Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi -Nga Thị Lão Ngũ Thần

Chương 394: Chương 394: Vây Bắt Diệp Mặc




Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tác giả: Nga Thị Lão Ngũ Thần

-- o --

Chương 394: Vây Bắt Diệp Mặc

Nhóm dịch: Friendship

Nguồn: Mê Truyện

- Không tin thì rất đơn giản, tao đánh ày đến khi tin thì thôi.

Gã thanh niên mắt tam giác nói xong liền vung tay lên.

Bốn gã đằng sau liền xông lên, trên người bốn gã có một luồng sát khí, Diệp Mặc vừa nhìn liền biết bốn người này lai lịch không bình thường, hắn cảm thấy khí tức của bốn người này và Quách Khởi giống nhau, nghĩ tới Quách Khởi liền nhớ tới Trì Uyển Thanh, không biết bây giờ bọn họ thế nào rồi.

Bốn người này rất là hung hãn, vừa xông lên đã ra tay tàn nhẫn, có lẽ là liên quan đến thói quen, đối với loại người vừa ra tay đã dồn người khác vào chỗ chết, Diệp Mặc cũng không lưu tình, bật luận anh có lai lịch như thế nào, muốn giết hắn, Diệp Mặc từ trước đến nay đều không khách khí.

Bốn người xông tới trước mặt Diệp Mặc, đến bóng của Diệp Mặc cũng không thấy, liền bị Diệp Mặc đánh gãy chân, tiếng xương cốt gẫy vụn vang lên có chút lạnh người, chỉ trong tích tắc, bốn gã vệ sĩ bị Diệp Mặc đá nát đầu gối nằm trên đất.

Tuy nhiên bốn gã này vẫn mạnh mẽ nhịn đau, tuy đau đến mức trên mặt mồ hôi lạnh ứa ra, nhưng không có ai kêu lên.

Nhìn bốn gã đồng bọn nằm trên đất, gã mắt tam giác nhất thời ngây ra, y chỉ nghĩ, năm người bọn gã cực kỳ đơn giản sẽ đánh cho Diệp Mặc thành tàn phế.

Gã nào có biết được Diệp Mặc lại lợi hại như vậy, hơn nữa ra tay còn tàn nhẫn hơn so với bọn chúng, lai lịch của bốn gã đồng bọn cũng không nhỏ, nhưng chớp mắt đã bị Diệp Mặc đá nát đầu gối.



Đúng lúc này, tại một khu nhà tư nhân cao cấp ở Yến Kinh, một gã thanh niên hơn ba mươi tuổi vẻ mặt ngưng trọng không ngừng gõ lên bàn trà.

Gã chính là thanh niên kiệt xuất nhất của Khâu gia, Khâu Chí Học, năm nay 31 tuổi, đã là phó giám đốc sở, có thể nói tiền đồ vô hạn, tương lai sáng chói.

Khâu Chí Học vừa được biết em trai mình là Khâu Chí Triết vừa bị người khác đánh cho thành tàn phế ở một hội quán, giờ còn đang nằm trong bệnh viện, bác sĩ nói một bên tai gã bị điếc vĩnh viễn, điều này làm cho gã phẫn nộ đến cực điểm, ở Yến Kinh, cho dù là những gia tộc còn lại, cũng không có ai dám đánh em trai gã thành như thế.

Khâu Chí Học là loại người càng tức giận càng bình tĩnh, gã không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay, thì phải đánh chết đối thủ của mình, tuyệt đối không để cho đối phương một cơ hội sống.

Cho nên sau khi biết được tin này, Khâu Chí Học cũng không lập tức dẫn người đi tìm Diệp Mặc, hoặc là làm gì khác, mà sai Hồ Bằng đi thăm dò xem Diệp thiếu gia là người như thế nào, vì sao gã lại chưa bao giờ nghe qua Lý gia lại xuất hiện một người như thế, nhưng cho dù, Diệp Mặc có là người của Lý gia, nhưng nếu đả thương em trai gã, thì nhất định phải trả giá.

Khâu gia của gã không phải may mắn mới có thể đứng vững ở Yến Kinh, dù là Lý gia thì sao?

Chuông điện thoại vừa vang lên, Khâu Chí Học liền cầm lấy điện thoại, tuy gã hận đến thấu tim, nhưng Khâu Chí Học vẫn rất cẩn thận điều tra, điều tra rõ rồi mới động thủ.

Gọi điện thoại tới không phải Hồ Bằng, mà là một gã đi theo Khâu Đông Thần, gã gọi điện đến không phải thông báo lai lịch của Diệp Mặc, mà báo Khâu Đông Thần xảy ra chuyện.

Sau khi biết Khâu Đông Thần dẫn người đến hội quán Ngô Đồng và bị đánh thành tàn phế, Khâu Chí Học suýt nữa đập nát chiếc điện thoại trong tay.

Từ lúc nào mà Khâu gia lại bị người khác bắt nạt như thế, nếu nói Khâu Chí Triết là đứa chơi bời trác táng, thì Khâu Đông Thần là tinh anh của Khâu gia, Khâu Đông Thần cũng khoảng hơn ba mươi tuổi, nhưng gã tuy còn trẻ nhưng đã là cấp đại tá, lần này về Yến Kinh là có việc.

