Thỏa Chí Tiêu Dao

Chương 11: Chương 11




(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

CHƯƠNG 12

“Tiểu Nghi đang suy nghĩ gì?” Khúc Vân Triết áp vào người ta, cúi đầu cười hỏi.

Ta thở dài, lẩm bẩm: “Ta cầu khấn đã lâu, vì sao vẫn không có ai đến?”

“Đến làm gì? Đến cứu ngươi sao?” Khúc Vân Triết bật cười, vô cùng thân thiết ghé vào tai ta thì thầm: “Đừng vọng tưởng, ở Tứ Hải sơn trang này ta là chủ tử, ta nói tối nay không ai được quấy nhiễu thì tối nay ngay cả con mèo cũng không dám bén mảng…”

Gã còn chưa nói xong, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập, sau đó là tiếng đập cửa thình thình.

Sắc mặt của gã nháy mắt đen như đáy nồi.

Ta cười không thành tiếng.

Khúc Vân Triết nghiêm mặt xoay người ngồi dậy, quát lớn: “Không cần biết ngoài kia là ai, đều lui xuống cho ta!”

Tiếng đập cửa lập tức ngừng, Cố tổng quản cung kính đáp: “Bẩm thiếu gia, tiểu nhân vốn không dám quấy rầy thiếu gia, nhưng lão gia muốn thiếu gia…”

Chưa dứt lời, Khúc Vân Triết đã bực bội cắt ngang: “Con mẹ nó, ta mặc kệ, ngươi nói với lão nhân ta đã ngủ rồi, sáng mai lại đến!”

Chung quanh yên lặng một lát, thanh âm đùng đùng nổi giận của ai đó bỗng nhiên rống lên: “Con mẹ nó, thằng nhãi ranh nhà ngươi, ngay cả lão tử cũng dám gạt! Còn không mau mở cửa cho ta!”

“… Dạ, cha.”

Ta nằm trong chăn, vểnh tai cẩn thận nghe tiếng Khúc Thương Hải đi vào phòng, ngồi xuống, bắt đầu ân cần dạy bảo nhi tử.

“Tiểu vương bát đản, ngươi không biết dùng thời gian tán tỉnh con gái nhà người ta để luyện đao pháp hay sao…”

“Cha dạy đúng lắm!”

“Thằng nhãi ranh này, bao nhiêu năm qua ta ngậm đắng nuốt cay dưỡng dục ngươi nên người, chỉ biết trông cậy vào ngươi quang đại gia môn…”

“Cha dạy đúng lắm!”

“Tiểu tử thối, ngươi nếu có thể cần cù ngoan ngoãn bằng một nửa lúc còn nhỏ thì tốt rồi…”

“Cha dạy đúng lắm!”

Ta nằm trên giường buồn cười không thôi. Thì ra da mặt của Khúc Vân Triết là luyện như thế này mà thành.

Một khắc trôi qua, gia huấn vẫn chưa kết thúc. Khúc Thương Hải hớp ngụm trà thấm giọng, tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Ai, tuy nói là ‘dưỡng không dạy hết thảy tại cha’, nhưng huynh muội các ngươi thật sự làm ta lòng đau như cắt! Chẳng lẽ hết thảy quả thật đều là lỗi của ta sao?”

Khúc Vân Triết đã sớm phiêu du chốn cực lạc, lập tức lơ đãng đáp ngay: “Cha nói chí phải!”

Trong phòng lẫn ngoài phòng tức thì hộc lên tiếng nén cười.

Sắc mặt Khúc Thương Hải nhất thời tối sầm, dằn mạnh chung trà lên bàn, lớn tiếng quát: “Hỗn xược!”

Lão chỉ vào Khúc Vân Triết mà mắng: “Đều tại ta thường xuyên dung túng ngươi, trước kia đi trêu hoa ghẹo nguyệt còn chưa nói, hôm nay ngươi cư nhiên đưa hạng nữ nhân không đứng đắn về nhà!”

A a, nói gì vậy?

