Thịnh Hạ Vãn Tình Thiên

Chương 38: Chương 38: Sau ly hôn (phần 19 )




Bởi vì tin nhắn này của Kiều Tân Phàm nên Vãn Tình không lái xe đi làm, ngược lại cô còn sửa soạn hơn bình thường một chút. Đối mặt với một người đàn ông như Kiều Tân Phàm, bất kì cô gái nào cũng sẽ tự động khiến bản thân mình xinh đẹp hơn một chút.

Ánh mắt nhìn cô của các đồng nghiệp rất bất đồng, tò mò có, hâm mộ có, đố kỵ cũng có. Vãn Tình mặc kệ hết, cô chỉ mỉm cười khi Tiểu Quách khen cô hôm nay trông rất được.

“Cô Hạ, người đàn ông hôm qua không tệ, cố lên!”

Trong mắt Tiểu Quách là sự ủng hộ và quan tâm. Vãn Tình gật đầu, cô cũng không nhiều lời, nếu như không phải sự tình bức bách đến cùng, nếu Lai Tuyết không khinh người quá đáng, Mạc Lăng Thiên cũng không quá bạc tình thì cô cũng không muốn để cho người khác biết việc riêng của mình.

Cho nên, Vãn Tình nhắn cho Kiều Tân Phàm một tin nhắn, bảo anh đợi cô ở chỗ xa công ty một chút.

Khi Vãn Tình thấy chiếc xe Ferrari màu đen đang dừng cách đó không xa, cô hơi bất ngờ, Kiều Tân Phàm mặc một chiếc áo thun cổ chữ V màu trắng, áo khoác ngoài màu tím và phía dưới là quần dài sẫm màu.

Tay vẫn để nguyên trong túi quần, kính râm đeo trên mặt, anh mỉm cười để lộ hàm răng trắng tinh.

Sạch sẽ đến mức gần như không nhiễm bụi trần, còn thể hiện sự tao nhã của anh, thêm một chút lạnh lùng khiến cho anh mang một vẻ đẹp mê người, hoàn mỹ tựa như hình ảnh đã qua photoshop cấp độ cao.

Vãn Tình đối mặt với vẻ tươi cười này, bất giác cô cảm giác hơi may mắn, thật tốt là trước khi ra khỏi nhà cô có sửa soạn một chút.

Nhưng từ những gì cô biết về Kiều Tân Phàm thì quần áo trẻ trung cá tính, lại cả siêu xe đắt tiền như thế này cũng không phải là phong cách bình thường của anh.

“Đi đâu?”

Anh vừa mỉm cười vừa đưa tay ra đón, Vãn Tình thoáng chần chừ, nhưng rồi vẫn mặc cho anh dắt tay cô. Cô hơi mất tự nhiên, nhưng lại cảm giác rất mới lạ.

Đương nhiên là dù cô vui vẻ đáp ứng sự săn đón của anh, nhưng cô vẫn muốn biết lý do vì sao lại chọn cùng một ngày với Lai Tuyết.

“Chuẩn bị một chút cho hôn lễ.”

Anh nghiêm túc trả lời, tháo kính râm xuống, cũng bỏ xuống vẻ lạnh lùng ngang ngạnh, anh lại mang đến cảm giác tao nhã, nhẹ nhàng.

Vãn Tình hơi tự ti khi sóng vai cùng anh, cô không xứng với vẻ đẹp này của Kiều Tân Phàm, cô càng không có khí chất thoát tục của anh, điều quan trọng hơn hết là cô đã từng kết hôn.

Nhưng cô không tìm được một chút xem thường nào trên mặt anh, thậm chí anh luôn chủ động, khiến cô không hề có cảm giác khó chịu khi bị xem thường. Điểm này khiến Vãn Tình yên tâm, Kiều Tân Phàm là một người đàn ông đàng hoàng, cho dù không yêu thì anh cũng sẽ không tổn thương lòng tự tôn của người khác giống như Mạc Lăng Thiên.

“Vì sao lại chọn trùng ngày đính hôn với Lai Tuyết?”

Trước tiên không xét đến trang phục xuất sắc của anh, ngược lại cô hỏi ra vấn đề mà mình luôn nghi hoặc. Điều Vãn Tình tò mò chính là có phải Kiều Tân Phàm từng yêu Lai Tuyết hay không.

“Tuyệt đối không phải là vì yêu mà sinh hận, mà là chưa bao giờ thích.”

Anh hơi hơi cau mày, ánh mắt anh như thể đã hoàn toàn hiểu hết suy nghĩ trong lòng cô. Vãn Tình vội dùng tay che hai bên má, cô vòng vo một hồi, chẳng lẽ trên mặt cô lại viết ra rõ ràng vậy sao?

Đột nhiên xe dừng lại đây là một nơi tổ chức hôn lễ cực kỳ xuất sắc, so với các cửa hàng áo cưới hiện nay thì nơi này chuyên nghiệp hơn rất nhiều.

Nhưng đây không phải điều quan trọng nhất, mà điều đáng nói ở đây là cô nhìn thấy Lai Tuyết và Mạc Lăng Thiên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.