Thịnh Thế Vinh Sủng

Chương 129: Chương 129: Chương 114




A Dung không hiểu vì sao, nhưng trong lòng lại cảm thấy không an tâm, thấy hắn thất thần, phu nhân Thành Dương bá liền đặt sổ sách trong tay sang một bên, mỉm cười hỏi: “Lại làm sao vậy?”

“Chỉ sợ là nhạc phụ lại nhắc tới con rồi.” A Dung thực vô sỉ mà gọi lão thái sơn tương lai một tiếng nhạc phụ, thấy mẫu thân nhìn mình cười nhạo cũng không đỏ mặt, chỉ cho nha đầu bên người phu nhân Thành Dương bá ra ngoài rồi tự tay phụng trà cho phu nhân Thành Dương bá, hỏi: “Chỗ mẫu thân thanh tịnh, ở bên ngoài, nhi tử khó tĩnh tâm.” nói xong, vẻ mặt cũng không có vẻ cảm thấy điều này là đúng, hiển nhiên cho rằng ầm ĩ cũng có chỗ tốt của âm ĩ, nghĩ đến nhóc con ầm ĩ, trên gương mặt tú mĩ của thanh niên này không nén được tươi cười.

Phu nhân Thành Dương bá yên lặng nhìn hắn, thấy hắn tự cười một mình thì biết làđang nhớ tới cô vợ nhỏ, liền nhẹ nhàng nói: “Còn chưa thành thân đâu, chớ để bên ngoài bàn tán về A Nguyên.”

“Con đã biết.” A Dung trầm mặc một lát rồi mới thấp giọng nói: “Con loáng thoáng nghe nói, A Nhạc đang tìm kiếm Tam thẩm ở bên ngoài, tình hình trước mắt có chút khẩn cấp.” Thấy phu nhân Thành Dương Bá giật mình,sau đó cũng lộ vẻ khó xử, hắnliền thở dài: “Ân oán trước đây, nhiều năm như vậy cũng đã phai nhạt, ta chỉ mong cuộc sống củaTam thẩm đừng khổ quá, A Nhạc ngày thường tiếp tế chút cũng được. Chỉ là con nghĩ hiện giờ trong phủ vẫn chớ nên để Tam thúc và hậu việnbiết được.” A Nhạc chăm sóc tiền Trạm Tam thái thái, về tình cảm có thể tha thứ, rốt cuộc đó vẫn là mẹ ruột, nếu A Nhạc thờ ơ lạnh nhạt, thì A Dung ngoài miệng không nói gì lại vẫn sẽthầm cảm thấy vị đường đệ này tâm lạnh.

Chỉ là trước mắt, Trạm Tam lão gia đã đi bước nữa, chỉ cần một điều không tốt, trong phủ sẽ lại rung chuyển lớn.

“Nàng ta cũng là người đáng thương.” Phu nhân Thành Dương Bá nghe xong A Dung kể lại đủ loại chuyện người chị dâu này đã trải qua, mặt có chút không đành lòng, thở dài nói:“Nếu như thế, A Nhạc không nói cũng là vì chúng ta, chỉ là ngày thường thằng bé phải dùng bạc, cũng đừng làm khónó.” Bà vỗ ngực mình thở dài: “Tình cảnh của mẹ đẻ như vậy… năm đó là nó khuyên Tam thúc con hòa ly, đã nhiều năm qua, trong lòng có thể dễ chịu được sao?” A Nhạc năm đó tuổi trẻ năng nổ, chỉ nghĩ sản khoái, nhưng tuổi càng lớn, tuy không thể gọi là hối hận, nhưng lại vẫn nhớ mẫu thân mạnh khỏe.

“Nhi tử biết.” A Dung liền dạ, thấy mặt mẫu thân có vẻ thổn thức, vội vàng nói: “Mẫu thân đừng lo lắng chuyện này, A Nhạc đệ đệ của con, chẳng lẽ con có thể để đệ ấy khó xử sao?”

“Con là huynh trưởng, để ý mấy kẻ tiểu nhân bên dưới hộ chút, đừng ngại bản thân mệt mà để đệ đệ ở bên ngoài chịu thiệt thòi.” nói xong, phu nhânThành Dương Bá liền than một tiếng: “A Nhạc đứa trẻ tốt hiếm có, hiện tại ta nghe xong cũng không đành lòng, tuy trước đây…” Bà cười cười, mặt mày chỉ bình thản nói: “Coi như là nhìn vào cái tình của đệ đệ con.” Dứt lời liền gọi nha đầu tiến vào, lệnh vào trong buồng của mình lấy ra một chiếc hộp không lớn cũng không nhỏ, rồi bà lấy ra từ trong hộp mộtbản khế nhà đất, nhẹ giọng nói: “không cần nói thêm gì với đệ đệ con, chỉ nói là đại bá nương cho nó, để nó ngày thường có cái gọi là chỗ nghỉ chân bên ngoài.”