Nhất định là Khâu Đông Thần sau khi biết việc Khâu Chí Triết bị sỉ nhục, liền dẫn người đi tìm, kết quả cũng bị đánh cho tàn phế.

Rầm

Khâu Chí Học một quyền đấm trên mặt bàn, mặt bàn chắc chắn như vậy, cùng bị một quyền này đấm nát, rơi trên mặt đất.

Khâu Chí Học rốt cuộc không chờ nổi nữa, y cầm điện thoại lên, lập tức bấm một dãy số,

- Đội trưởng Chu, tôi cần anh lập tức dẫn người đến hội quán Ngô Đồng, đúng vậy, tôi lập tức sẽ qua, tôi sẽ liên lạc với Yến Kinh.

Tắt máy, Khâu Chí Học lại bấm một số điện thoại.

- Chú hai, Chí Triết và Đông Thần bị đánh thành tàn phế ở hội quán Ngô Đồng, cháu đã điều động người “Phi báo” còn có đội “ Phi Hổ”, vâng, cháu lập tức qua, lai lịch vẫn chưa điều tra ra, nhưng hình như có quan hệ với Lý gia.



Hội quán Ngô Đồng, bên ngoài phòng Vip của Ngô Trạch, gã mắt tam giác cũng bị Diệp Mặc đá gãy hai chân, thậm chí còn thưởng thêm mấy cái tát.

- Mày giỏi, Khâu Đông Thần tao không giết sạch cả nhà mày, thì bố mày không bằng chó

Gã mắt tam giác tuy đã bị gãy chân, nhưng bị Diệp Mặc tát ấy phát, nói chuyện cũng không còn lưu loát nữa, những vẫn hung tợn như cũ, hung hãn nhìn Diệp Mặc chửi.

Diệp Mặc ánh mắt lạnh lẽo, hắn ghét nhất người nào uy hiếp hắn, Ninh Khinh Tuyết mấy lần bị thương đều là bởi vì hắn không có tiêu diệt Tống gia mà nên, Diệp Mặc bước lên trước, một cước đá lên ngực Khâu Đông Thần, đá cho gã bay xa mấy chục mét, rơi ở bên cạnh cầu thang.

Đối với mọi người mà nói, một cước này của Diệp Mặc chỉ là đá Khâu Đông Thần mà thôi, nhưng Diệp Mặc lại biết một cước này của hắn đã đá đứt tâm mạch của Khâu Đông Thần, cho dù Khâu Đông Thần có bản lãnh, thì cũng không thể sống quá ba tháng.

- Dừng tay...

Khâu Chí Học vừa đến nơi, đã nhìn thấy Diệp Mặc đá cho Khâu Đông Thần không biết sống chết, cơn giận ban đầu còn cố kiềm chế rốt cuộc không thể kìm nén nổi.

Những gã cũng vẫn cố nhịn mà không bước lên phía trước, một chiếc xe tải đã chạy đến, gã chỉ đợi người trên xe tải xuống, lập tức sẽ dẫn Diệp Mặc đi, cho dù Diệp Mặc có quan hệ như thế nào với Lý gia, gã cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.

Khâu Chí Học không phải đồ ngốc, gã biết bản lãnh của Khâu Đông Thần, cho dù mấy gã khỏe mạnh cũng không thể đến gần gã được, hơn nữa gã còn dẫn theo bốn gã đồng đội, thực lực như vậy mà ở trước mắt Diệp Mặc vẫn bị đá bay, một mình gã mà lên cũng chỉ ăn đòn mà thôi.

Chiếc xe dừng lại, cả một đội cầm theo súng trường nhảy xuống, rất nhanh bao vây hội quán, một gã sĩ quan đi đến trước mặt Khâu Chí Học chào một cái, sau đó đứng đợi lệnh.

Khâu Chí Học cũng không lập tức hạ lệnh bắt Diệp Mặc, gã còn đợi người của đội Phi báo đến.

Đúng lúc này một chiếc Volkswagen dừng trước cửa hội quán Ngô Đồng, cửa xe mở ra, bên trong có hai người đàn ông vội vã bước ra.

- Tôi đang đoán là ai, dám lớn lối như vậy, dám đánh ấy người Khâu gia của tôi trở thành tàn phế, hóa ra là người của Thu Dương đại thiếu gia, Lý gia của anh giỏi thật, thật giỏi quá đi.

Khâu Chí Học nhìn thấy Lý Thu Dương và Lý Xuân Sinh từ trong xe bước ra, lập tức giơ ngón tay cái ra lạnh lẽo nói.

Lý Thu Dương có chút không hiểu, gã đến gặp Diệp Mặc, còn chưa nói chuyện không biết vì sao lại có nhiều người bao vây ở đây thế này, thì lại thấy Khâu Chí Học đã có mặt ở đây, hơn nữa nghe giọng của gã, hình như có người đánh bị thường người của Khâu gia.

