Thứ Nữ

Chương 58: Chương 58




Người cuối cùng phải ra mắt chính là Thế tử Lãnh Hoa Đường cùng đại tẩu, Thế tử thì đã sớm có quen biết, chỉ có Quận chúa là lần đầu tiên nàng gặp mặt. Ninh Hoa Quận chúa khoảng mười bảy mười tám tuổi, lớn lên trẻ đẹp rung động lòng người, một đôi mắt hạnh xinh đẹp vừa linh hoạt đồng thời dí dỏm, phảng phất như chúng có thể nói chuyện, diện mạo vừa khả ái lại vừa dễ gần. Trong đầu Cẩm Nương không khỏi nhớ đến vị Mai Nhi này trong lời nói của Thái tử phi, vị Quận chúa này chính là biểu muội của Thái tử phi, thân phận quả thật rất cao quý. Khó trách, ngày đó ở tại Trữ Vương Phủ, Lãnh Hoa Đường thấy Tôn Ngọc Nương lại sợ hãi đến như vậy. Nam nhân ra bên ngoài lén lút ăn chơi một chút là chuyện thường thấy, nhưng nếu bị người ta bắt được, như thế không phải là đã phụ lòng vị ái thê mỹ mạo đang ở trong nhà hắn sao?

“Đệ muội, sau này ngươi cũng phải dạy ta đan đôi găng tay kia đấy. Một ngày nào đó, ta học xong, cũng sẽ làm một đôi tặng cho mẫu thân ta.” Quận chúa một bộ dạng xinh đẹp hoạt bát, niềm nỡ kéo tay của Cẩm Nương nói.

Cẩm Nương cười gật đầu, vừa muốn mở miệng nói chuyện thì liền nghe thấy Lưu di nương lạnh lùng nói: “Học những thứ này để làm cái gì, ngươi đường đường là Quận chúa nương nương, muốn cái gì thì chỉ cần đến châm tuyến phường (tiệm thiêu) nói một tiếng, là cái gì cũng có thể làm cho ngươi, hà cớ gì phải phí công học cái thứ ấy.”

Quận chúa nghe xong thì nhíu mày, nhưng không để ý đến Lưu di nương, tiếp tục lôi kéo tay Cẩm Nương thương lượng: “ Ngươi nhất định phải dạy ta, có được không? Ta muốn chính mình tinh thông chúng, ta dù sao cũng đã trưởng thành, chẳng lẽ nửa điểm năng lực cũng đều không có?” Ngụ ý tuyệt không vì lời nói của Lưu di nương mà từ bỏ. Trước mặt mọi người bị con dâu của chính mình châm biếm, sắc mặt của Lưu di nương lúc đỏ lúc trắng, liền quay người đi, nhưng lại đúng lúc bắt gặp ánh mắt trong suốt nhưng lạnh lùng của Vương Gia quét về phía này, nàng bĩu môi, bưng trà trên bàn lên uống.

Lãnh Hoa Đường vẫn lẳng lặng đứng một bên, trên mặt lộ vẻ tươi cười dịu dàng. Khi Quận chúa mỉa mai mẫu thân của hắn, hắn cũng chỉ nhướng mày liếc nhìn Quận chúa một cái, trong mắt cũng không có một tia trách cứ nào, ngược lại còn có một chút tán thưởng. Mà khi Quận chúa nói chuyện, cũng sẽ ngẫu nhiên quay đầu lại nhìn hắn một cái, khuông mặt lộ ra nét linh hoạt, có thể thấy được quan hệ giữa hai người không tồi.

Cẩm Nương liền nhớ tới không lâu sau Ngọc Nương cũng được gả vào đây, Quận chúa vừa ngây thơ yêu kiều rung động lòng người vừa được Lãnh Hoa Đường yêu thương, không biết Ngọc Nương làm thế nào mà có thể sinh tồn và chen vào giữa hai người bọn họ.

Cẩm Nương quay qua đem khay đưa cho Tú cô, lúc cúi đầu xuống, vừa vặn nhìn thấy người nào đó đang tức giận mà nhìn nàng bất mãn, nàng giả bộ như không thấy. Bộ dạng tuấn mỹ thật là tốt, cho dù tức giận cũng trở thành một loại phong tình khác, sắc đẹp có thể ăn, sắc đẹp có thể ăn a. Kỳ thật bụng nàng đã kêu rột rột vì đói rồi, sang đây ra mắt mọi người cũng đã hơn nửa canh giờ rồi. Nàng và Lãnh Hoa Đình đều chưa dùng điểm tâm sáng, thật đói bụng quá.

“Ra mắt xong rồi thì cùng quay về viện đi, ta sắp chết đói rồi.” Ngồi nửa canh giờ trong đại sảnh đối với Lãnh Hoa Đình mà nói đã là cực hạn của hắn rồi. Nếu không phải vì sợ Cẩm Nương sau này không được tất cả mọi người trong phủ thừa nhận, hắn mới lười đến chỗ này làm phong cảnh cho mọi người nhìn.

Bên kia Lão phu nhân nghe Lãnh Hoa Đình nói xong liền nhíu mày. Ở trong phòng này, thân phận của nàng là cao nhất, cả phòng đều là vãn bối của nàng, nàng không nói giải tán thì mọi người ai cũng không thể mở miệng nhắc chuyện này, mà đứa cháu này vẫn tiếp tục suy nghĩ non kém. Kể từ sau khi phát sinh căn bệnh lạ vào năm mười hai tuổi, tâm trí duờng như cũng dừng lại ở lúc đó, tính tình ngày càng lập dị, cùng hắn tức giận cũng chỉ vô dụng, đành không thể làm gì khác hơn là vung tay nói với mọi người trong phòng: “Tân nương tử đã ra mắt xong, trà cũng đã uống, sau này ngày tháng còn dài, đều sẽ thường xuyên gặp mặt, hôm nay dừng ở đây, mọi người trở về đi.”

Tất cả mọi người đều đang chờ những lời này, nghe xong liền rối rít hành lễ với Lão phu nhân rồi lui xuống.

Lão phu nhân cũng tự mình đứng lên, đưa mắt nhìn Cẩm Nương, híp mắt nói: “Tôn tức (孙媳: cháu dâu), thân thể của ngươi gầy quá, nhìn vào thấy giống như từng bị bắt nạt hành hạ, trông thật đáng thương.”

Cẩm Nương nghe xong liền sửng sốt, đứng im suy nghĩ, nàng đường đường là thiên kim tiểu thư của Tướng phủ. Mặc dù Tướng phủ không thể so với Giản thân vương phủ giàu sang phú quý, nhưng vẫn được ăn cơm no và sống sung túc, Lão phu nhân đột nhiên nói một câu liền đúng chính xác hết tất cả những cảnh ngộ mà trước kia nàng đã gặp phải ở nhà mẹ đẻ.

Vương phi cũng dừng mắt lại, nhìn Cẩm Nương một chút liền giật mình, tiếp lời nói: “ Đứa nhỏ này vóc dáng khung thép (铁骨子身板: ý chỉ những vóc dàng không thể thay đổi) cân xứng, e là dù có ăn thế nào đi chăng nữa cũng không thể mập lên nổi. Song thân thể thật sự rất khỏe mạnh.”

