Thủ Độ Thiên Sứ

Chương 40: Chương 40




Xe dừng ở phía trước bên ngoài khu nhà cao cấp của Nghê gia.

Phương Quân Nghiên nhìn thấy vợ mình hồi hộp căng thẳng thì nhẹ nhàng cầm tay vợ mình vẻ mặt bình tĩnh trấn an: "Đừng sợ, mọi chuyện đã có anh."

Nhìn thấy chồng mình âu yếm, lòng Hạ Hàn Tương chợt có thêm dũng khí, đúng vậy, tất cả mọi chuyện cũng đã trở thành quá khứ, giờ bà đã có Quân Nghiên, có một gia đình hạnh phúc, bà không bao giờ … còn là Hạ Hàn Tương, một phụ nữ nhu nhược của quá khứ dễ dàng bị người khác khi dễ bắt nạt. Hơn nữa bà biết, cho dù có chuyện gì xảy ra, đều đã có chồng ở phía trước che chở cho bà, vì bà mà che chắn gió mưa.

"Quân Nghiên, gặp lại được anh thật là tốt." Bà mở to đôi mắt trong sáng, âu yếm nhìn chồng, khóe miệng lộ nụ cười tuyệt mỹ.

Phương Quân Nghiên vô cùng cảm động, ngây ngất nhìn nụ cười làm say lòng của vợ mình, lòng tràn ngập tâm tình, kìm lòng không được, thở dài, "Tương nhi, em thật là đẹp, anh thật sự muốn đem dấu em cả đời."

Hạ Hàn Tương ngân ngấn nước mắt, tìm tìm kiếm kiếm mờ mịt cả đời, cuối cùng bà cũng tìm được người bạn đời hiểu nhau, yêu thương nhau hết cả đời. Giờ phút này, Nghê Cẩm Tân, cái tên này đối với bà mà nói không bao giờ … có đủ sức ảnh hưởng nữa, bởi vì bà đã tìm thấy được người yêu đích thực của đời mình, Hạ Hàn Tương đã tìm thấy được hạnh phúc bên người chồng hiện nay. Bây giờ, đối với bà, chồng bà là người quan trọng nhất, là sinh mệnh của bà, tất cả mọi chuyện liên quan đến Nghê Cẩm Tân đã là quá khứ, tất cả đều đã theo gió bay đi!

"Quân Nghiên, chúng ta vào đi thôi!"

"Tương nhi, nếu em không muốn vào thì đừng miễn cưỡng." Phương Quân Nghiên vô cùng lo lắng cho vợ mình.

Hạ Hàn Tương mỉm cười để cho chồng mình an tâm, "Đừng lo lắng, em không sao, xã giao trong giới thương mại lớn như vậy, sớm hay muộn có một ngày cũng phải đối mặt, em không muốn cả đời trốn tránh."

"Được." Phương Quân Nghiên gật gật đầu.

"Quân Nghiên," Hạ Hàn Tương đột nhiên nghĩ tới chuyện hệ trọng, khẩn trương dặn dò ông, "Ngàn vạn lần đừng cho Luyến Luyến biết chuyện của Nghê Cẩm Tân."

Phương Quân Nghiên hiểu được, gật đầu, sau đó khoác tay vợ mình đi vào hội trường.

oOo

Hạ Hàn Tương từ nhỏ sinh ra ra đã là người phú quý, từ nhỏ được cha mẹ cùng các vị chú, bác bao bọc trong vòng tay, nâng niu thương yêu, bà lớn lên trong cung cách xả giao của giới thượng lưu. Tuy rằng đã mười mấy năm bà không giao du với giới thượng lưu, nhưng do từ nhỏ đã được giáo dục cùng với khí chất bẩm sinh, cách nói năng cử chỉ cũng không có gì thay đổi. Ngoại trừ vừa lúc mới tiến vào vẻ ngoài có chút khẩn trương, nhưng sau đó bà cũng nhanh chóng thích ứng hoàn cảnh loại hoàn cảnh ngập mùi buôn bán này. Dựa vào dung mạo tuyệt mỹ, cách giao tiếp tinh tế, rất nhanh bà đã trở thành người nổi bật nhất trong buổi tiệc.

Giới xã giao thượng lưu này thật sự rất nhỏ, tuy rằng đã nhiều năm không bước vào những chỗ thế này, nhưng Hạ Hàn Tương vẫn gặp lại không ít những người quen biết cũ. Năm đó, khi bà vẫn còn là cô tiểu thư xinh đẹp nhất trong giới thượng lưu, vì cha bà là người có tiền tài quyền thế, mà khi đó, bà lại được cha luôn cưng yêu chiều chuộng, khiến bà trở thành mục tiêu theo đuổi của nhiều người. Hạ Hàn Tương, cái tên này chính là biểu tượng cho sự xinh đẹp cùng tài phú. Cho nên, khi vừa bước vào hội trường, rất nhiều người vừa liếc mắt đã nhận ra. Vô cùng kinh ngạc, nhìn sang người đàn ông đi cạnh bà, ai nấy lại càng cả kinh, trợn tròn mắt hả hốc miệng. Bởi, Phương Quân Nghiên là người có tên tuổi trong giới thương nhân lại còn là người một lòng một dạ với Hạ Hàn Tương trong suốt hai mươi nam nay. Mặc dù có không biết bao nhiêu phụ nữ mê mệt vì ông, nhưng cái gút mắc tình cảm giữa ông, Hạ Hàn Tương và Nghê Cẩm Tân trong thời gian đó trong giới thượng lưu không ai là không biết .