- Người là do tao đánh, không liên quan gì đến Lý Thiếu gia, mày muốn tìm thì cứ đến tìm tao là được, tao đợi.

Thanh âm nhàn nhạt của Diệp Mặc truyền tới.

Khâu Chí Học sững sờ, lúc Lý Thu Dương đến, gã đã khẳng định là do người của Lý gia đánh, nhưng sao gã thanh niên vừa đánh người này lại đột nhiên nói không liên quan gì đến Lý Thiếu gia.

Lý Thu Dương ngây ra, lập tức cũng phản ứng lại, gã có chút khinh thường nhìn Khâu Chí Học, nếu là người của Lý gia đánh, gã gây khó dễ như vậy cũng không sai, nhưng gây khó dễ trước mặt Diệp Mặc, thì gã nhìn nhầm người rồi, lúc đầu Diệp Mặc giết chết con trai của gia chủ Tống gia, cũng không thấy Tống gia làm gì được hắn, chứ đừng nói tới Khâu gia hiện này không bằng Tống gia, trong lòng gã đang thay Khâu Chí Học cảm thấy bi thương.

Khâu Chí Học cũng không phải nhân vật đơn giản, tuy gã tức đến đầu óc u mê, nhưng vẫn chủ động bước lên phía trước khiêu chiến Diệp Mặc, gã có thói quen đánh một đòn chết đối thủ, hơn nữa gã thà ở trong một căn phòng tối hành hạ Diệp Mặc đến chết, cũng không muốn hiển lộ thận thủ trước mặt nhiều người.

Vừa rồi gã cũng nhìn rõ thấy ánh mắt khinh thường của Lý Thu Dương, hơn nữa lời Diệp Mặc gã cũng nghe rõ ràng, hình như có chuyện gì làm cho gã cảm thấy vẫn chưa làm rõ, làm cho gã có chút bực bội.

Lý Thu Dương đi đến trước mặt Diệp Mặc cung kính chào một cái, sau đó giơ 2 tay ra cười nói:

- Anh Diệp có thể nhớ tới mà tìm Lý Thu Dương giúp đỡ, đó là vinh hạnh của Lý Thu Dương.

Diệp Mặc cũng giơ tay ra bắt tay Lý Thu Dương, sau đó nói:

- Đi thôi, vào trong phòng nói chuyện.

Nói xong, Diệp Mặc giơ chân lên đá bay bốn gã chắn ở cửa phòng.

Khâu Chí Học ngây ra, gã không ngờ Lý Thu Dương lại khách khí với Diệp Mặc như thế, có thể khẳng định người này không phải người của Lý gia, Lý gia và người thanh niên trẻ tuổi như Diệp Mặc, cho dù là con cháu nòng cốt nhất, cũng sẽ không khiến Lý Thu Dương khách sáo như vậy.

Một chiếc Land Rover lao đến, bảy tám gã đội Phi Báo nhanh chóng xuống xe, đi nhanh đến trước mặt Khâu Chí Học.

- Anh Khâu, tôi đã dẫn người tới...

Gã đến trước mặt Khâu Chí Học nói chưa xong đã nhìn thấy Diệp Mặc đang đứng nói chuyện với Lý Thu Dương, trên mặt gã lập tức lộ ra kinh ngạc.

Đúng lúc gã xác nhận người thanh niên trước mặt là huấn luyện viên Diệp Mặc, gã này vội vàng chạy tới trước mặt Diệp Mặc, chào một cái, sau đó nói:

- Chu Nguyên Sinh đội trưởng đội đặc chủng binh Đội Phi Báo, kính chào huấn luyện viên.

Diệp Mặc nhíu mày nhìn Chu Nguyên Sinh, sau đó lạnh nhạt nói:

- Bộ đội đặc chủng các anh thật không có chút giá trị gì, một cuộc điện thoại rác rưởi cũng có thể đi đến.

- Báo cáo huấn luyện viên, là tôi không làm tròn bổn phận, chỉ bởi vì tôi quen Khâu Chí Học, tự mình dẫn tám đội viên đến, Chu Nguyên Sinh xin chấp nhận chịu phạt.

Mặt Chu Nguyên Sinh đỏ bừng, một phần nguyên nhân là gã có quen Khâu Chí Học, nhưng quan trọng nhất là thân phận của Khâu Chí Học, gã là người kế thừa số một của Khâu gia, là người nổi tiếng ở Yến Kinh, cho nên gã cũng phải nể mặt mũi của Khâu Chí Học.

Diệp Mặc cười lạnh nói:

- Tôi có rảnh để xử phạt anh? Anh đến từ đâu, thì về đấy cho tôi, nếu không đừng trách tôi không khách sáo.

- Vâng.

Chu Nguyên Sinh nhìn cũng không nhìn Khâu Chí Học, sau khi cúi chào Diệp Mặc, liền lập tức dẫn mấy đội viên rời đi, chỉ trong nháy mắt đã mất tăm mất tích, giống như mục đích của gã khi đến đây là chào Diệp Mặc hai lần mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.