Lão phu nhân tiếp tục nói: “Khỏe mạnh là được rồi, nếu có thể vì Lãnh gia chúng ta sớm sinh thêm một đứa tôn tử nữa là tốt rồi.” Một tay duỗi ra, Vương phi liền đi đến bên cạnh đỡ nàng: “Con dâu tiễn người trở về.”

Lão phu nhân phối hợp để tay lên cánh tay của Vương Phi, quay qua nói với Quận chúa :”Mai Nhi, ngươi tới đây, một hồi nữa nãi nãi còn phải nói với ngươi một vài chuyện.”

Bên kia, Quận chúa liền vội vàng đi đến tiếp nhận từ tay của Vương Phi, vừa dìu lão phu nhân, vừa cười nói: “Nãi nãi còn điều gì bí mật hay sao? Muốn Mai Nhi đi theo chắc không phải để lừa Mai Nhi chơi cờ cùng người đấy chứ? Mai Nhi không giỏi cái đó đâu.”

Lão phu nhân vịn vào tay của Quận chúa đi ra ngoài :”Ngươi, đứa nhỏ này, nếu không phải thấy tay nghề đánh cờ của ngươi cũng được, ta mới lười gọi người đến chơi a. Ngươi xem, ta còn không bằng mẹ chồng của ngươi, nàng đánh cờ dở như đánh hạt bí(蒌子: lâu tử: không chắc chắn từ này lắm ), ai đánh với nàng cũng đều có thể thắng được, thắng như vậy thật không có ý nghĩa gì cả.”

Cẩm Nương liền trông thấy khuông mặt mỹ lệ của Vương Phi trở nên xanh, đôi môi căng mọng khẽ cắn, nhưng không lên tiếng. Chẳng qua vành mắt đỏ đã tiết lộ nàng đang rất tức giận.

Vương Phi cũng xuất thân là thiên kim tiểu thư, nữ tử thời này cầm kì thi họa đều phải tinh thông tất cả, nữ công gia chánh cũng phải lấy ra làm đầu. Dù gì cũng là mẹ chồng, vậy mà lại vô duyên vô cớ bị Lão phu nhân lớn tiếng bêu xấu vài câu, kì thật có chút nóng giận

Bên kia Lưu thị nghe xong âm thầm cao hứng, cũng tiến tới gần nói với Lão phu nhân: “Lão phu nhân, tay nghề chơi cờ của người so với tiểu bối chúng ta hẳn phải cao tay hơn, đừng nói đến tỷ tỷ, ngay cả ta đây cũng khó có thể thắng người được một ván đấy chứ,”

Lão phu nhân nghe xong liền cười đến híp mắt lại. Được Lưu thị cũng Quận chúa một trái một phãi dìu đi khỏi đại sảnh.

Vương phi biểu tình cứng ngắt nhưng vẫn tiếp tục tiễn đến cửa rồi mới quay người lại.

Đã thấy Cẩm Nương cũng đang đẩy Lãnh Hoa Đình đi ra ngoài, vội vàng thu lại tâm tư hỏi :”Muốn đi ư?”

“Đúng vậy a, đã đói bụng lắm rồi.” Cẩm Nương thành thật mà đáp.

Lãnh Hoa Đường bên kia nghe được liền cười ra tiếng. Hôm qua khi Cẩm Nương từ chối để hắn thay thể Tiểu Đình, trong đầu hắn liền có cảm giác không dễ chịu, thấy nàng kiên quyết muốn cùng Tiểu Đình với đôi chân tàn phế bái đường, ngay cả chuyện nhỏ nhặt cũng chiều theo ý Tiểu Đình, liền không thể rời mắt khỏi Cẩm Nương. Lần trước khi cùng nàng thi đấu thi ca ở Tôn phủ, liền phát hiện nàng là một nữ tử không giống với người bình thường, quả nhiên trong ngày đầu tiên xuất giá, hành sự liền không giống với người khác, nhìn nàng có vẻ mỏng manh, nhưng thật ra chính nàng lại rất kiên cường.

Ban nãy mới vào cửa, nghe thấy Lão phu nhân cùng Lưu di nương đánh giá Tiểu Đình không mấy tốt đẹp, lòng nghĩa khí liền nổi lên. Câu nói: “Tướng công, ta thay ngươi lạy” rơi vào lỗ tai của hắn rơi vào trên tâm hồ (tâm hồ, ý so sánh trái tim mình như mặt hồ), dấy lên một vòng sóng lớn. Tiểu Đình có một người nử tử như thế này làm bạn đời, về sau nhất định sẽ không còn tịch mịch nữa đi.!

Nhìn nàng rõ ràng là một người thẳng thắn, phóng khoáng, khéo léo; vậy mà lúc dâng trà, ra mắt họ hàng; vẫn đều ôn nhu hành lễ. Nhưng người vừa mới đi, nàng liền thành thật nói ra câu đói bụng. Nàng thế nhưng là ngày đầu tiên ra mắt mẹ chồng, vậy mà chẳng sợ trong tư tưởng của cha mẹ chồng phát sinh xa cách, làm hắn không khỏi cười ra tiếng. Hồi tưởng lại bộ dạng Quận chúa ngày đầu tiên mới bước vào cửa, cũng ra ngây thơ, khả ái nhưng lại lộ vẻ xa cách; gặp ai cũng đều cười thân thiện, nhưng cũng không hề ngốc đến như thế. Sau lễ thành hôn liền ào ào ra mắt người thân, rồi quay sang nói với mẹ chồng :”Con đang đói bụng.”

Cẩm Nương nghe thấy tiếng cười của Lãnh Hoa Đường, mới kịp nhận ra lời nói của mình có phần lỗ mãng, lập tức có chút không tự nhiên, Vương phi sẽ không cho rằng nàng đang oán hận đi chứ, ngày hôm này là ngày đâu tiên mình vào cửa a!.

“Không phải nói đói bụng sao?! Đi, đẩy ta trở về, ta muốn ăn sủi cảo tôm.” Lãnh Hoa Đình kéo tay Cẩm Nương một cái, khiến nàng lảo đảo một hồi, thiếu chút nữa ngả vào trong lòng ngực của hắn, không khỏi nổi giận, tên bất hảo này lại lên cơn, nghiến răng nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Yêu nghiệt chết tiệt.”

Thanh âm của nàng tuy nhỏ nhưng Lãnh Hoa Đình đều nghe được rõ ràng. Thấy nàng rõ ràng một bộ dạng tức giận nhưng phải nhẫn nhịn, khuông mặt nhỏ nhắn vì kìm nén mà biến dạng, hắn không khỏi câu môi, nhỏ giọng đáp lại một câu: “Háo sắc.”

Bởi vì cơ thể Cẩm Nương đang nghiêng về phía lồng ngực của Lãnh Hoa Đình nói chuyện nên người khác nhìn vào không biết hai người đang nói cái gì. Vương phi thấy nhi tử lại bộc phát tính tình trẻ con, đối với con dâu trả lời dữ dằn, trong lòng có phần không yên tâm, khẽ nói: “Đã là đói bụng thì cũng mau quay trở về dùng nhiều một chút, chớ để bị đói.”

Lãnh Hoa Đường lẳng lặng đứng một bên nhìn Cẩm Nương cùng Tiểu Đình trao đổi với nhau. Vương Phi có thể không thấy được, nhưng hắn lại trông thấy rõ ràng, vợ chồng trẻ nhìn có vẻ như đang bất hòa, nhưng khuông mặt lại thể hiện tình cảm lại rất thuận lợi, e là ngay cả chính bọn họ cũng không hiểu. Hắn bỗng nhiên cảm thấy tim giống như bị người ta đâm một lỗ nhỏ, máu rò rỉ, gió thổi xuyên qua, lạnh đến tận trong xương.