Ta vội vàng giả giọng cao vút, cách chăn khóc lóc: “Khúc lão gia, tiểu nữ xuất thân trong sạch, nào có phải hạng người hư hỏng a. Là Khúc thiếu gia hắn… hắn cưỡng ép ta đến mà…”

Khúc Vân Triết lập tức hét lớn: “Cha, cha đừng nghe hắn nói hươu nói vượn nha!”

“Khúc lão gia, ta không có! Ta không muốn đi theo Khúc thiếu gia, hắn liền điểm nhẹ lên người của ta một cái, ta không cử động được nữa, sau đó hắn mới khinh bạc ta… Hu hu~”

“Xoảng” một tiếng, chung trà trong tay Khúc Thương Hải vỡ tan tành.

“Tiểu súc sinh!” Mặt lão đỏ au vì giận, chỉ tay mắng to: “Ta dạy ngươi võ công, thế mà ngươi lại dùng để bắt cóc dân nữ! Ngươi có phải muốn chọc ta tức chết hay không!”

Khúc Vân Triết oan ức biện bạch: “Cha, con không có bắt cóc hắn, con rõ ràng ở giữa đường nhặt được hắn mà! Cố tổng quản, lúc đó ngươi cũng có mặt, ngươi làm chứng, lời ta nói có phải thật hay không?”

Sau một lúc lâu, Cố tổng quản gật đầu: “Không dám nói dối lão gia, người đúng là được thiếu gia nhặt về.”

“Con đã nói mà…” Thanh âm đắc ý của Khúc Vân Triết vừa buột ra, chợt nghe Cố tổng quản cung kính tiếp tục: “Bất quá, lúc thiếu gia ôm người trở về, nàng vẫn hôn mê, về phần vì sao khi nàng tỉnh dậy lại không thể nhúc nhích, tiểu nhân không biết.”

“Cố tổng quản, ngươi nói vậy là có ý gì?!” Khúc Vân Triết thấy tình thế không ổn, gào lên phân bua: “Cha, tin con đi! Huyệt đạo trên người hắn quả thật không phải là con điểm mà!”

Lại “rầm” một tiếng vang thật lớn, cái bàn làm bằng gỗ đàn hương ắt đã thủng một lỗ hình bàn tay.

“Tin cái mông ngươi đó!”

Khúc Thương Hải cười lạnh một tiếng: “Tiểu tử thối, lần nào cũng như lần nào! Đã bị ngươi gạt mười bảy mười tám lần, còn muốn lừa lão tử nữa sao?”

Lão càng nghĩ càng điên tiết, vung tay quát: “Người tới, khóa đại thiếu gia vào Tư Quá quật, chưa đến giờ bái đường của tiểu thư thì không được thả ra!”

“Cha, oan uổng cho con quá!”

“Lại còn điêu ngôn! Không cho ăn hai ngày!”

“Cha, con bị oan thật mà!!”

“Nước cũng không cho uống!”



Giữa tiếng kêu gào náo loạn, chỉ nghe Cố tổng quản nhẹ nhàng hỏi: “Lão gia, vị cô nương này nên an bài thế nào?”

Phải a! Mải lo nghe tuồng, sao lại quên mất chính sự rồi? Ta vội vàng ngắt lời: “Khúc lão gia, xin thả ta về nhà!”

Một câu vừa nói ra, cả phòng đang cãi vã ầm ầm đột nhiên liền lặng yên không một tiếng động, tĩnh đến quỷ dị. Kỳ quái, câu vừa rồi đâu có nói sai chữ nào…

A! Không xong, ta đã quên lên giọng!

Không gian im phăng phắc, chỉ nghe tiếng Khúc Thương Hải bước nhanh về phía giường, sột soạt một chút, chăn bị lão xốc lên. Ngay sau đó, tầm mắt của lão đáp xuống bộ ngực bằng phẳng của ta.

Ngây người hồi lâu, Khúc Thương Hải hỏi một câu thật ngu: “Ngươi chính là mỹ nhân Vân Triết cướp về à?”

