Thiếu Gia Lạnh Lùng Và Tiểu Thư Siêu Quậy Đáng Yêu

Chương 8: Chương 8




Những ngày học sau trầm tĩnh hơn.Nó và hắn tựa hồ không nói chuyện.Còn quan hệ giữa Linh và Minh đã xa hơn nhiều rồi.

Từ vụ chạy 50 vòng sân nó vẫn ghi hận bà cô Ảnh.Liếc thấy ngày mại có tiết lịch sử.Nó rủ Linh đi chợ.

-Mày định trở thành bà nội trợ đảm đang hả Vi?-thấy nó rủ đi chợ Linh tưởng bão về

-Mày điên à!Tao rủ mày đi không phải làm nội trợ mà đi tìm mua lá bồ kết.

-Bồ kết?Làm gì-Linh thắc mắc tự nhiên đi mua lá bồ kết.

-Trả thù

-Trả thù ai?

-Bà cô lịch sử

-Lá bồ kết thì liên quan gì đến trả thù

-Mày ngu lắm.Đợi đi rùi biết.Hehe-nó âm hiểm trả lời

Kinh's glory

10a1,tiết lịch sử

-Các em lấy sách vở ra chúng ta học bài.-bà cô vào lớp thấy lớp yên ắng thì mừng lắm tưởng bọn nó biết sợ rùi.Nói xong bà ta ngồi xuống ghế giảng bài cho bọn nó

Một lúc sau

Bụp.......nghe thấy tiếng này cả lớp nhốn nháo

-Đứa nào xì hơi mà to vậy-hs1

-Thúi quá đi-hs2

.......

Cả lớp nhốn nháo tìm xem ai xì hơi.Nó với Linh bấm bụng nhịn cười đến nỗi mặt đỏ gay.Còn bà cô giáo lúng túng vô cùng

Bụp.....bụp.bụp.....bụp...bụp

Một tràng dài tiếng xì hơi cùng với "hương thơm đặc trưng" mộ người mới đầu nhìn về phía cô Ảnh.Sau đó bọn nó nhịn cười đến nội thương.

-Không phải.....bụp....á...bụp...bụp-bà cô lúng túng nhếch nhác vô cùng sau đó bụm mông lại

Rốt cuộc không nhịn được nữa nó và Linh khônh nhịn được nữa

Haha...ha...ha.....haha

Một tràng cười dài vang lên.Nó cười đến té ghế.Vừa đập bàm vừa vừa cười.Còn Linh cười đến chảy cả nước mắt.Bây giờ cô mới hiểu tác dụng của lá bồ kết.

Mọi người thấy thế cũng nhịn được nữa cười ầm lên.

Còn bà cô thì khóc rống lên

-huhu....bụp..hu...bụp..bụp...huhu.-tiếng khóc xen với tiếng xì hơi làm nhiều người cười đến nội thương.

Thầy Minh quản sinh nghe thấy ồn ào ở lớp nó.Chạy vào thấy cô Ảnh vừa khóc vừa bụm mông còn học sinh cười lả lướt.

-CÁC EM IM LẶNG CHO TÔI.Cô Ảnh cô có sao không.-ông thầy bước lại gần chỗ bà cô.Chưa tới gần thì

Bụp ..bụp...bụp

-Không không phải thầy...Minh à tôi...tôi...-Không đợi bà cô nói hết câu.Ông thầy Minh bịt mũi chạy mất.

Cả lớp hôm đó được một mẻ cười vỡ bụng.

-Vi à haha...cậu siêu thật đấy..haha-Linh vừa cười vừa nói

-Mình mà lại haha.Nhìn bà cô lúc đó nhếch nhác thật.haha-nó tự hào nói

-Ừm..HAHAHA....

Những ngày sau đí bà cô cực kỳ khép nép dịu dàng không dám kiêu căng như trước nữa và đặc biệt cực kỳ sợ lớp nó.Còn ông thầy Minh vừa thấy bà ta liền sách dép chạy mất.

Đó là kết cục thà đắc tội tiểu nhân chứ đừng đắc tội phụ nữ


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.