Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa Rồi

Chương 145: Chương 145: Muốn Khương Ngọc Dao phải đau khổ




- Ăn thôi. Đồ ăn sắp nguội rồi.

Vương Kì Hạo gắp một miếng thịt kho tàu vào bát Âu Hân, Âu Hân "ừ" một tiếng vẻ không chú ý lắm.

Bữa ăn diễn ra trong im lặng, chỉ nghe thấy tiếng đũa chạm vào bát.

- Lần đầu gặp ba em để nói chuyện, ông ấy đã đảm bảo mọi hoạt động của ông ấy sẽ không có dính dáng gì tới quân đội Trung Quốc. Em yên tâm đi.

Vương Kì Hạo đặt đũa xuống nghiêm túc nhìn Âu Hân nói. Âu Hân ngẩn người nhìn anh.

Anh biết cô đang nghĩ gì sao?

Âu Hân chỉ nghĩ, liệu anh có nghi ngờ lô hàng lần này dính dáng tới ba cô hay là không. Nếu anh có suy nghĩ đó, hoặc đó là sự thật... Âu Hân thật sự trở thành người trở tay không kịp.

Đột nhiên lại nhớ ra việc quan trọng, Âu Hân giật mạnh tay áo anh.

- Kì Hạo, em có việc quan trọng này quên chưa nói.

Vương Kì Hạo xoay người đối diện cô, nghiêm túc nghe cô nói. Âu Hân bắt đầu kể lại đối thoại của cô và Khương Ngọc Dao...

- Kì Hạo, ý của Khương Ngọc Dao như vậy là gì? Rõ ràng....

Người đã chết rồi. Sao cô ta có thể nói, cái gì mà lấy vợ sinh con.

Vẻ mặt Vương Kì Hạo đăm chiêu suy nghĩ.

- Kì Hạo, liệu có phải Khương Ngọc Dao... không biết Viên Lạc Phàm đã chết?

Vẻ mặt Vương Kì Hạo liền biểu hiện câu nói "không thể nào" nhưng vài giây sau nét mặt lập tức đã thay đổi.

Lúc đó Khương Ngọc Dao không ngần ngại giương súng bắn về phía Viên Lạc Phàm, nhưng cơ hội tốt như vậy lại chỉ bắn trúng chân. Ngay sau đó liền có hai ba chiếc trực thăng xuất hiện. Lúc đó bọn họ đều đang ở quân khu quân sự quan trọng phía Bắc Cổ Lạc Thành, Khương Ngọc Dao ra tay lại chọn khu quân sự này. Quanh khu quân sự đều đã được lắp bom, chỉ cần là một cái động nhỏ bom cũng sẽ phát nổ.

Vương Kì Hạo đã cho lấy một trực thăng của quân khu ra sẵn sàng đưa Viên Lạc Phàm tới bệnh viện nhưng Viên Lạc Phàm lại sống chết không đi.

"Kì Hạo, Dao Dao... lấy mạng của tôi đổi lấy mạng cô ấy."

Ngu ngốc, mạng của cô ta có thể bằng cậu sao. Mạng của kẻ phản bội... tốt nhất không nên giữ, để lại rồi thì chính là mầm họa.

"Kì Hạo, Dao Dao cô ấy thích bồ công anh nhất. Vì cô ấy thích nên tôi cũng rất thích. Sau này mỗi lần thăm tôi, các cậu mang hoa khác tới tôi sẽ không nhận đâu."

Cậu nói lảm nhảm thêm một câu nữa, coi chừng cái đầu cậu cũng không còn.

Viên Lạc Phàm chỉ đáp lại bằng một nụ cười.

"Hứa với tôi, hãy để Dao Dao sống, để cô ấy sống nốt cuộc đời còn dang dở của tôi."

Viên Lạc Phàm, cô ta lợi dụng cậu, trái tim cô ta là sắt đá, cô ta không yêu cậu.

"Cô ấy có yêu tôi hay không...bản thân tôi là người hiểu rõ nhất. Lấy mạng chuộc lại những sai lầm của cô ấy."