“Nga, vậy mẫu phi, con dâu cùng tướng công trở về.” Cẩm Nương trừng mắt với Lãnh Hoa Đình rồi đẩy xe ra ngoài.

Vừa ra đến cửa, Lãnh Khiêm liền lắc mình đi ra, tiếp nhận xe đẩy, đem Lãnh Hoa Đình đi ra ngoài.

Tú cô xách một cái bao lớn gì đó, cùng Cẩm Nương đi phía sau. Cẩm Nương nhìn xe lăn đằng trước, chung quy vẫn cảm thấy xe đẩy ở trước rất không thoải mái. Trong đầu ra sức hồi tưởng lại hình dáng xe lăn của kiếp trước.

Xe lăn của Lãnh Hoa Đình có bánh xe được làm bằng gỗ, ở giữa bánh xe là một cái trục cũng được làm bằng gỗ, bên trong lại càng không có ổ trục, mỗi lần di chuyển đều có âm thanh kẽo kè kẽo kẹt, hơn nữa khi phải rẽ hoặc gặp chỗ quẹo, chuyển động càng trở nên bất tiện hơn. Một đại nam nhân như hắn, tuy nói có người hầu, đầy tớ hầu hạ chăm sóc, nhưng lại luôn muốn tự mình đi lại, người khác chung quy không thể đến đẩy, nếu như có thể cải biến mấy bánh xe ở phía dưới kia…

“Nhị thiếu phu nhân, nhị thiếu phu nhân.” Tú cô ở bên tai Cẩm Nương gọi vài tiếng, Cẩm Nương mới hoàn hồn, mờ mịt nhìn Tú cô hỏi: “Làm sao?!”

“Người phát ngốc cái gì vậy, Nhị thiếu gia đều đã đi ở phía trước rất xa rồi, chúng ta phải mau đi lên phía trên một chút.” Tú cô quở trách.

Cẩm Nương nga một tiếng, dường như có điều đang suy nghĩ mà tiến nhanh về phía trước

“Ngày mai người nên tìm cách làm cho Tứ thẩm một bộ găng tay đi, tìm không được lông cừu thì dùng lông thỏ cũng được.” Tú cô ôm gói đồ nặng trĩu, vừa đi vừa nói.

Cẩm Nương nghe xong ngẩn ra, liền khẽ thở dài trầm ngâm, Tứ thẩm mặc dù không công khai yêu cầu, nhưng ý tứ cũng rất rõ ràng đi, ngày đầu tiên ra mắt liền xin mình một thứ đồ, vậy mà lại bị chính mình uyển chuyển cự tuyệt, Tú cô hẳn là sợ chính mình làm mích lòng người khác đi.

“ Lông thỏ cũng được, chẳng qua không biết lúc đan có thành công không?!” Cẩm Nương đối với vấn đề lông thỏ quả thật rất hứng thú. Nếu có thể thành công thì sau này may nhiều đôi găng tay một chút để tặng cho mọi người cũng tốt. Nói chung mấy món đó đều không quý giá gì, nhưng đều là một món đồ mới mẻ hiếm lạ, dùng để tặng quà thì không gì tốt hơn.

“Lông cừu có thể may thành công, khẳng định lông thỏ cũng có thể. Ngày mai kêu người chuẩn bị nhiều lông thỏ một chút, ta sẽ thử đan với nhiều loại sợ tơ tằm, gần như có thể thành công.” Tú cô nói tràn đầy tự tin, nàng cũng đã nổi hứng thú với đôi bao tay kia, cũng không biết Tứ cô nương học được ở nơi nào, chỉ dùng bốn cái que lằm bằng rễ tre, đan qua đan lại, cái đường sợi vào tay nàng liền trở thành một đôi găng tay, quả thật rất thú vị.

Hai người nói nói cười cười tự mình quay trở về viện. Tứ nhi, Bình nhi; cùng Xuân Hồng, Liễu Lục; và hai nha đầu mà Lão thái thái đã cấp cho nàng – Phong Nhi cùng Mãn nhi, sáu nha đầu hồi môn tự mình đến giúp đỡ Cẩm Nương chỉnh đốn của hồn môn, thấy những món nào có chút quen thuộc với Cẩm Nương liền bày ra.

Sau khi Lãnh Khiêm đẩy Lãnh Hoa Đình vào trong viện, bước chân dần chậm lại, cố ý chờ Cẩm Nương ở phía trước. Cẩm Nương tiến tới vài bước, nghiêng đầu nhìn trộm bánh xe, trách không được chỉ cần đẩy mạnh nó liền kêu, trong bánh xe và trục không có ổ trục, chuyển động qua lại không được linh hoạt, toàn bộ thanh trục gỗ phải cùng bánh xe gỗ ma sát với nhau mới có thể khiến nó chuyển động, thật đúng là phiền phức.

Tuy rằng đã vào tháng mười nhưng mặt trời vẫn hay uể oải làm lộ ra khuôn mặt, trong vườn trồng bộ cây tứ quý (bộ cây tứ quý: một bộ chơi cây mà những nghệ nhân yêu cây thường trồng để tăng thẩm mỹ và phong thủy trong nhà. Chúng bao gồm 2 phần: ở trước là trúc- tùng, đại diện cho nam nhân, ở sau là cúc-mai, đại diện cho nữ nhân khuê phòng ) cùng cây hoa quế, gió thổi qua gây ra tiếng xào xạc, những sợi tóc mai của Cẩm Nương khẽ bay lên, ánh sáng mặt trời chiếu xuống, đọng lại trên khuông mặt nhỏ nhắn của nàng khiến nó trở nên đỏ bừng, hai con mắt tinh anh tỏa ra ánh sáng, hai hàng lông mày thanh nhã đang nhíu lại, dường như đang suy nghĩ điều gì rất chăm chú, còn có hai con mắt đang tỏa sáng kia, đều… rất khả ái. Mà từ “khả ái” này hắn đã xài hai lần để nói về nàng trong ngày hôm nay.

“Trên bánh xe của ta có nở hoa sao?” Hắn nhìn nàng cười giễu cợt, mở miệng nói.

Cẩm Nương nghe hắn nói xong liền sửng sốt, đang suy nghĩ phải đổi cây trục bằng sắt như thế nào, đột nhiên bị hắn cắt đứt mạch suy nghĩ, có chút căm tức, không khỏi trừng mắt liếc hắn một cái rồi nói: “Bánh xe của ngươi không có nở hoa, nhưng lại muốn nó nở hoa, không được sao?”

Nói xong liền bỏ rơi hắn trên bậc thêm, không có nửa điểm dáng vẻ của người vợ dịu hiền, Lãnh Hoa Đình không khỏi ngưng mắt, rất muốn mắng nàng hai câu, nhưng lại nhớ đến vết bầm xanh trên trán nàng do vái lạy, nhớ đến câu nói “Tướng công, để ta giúp ngươi vái lạy” của nàng. Tâm liền mềm nhũng mà không có lý do, có một chút rung động yếu ớt. Hắn ngơ ngẩn nửa ngày, cuối cùng cũng ói ra hai chữ: “Ngu ngốc”

Lãnh Khiêm ở phía sau nghe được liền cười, Nhị thiếu gia mỗi lần ở cùng chỗ với Thiếu phu nhân tựa hồ như có chút thay đổi.

