Thử Tình Mạch Mạch (Tình Này Mãi Mãi)

Chương 8: Chương 8: Tình sau xa cách 1




Editor: Sakura Trang

“Công tử, đi nhanh trả lại thanh kiếm cho Tấn vương đi.” Diệp nhi thấy hắn thất thần, bận bịu từ bên người lặng lẽ đẩy hắn một cái, ném tới một cái biểu tình người ngốc à mau đuổi theo.

Nga! Mạc Ưu lúc này mới phục hồi tinh thần lại, bận bịu hướng về phía mọi người chắp tay một cái chào hỏi, cũng không để ý Nguyễn Hinh Đình yêu kiều gọi, một đường giả bộ câm điếc thẳng hướng nơi Phong Tiêu Nhiên biến mất chạy đi, cũng không chú ý tới sau lưng có một đôi mắt nóng bỏng cố chấp đuổi theo hắn, cho đến bóng lưng của hắn biến mất trong màn đêm mịt mùng.

“Thái tử điện hạ, Mạc Ưu dường như cùng Tấn vương có chút liên quan, theo thám tử hồi báo khi Tấn vương rời kinh từng ngủ qua đêm trong phủ Văn vương, chẳng lẽ Văn vương không nghĩ muốn hắn, ngược lại muốn dùng hắn lôi kéo Tấn vương?” Không người chú ý bên chỗ ngồi, một người nam tử y phục màu xám khom người nói với Thái tử.

“Hừ, Văn vương là một tiêu chuẩn ngụy quân tử, ngôi vị hoàng đế trước mặt, chuyện gì không làm được, chúng ta trước xem một chút rồi hãy nói.” Thái tử hừ lạnh một tiếng, thanh âm mặc dù trầm thấp nhưng trung khí mười đầy đủ, một chút cũng không giống như dáng vẻ bệnh nặng triền thân.

Mạc Ưu dựa vào nội lực men theo tiếng bước chân xa xa đi về phía trước, quanh co đến một nơi sân u ám hẻo lánh, thầm kín không người, trong cung điện cũng không đèn đuốc, xem ra là cung điện hồi lâu không người ở qua, Tấn vương tới nơi này làm gì?

Hắn thả nhẹ bước chân chậm rãi đi về phía trước, bỗng nhiên nghe cách đó không xa truyền tới một trận tiếng rên rỉ trầm thấp đè nén, xô bụi cây ra hai bên nhìn vào bên trong, chỉ thấy trong một đình nhỏ cũ kỹ dường như có một bóng người, nhìn kỹ lại, lại chính là Tấn vương.

Bóng người kia hơi chao đảo một cái, thân hình vốn là đứng nghiêng dựa vào cây cột đột nhiên không yên, chợt ngã về phía sau, trong lòng Mạc Ưu cả kinh, phút chốc lắc mình mà qua, ôm y vào trong ngực.

“Ngươi làm sao?”

“Tại sao là ngươi?”

Bốn mắt nhìn nhau, hai người gần như là đồng thời phát ra nghi vấn.

Phong Tiêu Nhiên thấy Mạc Ưu ôm chặt mình, dường như có chút sợ hắn biết cái bí mật kia, bận bịu đẩy hắn ra, mình thì đỡ cây cột hơi thở dốc.

Mạc Ưu thấy y đối với mình lạnh lùng như vậy, trong lòng chợt lạnh, lại cũng quên hỏi y kết quả bị thương ở đâu trong, làm sao sắc mặt khó coi như vậy.

“Thảo dân đặc biệt đến trả kiếm cho điện hạ.” Hắn cung kính thi lễ một cái, hai tay đem cự khuyết kiếm giơ qua đỉnh đầu, dâng đến trước mặt Phong Tiêu Nhiên.

Phong Tiêu Nhiên thấy hắn hiểu lầm ý mình, có chút muốn giải thích, nhưng cũng không biết nói từ đâu.

