Thú Tu Thành Thần

Chương 1166: Chương 1166: Thiên Đạo Đại Chiến - Đánh Dấu




Tèo téo teo

Ngay lúc này hai người dường như bị Băng Thần đánh thức vậy, hắn ta nói không sai chút nào cả. Cùng thi triển chiêu thức đến tận cùng thì Tiếu Hoan Hỷ kiểu gì cũng thua, vấn đề là Băng Thần thi triển được cả hai thức đã thất truyền, khi đó đỡ kiểu gì được.

Bọn họ cứ đứng nhìn nhau như thế gần mười phút, thực ra về bản chất cuộc chiến này đã không hề công bằng. Sau khi chiến đấu với Tiếu Hoan Hỷ thì hắn phát hiện nguyên do khiến nàng ta tự tin như thế, đó chính là khả năng ứng biến khi chuẩn bị chuyển chiêu của nàng.

Mỗi lần như thế nàng đều có được thời cơ để công kích Băng Thần nhưng hầu như lần nào nàng cũng thất bại cả. Nguyên do thì cực kỳ đơn giản, nàng không thể nào chuyển chiêu tạo ra lực công kích thực sự khi Băng Thần luôn dùng tư thế phòng thủ để đỡ.

Tiếp đó hắn ta cũng biến chiêu để thi triển chiêu tiếp theo, nàng cũng bắt buộc phải tiếp tục thi triển đòn tiếp theo. Càng nối tiếp các cước đằng sau của Tử Tinh Vô Ảnh Cước thì nàng càng phát hiện mình không còn chiếm được quá nhiều lợi thế.

Băng Thần thì không có chút dấu hiệu nào của vội chiến, hóa ra hắn ta đã nắm điểm mấu chốt của trận đấu trong tay. Có điều nếu đã thế sao hắn ta lại không tiếp tục, chỉ cần thêm hai thức thì hắn có thể đánh bại nàng ngay lập tức.

Hắn không thấy hai người đáp thì liền nói:

“Giống như kiếm pháp ta dạy cho Thiên Hậu, hình như tên là Thần Nữ Như Hoa Kiếm Quyết, cước pháp này cũng quá mức bá đạo. Xưng chúng là vũ khí tối thượng cũng không sai chút nào cả, ta lại nắm được nó hoàn toàn thì dù cho cô nương có mạnh hơn cũng thua.

Kinh nghiệm chiến đấu của ngươi rất nhiều ta công nhận điều đó, thậm chí nhiều hơn cả ta nhưng như thế chưa đủ. Bây giờ ta quyết định khiến cho thi đấu lần này công bằng lại, ta sẽ sử dụng một loại khác hoàn toàn do tự ta tạo nên.”

Tiếu Hoan Hỷ trở về trạng thái bình thường:

“Ngươi tính dùng thứ ngươi tự tạo ra để đấu với Tử Tinh Vô Ảnh Cước, hình như ngươi tự tin thái quá về bản thân mình rồi thì phải.”

Băng Thần mỉm cười thản nhiên:

“Ta thi triển ra thứ mình tự sáng tạo thực ra là để cho cô nương một cơ hội đánh bại ta. Nếu dùng nó không thắng được ta sẽ trực tiếp dùng Tử Tinh Vô Ảnh Cước chiêu thứ 12 và 13 cầm lấy chiến thắng dễ dàng.”

Tinh Không Chiến Kỹ của Băng Thần sáng tạo ra rất hoàn mỹ, hắn ta nghĩ rằng nó không thua gì Thần Nữ Như Hoa Kiếm Quyết hay Tử Tinh Vô Ảnh Cước. Với lại nếu hắn ta chiến thắng kiểu này thì thế nào nàng ta cũng không phục.

Với lại Tinh Không Chiến Kỹ có lẽ chính là khắc tinh của mấy cái “vũ khí tối thượng “ kia.Đầu tiên là bản chất đối lập hoàn toàn, Tử Tinh Vô Ảnh Cước lấy cảm hứng từ một hành tinh chết với sức hút cường đại.