Vào phòng, Cẩm Nương liền chứng kiến các nha đầu nhà nàng đang rất nhiệt tình làm việc nhưng lại không có một chút trình tự quy tắc, bọn họ tụ tập một chỗ, không có người chỉ dẫn, mà Tú cô thì phải đi theo bên người nàng nên mấy người các nàng liền làm theo ý mình, không khỏi nhíu mày.

Cẩm Nương đang muốn mở miệng nói vài câu, thì thấy mấy người các nàng đang làm việc hăng say, đột ngột tất cả đều dừng lại giống như bị ai làm phép, đồng loạt quay về phía sau nàng nhìn không chớp mắt, vẻ mặt đồng loạt đỏ lên giống như đang tương tư. Cẩm Nương quay đầu lại, thấy Lãnh Khiêm đang đẩy Lãnh Hoa Đình tiến vào, những tia sáng chiếu vào khiến cho khuông mặt tinh tế tuyệt mỹ của Lãnh Hoa Đình giống như được bọc một lớp vàng chói lóa, làm tôn thêm vẻ đẹp vốn có khiến nó trở nên kiều diễm hơn, không gì sánh bằng, làm người khác nhìn vào liền hít thở không thông.

Nguyên lai không chỉ có mình nàng đối với yêu nghiệt này trở nên hoa si a, chí ít từ trước đến nay nàng đều không có chảy nước miếng a!

Trong mấy người này, Tứ Nhi cùng Mãn Nhi thì khá hơn một chút, chỉ ngây người nhìn, không làm ra trò hề gì; mà mặt Bình Nhi thì đỏ đến tận mang tai, bộ quần áo vốn đang cầm trong tay bỗng rớt từ lúc nào cũng không hay; mà Xuân Hồng thì há to miệng, nước miếng chảy ra ngoài, nửa ngày cũng chưa thấy ngậm miệng lại; Liễu Lục thì tốt hơn một chút, nhưng tim hồng trong mắt thì không ngừng bay lên, Cẩm Nương rốt cuộc cũng nhìn viên mãn, phấn chấn lên tiếng: “Dọn dẹp một chút, dọn cơm cho Nhị gia.”

Tứ Nhi phản ứng đầu tiên, nhìn thấy nụ cười hì hì trên khuông mặt Nhị thiếu phu nhân, không khỏi có chút không tự nhiên, bỏ lại thứ gì đó trong tay đi đến: “Sáng sớm không ăn gì, chắc người cũng đói bụng lắm rồi.”

Cẩm Nương gật đầu, Mãn Nhi cũng bỏ xuống thứ gì đó trong tay, đi tới hầu hạ Cẩm Nương, nàng cùng Cẩm Nương đều không phải rất quen thuộc, do đó có chút cẩn trọng, thấy Cẩm Nương cười đến mức kì lạ, khuông mặt liền đỏ lên. Nàng đâu muốn nhìn chằm chằm vào tân lang đến ngây người đâu, vừa rồi thật đúng là rất xấu hổ, bất quá nhìn qua Xuân Hồng cùng Bình Nhi bên kia, vẫn không để ý đến vẻ mặt của Cẩm Nương, vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm Cô gia chảy nước miếng, thật quá mất mặt.

“A Khiêm, đem hai kẻ xấu nhất ném ra bên ngoài cho ta, nhìn thật chướng mắt.” Lãnh Hoa Đình chán ghét chỉ vào Bình Nhi cùng Xuân Hồng, quay qua nói với Lãnh Khiêm.

Lãnh Khiêm giống như một cái bóng, bất ngờ xuất hiện giữa phòng, mỗi tay một người, nắm lấy hai tay áo ném một cái, liền nghe thấy tiếng kêu thảm thiết ở ngoài phòng.

Động tác quá nhanh, Cẩm Nương chưa kịp phản ứng thì người đã bị Lãnh Khiêm ném đi. Nghe tiếng kêu kia, sợ là té không nhẹ, Cẩm Nương tức giận suýt bùng nổ, quay về phía Lãnh Hoa Đình quát:” Ngươi…Ngươi là tên hổn đản.”

Vẻ mặt của Lãnh Hoa Đình liền lộ vẻ suy sụp, vành mắt bắt đầu hồng hồng, bị một tầng hơi nước che khuất, sợ hãi nói: “Nương tử, ngươi mắng ta.”

Cẩm Nương nghe được nhất thời khựng lại, chân có chút phát run, lại xuất chiêu này, hắn lại giở bộ dáng ta đây đáng thương khiến nàng mềm lòng. Vừa rồi trong đại sảnh, một phòng đầy thân thích, trừ hai người Vương gia cùng Vương phi, mọi người khi thấy hắn đều không muốn tiếp xúc, trong các con mắt đều mang theo vẻ khinh thường, nguyên lai đứa con trai chính có đầy đủ tiêu chuẩn trở thành người thừa kế vương vị, ngày thường anh tuấn kiệt xuất không gì sánh được, thiên tử chi kiêu ( ý chỉ người có sức ảnh hưởng), bỗng bất thình lình gặp phải vận xui, trở thành người tàn tật, khó trách tính tình trở nên ngang tàng, nhìn cả một đại gia đình, ai cũng không dễ đối phó, hắn sở dĩ giả bộ, cũng bởi vì muốn bảo vệ chính mình thôi. Nghĩ vậy, Cẩm Nương liền mềm lòng, chậm rãi đi về phía hắn.

Mấy người Tứ Nhi và Mãn Nhi ở trong phòng nguyên là đang bị hành động của Lãnh Khiêm dọa sợ, nhưng một lát sau lại thấy Thiếu phu nhân đối với tân lang la hét, tuy trong lòng các nàng cũng thấy tức giận, tân lang cũng thật là, cho dù mấy người các nàng bề ngoài xấu xí, nhưng cũng không nên ra tàn nhẫn vậy chứ, hai người Bình Nhi cùng Xuân Hồng kêu thảm thiết như vậy khẳng địnhlà đã bị thương a.

Nhưng không nghĩ tới, Thiếu phu nhân vừa rống lên, đã thấy Cô gia chớp mắt liền bày ra một bộ dạng điềm đạm đáng yêu, các nàng còn chưa kịp sửng sốt, liền bị bộ dạng mới của Cô gia làm lòng mềm như tơ. Thiếu phu nhân cũng thật là, sao có thể vì một chút chuyện không đáng kể mà hù dọa Cô gia như thế? Trông Cô gia thật đáng thương a. A, Thiếu phu nhân đi qua đó là muốn làm gì? Chắc không phải là muốn đánh Cô gia đấy chứ, Cô gia trông có vẻ rất sợ Thiếu phu nhân a.

Cẩm Nương còn chưa đến gần xe lăn của Lãnh Hoa Đình, hai người Mãn Nhi cùng Liễu Lục đã bước nhanh đến, chặn trước mặt nàng: ”Thiếu phu nhân, không phải đang đói bụng sao? Để nô tỳ cùng các nàng hâm đồ ăn mang đến.”