“Chốc nữa con sẽ đưa tới cho đệ đệ.” A Dung nhận lấy, cùng phu nhân Thành Dương bá trò chuyện chút việc khác, lại không biết cách một cánh cửa, một thanh niên đãđứng run rẩy cả người, lâu sau nghe thấy tiếng cười ôn nhu bên trong của phu nhân Thành Dương bá, không nhịn được mà rơi lệ đầy mặt, lau nước mắt một phen, lúc này mới lảo đảo mà đi.một đường thất hồn lạc phách trở về viện của mình, A Nhạc đanghoảng hốtliền thấy thê tử mìnhra đón, vừa mới đỡ lấy nàng, liền cảm thấy trước mắtmột mảng màu đen, suýt nữa ngất xỉu.

“Ngũ gia……” Ngũ Thiếu phu nhân thấy hắn dáng vẻ khác thường, sắc mặt uể oải thìkinh ngạc kêu lên.

A Nhạc gượng cười, phất phất tay ý bảo mình không việc gì, kêu thê tử đỡ vào nhà, cho hạ nhân đi ra ngoài, lúc này đây mới chậm rãi che mặt, thấp giọng nói: “Ta thựcsự hổ thẹn.”

“Sao lại nói vậy?” Ngũ Thiếu phu nhân bưng lên trà nóng, thấy trượng phu khóc, vội vàng hỏi: “Chẳng lẽ bên ngoài có công chuyện Ngũ gia không làm được?” Thấy A Nhạckhông nói lời nào, nàng liền nhẹn nhàng nói: “Tính là gì đâu? Nếu thật là đã làm sai, Ngũ gia cứ tìm đại bá phụ và phụ thân đi…” thấy A Nhạc cười khổ, nàng cũng khó chịu trong lòng, nhẹ giọng nói: “CÒn thật sự không được, thiếp về nhà mẹ đẻ, có thể giúp Ngũ gia cứu vãn được.”

“Ta gặp mẫu thân.” A Nhạc trầm mặc hồi lâu mới đáp một câu như vậy, thấy vẻmặt kinh hoảng của thê tử, hắn thở dài, kéo nàng lại bên người thấp giọng nói: “Để giữ phủ thanh tịnh, ta cũng chưa nói với ai chuyện này, chỉ nghĩ mình đưa bạc đi giúp mẫu thân là được rồi.” Thấy thê tử hiểu gật gật đầu, hắn liền rũ mắt thấp giọng nói: “Bạc ngược lại thì đủ, chỉ là ta thấy chỗ mẫu thân ở là một cái tiểu viện bên trong chứa cả bảy tám hộ gia đình, lông gà vỏ tỏi ngày ngày khắc khẩu ầm ĩ, bởi vậy định tìm mộttòa nhà để mẫu thân dọn tới.”

“Làm vậy là đúng.” Ngũ Thiếu phu nhân trước kia cũng biết mẹ chồng muốn gả cháugái cho trượng phu của mình, những lời này khi A Kính hồi phủ làm ầm ĩ đã nói khôngít, bắt bẻ nàng từ trong ra ngoài, chỉ là lúc này lại chỉ mỉm cười nói: “Mặc kệ thế nào, chúng ta là tiểu bối, nào có ghi hận nhiều như vậy đâu?” Cảm nhận được bàn tay A Nhạc nắm chặt lấy tay mình, nàng vui mừng trong lòng, càng suy nghĩ thêm vì trượng phu, nghĩ nghĩ liền nói: “Trong của hồi môn của thiếp có một tòa nhà cách cửa thành phía tây không xa, nếu mẫu thân không chê nơi đó nhiều năm chưa dọn dẹp, thì dọn qua là được.”

