Thư Kiếm Trường An

Chương 389: Chương 389: Bảo vệ cố hương, gìn giữ non sông chúng ta




Dịch giả: Phuongkta1

Biên: Đình Phong

Đến trước quan Vĩnh Ninh đầu tiên cũng không phải là quân Man thế công mãnh liệt như thủy triều, cũng không là những con chim cắt nhìn chằm chằm ở phía chân trời.

Mà là những tảng đá lớn do xe bắn đá của quân Man xếp thành một hàng bắn ra.

Những xe bắn đá kia cực kỳ to lớn, cao gần mười trượng, tảng đá lớn bị ném ra cũng to lớn tầm một trượng, vả lại dùng chút phương pháp luyện chế mà Tô Trường An chưa hề biết tạo thành, một khi phát sinh va chạm còn có thể sinh ra nổ lớn.

Một kích mạnh mẽ của nó từ trên cao bổ xuống, thêm với nổ mạnh sinh ra lực trùng kích, cho dù là tu sĩ Thái Nhất cảnh cũng khó có thể ngăn cản, càng đừng đề cập đến những sĩ tốt bình thường này, phần lớn tu vi của bọn họ ở Cửu Tinh Tụ Linh, Phồn Thần cảnh, đại đa số có thể lăn lộn đảm nhiệm chức vụ Bách Phu trưởng.

Tảng đá lớn này sinh ra lực sát thương đối với binh lính trên quan hầu như có thể nói là tính hủy diệt.

Cho dù là Bắc Thông Huyền cũng không ngờ rằng quân Man còn có sát chiêu như vậy, lập tức trước mặt toàn bộ quan Vĩnh Ninh vang lên một trận kêu khóc, quân đội hàng ngũ vừa mới nghiêm chỉnh lúc này rối loạn thành một đoàn.

Không kịp nghĩ nhiều, Ngô Đồng một mình đi tới trước quan, linh lực trong cơ thể rung động, hóa ra bức bình chướng cực lớn, ngăn những tảng đá lớn kia ở bên ngoài cửa lớn.

Nhưng quan Vĩnh Ninh quá lớn, dài liên miên gần nghìn trượng, cho dù tu vi của Ngô Đồng có thể so với Tinh Vẫn, nhưng một mình dựng lên bình chướng lớn như vậy tiêu hao đối với nàng cũng thật lớn, hiển nhiên đây cũng không phải là kế lâu dài.

“Phải nghĩ biện pháp hủy những máy móc kia.” Bắc Thông Huyền bình tĩnh hai mắt nói.

Nhân tộc một phương đương nhiên cũng có một chút thiết bị ném cỡ lớn, ví dụ như nỏ Thần Cơ, vật kia có thể bắn ra tên dài sáu thước, vả lại tính ăn khớp vô cùng tốt, chỉ cần tên nỏ đầy đủ, có thể bắn ra ba phát mà không gián đoạn. Trên chiến trường có thể nói là tồn tại giống như cối xay thịt, so sánh với xe bắn đá mà quân Man sử dụng ra khác biệt rất nhiều.

Đây cũng không phải là do Bắc Thông Huyền suy nghĩ không chu đáo, cũng không phải là Nhân tộc ngu dốt.

Chế tạo máy móc cực lớn không phải chỉ cần biến hóa cực lớn đơn giản như vậy, đầu tiên là tìm kiếm lực lượng đủ để ném một tảng đá lớn tầm một trượng lên tường thành cao trăm trượng như vậy đã là chuyện cực kỳ khó khăn, huống chi còn phải chống đỡ nổi thân thể khổng lồ như vậy..., điều này vượt xa công nghệ vốn có mà Nhân tộc lúc này có thể đạt thành đấy.

Nhưng Thác Bạt Nguyên luôn luôn làm được, cũng thành công đánh cho đám người Bắc Thông Huyền trở tay không kịp.

Mà ở trong đó có một vị dáng người cực kỳ khôi ngô, thân ảnh cao chừng hai trượng đột nhiên từ phía quân Man nhảy ra, ngay lập tức đã tới chỗ đầu tường cao mấy trăm trượng, chùy sói trên tay dùng một quyền thật mạnh mang theo khí thế phong lôi hung hăng đánh tới bình chướng mà Ngô Đồng dựng lên.

Đó là Đồng Khu Tượng - Tinh Vẫn của Khoa Phụ nhất tộc!

