Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 128: Chương 128: Bão Cát




Cừu Ly Mạch xuất hiện Liên Kỳ Quang cũng không ngoài ý muốn, nếu Cừu Ly Mạch là cơ sở ngầm tiểu thái tử sắp xếp ở bên cạnh mình, Liên Kỳ Quang cũng có thể giải thích vì sao mỗi lần mình gặp chuyện ngoài ý muốn Cứu Ly Mạch luôn xuất hiện đúng lúc.

Có chỉ thị Liên Kỳ Quang, nhóm người đi theo đường vòng, lúc màn đêm buông xuống thì một mảnh xanh biếc dần xuất hiện trước mắt.

Liên Kỳ Quang có dị năng hệ mộc, vì thế rất mẫn cảm với hơi thở sinh mệnh, ngửi được hương vị tươi mát trong không khí, Liên Kỳ Quang hiểu ra đó thực sự không phải ảo ảnh.

“A a a! ! Rốt cuộc cũng tới rồi, mệt chết a! !” Hạ Hầu Hách Thiên rốt cuộc nhịn không được mệt mỏi, than thở.

“Này! Này là cái quỷ gì vậy! !” Thân Đồ Ti Hạo chạy tới trước kêu to, Liên Kỳ Quang nhíu mi, bước chân nhanh hơn, đợi đến lúc đi tới phiến xanh mướt kia, Liên Kỳ Quang cũng nhịn không được có chút kinh ngạc.

“Đó là cây xương rồng.” Xác định xung quanh không có thứ gì có lực công kích, Liên Kỳ Quang yên tâm đi tới.

“Cây xương rồng? Đó là thứ gì vậy?”

“Một loại thực vật, bất quá hẳn đã biến dị.” Liên Kỳ Quang dừng lại trước một gốc xương rồng, trong tay ngưng tụ gai băng, đột nhiên bổ tới: “Có thể ăn, có thể dùng trong y học, có thể phòng phóng xạ.”

“Thần kỳ như vậy?”

Liên Kỳ Quang bổ một gốc xương rồng, rọc đi lớp vỏ cứng đầy gai, xẻ phần thịt non mềm bên trong bỏ vào miệng.

“Ăn ngon không?” Thân Đồ Ti Hạo sáp qua, nhỏ giọng hỏi.

“Có thể ăn.” Không thể nói rõ là ngon hay không, tóm lại là không chết người.

Cừu Ly Mạch tiến tới, lưỡi dao gió bay ra, giống như Liên Kỳ Quang cắt phần ruột non bên trong ăn. Ánh mắt mọi người tập trung lên người Cừu Ly Mạch, muốn xem thử biểu tình cậu ta, chính là, bọn họ nhất định thất vọng rồi, Cừu Ly Mạch từ đầu đến cuối vẫn lạnh nhạt như cũ, ngay cả chân mày cũng không nhúc nhích chút nào.

Hạ Hầu Hách Thiên đẩy Thân Đồ Ti Hạo qua, tiến tới, cũng cắt một miếng, dùng sức cắn thử, miệng đầy nước, mùi vị tươi mát cùng nồng đậm trộn lẫn vào nhau.

“Thế nào?”

“Có thể ăn.” Hạ Hầu Hách Thiên sắc mặt cổ quái nói ra đáp án hệt như Liên Kỳ Quang. Không tính là ăn ngon, nhưng cũng không khó ăn.

“Này là đáp án gì a.”

“Cậu muốn biết thì tự nếm thử không phải được rồi sao?” Hạ Hầu Hách Thiên khinh bỉ.

Nhìn hai người lại bắt đầu nháo loạn, Liên Kỳ Quang xoay người rời đi, tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống.

Liên Kỳ Quang tựa lưng vào một gốc xương rồng bị róc sạch gai, ngửa đầu lẳng lặng nhìn ánh trăng đỏ trên bầu trời, suy nghĩ vô thức lại bay tới trên người Hạ Hầu Thiệu Huyền. Liên Kỳ Quang vươn tay, mở ra, một chiếc quân hàm thiếu tướng lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay, dưới ánh trăng long lanh lóe sáng.

Liên Kỳ Quang trầm mặc nhìn quân hàm trong tay, ngón tay nhẹ nhàng ma xát hoa văn trên nó, nghĩ tới sau khi thi đấu kết thúc có thể gặp lại Hạ Hầu Thiệu Huyền, khóe miệng nhịn không được nhếch lên, gương mặt luôn không có chút biểu cảm thoạt nhìn ngây ngô đáng yêu rồi lại phá lệ hấp dẫn.