Tinh Không Chiến Kỹ lại biến mọi loại lực thành lực phản, dù Tử Tinh có bá đạo thì nó vẫn chỉ là một phần nhỏ trong Tinh Không. Người ta nói trứng không thể khôn hơn vịt thì Tử Tinh cũng không thể nào chiến thắng được Tinh Không.

Lần này chiến đấu cũng không phải sinh tử chiến thế nên hắn ta có thể tùy ý, dù thắng hay thua thì hắn ta cũng không lỗ gì. Tử Tinh Vô Ảnh Cước đã ở trong đầu của hắn, nếu thua thì cùng lắm là dạy lại cho nàng, cũng mất một hai tuần là nhiều rồi.

Thủ thế lao tới, Tiếu Hoan Hỷ thấy hắn ta thực sự không dùng Tử Tinh Vô Ảnh Cước thì khóe môi cong lên. Nguyên lực của nàng không còn nhiều, thế nhưng thi triển thêm một lần từ cước thứ 1 tới cước thứ 11 lại dễ dàng, sau khi hắn ta bất lực thì nàng chiến thắng.

Tinh Không Thần Quyền

Nắm đấm của hắn ta chạm vào chân đang ra cước của nàng lại không hề bị tổn thương, càng không phải dùng lực đối cứng. Kẻ này hóa giải hoàn toàn thứ mạnh nhất của Tử Tinh Vô Ảnh Cước là sức hút của chiêu thức.

Thực ra mỗi lần thi triển thì Tử Tinh Vô Ảnh cước sẽ tạo ra một vùng có lực hút cực đại, ở trong vùng đó thì bất cứ cái gì sẽ bị hút hết vào trong. Thế nhưng bên ngoài lại không hề gì, đó là lý do một cước lướt qua lại cho thương tích giống như tia laser chiếu vậy.

Băng Thần mỗi quyền đều chỉ lướt qua mắt cá chân của nàng, hắn đang chờ đợi cơ hội, bây giờ vội vã ắt sẽ bị trúng đòn. Mất đi lực hút nhưng lực của một cước nàng ta ra cũng đủ để hắn ta đi đời nhà ma, nói chung hai người bọn họ đều rất cẩn thận.

Thế nhưng Băng Thần có thể nói vẫn là người cao tay hơn rất nhiều, đúng lúc nàng kết thúc thức thứ 10 thì sơ hở liền lộ ra. Thế nhưng nàng không hề biết mà lại mỉm cười, có vẻ như đã nắm chắc chiến thắng vào tay của mình.

Chuẩn bị chuyển sang cước thứ 11 cũng là đại chiêu khiến nàng bị khựng lại trong một phần ngàn giây. Thế nhưng khoảnh khắc đó bị Băng Thần cũng mỉm cười, chân của nàng ta bị tóm lấy, giống như Tần Huyền Trân nàng bị vật xuống đất.

Băng Thần lần này không nhẹ tay như lần đấu với Tần Huyền Trân bởi Tiếu Hoan Hỷ quá mức nguy hiểm. Nếu hắn để hở ra thì kẻ bị lật rất có thể sẽ là hắn, dù sao Tử Tinh Vô Ảnh Cước quá nhanh, quá nguy hiểm, trúng một chiêu trò chơi liền kết thúc.

Cảm giác được bản thân bị không chế Tiếu Hoan Hỷ biết mình vào trong hoàn cảnh ngặt nghèo, không chút chần chờ nàng liền bộc phát nguyên lực. Thế nhưng lực bộc phát của nàng lại như biến mất trong khoảng không vô tận.

Băng Thần vẫn không chế cứng lấy nàng ta, thậm chí hắn còn ép ngược lại để nàng không dừng việc bộc phát nguyên khí lại. Chốc lát thôi nàng liền thở dốc, nguyên khí chính thức bị rút cạn khỏi cơ thể, thân thể mềm lại trở lại càng bị hắn dễ dàng nghiền ép.

