Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa Rồi

Chương 125: Chương 125: Không hiểu lí do vì sao bị Dịch Cẩn đánh




Âu Hân đứng bất động.

Vương Kì Hạo thế nhưng lại hơi vậy? Nhưng...làm vậy để làm gì? Câu nói của Chu Mẫn lại rất đúng lúc hiện lên trong đầu cô. Chẳng lẽ vì Chu Mẫn nói nóng nên ăn mặc như vậy, Vương Kì Hạo nhìn không thuận mắt nên nói Viên quản gia tắt hệ thống sưởi để Chu Mẫn không mặc như vậy nữa.

Cái gì mà nhìn không thuận mắt a~ Nếu anh thật sự là nhìn không thuận mắt vậy lúc đó cũng chẳng phải nhìn chăm chú như vậy. Ha, chắc không phải vì Vương Kì Hạo chỉ muốn một mình mình có thể ngắm nên làm như vậy để mấy người khác không ngắm nhìn được Chu Mẫn trong bộ dạng đó.

Không riêng gì Âu Hân có suy nghĩ này, người khoác áo bông đang bê thức ăn ra bàn cũng có suy nghĩ này. Chu Mẫn ban đầu thấy Vương Kì Hạo làm như vậy liền nghĩ ngay tới khả năng Vương Kì Hạo là muốn độc chiếm một mình ngắm cô nên làm như vậy. Chu Mẫn có độ tự tin rất cao vào sắc đẹp và độ quyến rũ của bản thân. Tuy rằng cô ta đúng là đã từng thất bại trong việc quyến rũ một người, nhưng cô ta không tin bản thân kiêu gợi quyến rũ như vậy lại có thể không làm mềm lòng một nam nhân đang có ý bất mãn với vợ mình.

((Lời bà tác giả: Hẳn là bất mãn đi ~))

Suy nghĩ của Chu Mẫn rất đơn giản giống như bao phụ nữa khác trong xã hội. Cô ta luôn nghĩ một người đàn ông không hài lòng về vợ mình thì chắc chắn sẽ nhanh chán ghét và phải lòng một người phụ nữ khác bên ngoài. Cô ta đến đây làm việc nhưng lại có thể tóm được con cá lớn mang địa vị Đại thiếu soái thì thật tốt còn gì. Bề ngoài Chu Mẫn không hề tỏ thái độ gì ra nhưng trong lòng cô ta lại rất chán ghét Đồng Âu Hân. Cô ta luôn so sánh bản thân với Âu Hân và tự thấy mình xinh đẹp quyến rũ hơn nhưng vì cớ gì đàn ông ai cũng nhìn đến Đồng Âu Hân.

Chu Mẫn thấy Đồng Âu Hân thật giống một con đàn bà nhà quê. Là Đại thiếu soái phu nhân, gương mặt dễ nhìn một tí nhưng ăn mặc chẳng ra làm sao, quê mùa mốt cục, đã vậy còn toàn cười giả tạo, mấy ngày nay thì toàn thích bắt bẻ.

Âu Hân cô vốn dĩ không thích trang điểm, chỉ trang điểm những dịp cần thiết, lại còn ở nhà nên Âu Hân ăn mặc rất giản dị.

Cô ta tự thấy bản thân còn thích hợp làm Đại Thiếu soái phu nhân hơn.

Đúng vào lúc Chu Mẫn đang nhìn Âu Hân ngồi ở bàn ăn bằng ánh mắt chán ghét thì điện thoại cô ta đổ chuông.

Nhìn tên hiển thị trên màn hình điện thoại mà Chu Mẫn xanh mặt, đi về phòng.

Chu Mẫn đem hết ý niệm xấu xa của mình về Đồng Âu Hân ném ra sau đầu, ổn định nhịp thở dùng ngữ khí bình thường, nhẹ nhàng nhất nghe máy.

Đây là người đàn ông cho đến hiện tại mà cô ta làm mọi việc nhưng người ta vẫn là không để cô vào trong lòng, nói đau lòng một chút thì chính là người ta không để cô vào mắt.

++++----

Đêm hôm đó cũng không biết nguyên do ở đâu mà giấc ngủ Âu Hân rất chập chờn không sâu. Cô vốn là người khi ngủ thì ngủ rất say nhưng hôm nay lại không vậy. Âu Hân uể oải ngồi dậy với ly nước trên bàn thì thấy nước trong ly đã được uống hết. Cô xuống giường mang ly xuống nhà rót nước.

Âu Hân ngạc nhiên khi thấy phòng Vương Kì Hạo mở cửa sáng đèn. Cô tiến lại gần vừa đúng lúc nhìn thấy hình ảnh... thật không dám diễn tả. Nam dưới nữ trên, dây váy ngủ của người nữ còn rớt xuống cánh tay. Từ đằng sau Âu Hân có thể thấy tấm lưng trắng nõn sau lớp vải váy ngủ màu trắng trong suốt. Cánh môi cô run rẩy, hai hàm răng như đánh vào nhau, tay cô cuộn chặt lại. Cô có thể không nhìn thấy gương mặt nam nhân nằm dưới nhưng trên người anh vẫn mặc bộ quân phục, Âu Hân vẫn biết chắc chắn là Vương Kì Hạo.

Âu Hân nhẹ nhàng xoay người rời đi không một tiếng động. Cô đang cho họ không gian riêng tư đấy. Hình ảnh tiếp theo chắc chắn là rất bẩn mắt cô đi. Đứng lại đó thêm một giây nào nữa mắt cô sẽ bẩn, tai cũng có khả năng sẽ điếc.