Ta thở dài: “Nếu đã nằm trên giường của Khúc thiếu gia thì đúng vậy chứ sao.”

“Vân Triết nó…” Khúc Thương Hải lắp bắp một cách vất vả. “Nó lại cướp về một tên… một tên…”

Thấy lão một câu nói mãi không xong, ta hảo tâm bổ sung: “Một tên nam nhân.”

Khúc Thương Hải thẳng lưng đứng bất động nửa ngày, đột nhiên vứt chăn xuống, xoay người rít gào: “Gia pháp! Đem gia pháp to nhất ra đây! Hôm nay ta phải chặt chân thằng hỗn đản này!!”

Lại một phen khóc thét rối ren, chỉ nghe Khúc Thương Hải thương tâm nói: “Vân Thường, hảo nữ nhi, may mắn cha còn có con. Cha biết con tốt hơn đại ca con nhiều mà…”

Vân Thường? Nàng cũng ở trong này? Tuy rằng dự định đi Trường Sa là để đến thăm nàng một chuyến, nhưng xét tình hình hiện giờ, gặp được Khúc mỹ nhân thì người rơi lệ phải là ta rồi.

Dự cảm bất hảo từ đáy lòng nhảy vọt lên. Ta âm thầm mặc niệm: “Vân Thường, sau này ta sẽ chào hỏi nàng tử tế. Bây giờ đừng mở miệng, đừng nói, giả vờ như không quen không biết ta…”

Đỉnh đầu đột nhiên sáng lòa, chăn lại bị xốc lên. Lần này hiện ra trước mắt quả nhiên là gương mặt kiều diễm trong trí nhớ. Cùng lúc đó, tiếng hoan hô thanh thúy chạm vào tai: “Nghi ca, quả nhiên là ngươi!”

Xong rồi.

Khúc Vân Thường sung sướng mỉm cười, quay đầu lại nói: “Cha, con đã nói rồi, Nghi ca nghe được tin con thành thân, nhất định sẽ đến đây mà.”

【 Không phải vậy!! 】 Ta u oán trừng mắt với nàng, trong lòng bi thống vạn trượng, không ngừng mặc niệm: 【 Khúc lão gia, ngươi thả ta đi trước, sau đó mới nghe nàng từ từ trò chuyện với ngươi có được không… 】

“Vân Thường, vừa rồi cha có nghe lầm hay không?” Khúc Thương Hải run rẩy hỏi lại: “Người… người bị đại ca con cướp về chính là?”

“Y chính là Thẩm Nghi đó. Không ngờ Nghi ca vì muốn gặp ta mà hy sinh lớn như vậy!”

Khúc Vân Thường nhìn ta ngượng ngùng cười nhẹ, tức thì kiên định nói: “Cha, hủy bỏ hôn sự ngày mốt đi, con không muốn gả cho Tề Chiêu Thần, con muốn gả cho Thẩm Nghi.”

Chung quanh lặng ngắt như tờ. Im lặng thật lâu thật lâu, trong phòng bỗng nhiên nổ ra tiếng rống giận đinh tai nhức óc: “Người tới! Áp tải tiểu thư về phòng, chưa đến giờ bái đường thì không được thả ra! Còn tên Thẩm Nghi kia, khóa hắn vào Tư Quá quật cho ta!”

Chương 13

Tí tách… tí tách…

Thạch động trầm mặc, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt không ngừng quẩn quanh xoay vần tứ phía.

Nhìn Khúc Vân Triết bị xích trên bức tường đối diện, ta nhịn không được rốt cuộc cười khì: “Khúc công tử, bộ dạng của ngươi thảm hại thật đó.”

“Hừ!”

“Đã bị treo dính trên tường, lại còn tứ chi giang rộng thành hình chữ đại (大), tư thế thực khó coi. Khúc gia các ngươi a, không biết cái gì gọi là tra tấn mỹ học…”

“Thật có lỗi! Tư thế của ta khó coi vậy đó, ngươi nhẫn nại hai ngày là được chứ gì!”