Viên Lạc Phàm nói với Lý Nhạc Lăng, Vương Kì Hạo là con trai mà Đại soái kì vọng nhất, cậu ấy còn đang đợi người con gái của đời mình. Vương Kì Hạo sau này còn mang trên mình trọng trách lớn, không thể chết được. Viên Lạc Phàm còn cười nói đùa.

"Cậu ấy mà chết, 10 năm chờ đợi và cố gắng của cậu ấy đều uổng phí. Cậu ấy chết rồi, cô bé đó sẽ đi lấy người khác."

Lúc đó Vương Kì giận tới đỏ cả mặt, quyết ném bằng được Viên Lạc Phàm lên trực thăng. Tiếc rằng lời nói của Viên Lạc Phàm lại thuyết phục được Lý Nhạc Lăng.

Lý Nhạc Lăng cắn răng, nhân lúc Vương Kì Hạo không chú ý liền tiêm thuốc mê vào người. Đôi mắt màu hổ phách đỏ ngầu giận dữ sau đó dần nhắm lại. Cả cơ thể vô lực ngã xuống.

Khu quân sự phía Bắc Cổ Lạc Thành là khu quân sự lớn, tập trung nhiều tinh anh, là cứ điểm quan trọng nhất không thể bị phá hủy. Viên Lạc Phàm là cùng một đoàn đội phá bom mìn ở lại. Giảm được bảo nhiêu tổn thất thì phải giảm được bấy nhiêu.

Ngay khi chiếc trực thăng đưa Vương Kì Hạo cùng Lý Nhạc Lăng rồ khỏi mặt đất, mặt đất liền trấn động một trận. Là bom ở hai trạm gác phía nam quân khu nổ.

Lúc đó Lý Nhạc Lăng vẫn còn là quân y làm việc trong quân khu, Vương Kì Hạo từ đó luôn trưng bộ mặt lạnh với cậu. Mãi về sau hai người mới làm hòa được, Lý Nhạc Lăng cũng rời khỏi quân khu, đến làm việc tại bệnh viện Quân y Đế Hoa. Từ sau khi Viên Lạc Phàm chết, Vương Kì Hạo điên cuồng chém giết những kẻ tay chân còn sót lại trong quân đội mà Philip đưa vào, lạnh lùng, ra tay tàn khốc, bằng năng lực của chính bản thân, Vương Kì Hạo nửa năm sau đó đã ngồi vững ở vị trí Thiếu soái.

Vì nhị thiếu gia Vương gia là Vương Hạo Anh cũng muốn tham gia vào vị trí Đại Soái, ngang nhiên xem mình là Thiếu soái. Mọi người đều gọi Vương Kì Hạo là Đại thiếu soái, Vương Hạo Anh là nhị thiếu soái nhưng trong lòng các vị lãnh đạo cấp cao của chính phủ thì đều rõ, người có năng lực nhất chỉ có Vương Kì Hạo, thậm chí còn có thể vượt qua cha của mình là Đại soái Vương Lục Nhất.

Vài tháng sau đó Vương Hạo Anh lại gặp phải tai nạn, bác sĩ lắc đầu, Vương gia liền đưa Vương Hạo Anh qua Đức chữa trị. Vị trí của Vương Kì Hạo lại ngày một vững chắc hơn, hay nói vốn dĩ ngay từ đầu, vị trí đó chưa hề bị lung lay.