“Thôi, bảo kiếm tặng anh hùng. Vật này ở trong tay Mạc công tử mới thật sự phát huy ra hào quang chói mắt của nó, coi như là lễ vật tiểu Vương đưa cho công tử đi.”

“Vô công bất thụ lộc, xin điện hạ thu về mệnh lệnh đã ban ra.” Tính khí ương ngạnh của Mạc Ưu nổi lên, vậy thì thật là chín con trâu cũng không kéo lại được, hôm nay hắn nhận định Phong Tiêu Nhiên là chê thân phận địa vị của hắn, thậm chí có thể là chán ghét mà vứt bỏ vì hắn là nam sủng của Văn vương (dĩ nhiên hắn không phải), trong lòng giống như bị vô số tay nhỏ bé nhéo chặt đến khó chịu, dĩ nhiên cũng sẽ không cho y cái sắc mặt gì tốt.

Hai người cứ cương cứng như vậy, bỗng nhiên Phong Tiêu Nhiên kêu rên một trận, thân thể mềm nhũn lại muốn ngã xuống đất, Mạc Ưu thấy dáng vẻ thống khổ của y bận bịu đỡ y qua một bên ngồi xuống, ánh trăng dường như đối với y cũng đặc biệt quyến luyến, rơi vào chân mày khóe mắt của y cũng phá lệ ôn nhu. Hắn có chút thấy ngây dại, không nhịn được nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên trán y.

Thân thể Phong Tiêu Nhiên khẽ run lên giống như điện giật, lần này y nhưng không có đẩy hắn, ngược lại ngoan thuận nhích lại gần trong ngực hắn.

“Ôm ta một cái, ta rất lạnh.” Trong bụng quặn đau làm y ngồi hay đứng đều khó chịu, dường như chỉ có cái ôm trong ngực của người thiếu niên trước mắt này mới có thể cho mình mang đến một tia ấm áp và yên lặng.

Lúc này Mạc Ưu dĩ nhiên biết ôm này không phải là cái ôm đó, bận bịu đàng hoàng ôm y vào trong ngực. Cách áo choàng dài lông cáo thật dầy, dường như vẫn có thể cảm giác được da thịt màu mật ong kéo căng mà tràn đầy co dãn của y… Hãn, nghĩ gì vậy! Trong lòng Mạc Ưu bực bội mắng mình một tiếng, đây không phải là thừa dịp người gặp nguy sao!

“Điện hạ kết quả làm sao? Là bị thương còn không có hết bệnh sao? Thảo dân lược thông y lý, không bằng để cho thảo dân nhìn cho người một chút như thế nào?” Mạc Ưu thấy y từ đầu đến cuối khom người, hai tay cách áo khoác tựa hồ là đè ở bụng, trong đầu nghĩ chẳng lẽ là là y bị nội thương gì rất nặng sao.

“Không cần, ta nghỉ ngơi một chút liền tốt. Ở đây chỉ có hai người chúng ta, ngươi nhất định muốn phân rõ ràng với ta như vậy sao?” Thân thể Phong Tiêu Nhiên tựa vào trong ngực hắn hơi cứng đờ, giùng giằng nghĩ muốn đứng dậy.

Mạc Ưu thật vất vả mới chờ tới bây giờ được nhuyễn ngọc ôn hương chui vào trong ngực, nào chị buông tay, bận bịu dụ dỗ y nói: “Tốt tốt tốt, là ta sai rồi, sau này không bảo thủ như vậy nữa.” Ai, cũng không biết mới vừa rồi là ai muốn bày dáng vẻ muốn đẩy ta ra đây?

“Vị bằng hữu kia của ngươi đâu? Làm sao bỏ lại ngươi đi một mình rồi, ta nhìn hắn đối với ngươi thân thiết, còn tưởng rằng là mật hữu của điện hạ đâu.” Mạc Ưu nặng nề cắn hai chữ mật hữu, đến bản thân cũng không phát giác đây là một câu nồng đậm biết bao mùi dấm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.