Trong phòng giám sát, Hạ Hầu Thiệu Huyền tựa lưng vào ghế, nhìn nụ cười trên mặt Liên Kỳ Quang mà ánh mắt anh dần trở nên ấm áp, trái tim cũng đập nhanh hơn, khóe miệng nhịn không được cong lên.

Hiên Lãng ở bên cạnh nhìn độ cung khóe miệng Hạ Hầu Thiệu Huyền, nhịn không được trợn trắng mắt.

Đang nghĩ tới cảnh gặp lại Hạ Hầu Thiệu Huyền mà cảm thấy vui sướng, Liên Kỳ Quang đột nhiên cảm thấy bụng truyền tới một cơn đau đớn, nhất thời sắc mặt tái nhợt, siết chặt quân hàm, cuộn mình lại.

Cơn đau lần này không giống khi trước chỉ đau một chốc rồi thôi, ngược lại càng lúc càng đau, hơn nữa theo cơn đau, Liên Kỳ Quang thậm chí còn cảm giác có thứ gì đó từ bụng mình chảy xuống.

Liên Kỳ Quang ngã xuống mặt đất, cả người đau đớn tới phát run, sắc mặt cũng trắng đến mức làm người ta sợ hãi.

Hạ Hầu Thiệu Huyền đang ngồi quan sát còn chưa kịp thu lại ý cười bên khóe miệng thì bị biến đổi trước mắt dọa hoảng, bật dậy, bởi vì quá mạnh mẽ mà làm ngã đổ chiếc ghế phía sau.

“Boss!”

“Chuẩn bị phi hành khí cho tôi.” Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm giọng ra lệnh.

“Boss, chị dâu sẽ không đồng ý.” Hiên Lãng tuy cũng lo lắng, bất quá ít ra so với Hạ Hầu Thiệu Huyền vẫn còn một tia lí trí.

Hạ Hầu Thiệu Huyền mắt lạnh phóng ra áp khí bức người về phía Hiên Lãng, làm Hiên Lãng run chân suýt chút nữa quỵ sụp xuống: “Boss, nếu bây giờ anh tới đó, thân phận chị dâu có thể bị lộ ra, chị dâu vẫn chưa tốt nghiệp, nếu thân phận lộ ra thì sau này khẳng định có không ít nguy hiểm, boss không thể ở bên cạnh, ai có thể cam đoan an nguy của chị dâu?”

Bên này Hiên Lãng tận tình khuyên nhủ Hạ Hầu Thiệu Huyền, bên kia, Cừu Ly Mạch cũng phát hiện Liên Kỳ Quang dị thường, vội vàng chạy tới đỡ cậu dậy.

“Cậu làm sao vậy?” Nhìn Liên Kỳ Quang sắc mặt trắng bệch, Cừu Ly Mạch cau mày.

“Không có việc gì.” Liên Kỳ Quang vừa uống chút nước hồ, hiện giờ cơn đau ở bụng đã giảm đi không ít, bình tĩnh đẩy Cừu Ly Mạch ra.

Bị Liên Kỳ Quang đẩy ra, Cừu Ly Mạch cũng không tức giận, ngồi xổm bên cạnh nhìn chằm chằm Liên Kỳ Quang. Liên Kỳ Quang nhắm mắt lại, vận chuyển dị năng hệ mộc trong cơ thể di chuyển tới đoàn năng lượng tích tụ ở bụng, trấn an nó.

“Chị dâu! !” Hạ Hầu Hách Thiên sợ hãi kêu một tiếng, hoang mang rối loạn chạy tới.

Liên Kỳ Quang mở mắt, nhìn biểu tình kinh hoảng của Hạ Hầu Hách Thiên, chậm rãi đứng lên.

“Chị dâu, không tốt! Bên kia, bên kia…” Hạ Hầu Hách Thiên run run chỉ về một hướng, có chút nói năng lộn xộn.

Trong lòng Liên Kỳ Quang dâng lên dự cảm xấu, phóng thẳng tới hướng Hạ Hầu Hách Thiên chỉ, Hạ Hầu Hách Thiên cũng vội vàng chạy theo.

Ra khỏi rừng xương rồng, ba người Thân Đồ Ti Hạo đã chờ ở đó, Liên Kỳ Quang đi tới, theo ánh mắt bọn họ nhìn qua, nhất thời sắc mặt trầm xuống: “Bão cát.”