Người Vương Kì Hạo vẫn luôn hận chính là Khương Ngọc Dao, nhưng kẻ mà anh muốn giết nhất lại là Phillip. Phillip Daray tự xưng là trùm giới hắc đạo, lại có quân đội Anh chống lưng. Muốn giết kẻ này... ngày một ngày hai chưa thể nói rõ được. Đúng vào lúc đấy lại gặp lại được Đồng Âu Hân đang đứng trước cửa một sòng bạc. Vương Kì Hạo vừa nhìn đã nhận ra cô, anh mới đầu vô cùng kinh ngạc. Cô gái hay cười đùa, yếu đuối hay bị bắt lại, dịu dàng nhỏ nhẹ giờ đây đang mặt lạnh, đôi mắt sắc bén bẻ gãy tay một người đàn ông, sau đó không chậm trễ thẳng chân đá vào ngực tên đó ngã đập mặt xuống đường. Mái tóc màu hồng nhạt khẽ bay, cô gái phẩy tay đi vào trong sòng bạc. Lần thứ hai gặp lại cô chính là ở địa điểm giao dịch mà Joserp đưa cô đến, anh phát hiện ra, hóa ra cô gái nhỏ mà bản thân chờ đợi lại là con gái ông trùm mafia. Sau đó gặp cha cô thì liền biết được thêm Jenly Xeno, người được mệnh danh là "nữ hoàng viên đạn", tay súng nữ đứng đầu bảng sát thủ Phong Vân, người mà cả hắc đạo lẫn quân đội đều e ngại lại chính là cô.

Vương Kì Hạo lúc đó bật cười.

Vợ tương lai của mình diễn thật giỏi, năng lực cũng giỏi không kém.

Anh không gần ngại điểm khác biệt giữa hai người, một mực chỉ muốn lấy cô làm vợ. Không phải cũng chỉ là con gái ông trùm mafia thôi sao, dù cô là ai thì anh cũng sẽ bảo vệ cô.

Là một quân nhân, bảo vệ đất nước và nhân dân là trách nhiệm, bảo vệ vợ cũng là trách nhiệm. Đến vợ còn không bảo vệ được, còn có thể để người dân tin tưởng đặt tính mạng vào tay anh sao.

Vương Kì Hạo chầm chậm nói:

- Lúc đó tình hình có chút hỗn loạn lên anh không để ý được nhiều đến Khương Ngọc Dao. Nhưng giờ nghĩ lại... quả thực từ phát súng đầu tiên cô ta bắn Viên Lạc Phàm thì cô ta đã không xuất hiện nữa.

Đồng Âu Hân đập tay lên bàn rồi reo lên một tiếng.

- Khương Ngọc Dao là cố ý bắn vào chân Viên Lạc Phàm. Mục đích là muốn anh đưa Viên Lạc Phàm rời khỏi đó.... Cô ta đoán chắc là như vậy nên ngày sau đó đã rời đi ngay nên không biết được Viên Lạc Phàm đã chết. Nhưng... cô ta lấy đâu ra thông tin là Viên Lạc Phàm đã lấy vợ sinh con.

Vương Kì Hạo đã biết là tại sao Khương Ngọc Dao lại nói như vậy. Âu Hân chưa từng tiếp xúc với Phillip nên không biết, ông ta đích thị là một con cáo già nguy hiểm.

Ba vợ anh... khụ khụ, tức Đồng Thái Dĩ cũng có nói với anh, Phillip cũng có ý nhằm vào cô, lí do vì sao thì ông không nói với anh, chỉ nói qua loa là... việc của người lớn.

- Kì Hạo.

Âu Hân giật giật tay áo anh.

- Chúng ta có nên để Khương Ngọc Dao biết là Viên Lạc Phàm đã chết rồi không?

- Em nghĩ sao thì cứ làm như vậy.

Dù sao người anh nhắm tới cuối cùng cũng không phải cô ta. Anh hận cô ta, nhưng Viên Lạc Phàm trước khi chết lại có ý muốn anh bảo vệ cô ta. Viên Lạc Phàm không chỉ là đồng đội, là chiến hữu, mà còn như anh em ruột thịt trong nhà. Tuy anh không hứa nhưng cũng sẽ không động đến cô ta. Chỉ cần cô ta không động đến cô, anh miễn cưỡng có thể thả cho cô ta một con đường sống.

Âu Hân chống cằm suy nghĩ. Cô đang nghĩ là nên nói như thế nào với Khương Ngọc Dao để cô ta phải đau khổ nhất. Không cần biết cô ta có yêu Viên Lạc Phàm hay là không, chỉ bằng mục đích cô ta đến với Viên Lạc Phàm chỉ là lợi dụng là đã không thể tha thứ được rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.