Một lát sau hắn thấy nàng đã kiệt sức liền buông nàng ra đứng lên, cả người nàng ta hiện tại đẫm mồ hôi, chân tay run rẩy bởi cơ bắp bộc phát quá độ. Đứng lên là chuyện không thể nào, thậm chí cựa quậy cũng là chuyện khó có thể nghĩ tới.

Trong lòng của nàng ta ớn lạnh, tên này không ngờ lại từ mười loại siêu cấp chiến kỹ sáng tạo ra thứ để khắc chế lại.

Hắn ta đứng trước mặt nàng mỉm cười thật tươi:

“Ta thắng rồi.”

Tiếu Hoan Hỷ vẫn còn đang bận thở nên không đáp lại hắn được, thế nhưng nàng thật sự thua. Lần này nàng thua tâm phục khẩu phục, không giống như thua Tô Anh, không nghĩ tới nàng có thể thua triệt để như thế.

Nàng thua không oan chút nào, người này đã tự sáng chế ra một thứ sánh ngang với thập đại thần kỹ. Điều này chứng tỏ hắn ta có tổ sư cấp thiên phú, nàng thua một người như vậy để cho người khác biết cũng có thể tự hào bởi nàng có thể cầm cự tới tận lúc này.

Nàng hồi phục sau đó liền chịu thua, đi ra ngoài sức lực liền hồi phục lại hết.

Quay sang hỏi Băng Thần:

“Thứ ngươi tự sáng tạo ra chắc hắn phải có một cái tên đúng không?”

Băng Thần gật đầu:

“Nó tên Tinh Không Chiến Kỹ, thế nào không tệ chứ.”

Nàng gật đầu nói:

“Quả thực quá mạnh, cảm giác như không thể chiến thắng được. Trận cá cược này ta thua, thế nhưng trong giao kèo còn điều khoản quan trọng nhất là ngươi phải cưa đổ Tô Anh. “

Hắn gật đầu sau đó ôm lấy nàng hôn lên đôi môi gợi cảm, đầu lưỡi bắt lấy cái lưỡi nhỏ mạnh mẽ quấn lấy. Vài phút sau hắn buông nàng ra khẽ giọng:

“Cái này là ta đánh dấu chủ quyền trước, còn bây giờ thì chúng ta làm việc thôi. Hai người các ngươi cứ chậm trễ mãi.”

Hắn sau đó lấy ra Bạch Phong Cầm, hắn chưa tính để các nàng luyện đan ngay, tốt nhất nhân lúc trời còn sáng tranh thủ giết đi một mớ quái vật dã ngoại. Làm gì thì làm thế nhưng tốc độ đánh quái thăng cấp không được chậm trễ.

Hai nàng ngồi kế bên hắn mỗi người một kiểu suy nghĩ, thế nhưng đều là nhớ về Dạ Trầm Uyên cái người đã khuất kia. Băng Thần không biết rõ câu chuyện, nếu biết hắn ta liền hiểu được Dạ Trầm Uyên chứ không như hai nàng.

Muốn lấy được lòng nữ nhân phải có điểm đặc biệt, phải có chỗ nào đó vượt trội để nàng nhìn vào hâm mộ. Dạ Trầm Uyên chính vì thế vừa luyện xong cước mười một liền thách đấu Tiếu Hoan Hỷ, hắn muốn chứng minh cho nàng thấy chỉ có thiên tài như hắn mới xứng với nàng.

Đây cũng coi như một canh bạc do Dạ Trầm Uyên đánh cược, nếu hắn thắng thì tất nhiên được nàng nể phục nhìn với con mắt khác. Giống như Băng Thần dùng thứ mới sáng tạo đấu với nàng vậy, phải ở thế yếu chiến thắng thì điều đó mới đặc biệt.

Chỉ tiếc Băng Thần là kẻ chiến thắng trở thành nam nhân trong mắt nàng, còn Dạ Trầm Uyên dù thế nào cũng chỉ là đứa bé bất hạnh trong mắt của nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.