Bên kia, Tứ Nhi nhanh mắt chạy tới đẩy xe của Lãnh Hoa Đình đi, cố gắng tách phu thê bọn họ ra xa nhau một chút. Mới ngày đầu tiên vào cửa, không đáng vì chuyện của nô tỳ mà cãi nhau. Thiếu phu nhân cũng thật là, dù cho Cô gia có làm cái gì sai, cũng không thể trước mặt nô tỳ rống với Cô gia được, nam nhân ai cũng đều sĩ diện cả.

Cẩm Nương thấy đám người nha hoàn dường như rất sợ nàng làm gì đó với Lãnh Hoa Đình, thì không khỏi bất mãn trừng mắt với Lãnh Hoa Đình một cái. Tên tiểu tử này thật tài giỏi a, chỉ cần giả bộ dáng vẻ đáng thương liền khiến một đám thiếu nữ đồng tình a, ngay cả đám nha hoàn của mình cũng nghiên về phía hắn. Mình không nên vì hắn mà mềm lòng, một ngày nào đó mình phải lột bộ mặt thật của tên tiểu tử này.

Hai người Mãn Nhi cùng Liễu Lục đem Cẩm Nương kéo đến bên cạnh bàn trà nhỏ ngồi xuống. Bên kia Châu Nhi cùng Ngọc Nhi đang đứng xem náo nhiệt, sau đó thấy Thiếu phu nhân cùng Nhị gia không cãi nhau nữa, hai người liền đi dọn cơm.

Hai người ăn một chút gì đó xong, thì Bình Nhi cùng Xuân Hồng ở bên ngoài đã tự mình đứng lên, vừa xoa cái mông sưng phù vì bị té ngã, vừa đi cà nhắc trở về phòng, thấy Lãnh Khiêm lạnh lùng đứng bên cạnh cửa, họ liền rùng mình, giống như thấy ác quỷ, cùng nhau bỏ chạy, muốn cách xa Lãnh Khiêm một chút.

Lãnh Hoa Đình nghiêng mắt liếc nhìn hai người Bình Nhi, thấy các nàng tuy sợ hãi, nhưng vẫn lén đưa mắt nhìn hắn, đột nhiên nhìn hai nàng nở nụ cười chói lóa, ngay lập tức các loại hoa trong phòng đều mất đi màu sắc. Hai người Bình Nhi cùng Xuân Hồng mới vừa rồi bị hắn hù dọa bay mất can đảm, vốn không dám đưa mắt nhìn hắn nữa, vậy mà một lát sau hắn đột nhiên nở nụ cười, mà còn cười đến mức…tuyệt mỹ đến vậy, làm cả hai đều thất thần, thiếu chút nữa tái phạm hành động cũ.

“Hai vị tỷ tỷ lớn lên thật đẹp a.” Thanh âm mang theo một chút khàn khàn, cùng từ tính, như hương thơm được ủ lâu ngày tỏa ra say đắm lòng người.

Được hắn gọi một tiếng tỷ tỷ, hơn nữa còn được hắn khen đẹp, hai người Xuân Hồng cùng Bình Nhi liền cảm thấy, cho dù có té ngã một lần nữa cũng đều rất đáng, trong nhất thời, hai người đều cảm thấy choáng váng, không tìm được không khí để thở.

“Thiếu gia…thiếu gia đẹp hơn.” Bình nhi dù sao cũng lớn hơn một chút, có thể khống chế được tâm tình, vẻ mặt đỏ bừng, đứng nói lí nhí.

Mặt Lãnh Hoa Đình lập tức trầm xuống, đối với Cẩm Nương nói: ”Mỹ nhân trong phòng nhiều quá, nhìn chói mắt, nương tử, ngày mai sai các nàng ra ngoài sân quét dọn đi.”

Cẩm Nương sửng sốt, trừng mắt nhìn hắn, thấy hắn nói chuyện rất nghiêm túc, không giống như đang giả bộ, có lẽ hắn không thích người khác nói hắn lớn lên xinh đẹp. Cũng phải, dù cho có là một nam nhân tuyệt mỹ đi chăng nữa cũng không thích được người khác khen như nữ nhân.

Nên nàng không thể làm gì khác hơn đành gật đầu, nói với Bình Nhi cùng Xuân Hồng: “Các ngươi ở bên ngoài quét sân một tháng đi.”

Người đúng là của nàng, nhưng hôm nay nàng đã xuất giá, trở thành nữ chủ tử ở trong viện này, đừng nói đến nha hoàn hồi môn của chính mình, ngay cả Châu Nhi cùng Ngọc Nhi cũng phải nghe theo an bài của nàng. Để hai người ra ngoài quét sân cũng chính là cho Lãnh Hoa Đình một chút mặt mũi a.

Lãnh Hoa Đình thấy nàng đối với người của mình rất bênh vực, liền nhếch môi, không nói gì nữa, sai Lãnh Khiêm đẩy mình vào thư phòng đọc sách.

Bình Nhi cùng Xuân Hồng hai người vừa nghe xong, lệ chảy đầy mặt. Các nàng trước kia chính là Đại nha hoàn a, giờ phải ra ngoài sân quét dọn, thật mất mặt không nói nên lời, từ nhất đẳng trở thành hạ đẳng, làm sao có thể như thế được? Cũng may, Thiếu phu nhân cũng nói một tháng thôi, một tháng sau hẳn là có thể trở về, nên không khỏi thở phào nhẹ nhỏm, hai mắt vẫn không dừng được mà hướng tới trên người Lãnh Hoa Đình.

Lãnh Hoa Đình vừa đi, khuông mặt Cẩm Nương liền trầm xuống, ngồi vào vị trí Chính vị.

“Hôm nay đem mọi chuyện trong phòng phân công lại. Tú cô vừa vắng mặt, mấy người các ngươi liền giống như mấy con ruồi không đầu, làm việc lộn xộn.”

Tại Tôn phủ Cẩm Nương rất ít khi la rầy nàng như thế, vậy mà mới cùng Châu Nhi và Ngọc Nhi ở chung một lát, nguyên lai đã bị mất thể diện lắm rồi, lại còn bị Cẩm Nương trách mắng, liền cảm thấy không còn mặt mũi nào nữa, từng chút từng chút dừng mọi hoạt động lại, cúi thấp đầu.

Cẩm Nương thấy các nàng ngoan ngoãn, nên tiếp tục nói:” Sau này Tứ Nhi cùng Bình Nhi hai ngươi chuyên lo mọi chuyện trong phòng ta, Tú cô làm chủ quản, có chuyện gì thì phải xin quyết định của Tú cô; Xuân Hồng cùng Liễu Lục hai người thay phiên nhau quản chuyện trong phòng của các tiểu nha đầu, y phục, hài vớ của các tiểu nha đầu sau này đều do các ngươi đảm nhiệm, phối làm sao cho hợp với bốn mùa, với từng thời điểm phát sinh, phải luôn trong trạng thái chỉnh tề.”

Bình Nhi nghe xong liền vui vẻ, mặc dù nàng bị phạt, nhưng Thiếu phu nhân suy cho cùng vẫn còn nhớ tới khoảng thời gian cùng nhau trải qua không ít cực khổ ở Tôn phủ, vì vậy không có quên nàng. Tứ Nhi ngược lại vẫn bình thường, chẳng qua nàng cảm thấy Bình Nhi có phần thay đổi, không còn dáng vẻ trầm ổn như lúc mới vào phủ, tưởng rằng Cẩm Nương sẽ đem Mãn Nhi thật thà thay cho Bình Nhi, không nghĩ tới….

