~ nên một mình mình phải làm hai việc!"

*********************************

Ẩn núp trong bóng tối có một đôi con ngươi sáng ngời, giờ phút này Ám Dạ Lệ thật giống như báo săn giữa rừng cây hoang dã, đã ngửi được mùi thức ăn, chặt chẽ mà theo dõi hắn, dường như hận không thể lập tức ăn tươi nuốt sống hắn.

15 năm, tay hắn chậm rãi nâng lên, chạm vào mặt nạ màu bạc lạnh lẽo, giống như bị vật nhọn đâm, nhanh chóng thu tay trở về.

Cái vết sẹo này đã theo hắn 15 năm, thời gian có khi sẽ giống nước chảy, toàn bộ rời ra rơi xuống, nhưng lại không tiêu tan hận thù trong lòng hắn.

Người đó là người thân cùng dòng máu trên người hắn, hừ. . . . . . Người thân buồn cười biết bao, sẽ đẩy hắn vào đám cháy, để lửa lớn thiêu hủy nửa mặt bên phải của hắn.

"Ám Dạ Lệ, cô gái kia chính là bạn gái Ám Dạ Tuyệt sao? Thật đẹp. . . . . . Chỉ là, ài ~ Ám Dạ Tuyệt là một tên GAY thật sự là quá đáng tiếc rồi. . . . . ." Miệng của Hạ Lan Xích thật giống như súng máy, không ngừng nói nhỏ ở bên tai Ám Dạ Lệ.

"Đi!" Quay người lại, đáy mắt Ám Dạ Lệ đã thu lại phẫn nộ, đôi mắt tối tăm giống như vực sâu, sâu lắng, đen tối, làm cho người ta nhìn không ra, "Chúng ta sẽ đi gặp cậu ta."

Bóng dáng nhỏ nhắn mềm mại trốn trong bóng đêm, khuôn mặt xinh đẹp hiện ra oán giận.

Bởi vì lần trước Ám Dạ Tuyệt nhìn thấy cô ta, cho nên lần này Lãnh Mỹ Diễm chỉ có thể lặng lẽ ẩn nấp, không thể công khai rõ ràng đứng ở bên cạnh Ám Dạ Lệ, trở thành bạn gái của hắn.

Hừ! Nếu cô ta có thể xuất hiện, cũng không tới lượt Ám Dạ Tuyệt đưa cô gái kia đến để nổi bật.

******************************

"Tuyệt thiếu, rất cảm ơn cậu có thể sắp xếp thời gian quý giá để đến đây!"

Phía sau Ám Dạ Lệ theo sát hai thuộc hạ áo đen, quần áo màu bạc của hắn được làm bằng tay có vẻ rất nổi bật, giữa ung dung tàn bạo lộ ra hơi thở vương giả cao quý, làm nổi bật mặt nạ màu bạc trên mặt hắn, tăng thêm khí chất xinh đẹp.

"Lệ đường chủ, khách sáo!"

Ám Dạ Tuyệt duỗi tay bắt tay với Ám Dạ Lệ, trong lúc tay của hai người chạm vào nhau, đồng thời ánh mắt hai người cũng đang va chạm, trong lúc này nhiệt độ không khí đột nhiên giảm xuống, hiện lên tia lửa điện, ánh mắt sắc bén nếu biến ảo thành đao kiếm, mặt của đối phương đã vỡ nát rồi.

Hai cặp mắt tối tắm rất giống nhau, giống như khắc ra từ một khuôn mẫu.

"Ha ha. . . . . . Hoan nghênh Tuyệt thiếu đại giá quang lâm, thật vinh hạnh cho kẻ hèn này. . . . . ." Hạ Lan Xích gượng gạo cười to hai tiếng, tách hai bàn tay đang nắm chặt ra.

Đáy lòng Hạ Lan Xích nói thầm: Thật là, chỉ một chút Ám Dạ Lệ đã thiếu kiên nhẫn, "tình cảm nồng nàn" với đối phương như vậy, cũng không sợ bị đồn hắn là BL giống Ám Dạ Tuyệt sao, hơn nửa còn là loạn luân anh em —— thật sự là chấn động rồi. Hạ Lan Xích lắc đầu, ài đã là lúc nào, mà trong lòng hắn ta lại còn suy nghĩ vớ vẩn.

Ám Dạ Lệ nhận ly Whisky phục vụ đưa tới, đưa một ly cho Ám Dạ Tuyệt, giả vờ vô ý nói: "Tuyệt thiếu, dường như đối với chuyện Ân lão đại chết, cậu vẫn thiếu Ưng bang một câu nói."

Ám Dạ Lệ không hề muốn vòng vo, trực tiếp liền đi thẳng vào vấn đề.

"Thật có lỗi, gần đây công việc quá bận. . . . . ." Khóe miệng Ám Dạ Tuyệt thoáng hiện cười nhạt như có như không, "Tối nay là bữa tiệc sinh nhật của Lệ đường chủ, không thích hợp bàn công việc."

"Tuyệt thiếu là người bận rộn, không biết lần sau lúc nào thì 'nhàn rỗi', đúng lúc, đêm nay chúng ta đều có thời gian, hay là nên công khai giải quyết chuyện chưa quyết xong đi!"

Thật không ngờ hai nhân vật oai phong một cỏi trong hắc đạo, lại nói lời nói khách sáo đàng hoàng như vậy. Anh một câu, tôi một câu, không nhanh không chậm đánh vỡ giới hạn cân bằng, Nguyệt Tiêm Ảnh đứng bên cạnh có chút buồn ngủ. Cô có cảm giác tác dụng của mình giống như một cái bình hoa, đặt ở bên cạnh hắn, làm vật trang trí.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.