“Thần tượng, đó, đó là cái gì?” Nhìn những cơn gió lốc đang dùng tốc độ cực nhanh di chuyển về phía này, cát bụi đất đá bay tứ tung, dị thường khủng bố, âm thanh Thân Đồ Ti Hạo có chút phát run.

“Bão cát.” Trong lòng Liên Kỳ Quang có chút bất an. Đối với hiện tượng thiên tai này, cho dù sức mạnh cường đại cỡ nào cũng bất lực. Nghĩ tới đời trước, cậu suýt chút nữa đã chết vì nó, lần đó sau khi được cứu về, cậu phải nằm bệch trên giường suốt nửa năm.

“Bão cát? Đó là cái gì?”

“Quản nó là cái gì?” Giọng điệu Liên Kỳ Quang có chút không tốt, âm thanh khàn khàn: “Mau chạy trốn!”

“Trốn…” Nhìn cơn bão cát đang dần dần tiến tới, Hiên Viên Triết có chút cười khổ. Bọn họ đụng phải vận rủi gì a, đụng đủ thứ xui rủi. Có thể làm Liên Kỳ Quang biến sắc, lại còn mở miệng bảo phải trốn, nó khủng bố cỡ nào, bọn họ thực sự không dám nghĩ tới.

Nghĩ nghĩ, Liên Kỳ Quang quay đầu lại nhìn đám người: “Các người ai biết lái phi hành khí?”

Trừ Cừu Ly Mạch, nhóm Hạ Hầu Hách Thiên hai mặt nhìn nhau, tuy không hiểu vì sao Liên Kỳ Quang lại hỏi như vậy, bất quá đều giơ tay: “Chúng ta đều biết.”

“Nếu là phi hành khí đã được cải tạo có trang bị vũ khí thì sao?”

“…” Mọi người.

Liên Kỳ Quang đi tới một khoảng đất trống, vung tay, một chiếc phi hành khí đỏ đen xuất hiện trước mắt mọi người. Hạ Hầu Hách Thiên trợn mắt há hốc: “Chị dâu, chị thế nhưng dám mang theo hàng cấm?”

“Bớt nói xàm đi.” Liên Kỳ Quang nhíu mày, dẫn đầu nhảy lên phi hành khí: “Mau chạy đi.”

Bên kia, Hạ Hầu Thiệu Huyền nhìn đất cát bay tán loạn, còn có những tiếng kêu la thảm thiết thê lương, cau mày.

“Boss, tổ cứu viện đã được phái đi, bất quá…” Hiên Lãng nhìn số học viên bị cuồn vào cơn bão cát, mất đi tung tích, sắc mặt tối sầm: “Bất quá, thương vong chỉ sợ khó tránh.”

“Không phải trước đó đã dự báo thời tiết rồi sao? Này là chuyện gì! Đám kia làm ăn cái kiểu gì vậy!” Hạ Hầu Thiệu Huyền xanh mặt, nắm tay siết chặt, giận dữ quát.

Đối mặt với cơn phẫn nộ của Hạ Hầu Thiệu Huyền, Hiên Lãng cúi đầu không hé răng.

Phẫn nộ qua đi, nghĩ tới Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền nhất thời luống cuống: “Chuẩn bị phi hành khí cho tôi.”

“Boss.” Hiên Lãng đột nhiên ngẩng đầu.

“Chuẩn bị phi hành khí cho tôi! Đây là mệnh lệnh! !”

“Boss!” Hiên Lãng tiến tới cản trước mặt Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Chị dâu đã lên phi hành khí, hiện giờ ở đây vô cùng hỗn loạn, anh phải ở lại chỉ huy!”

“Boss.” Trọng Mục cũng đi tới, trầm giọng nói: “Năng lực chị dâu rất mạnh, lại có phi hành khí anh tặng, nhất định không có việc gì. Chính là, nơi này còn rất nhiều học viên, anh không thể vì chị dâu mà để bọn họ mất mạng.”

Nhìn sắc mặt trầm trọng của Trọng Mục cùng Hiên Lãng, Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm mặc hồi lâu, xoay người hung hăng đấm mạnh nên mặt bàn.

Nhóm Liên Kỳ Quang đã lên phi hành khí, Hạ Hầu Thiệu Huyền nhìn phi hành khí lảo đảo bay lên không. Phi hành khí này đã trải qua cải tạo, tính năng cũng tương tự như phi thuyền, nếu không phải Hạ Hầu Hách Thiên từ nhỏ đã lăn lộn trong quân đội, chỉ sợ không thể nào xoay xở.