Xuân Hồng và Liễu Lục cả hai nguyên là Đại phu nhân tặng cho Thiếu phu nhân, thật không ngờ được Thiếu phu nhân lại trọng dụng họ. Nhưng hôm nay được gặp Gia, Gia thật đúng là…đúng là rất tuấn tú, dùng từ “tuấn tú” cũng không thể diễn tả hết vẻ đẹp của gia (khiếp thật, tả cứ như con gái ý nhỉ ~.~” ), nếu có thể mỗi ngày đều được hầu hạ ở bên cạnh Gia, như vậy…chung quy vẫn sẽ có hi vọng. (hi vọng tán ngã được ảnh à *bĩu môi*). Thiếu phu nhân an bài mọi việc rất hợp với ý nàng, tuy rằng không thể bằng Tứ Nhi và Bình Nhi là được đi theo hầu hạ, nhưng mỗi ngày vẫn có tư cách đi lại trong phòng này, hơn nữa, vẫn tiếp tục được ngồi vào vị trí nhất đẳng, ngược lại tiền tiêu hàng tháng có khi lại hơn so với lúc còn ở trong Tôn phủ, các nàng đương nhiên rất cao hứng.

Bốn người họ vội vàng khom lưng cảm tạ, rồi đi đến bên cạnh bàn trà.

Cẩm Nương lại nhìn về phía Mãn Nhi cùng Phong Nhi, Phong Nhi vừa rồi cũng bị khuôn mặt xinh đẹp của Lãnh Hoa Đình hạ gục, nhưng lại không có bất kì hành động nào quá phận nào; Mãn Nhi chính chắn hơn, nhìn rất thành thật. “Các ngươi hai người thay phiên nhau canh giữ ban đêm, trợ giúp Tứ Nhi cùng Bình Nhi, hưởng lương nhị đẳng.”

Hai người các nàng vốn được Lão thái thái đưa cho Cẩm Nương, trước khi đi đã được Lão thái thái dạy dỗ rất kĩ lưỡng, dặn dò hai người các nàng không được phép có một chút tâm tư riêng, tận tình chăm sóc Tứ cô nương, chờ sau này các nàng trưởng thành, sẽ bảo Tứ cô nương tìm cho các nàng một nơi tốt. Hơn nữa, đưa tầm mắt nhìn về phía trong phòng, hai người các nàng lớn lên có chút thua kém mấy người khác, dù cho muốn có một chút tâm tư, cũng phải có năng lực thực hiện, vô tài lại vô mạo, nam nhân sẽ không dễ dàng để các nàng vào trong mắt. Thiếu nhân có thể khiến các nàng cùng hai người Tứ Nhi Bình Nhi chung tay đi theo hầu hạ, các nàng quả thật đã cảm thấy rất thỏa mãn.

Trong phòng chỉ còn chừa lại hai người Ngọc Nhi cùng Châu Nhi, Cẩm Nương cũng từng được nghe nói qua, hai người các nàng đã chăm sóc Lãnh Hoa Đình từ nhỏ cho đến lớn, xem ra rất quen thuộc sở thích của Lãnh Hoa Đình, càng biết rõ khuông mặt thật của hắn, cũng được hắn tín nhiệm đi.

“Châu Nhi, Ngọc Nhi, hai người vẫn tiếp tục làm công việc lúc đầu, nhưng mà trong viện có chút không ổn, sai các Bà Tử cùng các tiểu nha đầu vẩy nước quét dọn đi. Hai người các ngươi vốn quen thuộc hơn, nên thay ta quản lí đi.”

Châu Nhi cùng Ngọc Nhi nghe xong liền nhìn nhau, rồi cung kính đáp lại.

Sau khi dăn dò kẻ dưới xong, Cẩm Nương đều phân công việc cho tất cả mọi người làm, chính mình thì cùng Tú cô trở về phòng sắp xếp lại các lễ vật được nhận vào ngày hôm nay.

Mọi thứ đều được sắp xếp, chỉ có miếng hắc ngọc kia khiến cho Cẩm Nương có chút khó xử, nàng cầm khối ngọc lên nhìn kĩ một trận, cầm nó giơ lên theo hướng ánh sáng, trái chiếu phải xem, tưởng rằng có thể phát hiện ra bí mật gì đó, đang muốn thu hồi, thì thấy Lãnh Hoa Đình đang tự mình đẩy xe lăn trở về phòng.

“Ở trong thứ ấy không thể giấu được một đồng tiền nào đâu.” Lãnh Hoa Đình cười như không cười, đôi mắt tà mị nhìn Cẩm Nương châm chọc.

Cẩm Nường xì hắn một hơi rồi mặc kệ hắn, nghiêm túc bọc lại hắc ngọc, định đặt vào trong rương

“Đem núi vàng giấu đi à!.” Lại thêm một câu nói châm biếm ở phía sau vang lên.

Cẩm Nương nghe xong thiếu chút vấp ngã, quay đầu lại sửng số nhìn hắn nói:” Núi vàng?” (Kim sơn: núi vàng )

“Không nghĩ tới hắn lại không tiếc mà đem lệnh bài hắc ngọc này giao vào trong tay nàng, còn thực hiện ở trước mặt toàn bộ các thân thích trong nhà, xem ra hắn rất vừa ý với nàng nha.” Lãnh Hoa Đình đẩy bánh xe đến bên giường, lạnh lùng cười nói.

“Có cái gì không hợp lý sao?” Cẩm Nương nhịn không được đi đến giúp hắn đẩy lại gần, chiếc xe lăn này thật quá chậm chạp, khi hắn đưa tay đẩy bánh xe, nàng thấy trên tay hắn có rất nhiều vết hằn sâu.

“Không có, không có gì không hợp lí, bất quá đi tìm chỗ nào mà người khác không ngờ đến để cất giấu, nếu không đến lúc đó, núi vàng bị người khác khám phá rồi sẽ ăn cấp đi đó, cho dù ngươi có muốn ta giúp ngươi kiếm, ta cũng không làm.” Lãnh Hoa Đình mặc cho nàng giúp mình đẩy, vẫn tiếp tục tỏa không khí lạnh lùng.

Cẩm Nương vừa nghe, càng cảm thấy khối ngọc này vốn không đơn giản, lúc còn ở trong đại sảnh, nó khiến nhiều người để ý đến, chẳng lẽ trong khối ngọc này thật sự giấu núi vàng, hay là bên trong có giấu bản đồ kho báu?

Nàng đã xem rất nhiều tiểu thuyết võ hiệp, nên tránh không khỏi việc nghĩ lung tung, nhưng cũng càng cảm thấy khối ngọc bài này khó giải quyết, khối ngọc bài này có thể đại diện cho một quyền lực hoặc một tài sản nào đó. Vương Gia vừa gặp liền đưa khối ngọc này cho nàng, tại sao không lén lút đưa a, làm chuyện như vậy trước mặt rất nhiều thân thích, nếu bị người khác muốn chiếm lấy thì làm sao?!

“Tưởng công, nếu không thì người giữ đi, tránh ngày nào đó bị người ta lấy trộm.” Cẩm Nương cầm hắc ngọc đưa cho Lãnh Hoa Đình.

Lãnh Hoa Đình nhướng lông mày lên, trong đôi mắt đen hiện ra một tia vô cùng kinh ngạc: “Ngươi không phải muốn giữ nó sao? Có nó không chừng có thể ngồi trên núi vàng thì sao?”

