Thiếu Tướng, Vợ Ngài Nổi Giận Rồi

Chương 27: Chương 27: Có thể thay đồ






"Mẹ ơi, cục cưng em làm gì thế hả?" Nặc Lâm

Dương nói với vẻ tức giận.

Đường Vãn Kiều chất vấn: "Em gái anh có bạn

trai ở thành phố Thuận Canh à?”

"Xì! Sao con bé Kỳ Anh ngốc nghếch kia lại có

thể có bạn trai được chứ. Đừng nói là bạn trai, chỉ

cần là đàn ông thì đều sẽ không hứng thú với con

bé." Nặc Lâm Dương cúi người nhặt bàn phím

dưới đất lên rồi lập bẩm, sau đó anh ta hỏi: "Đúng

rôi, Kỳ Anh đâu? Sao không thấy nó đi vê chung

với em?”

"Không phải anh nói chỉ cần là đàn ông thì

đều không có hứng thú với con bé sao? Hôm nay

em cho em gái của anh ăn mặc đẹp như tiên nữ.

Con bé vừa đứng lên bục là đám đàn ông phía

dưới mắt sáng rực lên." Đường Vấn Kiều vừa khua

tay mứa chân vừa nói.

Nặc Lâm Dương chẳng muốn nghe cô ấy nói

nhảm mấy chuyện này, anh ta gắt gỏng lên: "Em

gái của anh đâu rồi?"

"Tối nay em gái anh đi chơi qua đêm với bạn

trai của con bé!" Đường Vãn Kiều nói xong rồi tiện

tay ném túi xách lên giường, sau đó ngã lên

giường nằm dang tay dang chân ra.

"Kỳ Anh có bạn trai từ bao giờ cơ chứ?” Nặc

Lâm Dương nói với một vẻ mặt khó mà tin được.

Đường Văn Kiều thấy vậy thì trừng mắt nhìn

anh ta một cái rồi nói: "Thôi đi, vậy mà còn đòi

làm anh trai! Ngay cả chuyện em gái có người yêu

cũng không biết thì còn làm được gì chứ?"

"Em chắc chắn rằng đó là bạn trai của em gái

anh à? Không được không được, con gái con lứa

chưa kết hôn sao có thể qua đêm với người đàn

ông khác chứ!" Nặc Lâm Dương tự nhủ rồi vội

vàng tìm điện thoại, thậm chí còn chẳng thèm

chơi game nữa.

Đột nhiên Đường Vãn Kiều nhảy xuống

giường rồi đưa tay chỉ thẳng vào mặt Nặc Lâm

Dương mà la to: "Mẹ nó chứ, em gái anh là con

gái chẳng lẽ em không phải là con gái à? Chưa

kết hôn ngủ qua đêm cùng với người đàn ông

khác thì sao chứ? Nếu không phải là đám đàn

ông thối tha các anh...

"Em yêu à, em đã là người phụ nữ của anh rồi,

phụ nữ và con gái là khác nhau. Em hiểu không?”

Nặc Lâm Dương nhếch miệng cười một tiếng rồi

vội vàng dỗ dành Đường Vãn Kiều.

Cô ấy thật sự rất muốn giáng cho người đàn

ông thối tha này một cái bạt tai.

Trở lại chuyện chính, sau khi Nặc Lâm Dương

tìm được điện thoại thì vội vàng gọi cho Nặc Kỳ

Anh.

Phó Quân Bác vừa ôm Nặc Kỳ Anh và đặt cô

lên giường thì điện thoại của cô lại kêu lên.

Anh ta lấy điện thoại của cô ra khỏi túi xách,

khi anh thấy tên hiện trên màn hình là "Anh trai”

thì vội vàng nghe máy.

"Kỳ Anh, em đang ở đâu thế hả?" Điện thoại

vừa được kết nối là Nặc Lâm Dương đã cất tiếng

hỏi.

Phó Quân Bác trả lời một cách bình tĩnh: "Cô

ấy ở chỗ tôi"

"Anh? Anh là ai thế hả?"

"Là bạn trai của cô ấy"

"Bạn trai ư?" Nặc Lâm Dương nghe thế thì

quay lại nhìn Đường Vẫn Kiều với gương mặt vô

cùng kinh ngạc. Anh ta sững người một lát rồi sau

đó vội vàng hỏi: "Kỳ Anh nhà tôi không có bạn trai.

Đến cùng anh là ai? Mai đưa Kỳ Anh vê đây cho

tôi.

"Anh yên tâm, tôi sẽ không làm gì cô ấy đâu.

Ngày mai cô ấy sẽ vê nhà an toàn. Được rồi, cứ

quyết định như thể đi, tôi cúp máy đây:

Phó Quân Bác không biết rằng sau khi mình

cúp máy thì Nặc Lâm Dương gần như muốn phát

điên.

Đường Vãn Kiều đứng bên cạnh an ủi: "Em

nghe giọng nói của người đàn ông kia cũng

không giống như là người xấu, có lẽ không sao

đâu!

"Mười người đàn ông thì chín người xấu rồi!"

Nặc Lâm Dương quát lên.





- -------------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.