Hạ Hầu Hách Thiên lúng túng mở công tắc phi hành khí, trong một rừng nút bấm tìm ra hệ thống tự động dò đường, sau đó dưới sự trợ giúp của Liên Kỳ Quang xác định điểm đến.

Gió lốc đã ngày càng gần, dưới sự càn quét của gió lốc, phi hành khí lảo đảo hệt như bất cứ lúc nào cũng có thể bị cuốn tới nát vụn.

“Chúng ta, chúng ta sẽ không chết ở đây đi?” Thân Đồ Ti Hạo bấu vào thân xe, vì những trận lắc lư mà vài lần suýt bị hất xuống đất. Nhìn bão cát ngoài cửa sổ, Thân Đồ Ti Hạo khóc không ra nước mắt.

“Không được a! !” Lại thêm một cú chấn động mạnh, Mục An Khí ngã xuống sàn, hai tay bấu lấy chiếc ghế bên cạnh, lớn tiếng nói: “Nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta bị nó cuốn vào chỉ là vấn đề thời gian! !” Liên Kỳ Quang mím môi trầm mặc nhìn cát đá bay ngoài cửa sổ, bầu trời u ám, quay đầu nhìn về phía Hạ Hầu Hách Thiên: “Có thể mở nóc phi hành khí ra không?”

“Cậu muốn làm gì?” Hạ Hầu Hách Thiên trừng mắt: “Nóc vừa mở ra thì tất cả chúng ta sẽ bị cuốn đi.”

“Muốn sống thì nghe theo lệnh của tôi!” Cố nén cơn đau nhức trong bụng, Liên Kỳ Quang lạnh lùng nói: “Mở ra.”

Nhìn biểu tình ngoan lệ khó có của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Hách Thiên cắn môi, vịn đồ vật hai bên lảo đảo đi tới, tìm ra một chiếc nút, quyết tâm, đè mạnh xuống.

Theo chiếc nút bị nhấn xuống, nóc phi hành khí mở ra, nhất thời một luồng gió cuốn vào bên trong, mọi người trong xe bị nhất thời bị hất văng ngã lăn xuống sàn.

Liên Kỳ Quang cắn răng tiến tới, băng sương trong tay dần ngưng tụ chắn phía nóc phi hành khí, tạm thời ngăn cản lại cơn gió lốc.

“Ai có dị năng hệ thổ, lại đây hỗ trợ.” Liên Kỳ Quang lớn tiếng quát.

Mục An Khí vịn chân ghế chậm rãi bò tới bên cạnh Liên Kỳ Quang, gian nan đứng lên: “Tôi có dị năng hệ thổ, phải làm gì?”

“Tạo ra đất bao quanh khối băng này.”

Không rõ Liên Kỳ Quang muốn làm gì, bất quá lúc này cũng chỉ có thể nghe theo mệnh lệnh của Liên Kỳ Quang, đất đen từ tay Mục An Khí bay ra vờn quanh băng thuẫn, rất nhanh liền bám chặt vào nó, liếc mắt nhìn lại hệt như một miếng đất.

Liên Kỳ Quang đẩy Mục An Khí ra, búng hạt giống ra ngoài, hạt giống bám vào đất liền nảy bầm, cành lá xanh biếc điên cuồng lan ra ngoài, rũ xuống bám lấy mặt đất.

Liên Kỳ Quang khống chế thực vật sinh trưởng, cơn đau đớn trong bụng càng lúc càng mãnh liệt, Liên Kỳ Quang cơ hồ muốn ngất xỉu.

Dây leo sinh trưởng trên không trung, không ngừng lan xuống, xa xa nhìn lại hệt như từ trên trời rớt xuống một vách tường. Dây leo rũ xuống đất, nhanh chóng mọc rễ bấu sâu vào trong đất cát, chặn đi cơn gió lốc.

Dây leo không ngừng bị đánh gãy, lại nhanh chóng sinh trưởng, Liên Kỳ Quang cắn răng, cố gắng giữ thanh tỉnh.

“Đẩy nhanh tốc độ, nhanh chóng rời đi!” Thấy Hạ Hầu Hách Thiên vẫn còn ngẩn người, Liên Kỳ Quang tức giận quát.

“A? Vâng.” Hạ Hầu Hách Thiên hồi phục tinh thần, vội vàng bò lại bàn điều khiển, đóng lại nóc phi hành khí, tăng tốc độ lên cao nhất, phóng đi nhanh như chớp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.