Năm đó, Hạ Hàn Tương từ chối Phương Quân Nghiên, vị hôn phu môn đăng hộ đối, nguyện ý gả cho gã thanh niên trẻ tuổi không tiếng tăm Nghê Cẩm Tân, đã làm kinh ngạc không biết cho bao nhiêu người. Phương Quân Nghiên buồn bã bỏ xứ rời đi, rời xa nơi thương tâm này sang Mĩ lập nghiệp, Nghê Cẩm Tân cưới được Hạ Hàn Tương, cô thiên kim tiểu thư giàu có, bỗng chốc trở thành rể hiền của tập đòan thương mại Hạ gia. Quả thật chính là một bước lên trời, chuột sa hủ nếp, không biết đã làm đỏ mắt bao nhiêu người. Hạ Hàn Tương và Nghê Cẩm Tân sau khi kết hôn, khoảng thời gian ân ái mặn nồng cũng chỉ kéo dài được một thời gian ngắn. Sau đó, không đến một năm sau ngày Hạ tổng tài qua đời, đôi vợ chồng ân ái này không hiểu vì lý do gì đã ly hôn, Nghê Cẩm Tân chớp mắt đã cưới một quả phụ mang theo bốn đứa nhỏ, chuyện này… Quả thực làm cho mọi người kinh ngạc đến ngẩn ngơ! Nhưng mà kể từ sau lúc đó, Hạ Hàn Tương giống như bốc hơi biến mất tăm trong giới thượng lưu.

Không nghĩ tới người đã biệt dạng suốt mười một năm nay giờ lại xuất hiện như thế này, nên ngay khi mọi người chứng kiến Hạ Hàn Tương và Phương Quân Nghiên tay trong tay cùng lúc xuất hiện mới kinh ngạc đến trợn mắt há hốc cả miệng. Hóa ra lời đồn đãi trước đây Phương Quân Nghiên kết hôn là có thật. Tất cả mọi người còn tưởng rằng Phương Quân Nghiên cuối cùng cũng đã tháo được gút mắc trong lòng, quyết định buông tay không chờ đợi nữa, thật không ngờ, cô dâu chính là vị hôn thê mà ông đã kiên trì chờ đợi suốt hai mươi năm nay.

Hạ Hàn Tương từng làm say mê biết bao nhiêu người đàn ông danh giá và lịch thiệp, những người nhận ra bà đều khen Phương Quân Nghiên ánh mắt sắc sảo, vận khí tốt, không lên tiếng thì thôi, chứ một khi đã lên tiếng, lại cưới một người vợ xinh đẹp đoan trang hiền thục như thế; những người quen biết đều tiến đến chào hỏi, chúc mừng bọn họ, trong đó còn có mấy người là bạn thân hồi thời con gái của Hạ Hàn Tương. Mọi người nhiều năm không gặp, hầu như đều không kìm được giọt nước mắt vui mừng. Phương Quân Nghiên đứng bên cạnh vợ, nhã nhặn lịch sự, trên khuôn mặt tuấn tú không giấu được niềm hạnh phúc và kiêu hãnh. Đời này sẽ không ai có thể hiểu rõ Tương nhi hơn ông, ông là người nhìn thấy bà lớn lên, thậm chí so với bản thân bà, ông càng hiểu rõ bà hơn, đơn giản là vì ông yêu bà.

"Tương nhi, chúng ta cùng qua bên kia chào hỏi chủ nhân đi!"

"Được" Hạ Hàn Tương chào những người bạn nhiệt tình xung quanh, kéo Phương Quân Nghiên đi băng qua đám người tách ra. Bà không khỏi thở dài nhẹ nhõm, quay đầu cười khẽ hướng nhìn chồng mình nháy mắt mấy cái, thật cảm kích!

Phương Quân Nghiên hiểu được ý t ứ của Hạ Hàn Tương. Mỉm cười…

Nghê Cẩm Tân cùng Tô Nguyệt Hồng bưng chén rượu, không ngừng cùng những người xung quanh cười đùa nói chuyện phiếm, một số họ đều là những người bạn tốt trên thương trường, đều chúc mừng Nghê Lâm hai nhà thông gia thuận lợi, thị phần của xí nghiệp Nghê gia lại mở rộng thêm một phần, Nghê Cẩm Tân hết sức hài lòng cười rất vui vẻ, đột nhiên, vẻ mặt hắn biến đổi.

"Nghê Tổng tài, xin chúc mừng, chúc mừng." Phương Quân Nghiên không chú ý đến vẻ mặt như gặp quỷ của hắn, âu yếm nắm tay vợ mình hướng về phía bọn họ giới thiệu, "Đây là vợ của tôi, Hạ Hàn Tương."

"Xin chào, rất vui mừng được biết các vị!" Hạ Hàn Tương tao nhã hướng về phía bọn họ chào hỏi, trong đó có mấy người là người quen năm đó sớm nhận ra nàng, đều kinh ngạc không thôi.

"Cẩm Tân, đã lâu không gặp!" Hóa ra, đối mặt với hắn cũng không quá khó khăn giống như trong trí tưởng tượng.

"Đúng vậy, đúng là đã lâu không gặp." Nghê Cẩm Tân khó khăn thốt lên, "Mười một năm không gặp, cô vẫn còn xinh đẹp như vậy."

Hạ Hàn Tương khanh khách cười mãi, hiển nhiên lời khen tặng của hắn làm bà vô cùng thoải mái, bà cười hết sức hạnh phúc, chân thành nhìn chồng mình, "Đây đều là công lao của Quân Nghiên, là anh ấy đã chiều chuộng tôi, tâm tình thoải mái, tự nhiên nhìn sẽ đẹp."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.