“Khúc công tử, ta đã nhẫn nại lắm rồi, thế nhưng đã gặp phải vấn đề cực kỳ nghiêm trọng…”

“Vấn đề gì? Nói.”

“Không hiểu sao càng nhìn càng thấy ngươi giống con thằn lằn treo ngược…”

“… Thẩm Nghi, ngươi câm miệng cho ta!”

Chậc chậc, từ lúc bị ném vào Tư Quá quật* đến giờ, thái độ của tên này càng lúc càng ác liệt.

Trong lòng lửa giận sôi trào, Khúc Vân Triết trừng mắt rất hung dữ: “Ngươi cũng đừng chỉ lo cười ta, nhìn lại mình đi, không phải cũng bị xích trên tường hay sao!”

Ta ngó hắn, lại rũ mắt liếc xuống xiềng xích trên người, thở dài lẩm bẩm: “Nói không sai…”

Tách!

Một giọt nước to tướng từ mũi thạch nhũ trên nóc động rơi xuống, nhè ngay đỉnh đầu Khúc Vân Triết mà đáp, không lệch một ly, lại từ mái tóc ướt sũng của gã mà mon men xuống thân mình, y phục trong ngoài lại thấm đẫm thêm vài phần.

“Mụ nội nó!” Khúc Vân Triết giật nảy mình, thấp giọng mắng: “Cố tổng quản lão hỗn trướng này, trong đây có biết bao nhiêu là chỗ, lão lại cố tình xích ta vào chỗ này hứng nước!”

Ta cười ha ha: “Ngươi cũng đừng mắng oan Cố tổng quản, đây rõ ràng là tâm ý của Khúc lão gia đó thôi… Lão gia đối với ngươi thật sự là ưu ái hơn người a…”

Tách!

Lần này đến phiên đỉnh đầu của ta chịu đòn. Nước đổ dọc theo tấm lưng vốn sẵn ướt đẫm, một đường chảy xuống, hàn ý run người từ da đầu ngoằn ngoèo lan xuống tận lòng bàn chân.

“Mụ nội nó.” Ta cũng nhịn không được, khẽ mắng một câu.

Bị giam trong Tư Quá quật đón gió không rõ đã bao lâu, chỉ cảm thấy toàn thân ẩm ướt tê cóng, vừa lạnh vừa đói.

Ta dán mắt vào rặng thạch nhũ không ngừng tích nước trên nóc động, ngâm cứu hồi lâu thì thở dài: “Không rõ là ai đã nghĩ ra độc chiêu này? Dùng thạch nhũ thiên nhiên hành xác phạm nhân, đúng là trác tuyệt.”

Khúc Vân Triết hừ một tiếng, ngạo nghễ nói: “Ngươi thì biết cái gì! Đây gọi là ‘đề hồ quán đỉnh*’, lão nhân gia cha ta mượn nghi thức này nhằm răn dạy chúng nhân…”

“Thì ra là vậy!” Ta tức thì tỉnh ngộ, hạ giọng hỏi han: “Khúc công tử, có phải từ nhỏ ngươi đã thường xuyên ở trong này cần mẫn luyện ‘đề hồ quán đỉnh’ hay không?”

Da mặt so với tường thành còn có điểm dày của Khúc Vân Triết cư nhiên ửng đỏ, xấu hổ khụ khụ hai tiếng, ngậm miệng không đáp.

Trong động yên lặng được một lát.

“Đúng rồi, Khúc công tử, ta còn có chuyện…”

Khúc Vân Triết thở dài: “Thẩm đại thiếu gia, ta biết ngươi buồn chán lắm rồi. Nói xem, ngươi lại không vừa mắt ta chỗ nào nữa?”

Ta liếc gã một cái thật sắc, đầy bụng ủy khuất. Gã xem ta là hạng người nhàn hơi rỗi việc chuyên khua môi múa mép ư? Quyết định rồi, đã vậy ta phải dùng thực tế chứng minh, lời miệt thị của gã là hoàn toàn sai lầm.

