Thiếu Tướng, Vợ Ngài Nổi Giận Rồi

Chương 109: Chương 109: Anh ta bị bệnh tương tư!






Quả nhiên...

Cô không phải Hoài Lan! "Tôi sẽ để trợ lý mang một trăm năm mươi triệu đồng tới”

Mặt nạ lông vũ màu trắng trong tay rơi xuống, vẻ mặt Phó Quân Tiêu trở nên lạnh lùng, không lưu luyến chút nào mà dứt khoát rời đi.

Một...

Một trăm năm mươi triệu ư? Phí Ngọc Nam và Đường Vãn Kiều trố mắt nhìn nhau theo bản năng.

Thật ra thì Phí Ngọc Nam ông ta chỉ muốn mười lăm triệu mà thôi, nhưng lại không ngờ rằng cậu Nhiên rộng rãi như vậy, trực tiếp bằng lòng cho ông ta một trăm năm mươi triệu luôn.

Chờ Phó Quân Tiêu đi xa, Đường Vấn Kiêu khoanh tay trước ngực và toét miệng cười một tiếng: "Ông chủ Phí! Trong một trăm năm chục triệu này, tôi và Thu Hương cũng có phần chứ?”

Lúc này Phí Ngọc Nam mới nhìn chằm chằm nhìn về phía Thu Hương đang giả trang thành "Tạ Liên".

Thu Hương không khỏi buôn bực hỏi: "Đây là chuyện gì xảy ra?" "Tạ Liên nói cô ta đau bụng kinh, thân thể không thoải mái.

Vì không quét hứng thú của cái vị tên “Cậu Nhiên”

kia cho nên tôi không thể làm gì khác hơn là để cho Thu Hương tới giả mạo Tạ Liên" Đường Vãn Kiều híp mắt lại, đắc ý cười một tiếng: "Ông chủ Phí! Tôi quá thông minh đúng không? Dễ dàng lại kiếm thêm thu nhập thêm cho ông như vậy!" "Là vậy sao? Cũng được đi! Dù sao Thu Hương cũng mang mặt nạ bán tài nghệ chứ không bán thân, chắc hẳn cậu Nhiên sẽ không biết."

Phí Ngọc Nam tự an ủi mình, trong lòng còn hy vọng vào sự may mắn.

Đường Vãn Kiều hơi nhún vai một cái, ra hiệu cho Thu Hương nhặt mặt nạ trên đất rôi đeo lên một lần nữa, sau đó trở về nhà trọ nghỉ ngơi.

Thu Hương gật đầu gật đầu, ngồi xổm xuống nhặt lên mặt nạ lông vũ trắng trên đất rôi sau đó đeo lại lên mặt, cũng nhẹ nhàng khom người, sau đó xoay người rời đi.

Lúc này Phí Ngọc Nam lại cảm thấy khó hiểu, nghỉ ngờ hỏi: "Vãn Kiều! Cô nói xem có khi nào cái “Cậu Nhiên”

này có vấn đề gì không? Thưởng cho Tạ Liên nhiều tiên như vậy, cuối cùng cũng chẳng qua là muốn thấy mặt Tạ Liên một chút thôi sao? Nếu như đổi lại là cái “Cậu Lý”

kia thì cậu ta đã muốn ôm Tạ Liên đi mướn phòng từ lâu rồi!" "Loại chuyện này có cái gì hay mà phải tính toán? Dù sao mặc kệ là “Cậu Lý”

hay là “Cậu Nhiên" thì bọn họ đều chẳng có ý tốt đối với Tạ Liên" Đường Vãn Kiêu không khỏi khịt mũi coi thường.

Mới đầu Đồng Kỳ Anh gọi cho chị ấy cú điện thoại kia để nhờ giúp đỡ, cô ta đã lập tức không nói hai lời, không màng khó khăn giúp đỡ.

Khá tốt chiêu cao và cân nặng của Thu Hương và Kỳ Anh không sai biệt lắm, chỉ cần Thu Hương không lên tiếng thì chắc chẳn sẽ không lộ tẩy.

Chẳng qua là Đường Vấn Kiều cũng không ngờ rằng cái "Cậu Nhiên" này lại dễ lừa gạt như vậy, anh vạch trân mặt nạ nhìn Thu Hương một cái rồi không nói hai lời lập tức rời đi! Đường Vãn Kiều âm thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Phó Quân Tiêu bước nhanh trở trong xe sang của mình, thật lâu mà tâm tình vẫn không thể bình tĩnh, thậm chí có chút chán ghét chính mình.

Nhìn một chút mà xem, anh đã lén lút làm những gì sau lưng "Hoài Lan" thế này? Nhưng mà không hiểu sao anh lại có chút không cam lòng.

Tại sao Tạ Liên không phải "Hoài Lan" chứ? A...A...A...

Anh đã nhìn thấy khuôn mặt của Tạ Liên mà giờ anh còn ở đây tự suy nghĩ nhiều, tự cho là đúng thì là chuyện gì chứ? Không đúng! Đang lúc Phó Quân Tiêu hoảng hốt thì bỗng nhiên nhớ lại lúc mới vừa thấy Tạ Liên, dáng vẻ rụt rè e sợ kia của Tạ Liên và dáng vẻ mà trước kia

- -------------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.