“Tiền thôi mà, đủ xài là được, quá nhiều chỉ nhận được đố kị từ người khác thôi, hơn nữa ngươi không phải là tướng công của ta sao? Của ta cũng là của ngươi, của ngươi…đương nhiên cũng là của ta, ngươi cầm cũng thế thôi.” Cẩm Nương vô tâm vô phế cười nói.

Lãnh Hoa Đình nghe xong liền khựng lại, con mắt lại càng tối, một lát sau mới nhếch môi cười nói:” Bề ngoài thật xấu a, nhưng mà…”

Nha nha, còn nói ta xấu, bộ ngươi đẹp thì giỏi lắm sao, Cẩm Nương nghe hắn nói xong trong lòng liền bốc lửa giận, đang muốn lên tiếng mắng, chợt nghe hắn ung dung nói: “Rất khả ái…”

Cẩm Nương nghe hắn nói xong liền nuốt trở lại mấy lời định nói, trong lòng cảm thấy kỳ quặc, không rõ phải tỏ thái độ như thế nào, không biết nên vui vẻ hay tức giận, nàng không khỏi đỏ mặt, trừng mắt nhìn hắn, đem khối hắc ngọc kia ấn vào trong ngực hắn, rồi quay đầu đi sắp xếp đồ đạc.

“Nương tử, nàng tức giận sao?” Giọng nói của hắn trở nên sợ hãi, còn mang theo một chút mùi vị làm nũng.

Cẩm Nương không khỏi càng tức giận hơn, không thèm quay đầu lại, oang oang nói: “Thiếp thân xấu như vậy, không xứng với tướng công yêu nghiệt a, đừng gọi nương tử nữa, mắc công lại ói chết ngươi.”

Khi nàng cao hứng, trước mặt hắn liền tự xưng là ta, nhưng khi tức giận, lại tự xưng là thiếp thân; cũng chỉ có nàng dám can đảm trước mặt hắn gọi hắn là yêu nghiệt. Nhớ lại năm hắn mười ba tuổi, nha hoàn thông phòng mà đại ca sủng ái nhất cũng mắng hắn là yêu nghiệt, hắn liền không nể mặt đại ca, kêu Lãnh Khiêm cắt luõi của người đàn bà ấy. Nhưng thú vị nhất là, đại ca hắn không tức giận mà chỉ cười, dáng vẻ tươi cười của hắn làm người ta cảm thấy buồn nôn.

Bất quá từ đó về sau, mọi người trong vương phủ không dám khen hắn đẹp trước mặt hắn, cũng không nói hắn lớn lên giống nữ nhi.

“Cho dù buồn nôn ta cũng sẽ chịu đựng hai ba ngày, dù xấu nhưng nhìn mãi cũng thành thói quen a, nương…tử.” Lãnh Hoa Đình đùa dai, cố tình kéo dài âm thanh gọi nàng.

Cẩm Nương biết không thể đấu lại hắn, nên xem lời hắn nói như gió thổi qua tai, thổi qua là tốt rồi, vẫn lo chuyện của chính mình, không thèm để ý tới hắn.

Lãnh Hoa Đình cười cười, đẩy xe tới đem hắc ngọc đưa cho nàng, giọng điệu nghiêm túc trước nay chưa từng có: “Cứ giữ lấy bình thường, hắn đã cho nàng, nhất định cũng tin rằng nàng có khả năng bảo quản nó thật tốt.”

Cẩm Nương liền nhận lấy, suy nghĩ một chút rồi lấy sợi dây luồng qua nó đeo lên cổ, mỗi ngày tự mình bảo vệ, chung quy sẽ không có người giở trò cướp đoạt ngay tại trong phủ đi.

Lãnh Hoa Đình ngáp một cái, toàn thân cảm thấy không có sức lực, hơi nhíu mi, thầm nghĩ, một lát nữa sẽ không phát tác đấy chứ, không được, phải lên giường nằm ngay lập tức.

Trong lòng quýnh lên, đưa tay đẩy nhầm vào khoảng không của bánh xe, cả người nghiêng về phía trước, ngã vào người của Cẩm Nương.

Cẩm Nương tưởng hắn lại giở trò quái đản, không khỏi tức giận mà đẩy thân thể hắn qua một bên, Lãnh Hoa Đình liền ngã trên mặt đất. Khi nàng quay đầu lại, liền thấy khuông mặt hắn đầy vẻ đau đớn nhăn mặt lại, hai mắt phiếm hồng, hai tay ôm chặt hai chân, cuộn người lại.

Cẩm Nương bị dọa sợ đến bay mất hồn phách, vội vàng dìu hắn: “Tướng công, tướng công, chàng làm sao vậy?”

Lãnh Hoa Đình mạnh mẽ giữ lại một chút ý thức, mở to mắt, thấy khuông mặt của Cẩm Nương đầy vẻ khẩn trương, muốn cười, nhưng cười không nổi. “Đỡ…đỡ ta lên giường”, đau nhức trên đùi rất nhanh sẽ lan khắp người, hơn nữa sẽ càng ngày càng đau, nhất định phải mau chóng lên giường.

Cẩm Nương cật lực ra sức dìu hắn, hỏi: “Có muốn gọi Lãnh Khiêm tới hay không?”

Lãnh Khiêm ban nãy mới đi theo Vương Gia, trong chốc lát đâu thể quay trở về, mà những người bên ngoài, một người hắn cũng không tin được. Bọn họ…tưởng rằng độc trong người hắn đã bị bức lên hai chân, không còn nguy hại đến tính mạng. Nếu bây giờ biết rõ cách mỗi tháng hắn dẫn bị phát tác một lần, còn không gia tăng sức lực, ra tay khiến hắn chết ngay lập tức sao?

“Đỡ ta lên giường.” Hắn cố hết sức nói chuyện, đưa tay vịn vào vai Cẩm Nương, Cẩm Nương cũng cố gắng hết sức đưa hắn lên giường, cũng may nó cách không xa, bất quá thân thể cao một thước tám của hắn đặt trên thân thể một thước sau của nàng, thật đúng là không chịu nổi.

Tới bên giường, Lãnh Hoa Đình cũng không thể khống chế được nữa, thân thể mềm nhũn , kéo theo Cẩm Nương cùng nhau té trên giường, ý chí đã bắt đầu tan rã.

Cẩm Nương bị thân thể nặng nề của hắn đè lên, trở mình không được, nên không thể làm gì khác hơn ngoài ra sức đẩy hắn sang một bên.

Trong con ngươi của Lãnh Hoa Đình đã hiện lên một màu đỏ quỷ dị, cả người nóng rần lên, tứ chi không ngừng run rẩy, thân thể bắt đầu co giật. Bộ dáng kia thật giống như bị bệnh động kinh ở kiếp trước, Cẩm Nương sợ hắn sẽ cắn phải đầu lưỡi của chính mình, tiểu tử này dù miệng rất độc, nhưng giọng nói lại rất êm tai, nếu trở thành người câm thật quá uổng phí, cuống quýt tìm tòi bên trong, nàng cầm lấy chiếc khăn của mình nhét vào trong miệng hắn, rồi xoay người lại muốn chạy ra ngoài gọi người.

Vạt áo lại bị hắn gắt gao túm lấy, bàn tay ra sức nắm chặt lại, vẻ mặt yếu nhìn nàng lắc đầu.

Cẩm Nương trong lòng liền giật mình, hắn…không muốn người khác phát hiện hắn phát bệnh?