Trước ánh mắt hồ nghi kia, ta vận nội lực, nhẹ nhàng khéo léo rút tay chân ra khỏi xiềng xích.

Tròng mắt Khúc Vân Triết cơ hồ muốn lọt ra ngoài: “Ngươi ngươi ngươi…”

Ta vô tội đáp: “Nhìn thấy chưa, huyệt đạo của ta đã giải rồi đó, vừa rồi ta muốn nói cho ngươi biết chính là chuyện này.”

“Không thể nào! Bị còng chặt như vậy, cho dù có võ công cũng không có khả năng thoát ra…”

Khúc Vân Triết nhìn chằm chằm đám xiềng xích chỏng chơ, ngây người nửa ngày, đột nhiên tỉnh ngộ nói lớn: “Thì ra ngươi biết Súc Cốt Công (co rút xương)!”

“Đúng vậy.” Ta nở nụ cười, tiêu sái bước đến, thân mật vỗ vỗ đầu gã. “Súc Cốt Công chính là nhất đại pháp bảo mỗi khi cần đào tẩu thoát thân của Thẩm gia ta đó. Tiểu lang tử (sói con) này xem vậy mà cũng thông minh nha.”

“…”

“Uy, ngươi không việc gì chứ?”

Lực đạo của ta rõ ràng rất nhẹ, vì cớ gì mắt gã lại trợn trắng như sắp ngất thế này?

Qua nửa ngày, Khúc Vân Triết tựa hồ định thần lại, cười khổ: “Thẩm Nghi, ta vận rủi mới gặp phải ngươi, ngươi đừng thừa cơ sỉ nhục ta có được không?”

“Hảo!” Ta sảng khoái đáp ngay. “Chỉ cần ngươi nói cho ta biết làm sao mở cửa thạch động, ta lập tức rời đi!”

Trầm mặc hồi lâu, Khúc Vân Triết thở dài. “Thôi, ngươi cứ sỉ nhục ta vậy.”

“Hả?”

“Cửa Tư Quá quật không thể mở ra từ bên trong.”

Ta khẽ chau mày. “Đúng là tin xấu… Vậy có cách nào khác rời khỏi nơi này không?”

“Không có!” Lần này Khúc Vân Triết trả lời rõ ràng lưu loát, mau lẹ vô cùng.

Ây da, nhìn gã kìa, một bộ hả hê khi người gặp họa! Ta không thể ra khỏi đây, ích lợi gì cho gã? Việc gì phải cười sung sướng vậy!

Ta chưa từ bỏ ý định, rảo quanh vách động vài vòng, đột nhiên dừng lại.

“Đúng rồi, ngày thường hạ nhân đưa cơm đều mở cửa động à?”

“Làm sao có thể!” Khúc Vân Triết cười nhạo nói: “Ngươi không thấy trên nóc động có khe hở sao? Trên đó luôn có người đứng gác, khi cần đưa cơm sẽ cho vào giỏ hạ xuống, ăn rồi thì lại đem toàn bộ kéo trở về.”

Ta ngẩng đầu lên đảo mắt tìm một trận, rốt cuộc phát hiện khe hở như lời gã nói. Tuy rằng chỉ rộng khoảng một thước, nhưng vẫn có thể loáng thoáng thấy bên ngoài có thân ảnh lay động.

Mắt ta liền nhất thời vụt sáng: “Quả nhiên trên đó có người giám thị! Quá tốt rồi!”

“Uy.” Khúc Vân Triết thần sắc cổ quái nhìn ta, châm chọc: “Ngươi tưởng ngươi hô to một tiếng, bọn họ sẽ hảo tâm chạy vào mở cửa cho ngươi hay sao?”

Ta kinh ngạc nhìn lại hắn. “Khúc công tử, sao ta có thể có ý tưởng ngu xuẩn bực ấy trong đầu?”

“Chẳng lẽ ngươi muốn dùng ta làm con tin hòng thoát thân? Hừ, ngươi cho rằng người của Tứ Hải minh là một đám ô hợp dễ dàng bị áp chế như vậy sao?”