Ý đồ của lão hiển nhiên lại rất rõ ràng, lão muốn phá vỡ bình chướng của Ngô Đồng, khiến những tảng đá lớn kia thu lấy tính mạng sĩ tốt trong thành.

Trong lòng Ngô Đồng kinh sợ, nàng tiến thoái lưỡng nan, nếu như thu lại bình chướng thì sĩ tốt phía sau lưng mình khó tránh khỏi thương vong vô cùng nghiêm trọng, nhưng nếu đón đỡ một quyền của vị Tinh Vẫn này, chỉ sợ dùng tu vi của nàng nhất định cũng sẽ không dễ chịu.

Lại vào lúc này, một cây trường thương bỗng nhiên bắn ra, mang theo hư ảnh Tham Lang thẳng tắp nghênh tiếp vị Đồng Khu Tượng kia.

Người ra tay hiển nhiên chính là Từ Nhượng, y dùng một thương cởi bỏ thế tiến công của người đến, thân thể ngừng lại một lát liền lao vào cuộc chiến. Lực lượng của Tinh Vẫn quá cường đại, hai người giao chiến hiển nhiên nhất thời khó có thể phân ra thắng bại, cũng rất khó rảnh tay lo lắng cho những người khác.

Quân Man một phương hiển nhiên cũng không bởi vậy mà hết hy vọng.

Lại có một vị Tinh Vẫn giết tới, chính là vị Chiêu Ty nhất tộc - Đột Cốt Lữ lúc trước bị thiếu nữ thần bí chính là Tô Chiếu bỗng nhiên xuất hiện đánh bại, Tô Trường An vẫn nhớ mang máng lão chịu thương thế rất nặng, thậm chí suýt nữa bị Tô Chiếu chém giết, thế nhưng hôm nay chỉ cách lúc đó một ngày, lão thậm chí lông tóc không tổn hao gì xuất hiện ở trước mặt mọi người như vậy.

Mọi người đương nhiên sẽ không mặc kệ lão ra tay, lúc này đây, Quách Tước gọi ra mệnh tinh của hắn, biến hóa ra rất nhiều cùng quần chiến lại với nhau.

Ngay sau đó, Hoàn Nhan Tả - Tinh Vẫn của Chúc Dung nhất tộc lại nối gót từ bên ngoài giết tới, Sở Nguyên Bạch dẫn theo ba nghìn đao khách đã triển khai tư thế từ sớm, thực lực của những đao khách này đương nhiên không tầm thường, đa số vào khoảng Thiên Thính hay Hồn Thủ cảnh, thậm chí còn có thật nhiều đại năng Vấn Đạo cảnh, Sở Nguyên Bạch thân là thủ lĩnh tu vi lại càng đạt tới trình độ nửa bước Tinh Vẫn mạnh mẽ hung hãn như vậy.

Nhưng nếu so với Tinh Vẫn, thực lực như thế quả thật cũng không thể đặt trên một bàn.

Tuy vậy, giữa những đao khách dường như lại có được một chút bí pháp mà người thường không thể hiểu được, khí cơ của bọn họ nối thành một mảnh, mỗi một lần ra tay tập hợp tất cả đao ý của ba nghìn đao khách, cho dù là Tinh Vẫn trong thời gian ngắn cũng rất khó tạo thành tổn thương chí mạng với bọn họ.

Cao thủ phe mình liên tục ra tay, Ngô Đồng hiểu được tiếp tục như thế này cũng không phải là biện pháp.

Chỉ thấy nàng phát ra một tiếng kêu vang, lập tức biến hóa ra bản thể của chính mình - Phượng Hoàng toàn thân luôn luôn tắm trong lửa.

Hai cánh của nàng chấn động, tảng đá lớn liên tục không ngừng vọt tới đều bị nàng đánh bay, giống như đào ngũ thẳng tắp đánh về phía đại quân Man tộc, bỗng nhiên đập những xe ném đá kia đến thất linh bát lạc, mặc dù quân Man kịp thời phản ứng, may mắn bảo vệ được một hai phần mười, nhưng so với lúc trước, đã giảm bớt rất nhiều uy hiếp đối với cửa quan.

Điều này hiển nhiên chọc giận tới cao tầng quân Man, vị Nam Phá Thính - Tinh Vẫn Cộng Công nhất tộc kia khẽ động thân hình, bỗng nhiên đánh về phía Ngô Đồng.