Lập tức hỏi hắn: “Có thuốc không?”

Lãnh Hoa Đình liền lắc đầu, Cẩm Nương thấy mình lúc nãy đã nhét miệng của hắn, nên vội vàng lấy khăn ra, chợt nghe Lãnh Hoa Đình nói:”Ngươi đi đi, ngoại trừ…ngoại trừ…A Khiêm, đừng cho…bất luận kẻ nào vào đây.”

Lần phát tác này quả thật quá đột ngột, cho dù hắn cũng không tin nàng, nhưng lại càng không muốn để nàng thấy bộ dáng của hắn, thế nhưng hôm nay, ngoại trừ nàng ra, đã không có bất kì kẻ thứ hai nào, nên đành để cho nàng canh ở trước cửa.

Cả người hắn đụng vào liền giống như bị phỏng, hẳn là đã bị sốt cao, cũng không biết đây là bệnh gì, có vẻ giống bệnh động kinh nhưng bệnh động kinh sẽ bị sủi bọt mép và không lên cơn sốt. Cẩm Nương thần trí không khỏi luống cuống, sốt cao hơn bốn mươi hai độ sẽ chết người a, nhưng không thể gọi người đến cứu, phải làm sao bây giờ? Nàng một chút cũng không thích trở thành góa phụ a, hơn nữa yêu nghiệt đẹp như thế này mà chết thì thật đáng tiếc a.

Buông hai màn phòng xuống, Cẩm Nương ổn định tinh thần, nghĩ đến rượu giao bôi hôm qua, bọn họ cũng chưa từng uống, hẳn là sẽ còn một bình đi.

Trên giường Lãnh Hoa Đình vẫn còn đang co giật, trên mặt đỏ bừng, càng lộ vẻ yêu mị, nhưng ngược lại hắn không có làm loạn, cũng không phát ra âm thanh , chỉ gắt gao cắn răng, xem ra đã đau đớn đến cực điểm, vậy mà tên quái gở này một tiếng hừ cũng không kêu lên, thật đủ quật cường.

Cẩm Nương chạy đi lấy bầu rượu kia, nhưng lại thấy có một hủ lớn, lập tức đem tới đăt ở đầu giường, đưa tay cởi y phục của hắn. Hắn còn một chút ý thức, liền khó hiểu gạt tay nàng đi, Cẩm Nương chụp lấy đánh tay hắn một cái nói :”Ta giúp ngươi hạ nhiệt độ, nếu không ngươi sẽ chết cháy.”

Vừa nói vừa ra sức xé áo, mở miếng vải bọc hủ rượu ra, Cẩm Nương ra sức cởi áo lót của hắn ra, cầm khăn đã nhúng vào rượu lau lên người hắn, lau cả trên trán, nhìn vào y phục khó cởi của hắn, Cẩm Nương dứt khoác đem bình rượu đổ xuống người hắn, một lát sau, mùi rượu trong phòng tỏa ra bốn phía. Cẩm Nương suy nghĩ không biết độ rượu như thế nào, nếu là rượu tinh chất thì càng tốt, rượu là thứ tốt nhất làm giảm nhiệt độ cơ thể.

Cả người hắn đều bị nàng tưới nước, một bình dường như không đủ, nàng lại đi tìm, đúng lúc ở trong phòng có không ít rượu được các nàng chuẩn bị dùng cho đêm tân hôn. Đổ hai bình rượu, Lãnh Hoa Đình bị nàng tưới như tắm, tóc tai đều ẩm ướt, bất quá cơ thể đã từ từ mát rượi, xác thực dễ chịu hơn rất nhiều, từng đợt co giật đau đớn cũng giản bớt không ít. Đợi đến lúc đau đớn giảm ớt, con mắt không còn đỏ rực như bị đốt cháy, hắn liền trở mình ngồi dậy, lấy tay đem chân co lại, tay bấm vào các huyệt đạo, bắt đầu vận khí, muốn đem toàn bộ khí độc ép xuống chân.

Cẩm Nương thấy hắn có thể tự mình ngồi dậy, không khỏi thở phảo nhẹ nhỏm một chút, lẳng lặng đứng một bên nhìn, thấy trên người hắn dần dần bốc lên một luồng khí trắng, nàng nghĩ có lẽ khi dụng công có tỏa nhiệt, kết quả khiến rượu bốc hơi đi.

Ước chừng khoảng nửa canh giờ sau, Lãnh Hoa Đình mới bắt đầu thu tay lại, cả người như không còn sức lực ngã xuống giường. Cẩm Nương vội vàng nhào đến xem, nhưng lại chạm vào một đôi mắt tinh anh sáng lạn, sâu kín như một cái hồ sâu, mang theo ma lực như xoáy nước, lại như từng con sống cuồn cuộn nổi lên, như muốn hút linh hồn của nàng vào. Cẩm Nương không khỏi ngây dại nhìn

“Cảm ơn nàng.” Thanh âm mang theo mệt mỏi, cùng một chút lười biếng. Hắn bỗng nhiên trở nên khách sáo, Cẩm Nương ngược lại có chút không quen, có chút không tự nhiên, đang muốn nói cái gì đó, thì lại nghe hắn nói:” Tuy rằng vừa xấu lại vừa ngốc, bất quá cũng có chút tác dụng.”

Cẩm Nương đã mệt mỏi, nên cũng lười tức giận, đến rương của mình lấy ra đồ hồi môn cho hắn thay y phục, đồ đạc của hắn trong tân phòng nàng cũng không biết để ở nơi nào, may mắn là chính mình trước khi xuất giá có may cho hắn vài bộ, chẳng qua là không biết có vừa với cơ thể của hắn không.

Tìm một bộ áo bào màu xanh đen được làm bằng gấm, phía trên có thêu trúc xanh bằng kim tuyến, trên thân vải có chèn thêm tơ tằm, Cẩm Nương kiếp trước thích nhất vải bông nguyên thủy thường được dùng để làm áo lót, vừa hút mồ hôi lại vừa thông khí, nhưng ở trong các gia đình thế gia vọng tộc lại xem chúng nhưng là một vật thô tục, không mặc nó ra ngoài. Kỳ thật sau khi vải bông được xử lý một chút, liền tơn bóng mà thoáng khí, mặc vào càng thoải mái hơn.

Đi đến bên bồn nước, giặt sạch khăn đưa cho Lãnh Hoa Đình lau người. Rồi đặt y phục ở đầu giường. Lãnh Hoa Đình đang nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi, mỗi lần phát tác đều giống nhau, rút khô toàn bộ sức lực của hắn nhưng lại kéo dài rất lâu. Nhưng lần này ngược lại, nhờ sự giúp đỡ của tiểu nha đầu kia mà so với lần trước đã ít hơn nửa canh giờ, còn có chút sảng khoái, bằng không hắn đã sớm ngất đi rồi.

Vậy mà một lát sau lại thấy nàng tìm y phục và múc nước cho mình, thật ra y phục trên người hắn đã sớm bốc hơi hết, chẳng qua vẫn còn lưu lại một ít mùi rượu, quả thật không được thoải mái lắm. Hắn vốn là một người thích sạch sẽ, trên người không có nửa điểm dơ bẩn, Cẩm Nương lại cầm rượu đến đổ trên người hắn, nếu không phải chỉ vì bệnh, hắn khẳng định là đã phát hỏa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.