Lại nghĩ đến hình ảnh của Chu Mẫn thì Âu Hân lại tức run người. Cô là tự dẫn sói vào nhà đi ~ Âu Hân đã có một đêm mất ngủ.

Vì mất ngủ nên sáng hôm sau Âu Hân dậy rất sớm, lại rất vừa vặn đụng mặt Vương Kì Hạo trên bàn ăn.

Liếc mắt một chút Âu Hân liền thấy rõ cánh môi dưới Vương Kì Hạo bị rách và sưng lên. Môi cô rất tự nhiên nhếch lên khinh bỉ một cái.

Đúng là rất kịch liệt nha, còn cố ý để lại dấu vết cho cô nhìn nữa. Muốn khoe cái gì sao? Âu Hân tức giận đập mặt đũa xuống bàn. Cô thấy rõ hành động Vương Kì Hạo khựng lại nhưng rất nhanh lại tiếp tục việc gắp thức ăn bỏ vào miệng.

Âu Hân tức giận mím chặt môi đẩy ghế đứng dậy đi lên lầu. Lúc này Vương Kì Hạo mới đặt đũa xuống nâng mắt lên nhìn bóng lưng cô vợ nhỏ tức giận giậm mạnh từng bước chân mà đi. Vương Kì Hạo liền gọi Viên quản gia đến hỏi chuyện.

- Hôm qua ở nhà có xảy ra việc gì sao?

Viên quản gia nghiêm túc nhớ lại, sau đó liền lắc đầu cũng kính đáp.

- Vẫn bình thường không có xảy ra việc gì.

Sau đó Vương Kì Hạo lại gọi Viên Tiểu Trạch vào hỏi có ai gây chuyện gì với cô không.

Viên Tiểu Trạch cũng lắc đầu nói không có.

Vương Kì Hạo quay sang nhắc nhở Viên quản gia.

- Canh cô ta cho cẩn thận, cứ 3 tiếng là dùng khổ hình một lần. Dạy dỗ cô ta cẩn thận, sau 2 ngày thì thả ra. Nói khéo với Thiếu phu nhân một chút.

Vương Kì Hạo dặn dò xong thì đi ra ngoài. Trương Hạ mở cửa xe cho anh thuận miệng quan tâm hỏi một câu.

- Thiếu soái, vết thương của ngài....?

Vương Kì Hạo đưa tay lên quệt nhẹ khoé môi.

- Không sao.

Vương Kì Hạo lên xe, đôi mắt thâm trầm suy nghĩ.

Vết thương này của anh là do bị Dịch Cẩn đánh. Cũng chẳng biết là hôm qua Dịch Cẩn bị đứt nhầm dây thần kinh nào mà ra tay mạnh như vậy.

Chẳng là hôm qua Vương Kì Hạo đang ở sân huấn luyện thị sát một vòng thì gặp Dịch Cẩn cũng đến. Dịch Cẩn là thủ lĩnh của bang hội Hắc Long Bang, bang hội này tuy vẫn hoạt động một số phi vụ ngầm nhưng bên ngoài luôn là trợ thủ số một của quân đội, giúp đỡ quân đội về vũ khí và thu thập một số bang xã hội đen nên quân đội cũng có phần ưu ái để anh ta ra vào khu huấn luyện, xem các lính cảnh vệ luyện tập để về dạy lại cho người trong bang. Dịch Cẩn vừa nhìn thấy Vương Kì Hạo thì rất quyết liệt đưa ra lời thách đấu. Vương Kì Hạo chỉ nghĩ đơn giản là luyện võ bình thường nhưng Dịch Cẩn lại không như vậy mà ra tay rất thật, đánh rất mạnh. Sau cú đấm đó thì Dịch Cẩn ngay lập tức dừng lại nói có việc nên không ở lại được nữa rồi ngang nhiên rời đi. Ngay lúc Dịch Cẩn đi qua lại mặt đầy thỏa mãn nhếch môi cười một cái với Vương Kì Hạo. Vương Kì Hạo nhìn nụ cười đó giống như đã thỏa mãn sau khi đã trả thù xong vậy. Nhưng Vương Kì Hạo lại cực kỳ khó chịu vì không hiểu Dịch Cẩn rốt cuộc là đang làm cái gì. Chẳng lẽ là trả thù anh hôm đó đã đánh Tề Phi?

Vì bị đấm một cú mạnh lại không đáp trả được nên Vương Kì Hạo tâm tình cực kỳ khó chịu. Về đến nhà anh chỉ muốn ngay lập tức mang mặt mình đến chỗ Âu Hân cầu xoa xoa, cầu an ủi. Nhưng nghĩ lại tình cảnh bây giờ anh đang giận cô nên không thể làm vậy được. Đang lúc khó chịu lại gặp ngay một người tự dâng mình nên để anh trút giận. Vương Kì Hạo vừa đi vào phòng thì Chu Mẫn mặc váy ngủ trong suốt cùng bộ đồ lót trong suốt ưỡn ẹo đi vào. Cô ta mang cái giọng dẹo còn hơn kẹo dẻo cùng với bộ ngực "quả mướp" sà vào lòng anh. Vương Kì Hạo sau đó đương nhiên là đã tức giận lại còn bị chọc cho tức hơn. Anh gọi Viên Tiểu Trạch cùng Viên quản gia lên cứ như vậy mà lôi cô ta nhốt xuống tầng hầm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.