“…” Ta cao thấp trầm ngâm nhìn gã hồi lâu, cuối cùng lắc đầu thương hại, lẩm bẩm: “Ai, thật đáng thương. Chỉ mới nghe qua người ta bị đông lạnh mà chết, cảm lạnh mà bệnh, chứ chưa từng nghe nói có người bị lạnh quá hóa ngu, thật sự là dị bệnh hiếm thấy a… “

Sắc mặt Khúc Vân Triết lập tức đen sì hơn cả đáy nồi. Lát sau, một tiếng rống giận bỗng nhiên bùng phát, chấn động ầm ầm: “Vậy ngươi vừa rồi hô ‘quá tốt rồi’ là có ý gì!!!”

Ồn ào quá đi, đang tử tế vô sự tự dưng lớn tiếng như vậy làm gì?

Ta đút tay vào tai, hỏi lại: “Ngươi thật sự muốn biết ta có ý gì ư?”

“Nhiều lời vô nghĩa!”

“Ngươi xác định? Không cho hối hận nha.”

Thấy ánh mắt gã dấy lên kinh nghi, ta hé môi cười, chớp nhoáng điểm vài huyệt đạo của gã, khẽ giọng nói: “Chính là ý này…”

Sau mấy tiếng xé vải roàn roạt, y phục đẫm nước trên người Khúc Vân Triết chẳng mấy chốc trở thành một đống vải vụn, vài mảnh hãy còn buông hờ hững trên tứ chi nằm trong xiềng xích của gã.

Ta lùi ra sau hai bước, cẩn thận đánh giá một phen. Không được, còn chưa đủ thê thảm, phải theo kế hoạch mà làm tới nữa.

Ta mỉm cười trấn an Khúc Vân Triết ( =)) ), đoạn vô cùng ôn nhu vòng tay ôm lấy thân hình cứng đơ của gã.

Hồi lâu sau…

Trước mắt là một Khúc Vân Triết đầu tóc rối bung, đôi môi sưng đỏ, y phục bị xé nát, trên ngực lõa lồ còn có hồng ngân (là dấu hôn) chi chít, nhìn ngang nhìn dọc đều ra bộ dáng thê thảm chịu đủ mọi chà đạp.

Ta hài lòng gật đầu, lại ngẩng lên nhìn khe hở trên nóc động. Ngục tốt vốn đứng gác nay đã biến mất tự khi nào. Biết ngay mà, tên giám thị tuần tra này tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn thiếu gia nhà mình bị người ta ngang nhiên hái trụi đâu.

Ô hô, kế hoạch thành công, giờ thì chỉ cần kiên nhẫn chờ người tới mở cửa mà thôi.

Ta cười mỉm: “Khúc công tử, đa tạ hợp tác.” Nhìn kỹ lại, ta ghé vào tai gã thầm thì: “Quả nhiên không hổ là ‘sắc nghệ song tuyệt công tử’, bộ dáng của ngươi lúc này thực động lòng người mà. Chi bằng về sau dứt khoát theo ta đi…”

Da mặt dày siêu cấp của Khúc Vân Triết cũng không chống đỡ nổi. Sắc mặt của gã đầu tiên từ trắng dần dần đổi sang xanh, rồi lại chầm chậm từ xanh biến thành đen…

Ta nhịn không được phá ra cười, lại vươn tay ôm lấy thắt lưng gã, ôn nhu hôn lên đôi môi mềm mại…

Đúng lúc đó, tiếng bánh răng chuyển động ken két bỗng nhiên từ cửa động truyền đến.

Nhanh như vậy!

Ta thoáng kinh hãi, vội quay đầu nhìn lại, xa xa chỉ thấy nhân ảnh thon dài mông lung nơi cửa. Đồng thời, thanh âm trầm thấp quen thuộc mang theo ngữ khí châm biếm còn quen thuộc hơn bay vào tai.

“Thẩm Nghi ngươi đúng là đến nơi nào cũng tiêu dao khoái hoạt được.”

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.