“Đó là của hồi môn của nàng, sao ta có thể dùng?” A Nhạc thấy thê tử rộng lượng, càng không muốn phụ nàng thêm, liền lắc đầu nói: “Ta chỉ định dùng mấy món đồ cổ các trưởng bối thưởng hồi trước đổi lấy bạc để mua một tòa nhà nhỏ thôi.” Nghĩ tới cả nhà đều toàn lực giúp đỡ mình, hắn liền thấp giọng nói: “Đại bá nương cũng muốn cho ta một tòa, chỉ là ta nghĩ, làm người không thể như vậy, ta… ta không thể nhận được.”

Nếu yên tâm thoải mái dùng tiền bạc của bá phụ bá mẫu, hắn cũng khinh thường bản thân.

“Nếu không cần của bá nương mà lại dùng của hồi môn của thiếp thì ra làm sao chứ?” Ngũ thiếu phu nhân gật đầu, cảm thấy hiện giờ sống trong phủ ăn dùng đều là công trung, nhờ có phu nhân Thành Dương bá yêu thương đám tiểu bối nhị phòng tam phòng nên cũng không dâng bổng lộc của họ vào trong cung, nói là để bọn nhỏ dư dảmột chút.

Ăn ở miễn phí mười mấy năm, đã thực khiến người chê cười, nào có thể chiếm tiện nghi của người ta như vậy được?

Trăm bề khuyên nhủ nhưng A Nhạc chỉ lắc đầu, rốt cuộc dùng bạc của mình để muamột tòa đơn gian nho nhỏ, chuẩn bị ổn thỏa cho mẫu thân.

Lúc sau A Dung đưa tới khế nhà, A Nhạc dập đầu trước phu nhân Thành Dương bá, hai tay dâng trả lại, không chịu nhiều lời, cũng cầu phu nhân Thành Dương bá khôngnói chuyện này với phụ thân mình, thấy hắn có ý định gánh vác một mình, phu nhân Thành Dương bá tuy đau lòng nhưng cũng thập phần vui mừng, do đó cũng bỏ qua, dù sao cũng chưa có cái gì gió thổi cỏ lay.

Thời điểm A Dung kể chuyện này cho A Nguyên, A Nguyên có chút bất an, lại vẫn thừa nhận: “Việc này ta biết rồi,” Thấy A Dung liếc đôi mắt xinh đẹp nhìn qua, nhóc con ngồi trên chiếc đệm mềm như bông có chút nhíu mày nói: “Là ta ngăn cản Tô tỷ tỷkhông nói cho người khác.” nói ra băn khoăn của mình, A Nguyên liền thấp giọng: “Muốn ta nói thì… trước mắt thì tốt, A Nhạc là người có thể hiếu thuận mẫu thân, sau này nếu chỉ còn có một mình, bà ấy cũng không chịu khổ.” Giảo biện một chút, nói cho cùng cảm thấy bản thân thờ ơ lạnh nhạt có chút ác độc, nàng liền lén nhìn A Dungmột cái.

“Lần sau cứ nói với ta, chẳng lẽ ta còn có thể bán Người?” A Dung lại chỉ điểm điểm cái trán nhỏ của nàng, đút thức ăn trên bàn vào miệng A Nguyên, thấy nàng vừa ăn vừa nhìn khắp nơi, hiển nhiên cảm thấy tửu lâu trước mắt thật hoa lệ, bèn nhịn khôngđược cười nói: “Khó lắm mới chỉ có hai người chúng ta, Người chỉ biết ăn, có thể thấy được là trong lòng Người cái gì là quan trọng nhất.” Lén lúc Túc vương lão hổ tiến cung, A Dung liền trộm chui vào phủ Túc vương, trước mắt từ Túc vương phi trên cao đến đám tiểu nha đầu bên dưới của phủ Túc vương đều là quân đồng minh của mình, khó khăn lắm mới đưa nhóc con vượt ngục trái phép ra ngoài được.

Vốn định đi ngắm hoa du ngoạn, để không phụ khoảng thời gian tốt này, hẳn nhóc con phải vẻ mặt nhu tình mật ý nói vài câu dễ nghe với mình thì mỹ thanh niên mới cảm thấy nhóc con cũng coi như là có lòng, đang muốn biểu đạt một chút tâm sự của mình, ngược lại, thanh niên mỹ mạo lại chẳng nghe được giọng nói ríu ra ríu rít vui mừng nào cả.

Lòng nghi ngờ nhìn xuống, nhóc con bên cạnh đang nhìn tửu lâu mới mở trong kinh mà chảy nước miếng tí tách.

Hóa ra trong lòng Công chúa điện hạ, mỹ thanh niên so ra hoàn toàn kém mấy mâm đồ ăn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.