Từ trước lúc Mạc Thính Vũ đi đến Bắc Địa, Ngô Đồng đã là Tinh Vẫn, lúc này tính ra đã qua hai trăm năm, Tinh Vẫn đương thời ngoại trừ Yêu tộc có sinh mệnh kéo dài, ít có Tinh Vẫn có thể sánh vai cùng nàng, trong ngực nàng tuôn ra vài phần ngạo khí, không tránh không né đối mặt với Nam Phá Thính tập kích, thẳng tắp nghênh tiếp.

Khai chiến chỉ mất thời gian chừng trăm hơi thở, hai bên đã xuất ra bảy tám phần lực lượng mà chiến lực có thể so với Tinh Vẫn.

Không có bất kỳ điềm báo, cũng không có bất kỳ yếu tố thêm nhiệt nào khác, chiến tranh từ lúc mới bắt đầu đã gay cấn.

Đây là một cuộc chiến tranh không có đường lui, bất kể đối với Man tộc, hay Nhân tộc, đều là như vậy.

Thập Phương thần kiếm được Bắc Thông Huyền nắm trong tay, sau lưng gã mở ra một đôi cánh kiếm, gã đứng trên quan nhìn về phía phương xa, ở đằng kia Thác Bạt Nguyên cầm một cây đại đao trong tay, cũng đang cười tủm tỉm nhìn gã. Cho dù cách xa nhau vài dặm, ánh mắt hai người vẫn như trước xuyên qua tầng tầng trở ngại cùng chém giết, đụng vào nhau.

Bắc Thông Huyền chuyển con mắt nhìn Tô Trường An ở bên cạnh một cái, nói: “từ giờ trở đi, ngươi chính là Thần tướng của quan Vĩnh Ninh, tất cả mọi chuyện, ngươi quyết định.”

Nói xong, gã không hề nhìn Tô Trường An một cái, cánh kiếm sau lưng chấn động, thần kiếm Thập Phương trên tay vang lên một tiếng kiếm minh, thân thể liền hóa thành một đường lưu quang thẳng bay về phía Thác Bạt Nguyên.

Tô Trường An sững sờ, hắn nhìn nhìn mấy vị Tinh Vẫn đã đánh thành một đoàn, lại nhìn một chút quân Man chi chít dưới quan.

Hắn thấy được chiến tranh thực sự, đây thực sự khác xa so với ghi chép trên sách vở.

Chỉ khi máu tươi đầm đìa ướt sũng quần áo của ngươi, đến khi mùi máu tươi gay mũi quanh quẩn ở trên chóp mũi, ngươi mới có thể thực sự hiểu rõ, chiến tranh là cái gì.

“Cung thủ trên quan liền nhờ cậy Hoa sư thúc.” Tô Trường An chuyển con mắt nhìn Hoa Phi Tạc một cái, lạnh giọng nói, thần tình cực kỳ nghiêm túc.

“Được!” Dường như hiểu được việc Tô Trường An sắp cần phải làm, Hoa Phi Tạc trùng trùng điệp điệp gật đầu.

“Huyết Y Vệ!” Sau khi đạt được Hoa Phi Tạc đáp lại, Tô Trường An hơi hơi an tâm, hắn quát to.

“Có thuộc hạ!” Mấy nghìn vị kiếm khách mặc áo dài trắng dưới quan mãnh liệt quỳ xuống.

“Ba tộc Man!” Tô Trường An lại quát.

“Có thuộc hạ!” Tính cả Ma Thanh Linh ở bên trong, mấy nghìn võ Man lúc này quỳ xuống.

“Thần tướng Hồng Ngọc!”

...

Sau thời gian mấy hơi thở Tô Trường An điểm lại từng đội binh lính còn thừa trong quan.

Đến khi những người này đều quỳ xuống.

Cuối cùng, Tô Trường An nhìn mọi người bốn phía một cái, hắn lau đi vết máu vừa mới dính trên mặt, trầm giọng nói.

“Lưu Trường Ngọc cầm chiến kỳ* của chúng ta, chư tướng nghe lệnh, cùng ta giết ra bên ngoài quan.”

*chiến kỳ: cờ chiến

“Bảo vệ quê hương, gìn giữ non sông của chúng ta!”

---o0o---

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.